Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi
Chương 03: Lớn lên thành người
Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 141 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
„Khôn lớn thành người.“
Ánh nắng ban mai hắt qua rèm cửa, rọi xuống sàn phòng tĩnh mịch những vệt sáng trong trẻo.
Yến Vô Trần buộc mái tóc dài bằng dải lụa, ngồi xếp bằng trên thảm bồ đoàn để tịnh tâm.
Bỗng phía sau lưng cất lên những tiếng động nhỏ.
Anh mở mắt, quay đầu lại.
Đồng tử vốn xám nhạt bỗng dần nhuốm sắc rạng rỡ.
Một bóng trắng như tuyết đứng chân trần sau lưng anh, mái tóc dài buông xuống đến thắt lưng, đôi mắt tròn xoe sáng rực khiến người ta khiếp hãi, nghiêng đầu tò mò nhìn anh chằm chằm.
Yến Vô Trần: “.......”
Hôm qua chú chim còn khó phân biệt tiếng người, bỗng hóa hình không kịp trở tay.
Cố Tu khi được anh cứu về vẫn còn là chim non, mấy chục năm trôi qua. Do tu luyện, tốc độ trưởng thành của chim bị chậm lại, nay hóa hình chỉ là dáng thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi.
Thiếu niên chớp chớp mắt, nhanh chóng chạy tới ôm chặt lấy eo anh, má dụi vào ngực anh, giọng nói trong trẻo đầy luyến tiếc: “Yến Yến! Ta thành công rồi!!”
Cảm nhận sự cứng đờ nơi thân thể người đàn ông, cậu chớp mắt, như sực tỉnh: “Phải rồi.....ngươi không thích Yến.”
Rồi cậu nở nụ cười rạng rỡ, đôi mắt đen láy sáng như sao trời: “Trần Trần!”
Yến Vô Trần: “........”
Anh hít sâu, đưa tay ấn vào trán thiếu niên, đẩy ra một chút rồi nghiêm mặt nói nhanh: “Ta nhớ là ta luôn bảo ngươi phải chuyên tâm tu luyện, đừng nôn nóng hóa hình.”
Chuyện đã rồi, ngoài việc chấp nhận ra thì không còn cách nào khác. Hóa hình thành công sớm, từ nay về sau có thể dùng phương pháp của con người để cùng cậu tu luyện, cũng coi là chuyện tốt....
Trong lúc suy nghĩ, ánh mắt anh bình tĩnh quét qua cổ, vai, eo và bụng của đối phương rồi thấp xuống--
“Cố Tu.” Anh nhắm mắt, trầm giọng hỏi, “Y phục đâu?”
Thiếu niên ngơ ngác cúi đầu nhìn mình, rồi ngẩng lên, lý lẽ hùng hồn: “Không có!”
Yến Vô Trần: “........”
Người vốn điềm tĩnh tự chủ, cũng không khỏi vì thân thể thiếu niên trước mắt mà hơi thở rối loạn trong chớp mắt.
Lẽ ra anh nên nghĩ đến từ sớm mới phải.
Trước khi hóa hình, đứa bé này ngày nào cũng chui vào ống tay áo anh, ngay cả khi anh tắm rửa thay y phục cũng phải đứng canh ở cửa, giả làm linh thú bảo vệ. Chưa bao giờ biết đến hai chữ "liêm sỉ".
Nay hóa thành người, đương nhiên cũng để thân thể trần trụi chạy khắp phòng.
Yến Vô Trần day day mi tâm, lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một bộ trung y trắng tinh, giũ ra rồi đưa qua: "Mặc vào."
Cố Tu nhận lấy lật đi lật lại xem xét, kéo kéo ống tay áo, cuối cùng ngẩng đầu, vẻ mặt bối rối: "Ừm, mặc thế nào?"
Yến Vô Trần: "......."
Anh im lặng giây lát, cuối cùng thở dài chấp nhận số phận, đưa tay nhăm nhăm lấy bộ y phục rồi trải ra, cảm giác như mình đang dạy chim non cách mổ mồi: "Tay."
Cố Tu ngoan ngoãn nhấc cánh tay lên.
Yến Vô Trần giúp cậu xỏ ống tay áo, chỉnh lại vạt áo, đầu ngón tay vô tình lướt qua xương quai xanh ấm nóng của thiếu niên, động tác hơi khựng lại một chút.
Cố Tu hoàn toàn không nhận ra, cúi đầu nhìn lớp vải vóc đột nhiên xuất hiện trên người mình, tò mò kéo kéo dây thắt lưng: "Cái này phiền phức quá."
Mặt Yến Vô Trần không cảm xúc thắt lại dây lưng cho cậu: "Con người đều phải mặc y phục."
Cố Tu: "Tại sao?"
Yến Vô Trần: "......Vì quy tắc."
Cố Tu nhăn mũi, rõ ràng rất không hài lòng. Cậu vặn vẹo thân mình, cảm thấy quần áo bó buộc khó chịu nên đưa tay định giật ra: "Không thoải mái, không mặc đâu."
Yến Vô Trần lập tức giữ chặt cổ tay cậu: "Không được cởi."
Cố Tu uất ức nhìn anh: "Nhưng trước đây đâu cần mặc!”
Yến Vô Trần: "Lúc trước ngươi là chim."
Cố Tu lý lẽ hùng hồn: "Bây giờ ta cũng là chim mà!"
Yến Vô Trần lặng thinh, hoàn toàn từ bỏ cuộc chiến võ mồm giữa người và chim. Anh chẳng nói chẳng rằng niệm một pháp quyết, cố định bộ quần áo thật chặt trên người Cố Tu, mặc cho cậu có giật thế nào cũng không ra.
Cố Tu thử vài lần đều thất bại, cuối cùng cũng ỉu xìu, ngoan ngoãn để quần áo bao bọc lấy mình, hậm hực nhào vào lòng Yến Vô Trần, dường như vẫn muốn giống như lúc làm chim trước đây, mỗi khi buồn ngủ, mệt mỏi hay cãi nhau thua là lại chui tọt vào ống tay áo anh.
Hiện tại hình thể thiếu niên không thể chui vào được, Yến Vô Trần bị húc đến mức hơi ngửa ra sau, theo bản năng đưa tay đỡ lấy eo cậu, khựng lại một chút, rốt cuộc vẫn không đẩy ra, chỉ thấp giọng nói: ".....Đừng quậy."
Cố Tu lại được đằng chân lân đằng đầu, cả người tiếp tục dụi vào lòng anh. Không chui được vào ống tay áo thì lùi lại tìm một tư thế thoải mái nhất để rúc vào.
Yến Vô Trần rũ mắt nhìn cái đầu bông xù trong lòng, bỗng nhiên có chút ngẩn ngơ.
Cục bông nhỏ chỉ bằng lòng bàn tay năm xưa vậy mà giờ đây đã hóa thành người, biết nói chuyện, biết nũng nịu, lại còn.....trần trụi lao vào lòng anh.
Anh khẽ thở dài, chỉnh lại bộ quần áo đang rối tung trên người thiếu niên rồi đưa tay xoa xoa tóc Cố Tu: "Ngồi ngay ngắn, ta dạy ngươi thắt dây áo."
Lúc này Cố Tu mới ngồi thẳng dậy, làm bộ dạng nghiêm túc lắng nghe.
Yến Vô Trần nín thở cởi dây áo của cậu ra rồi thong thả thắt lại lần nữa, động tác tỉ mỉ nhưng ánh mắt lại có phần lơ đãng.
Cố Tu cúi đầu quan sát kỹ lưỡng, đột nhiên đưa tay ra, đầu ngón tay khẽ chạm vào mu bàn tay Yến Vô Trần: "Thì ra tay của Trần Trần sờ vào là cảm giác này."
Trong mấy mươi năm qua, cậu coi đôi tay này là cành cây để đậu, là tổ chim, nhưng chưa bao giờ dùng ngón tay cảm nhận xúc giác của đối phương như vậy.
Động tác của Yến Vô Trần khựng lại.
Cố Tu lại đã nắm lấy tay anh, áp lên mặt mình, cười tít mắt nói: "Thật dễ chịu......"
Yến Vô Trần: "........."
Anh im lặng trong chốc lát, cuối cùng cũng không rút tay về, chỉ thấp giọng nói: ".....Chuyên tâm học đi."
.........
.........
Trong sân viện vào buổi cuối xuân, hoa lê đã rụng hết, lá non mới nhú.
Cố Tu lười biếng tựa bên hành lang, đầu ngón tay vân vê một chiếc lá xanh mướt nhưng ánh mắt lại như có như không liếc về phía "thanh niên" đang pha trà cách đó không xa.
Người nọ vận một thân thanh y, dung mạo thanh tú, đang chú tâm bày biện trà cụ, động tác thuần thục như mây trôi nước chảy, thi thoảng ngước mắt mỉm cười với cậu: "Cố thiếu gia, trà xong rồi."
Đây là thư đồng mà Yến Vô Trần đặc biệt tìm về cho cậu, tuyên bố rằng có thể chăm sóc ăn uống cho cậu khi anh bế quan, tên gọi là "Thời Sâm".
Cố Tu chớp chớp mắt, khi nhận lấy chén trà, đầu ngón tay vờ như vô tình lướt qua mu bàn tay đối phương, quả nhiên nhìn thấy một sự cứng đờ quen thuộc thoáng qua giữa đôi lông mày người nọ.
Cậu mím môi cười, cúi đầu nhấp một ngụm, hương trà thanh khiết nhưng khi vào cổ họng lại nếm ra được vài phần hương gỗ quen thuộc trên người Yến Vô Trần.
"Ngon không?" Thời Sâm khôi phục như thường, mỉm cười hỏi.
Cố Tu đặt chén trà xuống, đột nhiên nghiêng người ghé sát vào, chóp mũi gần như dán lên cổ đối phương, hít một hơi thật sâu: "Ừm.....giống hệt mùi vị mà Trần Trần pha."
Thời Sâm hơi cứng người, ngay sau đó không lộ dấu vết lùi lại nửa tấc, cười nói: "Nói linh tinh gì vậy? Ta sao có thể so được với chủ nhân."
Cố Tu nghiêng đầu đánh giá hắn, đáy mắt lóe lên một tia ranh mãnh: "Vậy sao?"
Lời còn chưa dứt, rèm châu trong nội thất bỗng vang lên tiếng động, một thiếu nữ mặc váy màu hoa sen thong thả bước ra, tay bưng một bộ y phục hè mới may: "Cố thiếu gia, thử bộ này xem sao?"
Đây là "thị nữ" chăm sóc sinh hoạt cho Cố Tu, tên gọi là "A Bắc".
Cố Tu quay đầu nhìn sang, ánh mắt dừng lại trên đầu ngón tay thon dài của thiếu nữ một lúc, đột nhiên đưa tay kéo một cái khiến người nọ lảo đảo ngã ngồi xuống bên cạnh mình. A Bắc khẽ kêu lên một tiếng, vành tai tức khắc đỏ bừng, vội vàng muốn đứng dậy nhưng lại bị Cố Tu ấn chặt cổ tay.
"Trên bộ quần áo này......" Cậu mân trân vạt áo, khẽ cười, "Cũng có mùi hương quen thuộc."
Hàng mi A Bắc khẽ run lên, cố làm ra vẻ trấn định: "Công tử nhận nhầm người rồi."
Cố Tu chớp chớp mắt, vẻ mặt ngây thơ: "Ừm? Hình như ta cũng chưa nói là ai mà?"
"Bộp!"
Tiếng chén trà lật đổ đột nhiên cắt ngang cuộc nói chuyện. Thời Sâm luống cuống tay chân lau chùi án kỷ, vành tai đỏ bừng: "Lỡ, lỡ tay rồi....."
Cố Tu cười tủm tỉm nhìn qua, đang định nói thêm gì đó thì cửa viện bỗng nhiên bị đẩy ra. Một thiếu niên mặc lam y cầm kiếm đi vào, lớn tiếng gọi: "Cố Tu! Người đâu rồi? Đã nói là hôm nay cùng ta đi luyện kiếm mà!"
Đây là người bạn đồng trang lứa mà Yến Vô Trần tìm cho cậu, tên gọi Trầm Hàn.
Sân viện lập tức yên tĩnh.
Thời Sâm và A Bắc đồng thời quay đầu, một người bóp nát khăn lau trà, một người vò nhăn quần áo mới.
Cố Tu lại cười càng tươi, đứng dậy đi về phía Trầm Hàn, cố ý thân mật khoác vai hắn: "Trầm Hàn ca ca hôm nay thật tuấn tú."
Trầm Hàn cứng đờ như gỗ đá, trường kiếm trong tay "keng" một tiếng rơi xuống đất.
Cố Tu cúi người nhặt kiếm, nhân cơ hội nói khẽ bên tai hắn: "Có phải dây tua kiếm của ngươi buộc ngược rồi không....."
"Trần Trần?"
"........."
Một trận gió nhẹ thổi qua, ba thân ảnh đồng thời mờ đi trong chớp mắt.
Cố Tu đứng thẳng người, nhìn những thân ảnh trước mắt dần dần chồng lên nhau, cuối cùng không nhịn được bật cười thành tiếng: "Ngươi đóng giả chẳng giống chút nào."
"Vả lại....sao ta có thể không nhận ra ngươi chứ?"
Gió bỗng dừng.
Thời Sâm, A Bắc, Trầm Hàn đồng thời hóa thành lưu quang, hội tụ thành một Yến Vô Trần vận bạch y, người vốn tuyên bố đang bế quan tu luyện.
Sắc mặt anh cố làm ra vẻ trấn định, ngón tay trong tay áo cuộn lại rồi lại giãn ra, cuối cùng bất lực thở dài: "......Phát hiện từ lúc nào?"
"Ngay tần đầu tiên gặp đó!" Cố Tu kiêu ngạo hất cằm, sau đó nhảy qua, thuần thục chui vào lòng anh, hít sâu hai hơi, "Trên người bọn họ đều có mùi hương của ngươi."
Yến Vô Trần nhắm mắt lại, giọng nói vốn luôn thanh lãnh hiếm khi nhuốm chút quẫn bách: "....Làm càn."
"Rõ ràng là ngươi làm càn." Cố Tu cọ cọ vào lồng ngực anh, lầm bầm, "Sợ ta cô đơn thì cứ nói thẳng đi, mắc mớ gì phải lén lút đóng giả làm ba người để bên cạnh ta?"
Ngọn cây xào xạc, vài cánh hoa rơi trên vạt áo chồng lên nhau của hai người. Yến Vô Trần im lặng hồi lâu, cuối cùng đưa tay lên, nhẹ nhàng xoa đỉnh đầu người trong lòng: ".....Sợ em lớn rồi, sẽ không cần ta nữa."
Nắng xuân xuyên qua kẽ lá, để lại những đốm vàng li ti trên hàng mi dài của Yến Vô Trần, đôi mắt vốn luôn bình lặng ấy, bỗng ẩn chứa vài phần thấp thỏm mà Cố Tu chưa từng thấy bao giờ.
"Hừ." Cố Tu sờ chóp mũi, "Chỉ là để bên cạnh ta thôi sao? Thế tại sao Trầm Hàn lại nói, chúng ta còn có hôn ước từ bé?"
Yến Vô Trần á khẩu không trả lời được.
Tất cả tư tâm giấu kín của anh cứ thế bị đâm thủng hết thảy. Sự chín chắn điềm tĩnh thường ngày của anh, vào khoảnh khắc này đều không còn chỗ trốn, bị phơi bày triệt để trước mặt chú chim nhỏ mà anh tự tay nuôi lớn.
"Đồ ngốc." Giọng nói của Cố Tu lại không mang theo sự trách móc hay chán ghét, ngược lại có mấy phần xót xa.
"Ta....." Yến Vô Trần nhất thời ngẩn ngơ, mở miệng định giải thích.
Bỗng nhiên vạt áo bị chú chim nhỏ nay đã trưởng thành túm chặt lấy, sức lực rất lớn, khiến chóp mũi hai người suýt chút nữa chạm vào nhau.
Trong ánh mắt sững sờ của anh, Cố Tu nghiêng mặt, khẽ mổ vào khóe môi anh một cái.
Cảm giác mềm mại ấy giống hệt như chú chim nhỏ bơ vơ không nơi nương tựa năm nào, từ cành phủ đầy tuyết rơi vào lòng bàn tay anh.