Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi
Chương 35: Trưởng Bối Nên Nhường Nhịn Em
Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
〘“Tôi là trưởng bối, vốn dĩ nên nhường nhịn em.”〙
_
“Cố thiếu gia.”
Một giọng nói lạ vang lên trong phòng livestream, nghe có phần già dặn.
Cố Tu không phản ứng, người kia liền bước tới vài bước, lọt hẳn vào khung hình camera, khiến hàng triệu khán giả thất vọng tràn trề.
Khoảng năm mươi, sáu mươi tuổi, tóc pha sương, ăn mặc chỉnh tề, cử chỉ lời nói toát lên vẻ của một quản gia lâu năm.
Cố Tu dụi mắt, mơ màng hỏi: “Chú Đồng?”
“Sao cháu uống nhiều rượu thế này?” Chú Đồng không ngờ mình đi có một lát mà Cố Tu đã say mèm, bàn đầy chai ly, người lảo đảo. Ông lo lắng nhìn cậu, dịu dàng nhắc: “Về phòng ngủ đi, chuyện dọn dẹp để chú lo.”
Nhìn đống bừa bộn trên bàn, Cố Tu cũng bất lực, gật đầu nặng nề: “Ừm, làm phiền chú rồi.”
Hai người đối đãi nhau lễ phép, rõ ràng chú Đồng chính là quản gia trong biệt thự này.
Khán giả trong phòng livestream vừa thất vọng, Cố Tu bỗng nhớ ra chiếc điện thoại còn trên bàn, vội nhét vào túi áo — và lần nữa, quên mất chưa tắt livestream.
Lũ hóng hớt lập tức tỉnh táo trở lại, nín thở rình rập, chờ đợi một màn kịch tính bùng nổ.
Cố Tu uống đến mức choáng váng, vừa thấy giường là đổ sầm xuống, nằm sấp bất động, chẳng còn sức đắp chăn.
Điện thoại nằm trong túi áo, màn hình tối đen, không một tiếng động. Khán giả chờ lâu mất kiên nhẫn, lần lượt rời đi.
May là Cố Tu say nhưng không nôn, ngủ mê man như chết, mãi đến khi cảm giác nóng rát, bức bối đánh thức.
Cậu dụi vào chăn, mở mắt mơ màng — vừa lúc thấy cánh cửa khẽ mở, một người đàn ông mặc vest bước vào.
“...Chú chín?” Cố Tu chống người ngồi dậy, nghi hoặc hỏi: “Không phải chú đi dự tiệc rồi sao?”
【!!!!!!】
【Tui nghe gì vậy? Chú chín á?!】
Toàn bộ khán giả trong phòng livestream bật tỉnh.
Lục Thời Sâm dường như vừa trở về vội vã, vừa đi lên lầu vừa tháo cúc áo vest, vào phòng liền cởi áo khoác. Tiếc là trước cửa phòng Cố Tu không có giá treo, hắn đành ném bộ vest cao cấp sang một bên, bước thẳng về phía giường.
“Cố Tu, em không sao chứ?”
Hắn nhẹ nhàng hỏi, tay giơ lên nửa chừng rồi bỗng dừng lại.
Cố Tu rõ ràng đã say, hắn không thể lợi dụng lúc cậu mất tỉnh táo để hành động tùy tiện.
Lần trước chỉ vì một phút yếu lòng mà Cố Tu giận suốt hai ngày, không nói chuyện, không ra ăn cơm. Thấy hắn là bay như chim nhỏ hoảng hốt, lảng tránh tứ phía, để lại đống lộn xộn như bị cơn gió quét qua.
Nghĩ vậy, Lục Thời Sâm đổi thành vỗ nhẹ vai Cố Tu, bắt chước dáng vẻ trưởng bối điềm đạm mấy tháng trước, hỏi han: “Có khó chịu không? Có muốn nôn không?”
Đôi mắt đen láy của Cố Tu đỏ hoe, nhìn thẳng vào hắn. Bỗng nhiên, đôi lông mày cau lại, giả vờ nghiêm giọng: “Ừm! Tôi còn muốn nôn lên người chú.”
Không những chẳng có chút uy nghiêm nào, ngược lại càng khiến người ta chỉ muốn hôn cho thỏa.
Ánh mắt dịu dàng và nụ cười nơi đáy mắt bị Lục Thời Sâm nhanh chóng giấu đi, thay vào đó là vẻ ngoài quân tử lạnh lùng sau cặp kính gọng bạc. Hắn đưa tay đỡ cằm Cố Tu, bình thản nói:
“Được, nôn đi.”
Cố Tu khựng lại, cả người cứng đờ.
Lòng bàn tay Lục Thời Sâm khum lại như cái chén, dường như thật sự sẵn sàng đón dịch nôn.
Cố Tu cố gắng tạo cảm giác, nhưng dạ dày trống rỗng. Trái lại, trái tim nơi ngực lại đập dồn dập, cuộn trào dữ dội.
Lục Thời Sâm kiên nhẫn chờ.
Cuối cùng, Cố Tu ngửa cổ quá lâu thấy mỏi, đầu óc nặng nề vì rượu, liền nghiêng đầu, để má tựa lên lòng bàn tay hắn. Da mặt nóng bừng không cảm nhận được hơi ấm, nhưng sự mát lạnh dịu dàng lại khiến cậu thấy an tâm.
Thấy Cố Tu chủ động dựa vào, Lục Thời Sâm thuận theo bản năng v**t v*, hơi thở nóng rực rơi xuống đỉnh đầu cậu.
“Chú chín… chú đuổi tôi đi… đuổi tôi ra nước ngoài.”
Lời vừa thốt ra, bàn tay đang âu yếm bỗng dừng lại.
Đến khi Cố Tu mơ màng gọi lần thứ hai: “Chú chín…”
Da đầu căng lên, người đàn ông thô bạo túm tóc, ép cậu ngẩng đầu. Động tác gần như thô lỗ, ánh mắt hắn tràn đầy d*c v*ng chiếm hữu và điên cuồng, nhưng giọng nói vẫn dịu dàng đến rợn người:
“Sao tôi có thể đuổi em đi được.”
Cố Tu chưa kịp phân biệt hắn đang vui hay giận, đôi môi mỏng của Lục Thời Sâm đã hung hăng áp xuống, cuồng nhiệt hôn dữ dội, chẳng nói chẳng rằng.
Cố Tu bị cắn đến mức không bật nổi tiếng kêu, muốn hít hơi lạnh nhưng chỉ toàn là hơi thở nóng rực từ đối phương.
Hai người quấn lấy nhau như bốc cháy, mê man, quên cả bản thân — và quên luôn chiếc điện thoại vẫn chưa tắt trong túi Cố Tu.
【A a a a a ai đó, giọng gì mà từ tính quá, nghe mê luôn】
【Nghe còn trẻ nhỉ, bạn trai nhỏ của thầy Chíp hả?】
【Wtf sao lại hôn nữa rồi… tiếng hôn to vậy trời】
Mãi sau Lục Thời Sâm mới tạm dừng để lấy hơi, hai tay nâng khuôn mặt đỏ ửng của Cố Tu, trán kề trán, từng chữ chậm rãi: “Ngoan, ở lại bên tôi được không?”
Cố Tu không tránh, chỉ thở dài: “Không thể nào.”
Chẳng phải từ chối tình cảm, mà là thừa nhận bản thân lực bất tòng tâm.
Tối nay cậu không phản kháng như mọi lần, giữa chối từ và đón nhận, bản thân dần chìm đắm — chỉ là vẫn không nén nổi tiếng thở dài.
“Chú chín… tôi sắp phải đi rồi.”
Nhưng lúc này Lục Thời Sâm nào còn nghe được ẩn ý? Đầu óc choáng váng, tim đập thình thịch, các ngón tay siết chặt mái tóc Cố Tu.
“Cố Tu, ở lại bên tôi.”
Không phải hỏi, cũng chẳng phải cầu xin — mà là mệnh lệnh.
Cố Tu bị ép ngẩng đầu.
“Mãi mãi ở lại bên tôi.”
Lục Thời Sâm nói trong tiếng run rẩy mà chính hắn không hay, phía trên đầu cậu là khung cửa sổ hiện dòng chữ đếm ngược — chỉ Cố Tu là nhìn thấy.
【Đếm ngược hoàn thành nhiệm vụ: 25 ngày.】
Thời gian trôi nhanh, ngày càng cấp bách.
Khi ánh mắt tránh đi, mái tóc Cố Tu lướt qua gọng kính bạc, như kích hoạt một công tắc — thân phận trưởng bối của Lục Thời Sâm bỗng nhiên tan biến.
Ngón tay hắn men theo má Cố Tu, trượt xuống cổ, cảm nhận nhiệt độ bất thường, rồi chống tay lên vai đẩy ra chút, ánh mắt liếc xuống.
Hắn dừng lại, hỏi: “Em… có phải đã uống chai rượu thuốc kia không?”
Cố Tu mơ màng, lắc đầu rồi gật, nói lẫn: “Có củ nhân sâm to… không đắng, không cay, thơm thơm.”
Quả nhiên.
Lục Thời Sâm quay lại, chưa kịp xem hết livestream.
Ngón tay hắn trượt từ cằm xuống yết hầu tinh xảo, chạm vào nốt ruồi nhỏ, giọng khàn: “Em có biết mình đã uống cái gì không?”
Cố Tu ngơ ngác. Tửu lượng kém, uống rượu thuốc k*ch th*ch thì cơ thể phản ứng thật, nhưng bản thân lại chẳng hay biết — càng không thấy được d*c v*ng cuồn cuộn trong đáy mắt người kia.
“Đám người đó suốt ngày nghĩ cách lấy lòng tôi, tìm cách đưa người lên giường. Tôi đã cảnh cáo rồi, mà vẫn có kẻ tự cho là thông minh…” Lục Thời Sâm cười lạnh, “Đi đường vòng đưa tôi loại rượu này. Không ngờ chú Đồng lại không xử lý nó.”
Nhưng cũng may là không xử lý.
Ai ngờ, chẳng cần tốn công, Cố Tu lại tự chuốc say — bằng chính loại rượu thuốc đặc biệt — thần trí mơ hồ, thân thể nóng rực, chủ động dán vào hắn.
“Tôi nhớ họ nói, ông già tám mươi tuổi uống vào cũng lấy lại phong độ đàn ông.”
Não Cố Tu như đặc quánh vì rượu, nghe xong mới từ từ hiểu ra.
“Ưm…”
Cậu khép chặt hai chân.
Chưa kịp điều chỉnh, Lục Thời Sâm đã dứt khoát ép đầu gối lên, chặn giữa hai chân, khiến sự khoa chịu càng rõ rệt.
“Khó chịu à?”
Giọng hỏi như quan tâm, nhưng ẩn chứa nụ cười hưng phấn.
“……”
Bộ não say như rỉ sét, Cố Tu vẫn nhớ giữ thể diện, phản xạ đưa tay che chắn.
Lục Thời Sâm nhanh hơn, nắm cổ tay cậu, thay tay mình áp lên — trước gãi nhẹ bên ngoài quần, nghe hơi thở gấp gáp của Cố Tu như bản nhạc tuyệt diệu. Đến khi cậu không nhịn được mà bắt đầu chống cự, hắn mới móc nhẹ cạp quần xuống.
Người trẻ tuổi hai mươi mấy, sức lực dồi dào, cơ thể tràn đầy nhiệt lượng. Một luồng hơi nóng đặc sệt, mang theo khói trắng, bốc lên.
Chưa kịp động, Cố Tu đã khẽ r*n r*, vô thức nhấp nhẹ trong lòng bàn tay hắn.
Lục Thời Sâm cúi nhìn, cổ họng khô khốc nuốt khan, đè nén hỏi: “Thoải mái không?”
Cố Tu không trả lời, hắn liền ác ý siết chặt, không cho lên cũng không cho xuống, bức cậu co giật, run rẩy, buộc phải cất tiếng cầu xin.
“Ưm… Chú Chín…”
Lục Thời Sâm giả vờ không hiểu: “Chú Chín thế nào?”
“Chú… chú buông tôi ra.” Cố Tu mất kiểm soát, lời nói tuôn ra không kiểm soát: “Hoặc là… chú làm đi, chú giúp tôi đi. Chú Chín.”
Say rượu, Cố Tu thành thật đến mức đáng sợ: “Ưm… kỹ thuật của chú thật tốt…”
Tối nay Lục Thời Sâm rõ ràng không uống rượu, nhưng như bị men say xâm chiếm, dưới tiếng gọi và khuôn mặt đỏ bừng của Cố Tu, tà hỏa bốc lên cuồn cuộn.
Hai đầu gối đã đặt lên giường, đang hành động thì hắn vô tình thấy một góc điện thoại đen lộ ra từ túi Cố Tu.
Điện thoại?
...Chậm lại.
Hắn vội níu lấy tia lý trí, nhặt điện thoại mình lên, vào phòng livestream của Cố Tu.
Toàn màn hình là những tiếng “A a a a a” và “Vãi chưởng, vãi chưởng!”
【Phòng vẫn chưa bị cấm, đúng là kỳ tích.】
【A a a có gì đâu mà cấm! Chẳng hở hang gì cả! Nghe ASMR nửa đêm thì sao nào??】
Không bị cấm, đơn giản vì Chíp Chíp Chiu là streamer được đặc biệt “quan tâm”.
【Ơ sao im bặt rồi?】
【!!! Đại ca top 1 vào phòng??】
Lục Thời Sâm — đại ca top 1, người chi bảy chữ số trong phòng — độ hiện diện không thể xem nhẹ.
【Đại ca đến đúng lúc】
【A a a a bắt gian tại trận, k*ch th*ch quá!!!】
【Đại ca ơi không có gì đâu ạ! Đừng nghĩ linh tinh!】
Hắn chỉ định kiểm tra livestream, ai ngờ xuất hiện vài giây đã khiến cả phòng nổ tung.
Lục Thời Sâm vội thoát ra, lục điện thoại trong túi Cố Tu, rút ra, che camera rồi nhấn giữ tắt máy.
Lo xong đám rình rập, hắn an tâm ôm lấy Cố Tu — người đã chủ động nhào vào lòng mình.
Lồng ngực căng đầy, trái tim lấp đầy thứ cảm xúc ngọt ngào khó tả, một thỏa mãn chưa từng có. Mùi hương hạt nướng thơm bùi hòa quyện men rượu nồng, quấn quýt mũi hắn.
Hai người ôm ấp, cọ xát, những nụ hôn như giọt nước rơi vào lửa, hóa khói trắng xì xì, ngọn lửa không tắt mà càng bùng cháy.
Tiếng sột soạt vang lên, tay chân luống cuống cởi quần áo, cuối cùng hai bộ đồ cũng được tháo bỏ.
Nhiệt độ cơ thể Lục Thời Sâm thấp hơn, Cố Tu rùng mình, tỉnh táo hơn chút.
Phía trên, kính của hắn đã biến mất, đôi mắt xám sâu thẳm nhìn chằm chằm cậu, nóng bỏng như hóa thành thực thể, tham lam l**m qua từng tấc da thịt.
“...Chú Chín!” Cố Tu hít sâu, đột nhiên tỉnh táo, vội nói: “Tôi cũng là công! Chúng ta không thể...”
Lục Thời Sâm không để ý, đè xuống hôn: “Ừm, tôi biết.”
Biết cái gì mà biết! Cố Tu dù say cũng thấy rõ hắn chẳng định dừng lại, bản thân thì mềm nhũn không sức phản kháng. Cậu cố gắng gọi lý trí bằng vai vế: “Chú Chín! Chú là trưởng bối...”
Lời này lần trước vô dụng, nhưng lần này lại có hiệu quả.
Lục Thời Sâm ngồi dậy, gật đầu: “Ừm.”
Tốt! Chú còn biết mình là trưởng bối! Cố Tu thở phào, ngực trắng nõn phập phồng như sóng.
Nhưng Lục Thời Sâm vẫn đè lên đùi cậu, không rời. Hắn không biết từ đâu rút ra bao cao su đã chuẩn bị, cắn vào, xé nhẹ.
Cố Tu trợn mắt: “Tôi, tôi cũng...”
Lục Thời Sâm bình tĩnh ngắt lời: “Tôi biết.”
Thế nhưng giờ...?
Não Cố Tu tê liệt, hoàn toàn không hiểu tình huống.
Phần dưới hơi siết lại, cậu cúi đầu — thấy đôi tay thon dài của người đàn ông kiên nhẫn, tỉ mỉ, giúp cậu mặc chiếc áo nhỏ trong suốt vào.
Chuẩn bị xong, Lục Thời Sâm nâng eo lên, từ từ nhấn xuống.
Mày nhíu lại, hàm căng cứng thành đường nét lạnh lùng.
Hắn vốn quen nhẫn nhịn, cắn răng thở vài hơi khẽ, thích nghi xong liền cúi đầu.
Hắn nâng niu khuôn mặt Cố Tu, thở dài đầy bất đắc dĩ nhưng bao dung: “Tôi là trưởng bối, vốn dĩ nên nhường nhịn em.”
_____________________________
Tác giả có lời muốn nói:
[Ngại ngùng] [Ngại ngùng] [Ngại ngùng]
Chủ tịch Lục: Định nghĩa lại hai chữ “trưởng bối”.
Không phải viết sai đâu, không phải “sâu” đâu nha~