70. Chương 70: Câu chuyện học đường (30)

Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 70: Câu chuyện học đường (30)

Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

〘“Bạn trai nhỏ của Bắc Xuyên!”〙
_
"Tuyệt đối không phải em trộm! Có thể là lúc thu dọn đồ thì nhầm lẫn... Không, không đúng!" Cố Tu vừa định thần lại, giơ ngón trỏ chĩa thẳng vào mũi bạn cùng phòng, giọng đầy kiên quyết: "Trần Bắc Xuyên, tên khốn kiếp, rõ ràng là anh vu oan cho em!"
Trần Bắc Xuyên chẳng thèm để ý, ánh mắt chăm chăm nhìn cậu, nắm lấy ngón tay Cố Tu, vừa áp sát vừa hỏi: "Cậu trộm mặc áo của tôi, trộm cả tất, giờ đến cả quần lót màu xám của tôi cũng trộm... Cố Tu, có phải cậu thích tôi không?"
Cố Tu vừa tức vừa xấu hổ, lùi lại liên tục: "Anh là gay thì thấy ai cũng tưởng người ta là gay à!"
"Nhưng mỗi lần tôi chạm vào, cậu lại có phản ứng." Trần Bắc Xuyên vẫn tiếp tục áp sát: "Biểu cảm cũng sướng đến mức rõ ràng luôn."
"......" Cố Tu quay mặt đi, khí thế giảm sút rõ rệt: "Đó là phản xạ tự nhiên của đàn ông, chỉ chứng tỏ em còn khỏe mạnh thôi."
Trần Bắc Xuyên khẽ cười, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng, hỏi: "Vậy nếu người khác chạm vào cậu, cũng được sao?"
Cố Tu ấp úng: "Em đâu phải loại người tùy tiện như thế..."
Hít một hơi sâu, cậu quay lại – và giật mình khi thấy Trần Bắc Xuyên đã áp sát ngay trước mặt. Cả gáy và lưng cậu dính chặt vào tường, không còn đường lui.
Trên chiếc giường đơn 0.9 mét, chỗ để trốn gần như không tồn tại.
Trần Bắc Xuyên dùng trán chạm vào trán cậu, ánh mắt như xuyên thấu lớp vỏ ngoài, dò xét tận sâu tâm hồn.
Cố Tu hoảng loạn tột độ, nhưng chẳng thể né tránh. Cứ mỗi lần cậu liếc đi, Trần Bắc Xuyên lại lập tức khóa chặt ánh mắt, tay kìm cằm cậu không cho quay đi.
"Cậu có biết không, nếu là người mình thích, khi hôn cũng sẽ có phản ứng."
Cố Tu buột miệng: "Em không phải! Em là trai đểu! Em không kiểm soát được nửa thân dưới..."
Trần Bắc Xuyên bị câu nói này chọc điên, không kiềm chế được nữa, hơi nghiêng mũi, hung hăng cắn lên đôi môi đang mấp máy.
"Ưm!"
Cố Tu lập tức bị bịt miệng.
So với nụ hôn, đây gần như là một cuộc cắn xé đầy giận dữ. Cố Tu nếm thấy vị tanh ngọt nhẹ. Tính hiếu thắng trỗi dậy, cậu cũng cắn trả, dùng sức đè Trần Bắc Xuyên xuống giường.
Trần Bắc Xuyên không phản kháng, cũng chẳng tranh giành, ngược lại còn giữ chặt gáy cậu, không cho trốn. Hắn ngẩng cằm, một đường gân nổi dọc hàm xuống cổ, ửng đỏ vì căng thẳng.
Cố Tu vừa buông ra đã bị tấn công tiếp, nhưng lần này động tác dịu nhẹ. Trần Bắc Xuyên khẽ ngậm môi dưới của cậu, dùng răng cắn nhẹ mấu môi, như tìm thấy món ngon tuyệt đỉnh, nâng niu, nhấm nháp từng chút.
Cơn giận bốc cháy bỗng chốc hóa thành đê mê, đến khi Cố Tu tỉnh táo lại thì đã muộn. Cậu vội gỡ tay khỏi gáy mình, định bật dậy, nhưng lại bị Trần Bắc Xuyên thừa cơ lật người, đè xuống.
Một nụ hôn thăm dò tràn ngập, sâu đến tận cùng.
Cố Tu bị dồn xuống dưới, chỉ biết被动 tiếp nhận, oxy bị cướp mất, ngực phập phồng dữ dội vì thèm khát. Trần Bắc Xuyên vẫn chưa thỏa mãn, tiếp tục đè chặt, như con chó đói gặm được khúc xương.
"Ưm... Trần Bắc Xuyên...!"
Khoang miệng Trần Bắc Xuyên dường như được bật chế độ toàn năng: liếm, hôn, cắn, mút, gặm – trong ngoài, không chỗ nào bỏ sót.
Thậm chí, khi đã kết thúc, hắn còn liếm lên rãnh nhân trung và chóp mũi Cố Tu.
Cố Tu tê dại từ đầu đến chân, dùng hết sức hất kẻ đang điên cuồng như chó săn ra, quát: "Anh có biết bẩn không!"
Nhưng cậu chẳng bao giờ trúng điểm yếu của Trần Bắc Xuyên. Kẻ kia thậm chí còn cong môi, liếm nhẹ rồi nói: "Cậu không bẩn, ngọt lắm."
Cố Tu đỏ bừng từ mặt xuống tận cổ, không rõ là tức hay xấu hổ.
Chính cậu cũng không hiểu nổi mình nữa, trong lòng rối bời, đành trút giận trước: "Trần Bắc Xuyên! Xuống khỏi giường tôi ngay!"
"Được thôi."
Trần Bắc Xuyên lau môi, xóa nụ cười mờ nhạt, quay người xuống giường theo ý Cố Tu.
Cố Tu vội vàng trùm chăn kín đầu, tìm điện thoại, mở diễn đàn đại học A – nơi đang loạn xì ngầu – lướt bài để ổn định lại nhịp tim.
Tối qua, cậu tình cờ phát hiện thân phận thật của "Người nuôi chim nhỏ muốn đăng tạp chí Nature chính thức". Dưới bài cầu cứu của cậu cũng xuất hiện thêm bình luận, ai nấy đều cho rằng người này tâm địa hiểm sâu, toàn xúi dại. Trần Bắc Xuyên suốt ngày gọi cậu là chim nhỏ, chỗ nào cũng có manh mối, ngược lại khiến cậu mù quáng. Đáng nói nhất, hắn còn tự xưng là "Người nuôi chim nhỏ" – thật chẳng biết xấu hổ!
Gần đây, diễn đàn tràn ngập bài đẩy thuyền cặp cậu và Trần Bắc Xuyên. Có người thắc mắc: "Những người táo bạo như vậy không sợ bị quản trị viên khóa tài khoản hay truy IP đến tận nhà sao?"
Dù Trần Bắc Xuyên làm quản trị viên chỉ mang tính danh nghĩa, nhưng dư luận đã bắt đầu cho rằng hắn đang âm thầm theo dõi, dung túng người ta đẩy thuyền – nghĩa là couple hotboy trường và bạn cùng phòng là thật!!
Bằng chứng thì nhiều như sao trời. Rõ nhất là hắn đã dùng quyền hạn điều chỉnh bảng xếp hạng đánh giá: món cơm trộn thố đá – quán được công nhận là số một cổng Đông – bỗng rớt xuống cuối bảng, trong khi món sườn om hạt dẻ – được "Chíp Chíp Chiu (phiên bản chạy deadline)" đánh giá 5 sao – lại vươn lên top đầu.
"Chíp Chíp Chiu (phiên bản chạy deadline)" chính là Cố Tu. Thế là các tài khoản mang tên "Chíp Chíp Chiu" với đủ kiểu đuôi mọc lên như nấm, ai cũng mơ tưởng được hotboy trường để ý. Cũng vì vậy mà bài cầu cứu của "Chíp Chíp Chiu (phiên bản sinh viên đang chạy trốn)" bị xem là ảo tưởng.
Còn tài khoản "Muốn đăng tạp chí Nature chính thức Bank" – thầm yêu bạn cùng phòng – rất có thể là phụ acc của Trần Bắc Xuyên!
Cố Tu: "......"
Cố Tu nằm ì cả ngày, mãi đến chiều tối mới chịu xuống giường, đi loanh quanh phía sau Trần Bắc Xuyên đang cúi đầu viết code.
Trần Bắc Xuyên lập tức quay lại.
Cố Tu bị ánh mắt đó nhìn đến nghẹn họng, liếm môi, ngập ngừng giơ điện thoại lên, nhẹ nhàng hỏi: "Người tên 'Người nuôi chim nhỏ muốn đăng tạp chí Nature thức' này... Anh... có biết không?"
Trần Bắc Xuyên nhìn cậu, im lặng vài giây, không trả lời mà hỏi lại: "Cậu thật sự muốn biết?"
Cố Tu mơ hồ cảm thấy câu trả lời sẽ dẫn đến điều gì đó kinh khủng, chợt ấp úng: "Em..."
Bị ánh mắt xám lạnh của Trần Bắc Xuyên nhìn chòng chọc, cậu vò đầu bứt tai, rồi đột ngột đánh trống lảng: "Người này còn muốn đăng tạp chí Nature nữa, nghe như đùa ấy nhỉ."
Nói xong, cậu bò lên giường, chui tọt vào chăn như chim trốn tổ.
"À đúng rồi." Cố Tu đứng trên thang, quay đầu lại: "Cảm ơn anh hôm qua đã mời bọn em đi Disney. Lần sau để Lăng Lăng mời lại. À, chuyện anh dùng em để kiểm tra xu hướng tính dục thì bỏ qua đi, sau này chúng ta vẫn là anh em nhé."
Ánh mắt Trần Bắc Xuyên như chứa ngàn lời chưa nói, mãi lâu sau mới chớp mắt, hàng mi ngắn che đi mọi cảm xúc.
Hắn khẽ thở dài.
"Cậu thật biết cách đấy, Cố Tu."
Khi ngẩng mặt lên, khóe môi hắn nở nụ cười, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng đến đáng sợ.
"Cậu thật sự biết cách khiến tôi trở nên dè dặt như thế này."
Nói xong, Trần Bắc Xuyên rời khỏi ký túc xá.
Cố Tu đợi một lúc, thấy người không quay lại – chắc không phải đi vệ sinh.
Chim nhỏ siêu giận dữ: 【Đi mua cơm à? Em muốn ăn sườn om hạt dẻ cổng Đông】
CBC: 【1】
"?" Cái thái độ gì vậy?
Chim nhỏ siêu giận dữ: 【Không hành lá, không rau mùi, không nước, cũng không lấy sườn...】
Dù là yêu cầu vô lý –
CBC: 【1】
Chim nhỏ siêu giận dữ: 【Sao anh lại trả lời kiểu đó?】
Trần Bắc Xuyên như thể dính chặt vào quả tạ.
CBC: 【Tôi nói chuyện với người khác đều như vậy】
Phản ứng đầu tiên của Cố Tu là: "Chẳng lẽ em cũng là người khác sao?" – rồi giật mình vì ý nghĩ đó. Dĩ nhiên, cậu là người khác. Không chỉ là người khác, mà còn là tình địch, là người xuyên thế giới đến làm nhiệm vụ.
Nhưng lạ thật, Trần Bắc Xuyên bỗng lạnh nhạt, lại khiến cậu thấy hơi khó chịu.
Chim nhỏ siêu giận dữ: 【Ờm, anh giận rồi à? Vì em sao?】
Tất nhiên là giận vì cậu ngốc nghếch, giận vì cậu gỗ đá, giận vì cậu giả vờ hồ đồ, và còn vô tâm nữa.
Trong đầu Trần Bắc Xuyên chất đầy lời trách móc, nhưng cuối cùng chỉ gõ ra một chữ.
CBC: 【Ừ.】
Chim nhỏ siêu giận dữ: 【……】
Chim nhỏ siêu giận dữ: 【Sau này em sẽ không trộm quần áo của anh nữa.】
Cố Tu né tránh vấn đề.
Thêm một chút, cậu gửi kèm một biểu tượng cảm xúc.
Chim nhỏ siêu giận dữ: 【(chim nhỏ xụ lông.jpg)】
Mắt không thấy, lòng không phiền, Trần Bắc Xuyên tặc lưỡi cất điện thoại, đá bay mấy viên sỏi, rẽ hướng đi cổng Đông.
*
Cố Tu ngủ một giấc đến chiều, bị mùi thức ăn thơm lừng đánh thức.
Cậu thò đầu từ giường tầng trên xuống, thấy trên bàn chất đầy hộp cơm đủ loại. Mùi sườn om hạt dẻ quen thuộc, món mì cay cậu thích, lẩu xiên béo ngậy gần đây nghiện, cùng một chai coca lớn...
Cậu vội trèo xuống. Dù bị đồ ăn dụ dỗ đến cắn lưỡi, nhưng vừa chạm đất đã quay sang tìm Trần Bắc Xuyên – đang ngồi xổm trong góc thu dọn đồ đạc.
"Tôi sẽ ra ngoài ở vài ngày. Dự án gần xong rồi, rất bận, từ trường đến viện nghiên cứu bất tiện." Trần Bắc Xuyên nói.
Cố Tu ngạc nhiên: "Thật đột ngột..."
007 nhắc nhở: 【Theo cốt truyện, đã đến lúc công chính ra ngoài thuê nhà rồi.】
Cố Tu bĩu môi: "Vậy em ăn cơm nhé... Mấy món này đều mua cho em hả?"
Trần Bắc Xuyên lạnh lùng như lúc nhắn "1" trên mạng: "Ừm."
Cố Tu ngồi xuống ghế, quay lưng về phía hắn, vừa ăn vừa lén nghe tiếng đồ đạc sột soạt.
Trần Bắc Xuyên nói đi là đi. Dưới ánh mắt Cố Tu, hắn nhanh chóng xếp vài bộ đồ, kéo vali rời đi mà không ngoảnh lại.
Cố Tu buông đũa.
007 bay lượn trong căn phòng giờ trống vắng: 【Giờ anh thoải mái tận hưởng không gian riêng rồi! Quần áo đẹp của công chính giờ đều là của anh hết!】
【Làm ơn đi, anh mặc đồ của hắn là để giữ hình tượng nhân vật, chứ có hứng thú gì với mấy bộ lòe loẹt đâu...】 Cố Tu đứng dậy, lầm bầm: 【Hả? Cái cây xấu xí của anh đâu rồi? Trời, toàn tại Trần Bắc Xuyên làm ảnh hưởng – đậu phộng của anh đâu rồi?】
Trước đó, mưa thu kéo dài, lần nào cũng là Trần Bắc Xuyên kịp thời mang chậu đậu phộng của cậu vào phòng, rồi khi trời nắng lại mang ra phơi.
Đến đông, khí hậu miền Bắc khắc nghiệt, chậu đậu phộng được ưu ái ấy chiếm luôn chỗ sáng nhất cạnh cửa sổ.
Cố Tu nhìn một cái đã thấy ngay.
Chậu đậu phộng – mất tích!
Cậu lục tung phòng, thậm chí mở tủ quần áo Trần Bắc Xuyên, nhưng chẳng thấy một chiếc lá.
【Đậu phộng của anh đâu? Chậu to đùng đâu rồi?】 Cố Tu lẩm bẩm, bắt đầu sốt ruột.
Nghi phạm duy nhất – chỉ có một người.
Cố Tu lấy điện thoại, giận dữ gửi hai tin nhắn tính sổ luôn.
Chim nhỏ siêu giận dữ: 【Chiếc quần lót xám trước em làm mất vẫn chưa tìm thấy!!】
Chim nhỏ siêu giận dữ: 【Và nữa, chậu đậu phộng của em đâu rồi??】
CBC: 【Ở chỗ tôi】
CBC: 【Tôi nói cái chậu cây ấy】
Chim nhỏ siêu giận dữ: 【 ? Anh trộm đậu phộng của em?】
CBC: 【Sao, chỉ cho phép cậu trộm đồ tôi, không cho tôi trộm đồ cậu à?】
CBC: 【Tôi còn định ăn luôn đậu phộng nó kết trái nữa đấy :)】
Chim nhỏ siêu giận dữ: 【 ??? Trả đây!】
CBC: 【Tự đến lấy.】
CBC: [Chia sẻ địa chỉ...]
Trần Bắc Xuyên sở hữu hào quang nhân vật chính, chỉ số IQ cao, tư duy nhanh. Cố Tu cãi không lại, đành buông xuôi, ném điện thoại qua một bên, quyết định đi ngủ.
【Ăn nhiều quá, ngủ không được.】 Cố Tu lăn qua lăn lại: 【Có nên đi tìm hắn không nhỉ...?】
【......】 007 – kẻ từng trải – nhìn thấu tâm tư cậu nhưng không nói ra. Nó để mặc cậu nói một đằng nghĩ một nẻo, chỉ khéo léo gợi ý: 【Muốn tìm thì cứ đi, cốt truyện không dễ sụp đổ vậy đâu.】
【Không phải, em không muốn tìm hắn.】 Cố Tu ôm đầu gối, chôn mặt vào: 【Là hắn trộm đậu phộng của em trước mà...】
Cố Tu lý sự sắc bén: 【Hắn còn dọa ăn cháu trai của em nữa!】
【?】 007 ngơ ngác: 【Cháu trai?】
【Cây đậu phộng đó do em chăm sóc, là con trai ruột không cùng huyết thống, không cùng loài. Đậu phộng kết trái đương nhiên là cháu trai rồi.】 Cố Tu giải thích.
007: 【…………】
Thôi được.
007 im lặng ngoan ngoãn. Một lúc sau, buồn bã than: 【Ôi, tui cũng muốn đi tìm Nguyên Nguyên.】
【Thôi từ bỏ sớm đi.】 Cố Tu lạnh lùng: 【Cô ấy là người giấy, còn cưng là hệ thống. Không phải người thật, sẽ không có kết quả.】
Ngừng lại, cậu gối tay sau gáy, nhìn trần nhà: 【Trong tiểu thuyết không nhắc đến Trần Bắc Xuyên có em gái. Khi thế giới này sụp đổ, cưng còn chẳng biết tìm cô ấy ở đâu, vì cô ấy không tồn tại.】
007 im lặng, rồi bất ngờ phát một đoạn video quảng cáo đại học A – nơi Cố Tu và Trần Bắc Xuyên từng quay. Video lan truyền rộng như "món ăn couple" do chính chủ phát hành.
Nhưng 007 không tải từ mạng – mà đọc từ ký ức Cố Tu. Có lần cậu lén mở video khi Trần Bắc Xuyên vắng mặt.
Video dài hơn mười phút, chỉ là những cảnh đuổi bắt lặp lại, cuối cùng dừng lại ở khoảnh khắc hai người quay đầu nhìn nhau.
Dòng chữ kết hiện lên – do Cố Tu tự lồng tiếng – vang vọng trong ánh mắt lặng lẽ:
"Đi học chưa bao giờ chỉ để chờ tan, gặp gỡ cũng chẳng phải để chia ly. Điều quan trọng nhất là những tháng năm đã sống thật, dù đẹp hay không – thanh xuân ấy chính là ý nghĩa."
Cố Tu chìm trong dư âm. Quả cầu ánh sáng nhỏ vẽ vệt sáng như sao băng, ríu rít: 【Anh xem kìa! Sống hết mình vì hiện tại đi Chiu Chiu! Muốn tìm hắn thì cứ mạnh dạn đi!!】
Cố Tu nhớ đến những đồng nghiệp đểu cáng hay thả tình khắp các thế giới. Cậu ngoắc lấy quả cầu đang bay loạn: 【Đã nói rồi, cưng hợp với nhiệm vụ tra công này hơn cả anh đấy.】
Rồi cậu ngẩn người.
Cảm giác quen thuộc khi nói câu đó – thật kỳ lạ.
*
Sáng hôm sau, Cố Tu bị tiếng gõ cửa đánh thức. Cậu mơ màng, tưởng Trần Bắc Xuyên về mà không cần quét mã, lặng lẽ vào nhà.
Cửa vừa mở, ánh nắng chói chang tràn vào. Cố Tu nheo mắt, sự mơ màng tan biến – một người phụ nữ xinh đẹp, dáng vẻ đoan trang đứng trước mặt.
"...Hả!?"
"Ôi chà." Người phụ nữ e thẹn che miệng cười: "Bác đến sớm quá, có làm phiền giấc ngủ của hai đứa không nhỉ?"
Cố Tu ngơ ngác gãi đầu: "Không... Em dậy rồi ạ."
Người phụ nữ cười tít mắt, nghe vậy lập tức bước vào: "Vậy bác mạn phép nhé – Ủa?"
Giường Cố Tu bừa bộn, giường đối diện lại gọn gàng, ga trải phẳng, không có chăn!
Thấy bà nhìn chăm chăm vào giường mình, Cố Tu vội giải thích: "Xin lỗi ạ, giường em hơi bừa, sáng chưa kịp dọn... Khoan, chị là ai?"
Thì ra giường cậu cũng trống trơn.
Người phụ nữ tiếc nuối thở dài, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ tươi cười: "Lần đầu gặp, bác là Lục Thanh Ngô."
Vấn đề không phải tên... Cố Tu càng bối rối. Bà Lục được chăm sóc tốt, nhìn chỉ độ ba mươi, bốn mươi. Tóc uốn sóng lớn, mặc đồ Chanel sang trọng, túi da cá sấu tinh xảo.
Dù ký túc xá họ khá xa hoa, nhưng trước bà, chẳng là gì cả. Thế mà bà lại rất thoải mái, tò mò quan sát xung quanh.
Không thấy người thứ hai, bà hỏi: "Bắc Xuyên không ở đây à? Sớm thế đã đi rồi?"
Cố Tu: "Ừm..."
Lục Thanh Ngô nhiệt tình: "Lại đi thư viện rồi? Đứa trẻ này, sắp nghỉ rồi còn chăm chỉ làm gì? Bỏ con một mình trong phòng, thật không ra thể thống gì."
"Khoan đã," Cố Tu cau mày: "Chị ơi, rốt cuộc chị là ai vậy?"
Người phụ nữ cười rạng rỡ: "Không phải chị, là dì... À không, con cứ gọi bác gái là được."
Cố Tu chợt hiểu: "Lẽ nào...?"
Bà lại cướp lời, đầy tự tin: "Bác gái đã biết con rồi. Cố Tu phải không? Bạn trai nhỏ của Bắc Xuyên!"
______________
Tác giả có lời muốn nói:
Đám nhóc vẫn còn lửng lơ, còn mẹ thì đã thấu suốt tất cả rồi [đầu chó]
________________
Dili: Đoạn cuối xưng hô rối vì bên Trung chỉ có "ta - ngươi", nên cứ phải lựa đi lựa lại. •́ ‿ ,•̀