Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi
Chương 79: Vị Hôn Thê
Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vị hôn thê
“Ừm, đến rồi à? Đợi tôi năm phút.”
Cận Trầm Hàn bận rộn đến mức chẳng buồn ngẩng đầu lên.
Tận mắt chứng kiến sếp mình say mê với công việc, Cố Tu dẹp bỏ nỗi bồn chồn mơ hồ trong lòng, ngồi xuống chiếc ghế sofa tiếp khách trong văn phòng chủ tịch. Dù vậy, cậu vẫn khép chặt hai chân, tay siết thành nắm đấm, dáng vẻ có phần gượng gạo.
Cậu cúi mắt, chỉ nhìn quanh khu vực ghế sofa.
Giữa hai chiếc ghế sofa đơn là một chiếc bàn trà tròn bằng kính. Góc phòng đặt một chậu cây xanh mướt, không phải loại trầu bà quen thuộc thường thấy ở văn phòng. Cây cao ngang ghế, cành nhỏ mảnh, lá hình như cỏ bốn lá.
So với cây cảnh, trông nó giống một loại rau hơn.
Cố Tu đang mải suy nghĩ, giữa mùi hương gỗ mát lạnh, bỗng nhiên ngẩng đầu — và chạm ngay vào đôi mắt xám sâu thẳm.
Khuôn mặt Cận Trầm Hàn vốn lạnh lùng, như thể núi Thái Sơn sập trước mắt cũng không lay động, lại vì ánh mắt bất ngờ này mà thoáng sững lại. Dòng nước tĩnh lặng trong mắt hắn gợn nhẹ từng đợt sóng.
Vài giây sau, Cận Trầm Hàn dời mắt, hiếm khi vừa bận vẫn mở lời: “Đó là cây đậu phộng, sắp chín rồi. Khi chín sẽ nhổ cả gốc, rễ chính là đậu phộng mà cậu thường ăn.”
Ờ thì… đúng là cũng có thể coi là một loại rau thật.
Cố Tu chưa kịp thấm hết sự kỳ lạ của việc “đại tổng tài” trồng đậu phộng trong văn phòng, Cận Trầm Hàn đã quay sang chủ đề chính: “Ngửi thấy Pheromone của tôi rồi à?”
Giữa hai người vẫn còn khoảng cách, động tác Cận Trầm Hàn im lặng, nên hắn suy đoán việc Cố Tu ngẩng đầu là do Pheromone của mình.
Cố Tu thì không rõ mùi đó là nước hoa hay thứ gì khác. Nhưng với tư cách là Alpha, cậu không cảm thấy khó chịu. Hơn nữa, cơ thể này vốn đã bị tổn thương nặng phần cảm nhận Pheromone, bản thân cậu cũng sở hữu Pheromone cực nhạt, ngũ quan chậm chạp.
Nguyên chủ trước đây, vì muốn tránh ảnh hưởng từ vị hôn thê có độ tương thích 100%, đã liều lĩnh uống thuốc ức chế như uống nước, ép tinh thần lực A+ tụt xuống cấp C.
Cậu ta đối xử tàn nhẫn với vị hôn thê, và còn tàn nhẫn hơn với chính mình. Chỉ để chứng minh cho tình yêu tự do một cách cực đoan.
Chỉ đến khi bị người khác đoạt mất tình yêu, cậu ta mới hối hận khôn nguôi, bắt đầu hành trình “theo đuổi lại vợ sml”. Dù độ tương thích giữa cậu và Omega kia hoàn hảo đến đâu, cũng không thể xóa được dấu vết trên người đối phương — bởi dấu vết đó đến từ một Enigma cấp cao hơn, thậm chí có thể vượt qua giới hạn độ tương thích!
Khi thế giới tiểu thuyết hình thành thế giới nhỏ, tác dụng phụ từ việc dùng thuốc ức chế kéo dài của nguyên chủ dồn hết lên người Cố Tu.
Chưa kể, Cố Tu là người xuyên không bằng thân xác. Dù các chỉ số cơ thể đã được điều chỉnh theo nguyên chủ, nhưng cậu không có bất kỳ kinh nghiệm nào ở thế giới ABO. Chưa từng trải qua kỳ phát tình, thậm chí không phân biệt được Pheromone và nước hoa.
Câu hỏi của công chính đến quá đột ngột. 007 lập tức bật “phần mềm hỗ trợ”: [Trong tiểu thuyết, Pheromone của công chính có mùi “tuyết”, Pheromone của thụ chính có mùi “lan quân tử”⁽¹⁾.]
Cố Tu im lặng: [Tôi xin hỏi, tuyết thì có mùi gì? Mà hình như lan quân tử cũng không có mùi.]
Thật sự có quá nhiều điều để phản đối!
Thái độ hỗ trợ của 007 còn tệ hơn: [Ôi trời, đây đâu phải trọng điểm! Giờ chỉ là phiếm đàm thôi, không phải cốt truyện chính, anh cứ tùy ý mà trả lời là được.]
Sau mấy giây im lặng, Cố Tu trả lời một cách vừa khéo léo vừa không sai: “Ngài là Alpha cấp A+, tôi cũng cảm nhận được đôi chút.”
Cận Trầm Hàn lại bước thêm một bước: “Có thấy khó chịu không?”
Alpha gặp Alpha trong kỳ phát tình, hoặc ở quá gần, sẽ sinh ra cảm giác khó chịu, k*ch th*ch tính cạnh tranh và công kích.
Huống hồ là Enigma.
Nghe vậy, Cố Tu hít sâu hai hơi, cảm nhận mùi gỗ thoang thoảng trong không khí, thầm nghĩ hình như từng ngửi thấy ở đâu đó… Rồi cậu định thần: “Tôi là Alpha cấp C, không nhạy cảm với Pheromone lắm.”
“OK.” Cận Trầm Hàn yên tâm, không dây dưa mà nhanh chóng triển khai kế hoạch: “Thời gian tới, cậu sẽ làm thư ký tạm thời cho tôi. Mọi thứ cần lưu ý tôi sẽ gửi vào máy tính của cậu. Văn phòng thư ký ở ngay bên cạnh. Hôm nay cậu cứ làm quen, chuẩn bị xong là bắt đầu làm việc chính thức.”
Cố Tu nhận việc, đồng thời bàn giao lại công việc cũ. Cậu không kêu ca, không than mệt, không lợi dụng cơ hội để đòi hỏi điều gì từ Cận Trầm Hàn, cũng không kiêu ngạo với đồng nghiệp cũ.
Ngược lại, thái độ của đồng nghiệp với cậu thay đổi rõ rệt.
Từ một Alpha kiêu ngạo, cậu bỗng thành tâm điểm trong khu văn phòng.
“Tôi biết vì sao chủ tịch Cận để mắt đến Cố Tu rồi. Nhìn dáng vẻ làm việc chuyên tâm của cậu ấy… giống hệt chủ tịch Cận luôn.”
“La Uy ngày xưa cũng vậy. Cạnh vua chăm chỉ thì phải có quan chăm chỉ, không dám ghen, không dám oán nữa…”
Cố Tu chìm trong công việc, mặc kệ những lời bàn tán rôm rả.
Mọi người vừa làm việc vừa giết thời gian giữa ca tăng: “Này, ngày nào cũng tăng ca thế này, bạn gái tôi đòi chia tay rồi.”
“Yêu đương sao thơm bằng công việc? Ba đồng một mớ.”
“Haha, mà nói mới nhớ, Cố Tu có người yêu chưa? Thư ký của chủ tịch Cận đâu dễ làm. Cậu biết không? Một khi làm thư ký của ngài, trừ tiền ra thì mất hết mọi thứ.”
“Chủ tịch Cận đối xử với La Uy cũng tốt lắm, mãi đến khi người ta mang thai mới cho nghỉ phép dài hạn. Cố Tu là Alpha, không nghỉ thai sản được, sau này càng khổ. Dù có kết hôn hưởng tuần trăng mật cũng phải xách laptop theo làm việc.”
“À đúng rồi, tôi nghe phòng nhân sự nói… Cố Tu, hình như cậu có vị hôn thê phải không?”
Ngón tay Cố Tu khựng lại trên bàn phím.
Cận Trầm Hàn, đang đi ra lấy cà phê chuẩn bị tăng ca đến tối, bước chân cũng khựng lại.
Nhóm người đang nói chuyện toàn Beta, không nhận ra cấp trên đang lén nghe, vẫn huyên thuyên vui vẻ.
“Cái gì cơ? Cố Tu đã có vị hôn thê? Không nhìn ra được.”
“Ừ.” Cố Tu không có cảm xúc đặc biệt, chỉ trả lời qua loa: “Gia đình sắp đặt. Cậu ta và tôi có độ tương thích rất cao. Là một Omega nam.”
Nói xong, hiếm khi cậu lại nhắn thêm cho 007: 【Tôi thả tin sớm, để công chính biết tôi có vị hôn thê, có lẽ sẽ đẩy nhanh tiến độ cốt truyện?】
Trước khi đến thế giới này, Cố Tu đã bị xóa ký ức và cấy vào “chỉ thị ưu tiên nhiệm vụ cấp độ một”. Thúc đẩy cốt truyện là nhiệm vụ hàng đầu, là việc cậu yêu thích. Càng có nhiều việc, cậu càng lười. Tính lười lại trỗi dậy.
007: 【…Chiu Chiu, không hổ danh là anh, cái tật thích đẩy nhanh cốt truyện của anh vẫn vậy!】
【Tôi chỉ chú trọng hiệu suất thôi.】 Cố Tu nghiêm túc. 【Và đừng gọi tôi là Chiu Chiu, cái tên đó không hợp với hình tượng ‘Alpha tinh anh cấm dục con cưng của trời’ của tôi.】
Quả cầu ánh sáng bạc lượn lờ trước mặt: 【Chiu Chiu đáng yêu biết bao, đó là phản ứng dễ thương á nha~ Làm việc cũng cần cân bằng nghỉ ngơi…】
Nói đến cân bằng nghỉ ngơi và làm việc.
Cố Tu đúng là hơi mệt, nhưng đồng nghiệp vẫn hăng say buôn chuyện.
“Cố Tu à, cậu cắm mặt vào công việc mà bỏ bê vị hôn thê thế, người ta chắc có ý kiến đấy?”
“Cậu chỉ là Alpha cấp C, sao lại tìm Omega? Omega không dễ dỗ đâu.”
Cố Tu bắt đầu khó chịu. Dù là cậu hay nguyên chủ, ai cũng chỉ muốn thoát khỏi Omega đó. Cậu lạnh lùng: “Dỗ không được thì thôi, tôi còn chẳng mong.”
“Ấy, vậy thì không được…”
“Đủ rồi.” Một giọng trầm, lạnh cắt ngang, “Tan ca thì về, không về thì ở lại tăng ca. Nói chuyện linh tinh gì? Rảnh quá à?”
Chính là Cận Trầm Hàn, mặt không vui.
Hắn bưng ly cà phê, ánh mắt xám lạnh quét qua đám người, dừng lại trên Cố Tu: “Cậu theo tôi.”
Liếc sang màn hình máy tính: “Việc này sau này cậu không cần làm nữa. Amanda, tìm người thay thế.”
Hai người bước vào văn phòng chủ tịch.
007 hào hứng: 【Uầy, đúng là thế giới tiểu thuyết, công chính nghe lén cực chuẩn, biết anh có vị hôn thê liền!】
Gánh nặng giảm nhẹ, khóe môi Cố Tu khẽ cong: 【Không chỉ vậy, hắn còn biết tôi không quan tâm đến đối phương nữa. Một mũi tên trúng hai đích.】
Cậu khựng lại, chớp mắt nghi hoặc: 【Ơ? Hình như tôi từng nói câu tương tự rồi thì phải?】
007 nhanh nhảu: 【Chiu Chiu ơi, anh luôn là nhân viên xuất sắc của Cục Xuyên Nhanh với hiệu suất siêu cao!】
Cố Tu khẽ cười, lần này không sửa cách gọi nữa.
“Cố Tu, ngồi đi.”
Giọng Cận Trầm Hàn trầm, mang theo chút bất đắc dĩ và mỏi mệt, lông mày hơi nhíu.
Hắn quên mất điều quan trọng nhất cần xác nhận từ đầu: đời sống cá nhân của Cố Tu.
Hắn không muốn Pheromone của mình ảnh hưởng đến Cố Tu, càng không muốn Cố Tu nhiễm phải mùi Omega lộn xộn bên ngoài, rồi ảnh hưởng ngược lại hắn.
Nhưng Cố Tu không ngồi. Cậu kính cẩn đưa lên một tập tài liệu bằng hai tay: “Thưa chủ tịch Cận, đây là lịch trình của ngài, tôi đã sắp xếp xong, mời ngài duyệt.”
“Đặt xuống đây.” Cận Trầm Hàn chỉ vào góc bàn làm việc, rồi nói thêm, “Giúp tôi phân loại đống này.”
Cố Tu bước tới, khép mi.
“Chủ tịch Cận… Tập tài liệu về thành lập công ty con này, tôi nghe Amanda nhắc nhiều lần rồi. Ngài chưa xem à? Chưa ký.”
“Ừ, đưa đây, tôi ký luôn.” Cận Trầm Hàn nâng mắt, đưa tay nhận tài liệu — và bỗng khựng lại.
Những tờ giấy Cố Tu đã chạm vào vẫn còn vương mùi Pheromone cực nhạt, mùi mới để lại, chưa tan theo gió. Một Enigma có thể cảm nhận rõ mảnh mai như vậy.
Mùi hạt dẻ ngọt ngào như bơ sữa, pha chút hương cỏ non tươi mát. Ngọt mà không ngấy.
Pheromone ngọt ngào thế này, chắc hẳn là của vị hôn thê Omega của Cố Tu.
Khác với Alpha mạnh mẽ, mùi hương này dịu dàng, ôn hòa. Tinh thần lực vốn bất ổn lâu nay của hắn, lại vì chút mùi gián tiếp này mà được xoa dịu — ngắn ngủi, nhưng dễ chịu đến lạ.
Tiếc là, đó là vị hôn thê của người khác. Lại còn là một Omega yếu đuối.
Nếu có một Alpha mạnh mẽ mà lại sở hữu Pheromone ngọt ngào như vậy… Không biết sẽ tuyệt vời đến mức nào. Dù điều đó gần như là không thể.
Hắn nhìn khuôn mặt nghiêng lạnh lùng, tuấn tú của Cố Tu, không kìm được mơ tưởng.
Bỗng dưng tò mò: Pheromone của chính Alpha này, rốt cuộc có mùi gì?
Cận Trầm Hàn để tâm trí bay xa, hồi lâu sau mới gượng ép bản thân tập trung, ra lệnh: “Sau này đừng mang Pheromone của Omega vào văn phòng.”
Đôi mắt một mí sau cặp kính gọng bạc của Cố Tu khép xuống, kính cẩn: “Vâng, chủ tịch Cận.”
“Ừm, hôm nay cậu vất vả rồi.” Cận Trầm Hàn nghiêm khắc nhưng biết quan tâm cấp dưới. “Không còn việc gì nữa… Vậy Cố Tu, cậu về sớm đi. Mai đến văn phòng thư ký trực tiếp.”
Cố Tu rời đi trước. Không lâu sau, Cận Trầm Hàn cũng tan làm.
Suốt thời gian qua, hắn một mình xử lý mọi việc, từ nhỏ nhặt đến quan trọng, thần kinh căng thẳng cực độ, mệt mỏi đến mức chính hắn cũng không nhận ra. Mãi đến khi mùi hương ngọt ngào kia thoảng qua, hắn như kẻ lạc sa mạc khát khô gặp cơn mưa, chỉ muốn vơ vét thêm chút ngọt ngào, chẳng còn tâm trí nào để nghĩ điều gì khác.
Thà tan làm sớm còn hơn.
Chỉ trong một ngày, tin Cố Tu được thăng chức thư ký chủ tịch đã lan khắp công ty. Cận Trầm Hàn vừa xuống tầng đã nghe thấy vô số lời bàn tán.
Ai cũng biết hắn khắt khe. Hắn từng nhất quyết chọn thư ký là Beta tầm thường, nhưng hàng loạt Beta phỏng vấn đều không vừa mắt. Lần này lại phá lệ chọn một Alpha — dấu hiệu rõ ràng cho thấy sự nghiệp Cố Tu sẽ thăng tiến rực rỡ.
Về điểm gì khiến Cố Tu nổi bật, tin đồn cũng nhanh chóng lan rộng: thái độ làm việc nghiêm túc, lạnh lùng trong giao tiếp — đúng kiểu chủ tịch Cận.
Đêm đó.
Cận Trầm Hàn trở về căn hộ áp mái cao cấp, nơi hắn sống một mình. Bước trên hành lang vắng, hắn vẫn miên man nhớ đến bóng hình lạnh lùng như tuyết của chàng trai kia.
Kính gọng bạc nhã nhặn, làm việc điềm tĩnh, không vội. Là Alpha nhưng lại toát lên vẻ cấm dục, hoàn toàn không bị Pheromone chi phối.
Hắn vừa nghĩ, vừa nhập mật khẩu mở cửa chống trộm, bước vào căn phòng tối om.
Tách — hắn bật một chiếc đèn tường ánh vàng ấm áp. Căn hộ cao cấp có một bức tường ẩn ngay cửa, che khuất phòng chứa đồ, hòa vào tường trắng tinh khôi.
Bàn tay đeo găng đen ấn đúng điểm trên tường. Một thế giới hoàn toàn khác hiện ra.
Người ta nói Cố Tu và hắn là một loại người: lạnh lùng, cấm dục.
Bố cục căn hộ ngoài kia đúng với khí chất của hắn — đen, trắng, xám.
Nhưng bên trong cánh cửa ẩn, lại là một thế giới trái ngược. Bức tường cao sát trần treo đầy dụng cụ. Hai bên là tủ kệ, phân loại ngăn nắp, chất đầy các đạo cụ chờ sử dụng.
Chờ đợi một người đủ mạnh mẽ, cam tâm nguyện khuất phục trước Pheromone của hắn.
Rọ mõm kim loại, vòng cổ, dây lưng, roi da, kẹp kim loại. Thiết bị rung, giật điện.
Có cái ức chế Pheromone, có cái k*ch th*ch kỳ phát tình đến sớm, thậm chí kéo dài.
Và có những cái… chỉ để k*ch th*ch thể xác và thị giác.
Hắn thờ ơ v**t v* những ngón tay bọc trong găng da.
Mọi người đều nghĩ Cố Tu và hắn giống nhau.
Chỉ có hắn biết — không phải vậy.
_________________
Tác giả có lời muốn nói:
Cục cưng Chiu Chiu cấm dục chỉ biết làm việc, đã vô tình bắn trúng hồng tâm của tên vua cuồng công việc b**n th** nào đó [đầu chó].
________________
✾
Chú thích:
• (1) Lan quân tử: Còn gọi là Đại Quân Tử, Huệ Đỏ hay Lan Huệ Da Cam, thuộc họ Amaryllidaceae, nguồn gốc Nam Phi. Tên khoa học: Clivia nobilis. Cây thân thảo, cao 0.3–1m, lá xanh đậm, mọc đối xứng như quạt. Hoa nở thành chùm, màu đỏ, cam hoặc vàng rực, tươi lâu. Dù nhiều người cho là không có mùi, nhưng thực tế có hương nhẹ.