18. Sầm Điểm Tâm

Trái Hư - Xuân Ý Hạ

Sầm Điểm Tâm

Trái Hư - Xuân Ý Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sầm Kiêu Uyên yêu cầu Kiển Tuy tối nay phải dọn đến Cảng Biển, y đâu dám cãi lời, vội vàng thu xếp hành lý. Chiếc túi quần trống không, vừa nhẹ hẫng lại vừa trống rỗng. Mãi khi Sầm Kiêu Uyên đi rồi, Kiển Tuy mới nhảy dựng lên, việc đầu tiên làm là kéo tuột chiếc quần xuống, vội quá đến mức tự vấp ngã.
Chuyện gì cũng cần có qua có lại.
Dù không phải y chủ động cầu xin, nhưng rắc rối của y đã được Sầm Kiêu Uyên giải quyết, thì y cũng phải trả ơn.
Nhưng Kiển Tuy chưa từng nghĩ cái giá phải trả lại là thế này.
Chiều tối, y né tránh đám đông, lê bước đến trước cánh cửa đồng, rút ra chiếc thẻ mà Sầm Kiêu Uyên đưa từ trước. Kiển Tuy ngó nghiêng rón rén như kẻ đi trộm.
Xung quanh im lặng, chỉ có tiếng sóng biển mơ hồ vọng lại.
Lần trước đến đây cũng là buổi tối, khác chăng là lúc đó có Sầm Kiêu Uyên dẫn đường phía trước, còn y chỉ cần cúi đầu lẽo đẽo theo sau.
Nói cách khác, y hoàn toàn không biết đường.
Máy liên lạc reo lên. Kiển Tuy nhận cuộc gọi, đầu dây bên kia lạnh lùng hỏi: “Ở đâu?”
Chỉ hai chữ, Kiển Tuy đã cảm thấy không lành.
Y trả lời: “Tôi không biết.”
Hơi thở đầu dây bên kia nặng nề hơn một chút.
“Đừng để tôi phải đi tìm cậu.”
“Ngài không đến tìm tôi thì tôi làm sao ra ngoài được.”
“…”
Qua một hồi lâu, màn đêm phủ kín mặt biển, biển đen thẫm lấp lánh ánh trăng.
Kiển Tuy ngồi trên con đường lát đá dễ thấy nhất, lót dưới mông bằng mấy chiếc lá xanh non, co chân ôm tay, khoác chiếc áo ngoài màu xám, trông như đang ngủ gục.
Sầm Kiêu Uyên bước tới, giẫm lên lớp đất ẩm, đứng trước mặt y. Hắn cúi người, ngón tay vô tình chạm vào sợi tóc của Kiển Tuy.
Kiển Tuy lập tức ngẩng đầu, ánh mắt tỉnh táo, không hề buồn ngủ. Bóng cây in xuống từ những tán lớn, tạo thành một vệt nhọn nơi cằm y, rồi đi lên đôi môi căng mọng, hơi hé mở, thấp thoáng hàm răng trắng muốt.
Dù ăn gì, ăn bao nhiêu, y cũng chẳng tăng cân. Tuổi tác lớn dần, cơ thể dường như dừng lại ở một giai đoạn nào đó, vẫn mang nét non nớt của thiếu niên, mỏng manh như thể chạm nhẹ là vỡ.
Sầm Kiêu Uyên không nói gì, chỉ im lặng nhìn y. Hành lý y đặt bên cạnh, chiếc ba lô lại được đeo trước ngực, giấu dưới áo khoác xám.
Sầm Kiêu Uyên thấy ngực y phồng lên một cục.
“Cậu nhét cả ba lô vào trong áo à?”
Câu đùa không đúng lúc, cộng thêm gió biển đêm lạnh buốt, khiến Kiển Tuy run lên.
Beta thành thật phủ nhận. Sầm Kiêu Uyên lùi lại một bước:
“Thế còn không mau đứng dậy, đợi tôi đỡ chắc?”
Kiển Tuy nói: “Đợi một chút nữa đi.”
Không ngờ dám cãi lời, ánh mắt Sầm Kiêu Uyên dừng lại trên người y. Mỗi giây trôi qua đều như một lần đếm ngược trong im lặng.
Kiển Tuy đành giải thích: “Chân tôi tê quá, đứng không dậy nổi.”
“Đồ vô dụng.”
Sầm Kiêu Uyên bước tới kéo y dậy. Hai chân Kiển Tuy tê dại, mềm nhũn, không trụ nổi, cả người đổ ập vào lòng Alpha, hai tay phản xạ vòng qua ôm lấy cổ hắn.
Chiếc ba lô nặng trịch, đập vào người Sầm Kiêu Uyên, phát ra tiếng động trầm đục. Kiển Tuy đã chuẩn bị tinh thần bị ném ra ngoài.
Sầm Kiêu Uyên chỉ giữ vai y, giọng gằn lại:
“Cậu bỏ gạch vào trong đó à?”
“Chỉ là đồ dùng sinh hoạt thôi… Tôi sợ đổ ra nên đựng trong hộp, có lẽ… hơi nặng.”
Tóc Beta cọ vào yết hầu hắn, khiến cổ họng Sầm Kiêu Uyên ngứa ran. Hắn quay đầu, buông tay, để Kiển Tuy tự đứng thẳng.
Rồi chẳng ai nói thêm lời nào. Xung quanh yên lặng, không gió, không sóng, không ánh trăng, chỉ còn một màu xanh thẫm bao trùm trời đêm.
Căn nhà chỉ có một phòng ngủ chính. Sầm Kiêu Uyên bảo nếu y không ngủ trong đó thì ra phòng chứa đồ mà ngủ.
Kiển Tuy dè dặt hỏi: “Thật sự được ngủ ở phòng chứa đồ ạ?”
Ánh sáng trong nhà yếu ớt. Lâu sau, Sầm Kiêu Uyên mới khẽ cười:
“Được.”
Thế là Kiển Tuy cùng hành lý bị ném vào phòng chứa đồ.
Đêm tối đen như mực. Y mò mẫm hồi lâu mới biết trong phòng không có đèn, đành tạm bợ qua đêm trong căn phòng chưa quét dọn. Y không nỡ trải tấm ga mới, nên dùng tấm ga cũ, nhưng cứ cảm thấy vương vấn mùi hương của Alpha – thứ mùi gỗ thoang thoảng, như có như không.
Ánh nắng buổi sớm chiếu vào mắt đánh thức Kiển Tuy trong căn phòng lạnh lẽo. Lúc này y mới nhìn rõ xung quanh.
Tấm ván gỗ và đồ đạc cũ phủ đầy bụi. Cửa sổ hẹp, cao, hình chữ nhật dài, trông như hành lang phòng khám chui, chỉ thiếu mỗi tờ báo dán che.
Nhân lúc Sầm Kiêu Uyên chưa dậy, Kiển Tuy rón rén mở hành lý.
Đồ đạc y ít đến thảm hại: vài bộ quần áo, vài quyển sách, và một chiếc băng cổ tay Duyên Dư tặng sinh nhật. Y chưa từng đeo, cảm thấy chẳng cần thiết, nên cất vào hộp sắt có khóa, để cùng với thuốc ức chế, đậy nắp, gói ghém cẩn thận.
Vì thời gian gấp, y không kịp báo Duyên Dư đến lấy thuốc. Chiếc hộp nằm trong ba lô, bọc kỹ bằng vải bông, không phát ra tiếng động nào.
Lại một lần nữa lừa được Sầm Kiêu Uyên.
꒷︶꒷꒥꒷‧₊˚૮꒰˵•ᵜ•˵꒱ა‧₊˚꒷︶꒷꒥꒷
Kiển Tuy ra ngoài tìm nhà vệ sinh, vừa đi vừa ngẩn ngơ.
Cách bài trí ở đây giống hệt Khu A.
Hắn cũng là người hoài niệm sao? Y hoàn toàn không tưởng tượng nổi.
Xong việc, y lặng lẽ ra cửa. Không đi xe riêng, y dắt xe máy điện từ dưới chân núi ra, rồi phóng vụt đi.
Cảng Biển cách khu học xá rất xa, y phải đi sớm hơn một tiếng.
Phòng y tế vẫn xập xệ như cũ, nhưng giữa trời oi bức lại thành nơi tránh nóng lý tưởng.
Kim tiêm nhắm đúng mạch máu, cắm vào.
“Em với Sầm Kiêu Uyên, dạo này hai người gần gũi lắm à?”
Duyên Dư vừa hỏi, tay Kiển Tuy run lên, kim lệch, máu rỉ ra. Y vừa xin lỗi vừa rút kim, ấn bông gòn lên vết thương.
Máu đỏ thấm nhanh vào miếng bông, để lại vệt đỏ rực.
Beta đối diện vẫn bình thản, ra hiệu đừng lo, rồi hỏi tiếp:
“Chuyện này thật hả? Tôi cũng nghe đồn, hai người còn cùng nhau lên lớp nữa?”
“À…” Kiển Tuy ậm ừ, không biết giải thích thế nào. Nói mình đang sống chung với Sầm Kiêu Uyên ư? Y không muốn ai biết, càng không muốn Duyên Dư lo lắng.
Duyên Dư ấn chặt bông, vẻ mặt không tán thành.
“Lần này là sao? Hai người làm lành rồi, hay lại bị hắn ép buộc? Không lý do gì phải dây dưa với hạng người đó. Toàn loại đeo bám người khác!”
Chính vì Duyên Dư ghét Alpha như thế, nên y mới không dám nói thật.
Kiển Tuy chuyển sang giường bên, đặt hộp cơm lên đùi.
Từ khi biết Sầm Kiêu Uyên cho người theo dõi, hễ rảnh y lại chạy tới phòng y tế ăn cơm, tránh bị giám sát.
“Còn bạn cùng phòng em? Dạo này ít thấy quá.”
Chủ đề vừa chuyển được, lại lâm vào hướng tệ hơn.
Tay Kiển Tuy cầm đũa cứng đờ.
“Anh ấy… thôi học rồi.”
Duyên Dư ngạc nhiên. Alpha ban Hậu cần vốn không nhiều, huống hồ là kiểu người tếu táo, ba trợn như bạn cùng phòng của y?
Anh nhìn Kiển Tuy, ánh mắt vừa như đoán được, vừa như đã hiểu:
“Là Sầm Kiêu Uyên làm đúng không?”
Sau bữa tối, y trở về căn nhà giống hệt Khu A. Xung quanh đen kịt.
Kiển Tuy vừa định thở phào thì quay đầu, phát hiện Sầm Kiêu Uyên đứng trên sân thượng, ánh mắt dán chặt vào y.
Khung cửa sổ sát đất phản chiếu bóng rừng cây âm u, cao lớn, đen ngòm, phủ xuống tận chân y.
Hai người, một sáng một tối, đứng đối diện nhau. Sầm Kiêu Uyên hỏi tại sao sáng nay y lại đi một mình.
Kiển Tuy mấp máy: “…Tôi tưởng ngài không có tiết buổi sáng.”
“Tôi đến muộn.”
Một người ba tháng không lên lớp cũng nói được câu này?
Hơn nữa, trưa nay hắn chẳng gọi y, rõ ràng là không ở trường.
Kiển Tuy không biết đáp thế nào, nghĩ mãi mới ấp úng: “Xin lỗi…”
Câu xin lỗi nghe vừa thiếu chân thành, vừa hèn nhát.
Sầm Kiêu Uyên lại hỏi: “Phòng chứa đồ ngủ có ổn không?”
Kiển Tuy gồng mình:
“Cũng… cũng được…”
Alpha từ sân thượng bước vào, từng bước dường như giẫm nát tim y, nhưng chẳng thèm liếc nhìn.
“Sáng mai đúng giờ gọi tôi dậy.”
Kiển Tuy muốn vùng vẫy.
Nhưng rồi lại như hôm qua.
Cộng thêm một câu nói của Sầm Kiêu Uyên.
Buồn cười biết bao, lố bịch biết bao, mọi chuyện lại một lần nữa bị định đoạt chỉ bằng một câu.
“Sầm Điểm Tâm.”
Ban đầu, chỉ là một câu đùa.
Vì y không có tên, chỉ có mật danh bằng dãy số, khó nhớ đến mức Thiều Anh từng trêu y là “cái đuôi nhỏ”.
Hai đứa trẻ độ mười mấy tuổi quấn quýt nhau suốt ngày. Nếu chỉ là đùa vui thì còn đỡ, nhưng mối quan hệ chẳng hề bình đẳng. Sầm Kiêu Uyên sai gì, y làm đó. Hắn đi đâu, y theo đó. Không phải cái đuôi thì là gì?
Kiển Tuy gan lớn cãi lại: “Đừng gọi em vậy, em có tên mà…”
Ai cũng biết y có tên. Ai cũng biết cái tên đó không được phép nói ra.
Người làm quét dọn bên cạnh lập tức đổi sắc mặt, liếc nhau rồi cúi đầu im lặng. Thiều Anh cũng thay đổi sắc mặt, định nhắc nhở thì bị quản gia xuất hiện từ đâu dùng tay ngăn lại.
Sầm Kiêu Uyên sắp tròn mười sáu, dạo này tính tình thất thường, rõ dấu hiệu sắp phân hóa.
Nếu Kiển Tuy phạm lỗi lúc này, đúng vào thời điểm quan trọng này…
“Tên cậu là gì? Nói ra nghe thử.”
Quản gia lạnh lùng lên tiếng.
⑅୨୧⑅*⑅୨୧⑅*⑅୨୧⑅*⑅୨୧⑅*⑅୨୧⑅*⑅୨୧⑅*
“Tao nghe nói mày có tên rồi à?”
Trời tối đen, Sầm Kiêu Uyên từ sân tập về, ăn cơm thì đột nhiên lên tiếng.
Kiển Tuy cúi gằm vào chén, không nói. Khác với người làm, y mặc áo sơ mi len cashmere đắt tiền, quần yếm bó chân thẳng, ăn vận như cậu ấm – nhưng chỉ trong phạm vi căn nhà này.
Gần đây, ngay cả quản gia cũng nhận ra, Sầm Kiêu Uyên đối xử với Beta bầu bạn này khác thường.
Việc Kiển Tuy phạm lỗi là chuyện sớm muộn.
Người khu C vốn ngu muội, chỉ biết lợi ích trước mắt, gen ấy như ăn sâu vào máu.
“Sao lại muốn được gọi là ‘Điểm Tâm’?”
Sầm Kiêu Uyên chống cằm, vẻ mặt uể oải hỏi.
Đây là ngày hắn có tâm trạng tốt nhất từ lâu.
Kiển Tuy không trả lời, hắn cũng không giận.
Việc hắn hỏi đã chứng tỏ hắn biết rõ câu trả lời.
Kiển Tuy luôn tỏ ra tham sống sợ chết, Sầm Kiêu Uyên hay gọi y là “đồ vô dụng”, lâu thành thói quen, cả hai đều quen.
Nhưng cái tên đó không thể thành tên thật.
Khi y nói với quản gia có thể gọi là “Điểm Tâm”, ngay cả Thiều Anh cũng bật cười.
Nghe như gọi mèo gọi chó, chẳng nghiêm túc chút nào.
Kiển Tuy chỉ đơn giản là không muốn dùng một dãy số vô hồn để gọi tên mình. Y là người thật, nhưng nhìn sắc mặt mọi người là biết – y lại lỡ lời.
Y buồn bực, đến cả lời chủ nhân cũng chẳng muốn đáp.
“Vậy sau này gọi mày là Sầm Điểm Tâm.”
Sầm Kiêu Uyên phán một câu.
Ban đầu, Kiển Tuy không kịp phản ứng.
Rồi đôi mắt y từ từ mở to, kinh ngạc tột cùng, vội phản đối: “Không được…”
Người khu C không có họ.
Sầm Kiêu Uyên đã ban cho y họ của mình.