34. Chương 34: Lời Cảnh Báo

Trái Hư - Xuân Ý Hạ

Chương 34: Lời Cảnh Báo

Trái Hư - Xuân Ý Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Sao cậu lại nhớ rõ kỳ động dục của tôi?”
Giọng nói lạnh lùng của hắn khiến Kiển Tuy sững lại tại chỗ.
“…Tôi chỉ vô tình nhớ thôi.”
Cuối tháng Bảy và đầu tháng Mười Hai hàng năm là thời điểm cao điểm kỳ động dục ở Alpha. Sầm Kiêu Uyên chăm chú nhìn y, ánh mắt dò xét như muốn phân định thật giả. Một lúc lâu sau, hắn mới dời mắt, cúi đầu tiếp tục nghịch chiếc máy liên lạc trong tay.
“Ồ.” Hắn đáp, giọng khô khốc như thường lệ.
Y bưng giỏ đồ bẩn, rón rén bước tới một bước, rồi lại thêm một bước nữa.
Hắn ngẩng đầu: “Cứ loanh quanh trước mặt tôi làm gì? Nhìn mà ngứa mắt.”
“…Tôi đang đi giặt đồ.”
Y thành thật trả lời: “Chỉ muốn hỏi xem ngài còn chuyện gì cần dặn dò không.”
Hắn lại im lặng, ánh mắt chằm chằm vào y. Vài giây sau, hắn cúi đầu, nhìn dòng chữ hiện trên máy liên lạc, vẻ mặt thờ ơ.
“Phơi đồ xong thì ra ngoài với tôi một chuyến.”
“…”
“Không muốn à?”
“Không có.”
Y trả lời nhanh, mắt chẳng thèm chớp lấy một cái.
“Tôi rất sẵn lòng.”
Từ hôm đó, mối quan hệ giữa hai người đã dịu đi phần nào, nhưng vẫn như bị ngăn cách bởi một tấm lưới vô hình – có thể nhìn thấy nhau rõ ràng, nhưng chẳng ai chịu bước thêm một bước.
Sắp tới kỳ thi cuối kỳ, Kiển Tuy bắt đầu lao vào học bù và ôn tập điên cuồng, suốt ngày cắm mặt trong thư viện. Chủ nhật tuần này, y cuối cùng cũng có chút thời gian rảnh để làm việc khác.
Còn hắn thì vẫn thoắt ẩn thoắt hiện. Đêm về thường rất khuya, nhưng ban ngày lại rảnh rỗi, như lúc này – ngồi trong phòng khách, lặng lẽ quan sát y đi đi lại lại.
Y thay bộ đồ thường, rồi đi cùng hắn ra ngoài. Trên đường, y hỏi sẽ đi đâu, nhưng hắn không trả lời, nên y cũng không hỏi thêm.
Đây là lần đầu tiên y đi xe buýt trường kể từ khi đến Cảng Biển.
Hắn hỏi: “Sao không đi cái xe điện cũ kỹ của cậu nữa?”
Giọng điệu mang theo chút mỉa mai khó hiểu.
Y thành thật đáp: “Xe tôi chỉ chở được một người.”
“Ai thèm ngồi chung với cậu.”
Hắn bực bội buông lời, nhưng chẳng có chút sức nặng nào – vì ngay lúc đó, hai người đang ngồi chung một dãy ghế.
Trên xe không chỉ có họ. Những ánh mắt dò xét đã quen thuộc, y chẳng buồn để ý. Dù người khác nghĩ gì cũng chẳng sao, miễn là có thể tốt nghiệp êm xuôi.
Sầm Kiêu Uyên gõ nhẹ lên cửa kính. Không một lời, nhưng chẳng ai dám liếc sang phía họ thêm lần nào.
Xuống xe, Kiển Tuy nhìn đồng hồ, nói: “Từ giờ tôi vẫn đi xe điện nhanh hơn, sau này…”
Sầm Kiêu Uyên ngắt lời: “Không cần phải báo cáo từng li từng tí với tôi. Cậu thích đi xe điện hay cưỡi cá heo đến trường thì tùy, tôi không quản.”
Đi vòng qua khu vườn sau trường, Kiển Tuy dần đoán được điểm đến. Y không khỏi nuốt nước bọt.
“Sao lại tới đây? Ngài bị bệnh à?”
Sầm Kiêu Uyên liếc y một cái: “Chẳng phải cậu suốt ngày kêu không ngủ được sao? Đã kê đơn thuốc rồi, phải tái khám chứ.”
“Tôi đã đỡ hơn rồi…”
Nhưng Sầm Kiêu Uyên nào có dừng lại vì một câu nói. Thấy Alpha đã bước đi, Kiển Tuy dù chân run cũng đành lê theo sau.
Vừa kéo cánh cửa trắng của phòng y tế, mùi thuốc lá xộc thẳng vào mặt.
Kiển Tuy định bước vào thì bị Alpha chặn lại. Hắn lạnh lùng cảnh báo: “Sầm Mộc, đây là trường học.”
Kiển Tuy sững người.
Sầm… Mộc?
Bác sĩ ở phòng khám chui kia họ Sầm?
“Úi chà.” Giọng nói lười nhác vang lên. “Chẳng phải không có học sinh đâu nên tôi mới hút một điếu… Cậu còn dẫn khách tới à?”
Dù bị che khuất phần lớn, Sầm Mộc vẫn nhận ra sự hiện diện của Kiển Tuy.
Sầm Kiêu Uyên hạ tay xuống, ra lệnh: “Mở cửa sổ ra.”
Sầm Mộc dập thuốc, cười hềnh hệch: “Chú em này trông quen quen nhỉ.”
Áo y ướt đẫm mồ hôi, y vô thức nắm chặt vạt áo Alpha. Dù cố trấn tĩnh, hành động đã tố cáo sự run rẩy.
“Cậu sợ cái gì?”
Cảm nhận vạt áo bị níu, Sầm Kiêu Uyên cúi đầu nhìn y, tay nắm lấy cổ tay, kéo y ra trước, giới thiệu với Sầm Mộc.
Bác sĩ là người của Sầm Kiêu Uyên.
Trong đầu Kiển Tuy chỉ còn một suy nghĩ đó. Rồi y nghe Sầm Mộc gọi hắn là “Đại ca”.
Y ngẩng phắt đầu, ánh mắt chạm vào bác sĩ.
– “Bên trên cử người xuống… dẹp bỏ các hoạt động phi pháp…”
– “Chuyện đó thanh trừng từ lâu rồi… tôi còn đang thắc mắc sao phải điều tôi vào trường…”
“Bên trên” là khu A. Người được cử xuống – chính là Sầm Kiêu Uyên.
Ngay khoảnh khắc ấy, Kiển Tuy hiểu ra tất cả. Rồi y thấy bác sĩ khẽ đưa ngón tay lên môi, ra hiệu “Suỵt”.
Suy xét lại, y vẫn bình yên đứng trong phòng y tế – chứng tỏ Sầm Kiêu Uyên chưa biết về giao dịch thuốc ức chế giữa y và bác sĩ.
Y quay đầu. Ánh mắt Sầm Kiêu Uyên đang dừng trên người y.
“Để ông ta bắt mạch, kiểm tra lại cho cậu.”
Ngón tay Alpha chạm nhẹ dưới mí mắt y. Những đầu ngón tay quen bóp cò súng vờn qua đuôi mắt, giọng hắn có chút gượng gạo.
“Không cần sợ.”
Rồi ngay sau đó, hắn lạnh lùng buông: “Tôi cũng đâu có để ông ta mổ phanh cậu ra bán nội tạng. Cậu thì đáng được mấy đồng chứ?”
Kiển Tuy: “Ò.”
Sầm Mộc cười ầm lên, vỗ tay: “Khiếu hài hước lạnh lùng của đại ca đỉnh thật, chú em thấy đúng không?”
Sầm Kiêu Uyên liếc anh ta một cái. Sầm Mộc giơ hai tay xin hàng.
“Đã tới rồi, đại ca, mắt ngài cũng nên làm vật lý trị liệu luôn chứ?”
Kiển Tuy lập tức quay lại, ánh mắt tràn ngập kinh ngạc.
Mắt Sầm Kiêu Uyên nghiêm trọng đến mức phải trị liệu ư?
Suốt buổi chiều, Kiển Tuy ngồi cạnh hắn, đợi quá trình trị liệu kết thúc.
Sầm Mộc tranh thủ bắt mạch cho y. Dù Kiển Tuy cố nháy mắt ra hiệu, anh ta vẫn kê đơn, thậm chí đọc lớn liều lượng.
“Tôi chỉ tạm thời không nhìn thấy, chứ không bị điếc.”
Sầm Kiêu Uyên lên tiếng.
Bác sĩ chỉ cười khẽ, xin lỗi rồi đưa tờ đơn cho Kiển Tuy.
Kiển Tuy tròn mắt, liếc Sầm Kiêu Uyên đang trị liệu, rồi lại nhìn bác sĩ.
Bác sĩ dùng khẩu hình: “Mau cầm lấy.”
Vừa nhận đơn, giọng Sầm Kiêu Uyên đã vang lên: “Lén lút làm gì thế?”
Kiển Tuy vội nhét tờ giấy vào túi.
“Tôi… mắc đái.”
Im lặng.
“Sắp không nhịn nổi rồi…”
“Thế còn không mau đi.”
Giọng hắn như nghiến ra từ kẽ răng.
Sau khi Kiển Tuy rời đi, Sầm Mộc mới hỏi: “Đó là bạn trai nhỏ trong lời đồn à?”
“…”
“Là Beta, khó xử lý lắm.”
“…”
“Tôi chỉ không muốn cậu đi vào vết xe đổ của tôi.”
Trong im lặng, nụ cười Sầm Mộc dần tắt. Anh ta chống tay lên bệ cửa sổ, nhìn ra khung cảnh hoang vắng ngoài kia.
“Cháu gái tôi nó…”
Anh ta ngưng lại, đổi giọng: “Sầm Khỉ Lộ biết chuyện này chưa?”
##
Kiển Tuy chạy thật vào nhà vệ sinh cho giống thật. Vừa dừng lại, y vẫn thở hổn hển, vội rút mảnh giấy ra xem.
Hai phút sau, y xé nát tờ đơn, vứt vào thùng rác. Y mở vòi nước rửa mặt. Dòng nước lạnh xoa dịu cả nóng nực lẫn nỗi sợ.
Bao thắc mắc từng bị dằn xuống, nay đã có câu trả lời.
Sầm Kiêu Uyên đến khu B quả thật có mục đích. Việc hắn thường xuyên vắng mặt, hay bị thương – tất cả đều vì chiến dịch thanh trừng.
Hắn rốt cuộc vẫn trở thành lưỡi dao sắc, vượt qua bao thử thách, lại quay về cuộc đời đầu đao lấm máu.
Khi trở lại phòng y tế, Sầm Kiêu Uyên đã trị liệu xong. Đôi chân dài vắt chéo, tay khoanh ngực, ánh mắt lạnh nhìn y.
“Cậu vừa đi vệ sinh mà?”
Kiển Tuy gật đầu. Chưa kịp nói gì, Sầm Kiêu Uyên đã hỏi: “Vậy thứ trong miệng cậu là gì?”
“…Cây kem.”
Y bước tới, đưa cây còn lại cho hắn.
“Tôi thấy nóng, nên mua cái gì mát mát.”
Bác sĩ ngồi vắt vẻo trên ghế xoay, ôm lưng ghế: “Thế của tôi đâu?”
“…Tôi chỉ mua hai cây.”
Cây kia vốn là của y, chắc Sầm Kiêu Uyên sẽ không ăn.
Nhưng Sầm Kiêu Uyên lại nhận lấy, xé vỏ, cắn một miếng – giữa tiếng hét “Thiên vị!” của bác sĩ.
“Vị dứa.”
Mắt y sáng rực.
“Ngon không?”
Hắn không đáp, đưa cây kem tới miệng Kiển Tuy.
Kiển Tuy đấu tranh, rồi cũng cắn một miếng.
Có gì đâu? Cơm thừa đã ăn, nước miếng cũng từng nếm, còn kem thì sợ gì?
“Cậu mua vị gì?” Sầm Kiêu Uyên hỏi.
“Vị đào…”
Y đưa qua. Y nhớ rõ hắn ghét vị này. Xem ra con người đúng là thay đổi.
Bác sĩ im bặt. Cho đến khi Sầm Kiêu Uyên cắn miếng kem đào đá, liếc anh ta.
Anh ta bật cười, lắc đầu.
Không cần thị uy. Những lời anh ta nói không phải để khiêu khích.
Sầm Kiêu Uyên dùng ngón tay lau sạch đá còn vương trên môi y.
Ngón tay Alpha thô ráp, mạnh mẽ. Khuôn mặt hút hồn, ánh mắt hổ phách sắc lạnh khi ngẩng lên.
Đôi mắt.
Đúng vậy, mắt Sầm Kiêu Uyên.
Đây là cái giá để vươn lên vị trí cao? Để trở thành người kế nhiệm gia tộc, củng cố địa vị – dù phải trả bằng tổn hại thân thể cũng không tiếc?
“Chừa cho tôi một ít chứ.”
Giọng nói bật ra từ y, trước cả khi y kịp suy nghĩ.
Hắn cầm cây kem trống không, tay đặt lên gáy y.
“Sầm Mộc, nhắm mắt lại.”
Sầm Mộc cười khẽ, dứt khoát quay người đi.
“Đại ca, tôi xong rồi đây. Hai người… làm nhẹ tay một chút nhé.”
Mi Kiển Tuy run rẩy. Trong nụ hôn sâu ngọt ngào hương đào, y như tan thành vũng nước.
Khi môi tách rời, cả lồng ngực y đỏ ửng.
##
[Chào chú em.]
[Dù chiều nay hai người tình tứ khiến thằng độc thân như tôi ghen tị chết đi được, nhưng vẫn phải nhắc cậu một tiếng.]
[Người nhà họ Sầm toàn là lũ điên.]
[Cậu nên chuẩn bị đường lui sớm đi.]
Sau khi thêm ID trên mảnh giấy, Kiển Tuy nhận được những tin nhắn như vậy.