Trái Hư - Xuân Ý Hạ
Tuyết tan rồi sẽ thế nào?
Trái Hư - Xuân Ý Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mùa xuân chưa đến kịp, thế vào đó là một mùa đông lạnh lẽo hơn, sương trên lá đóng thành từng mảnh băng mỏng, chỉ cần chạm nhẹ là vỡ tan.
Sầm Kiêu Uyên lại "giam" Kiển Tuy ở bên cạnh. Suốt hai mươi tư tiếng mỗi ngày, trừ lúc cần ra ngoài, cả hai đều ở bên nhau.
Dạo gần đây, điện thoại của Alpha không ngừng đổ chuông. Bản thân hắn cũng tỏ ra sốt ruột, mặt mày sầm sì suốt ngày, cuối cùng không chịu nổi áp lực, bèn trút giận lên Kiển Tuy. Hắn ghé sát tai y, cảnh cáo nhiều lần rằng y không được tìm người khác, dù là súc vật đi chăng nữa.
Nhưng giờ đây, Kiển Tuy không còn sợ hãi lời đe dọa của hắn nữa. Y có thể ung dung đáp lại, miệng nói "dạ", "ừm", "không sao", nghe giọng đều biết là xạo hết.
Sầm Kiêu Uyên lập tức siết chặt cổ tay y. Y nhìn Alpha với vẻ mặt lo lắng, rồi vươn tay vỗ nhẹ, an ủi: "Đừng vội, nói từ từ, tôi đang nghe đây."
Sầm Kiêu Uyên chẳng thể làm gì được.
Kiển Tuy vẫn ở bên cạnh hắn, không chạy nhốn nháo cũng chẳng làm trái ý. Nắm đấm của hắn như được bọc trong lớp bông mềm, bên ngoài không hề hấn gì, nhưng bên trong lại ngột ngạt khó thở, tâm can dường như bị siết chặt.
Thêm vào đó, mối quan hệ giữa y và Giang Nghi Vãn ngày càng rạn nứt, tin tức về hắn trong trường không còn nhanh nhạy như trước.
Sắp đến hạn, khu A lại liên tục gọi tới.
Sầm Kiêu Uyên đã giữ lời mua cho Kiển Tuy một chiếc điện thoại, trong danh bạ chỉ lưu duy nhất số của hắn. Dạo gần đây, Kiển Tuy lại say mê mày mò các ứng dụng bên trong.
Mỗi khi Sầm Kiêu Uyên hỏi đi hỏi lại những chuyện cũ, y lại mở một trò chơi nhỏ, vừa chơi vừa thản nhiên trả lời cho có, thắng game rồi còn vui vẻ xoa đầu Alpha.
Sầm Kiêu Uyên vòng tay ôm lấy y, vùi đầu vào hõm cổ y, thì thầm: "Tôi thấy cậu muốn chết rồi đó."
"Hả."
Kiển Tuy nói với màn hình điện thoại: "Tôi tẹo nữa."
Sầm Kiêu Uyên đấm một cú vào chiếc gối sau lưng y, nhưng lại bị Beta xoa đầu.
"Ngài cứ nói tiếp đi, tôi đang nghe mà."
Sầm Kiêu Uyên hít một hơi thật sâu, hoàn toàn bất lực trước Kiển Tuy.
"Lần đầu gặp cậu ở ký túc xá, cậu đã lừa tôi. Ống thuốc ức chế đó đâu phải của bạn cùng phòng cậu."
"Lần ra ngoài đó, cậu không phải đói bụng mua hotteok, mà là đi mua thuốc cho tên Alpha đó!"
"Cậu chẳng hề mất ngủ, cậu và Sầm Mộc đã cấu kết lừa tôi, chỉ để tôi không phát hiện ra sư huynh cậu là Alpha!"
"Lúc đầu tôi còn thắc mắc, sao Sầm Mộc lại tốt bụng nhắc nhở cậu như vậy, hóa ra hai người đã quen nhau từ trước, còn sớm hơn cả khi tôi đến trường này."
"Cậu tìm tôi trên đảo, là vì cậu ta."
"Đồng ý yêu cầu của tôi, cũng là vì cậu ta."
"Kiển Tuy, rốt cuộc cậu có thể vì cậu ta mà làm đến mức nào?"
"Bây giờ ở bên cạnh tôi, là sợ tôi đánh chết cậu ta sao?"
Sầm Kiêu Uyên đã chất vấn y từ lâu, nhưng câu hỏi cuối cùng hoàn toàn mới mẻ.
Lúc này, Kiển Tuy mới ngước mắt lên trả lời: "Sợ chứ."
Y đã quen với mùi pheromone nồng nặc của Alpha, quen với sự mất kiểm soát và cơn thịnh nộ của hắn, bởi đó là những gì y phải đối mặt mỗi ngày.
"Tôi cũng đã trả lời rồi, vì đó là sư huynh tôi. Anh ấy đã cứu em trai tôi, tôi nợ anh ấy không chỉ một mạng. Ngay cả chuyện đến khu B học cũng là do chúng tôi bàn bạc, nếu không anh ấy hoàn toàn có thể ở lại trông quán của sư phụ mà sống hết phần đời còn lại."
Kiển Tuy nói: "Anh ấy không còn người thân, tôi và em trai chính là người thân của anh ấy."
Sầm Kiêu Uyên không hài lòng, hắn cắn vào cổ y. Kiển Tuy đau đến mức kêu lên thành tiếng.
Y không nhịn được nữa.
Không nhịn đau, cũng chẳng làm cao. Y không có tinh thần mạnh mẽ như Alpha, dù chỉ là trầy da ngã đau cũng phải kêu la.
Bởi vì chỉ khi y kêu đau, đối phương mới có thể dừng lại.
Y sẵn lòng làm kẻ vô dụng, không cần lời khen tặng đáng yêu, không cần họ, không cần cái tên tức cười, không cần gọi là "Sầm Điểm Tâm".
Y vốn dĩ đã là kẻ vô dụng mà.
Giờ đây, y an tâm làm kẻ vô dụng.
"Ngài không cho phép tôi có người thân sao?"
Hai tay Kiển Tuy vòng qua cổ Alpha, những ngón tay vẫn không ngừng điều khiển nhân vật nhỏ bé vượt qua từng bậc thang, sắp bước vào màn chơi mới.
"Những câu hỏi này ngài đã nói quá nhiều lần rồi, tôi đều thừa nhận cả, là tôi sai, tôi đã nói dối ngài. Tôi sợ ngài đánh tôi, sợ ngài tức giận hóa xấu hổ, sợ rất rất nhiều thứ, bây giờ tôi đều thẳng thắn nói cho ngài biết hết."
Sầm Kiêu Uyên im lặng một lúc lâu mới nói: "Vậy không sợ sẽ có ngày tôi biết sự thật sao?"
"Trước kia thì sợ, bây giờ…"
Kiển Tuy điều khiển nhân vật nhỏ nhảy qua một cái hố lớn: "Cũng sợ."
"Nhưng không phải ngài thích tôi sao? Đáng lẽ nên đối xử tốt với tôi một chút chứ."
Y bấm tạm dừng, nghiêng đầu nhìn Sầm Kiêu Uyên.
Kiển Tuy phân tích đâu ra đó, nhưng ánh mắt của Alpha càng lúc càng lạnh lẽo.
"Cậu đoán xem tôi có tin lời ma quỷ của cậu không?"
"Không tin đâu."
Kiển Tuy cũng biết, y đặt chiếc điện thoại đang nóng lên bên cạnh mình.
"Vậy bây giờ ngài đã biết rồi, còn làm gì nữa, tôi muốn giấu cũng vô ích."
"Tôi sẽ không tha cho cậu." Giọng Sầm Kiêu Uyên trở nên u ám.
"Vậy ngài tha cho sư huynh đi. Ngài đánh anh ấy nghiêm trọng như vậy, anh ấy đến xuống giường cũng không nổi."
Kiển Tuy buông mắt xuống, nhìn dòng quảng cáo trên màn hình che mất nhân vật nhỏ mình đang điều khiển, hàng mi đen nhánh phủ lên đồng tử cũng đen láy.
"May mà hiệu trưởng đã đặc cách miễn thi cho anh ấy, anh ấy có thể tốt nghiệp thuận lợi, nếu không tôi sẽ áy náy đến chết cả đời."
Sầm Kiêu Uyên nói: "Không được."
"Tôi không cho phép cậu nhớ cậu ta cả đời. Là cậu ta khiêu khích tôi trước, cậu ta nói muốn cậu đi theo cậu ta, khoảnh khắc đó cậu đã động lòng đúng không?"
"Tôi chưa làm gì cả, ngài đã lao ra đánh anh ấy rồi. Bây giờ dù tôi có nói gì cũng vô ích."
Kiển Tuy hiểu rõ trong lòng, dù y có giải thích đến đâu, có nói rách cả miệng lưỡi rằng mình và Duyên Dư không phải loại quan hệ đó, thì Sầm Kiêu Uyên vẫn sẽ cảnh giác như cũ.
Xét cho cùng, Sầm Kiêu Uyên ngay cả em trai của y cũng bài xích như vậy.
Hai cuộc điện thoại trong kỳ nghỉ hè, hành động của Sầm Kiêu Uyên đều cho Kiển Tuy biết, hắn không muốn có bất kỳ ai chia sẻ sự chú ý của Kiển Tuy, hắn muốn y là của riêng một mình hắn mà thôi.
Nhưng làm sao có thể chứ.
Kiển Tuy đưa tay tìm chiếc điện thoại trên sofa nhưng không thấy, chẳng biết Sầm Kiêu Uyên đã lấy đi từ lúc nào.
Kỳ nhạy cảm chỉ dựa vào thuốc ức chế thì có qua được thật không? Một mũi tiêm là sẽ khỏi hoàn toàn ư?
Có phải vẫn còn dopamine dư thừa trong cơ thể Alpha, nếu không sao Sầm Kiêu Uyên lại giống một con mèo lớn vẫy đuôi, liều mạng muốn có được cỏ bạc hà từ người y.
Nhưng y không thể cho được.
Mọi chuyện đã được định đoạt ngay từ khi hai người gặp nhau.
Y là chú chó bầu bạn bên cạnh con báo đốm nhỏ, không thể tự mình đi săn, sinh ra đã là sinh vật sống theo bầy đàn, là một chú chó con một khi lớn lên sẽ phải tách ra, để tránh bị xem như con mồi mà phanh thây xé xác.
Tình cảm của y không dạt dào đến mức có thể cắt một miếng thịt của mình cho kẻ đi săn, tự mổ phanh bản thân trong vũng máu, để rồi cuối cùng người hấp hối cũng chính là mình.
Bọn họ lại hôn nhau. Môi kề môi, dưới sự trêu chọc của đầu lưỡi, cơ thể tự nhiên cong lại. Bên ngoài băng tuyết ngập trời, bên trong lại nóng bừng lên.
Hai người luôn phải dùng hành vi của động vật để xác nhận sự tồn tại của đối phương.
Kiển Tuy kêu lên: "Ngài chậm một chút, tôi đau."
Alpha quả nhiên dừng động tác, cứ thế ngừng lại.
Y lại kêu: "V-vẫn là… Ngài nhanh một chút đi, như thế này tôi không thoải mái, tôi mệt quá."
Alpha ngậm lấy gáy y, ngậm lấy vết sẹo xấu xí đã từng bị cắn xé, giữ trong miệng mà không thể thật sự cắn xuống.
Vì Kiển Tuy sẽ đau.
Hắn vẫn đáp ứng yêu cầu của Beta.
Bởi vì Kiển Tuy rất ít khi đòi hỏi hắn điều gì, huống chi là khi đôi mắt y ươn ướt, toàn thân đẫm mồ hôi, giọng nói run rẩy cầu xin hắn.
Kiển Tuy gọi: "Sầm Kiêu Uyên, Sầm Kiêu Uyên."
Sầm Kiêu Uyên đáp: "Lại muốn làm gì?"
Lòng bàn tay Kiển Tuy áp lên vị trí trái tim Sầm Kiêu Uyên. Trên lồng ngực rắn chắc cũng có những vết sẹo, ngang dọc dọc ngang, ghi lại mỗi một lần Alpha thoát chết trong gang tấc.
Kiển Tuy nhắm mắt lại.
"Tim ngài đập nhanh quá, hơi ồn."
Lần này Sầm Kiêu Uyên thật sự nổi nóng: "Cậu có tin tôi chơi chết cậu không?"
Kiển Tuy véo véo gò má Sầm Kiêu Uyên, ngẩng đầu lên, vào khoảnh khắc cuối cùng, y chủ động trao đi một nụ hôn. Giống như một sự phó thác, mặc cho người ta mặc sức dày vò.
Y nói: "Ngoan quá."
Những ngày sau đó, Kiển Tuy rất nghe lời. Sầm Kiêu Uyên không cho y đi thăm Duyên Dư, y bèn thật sự không đi. Mấy lần tình cờ gặp Giang Nghi Vãn trên hành lang, cả hai đều chỉ lướt qua nhau, không hề có một ánh mắt giao lưu.
Ngược lại, Giang Nghi Vãn lại thường xuyên ra vào phòng bệnh trong khoảng thời gian Duyên Dư bị thương nằm trên giường.
Thế là có người đồn đoán, Duyên Dư vì muốn đòi lại công bằng cho Giang Nghi Vãn nên mới đánh nhau với Sầm Kiêu Uyên.
Chẳng ai quan tâm sự thật là gì, họ chỉ mải mê bịa đặt.
Còn về phần Kiển Tuy.
Y đã "tàng hình" trong sự cố lần này.
Mọi người đều biết không thể dễ dàng chọc vào Beta này, nếu không kết cục sẽ rất thảm.
Những lời đồn đại nực cười và độc địa ấy sẽ không biến mất. Đám người thích hóng chuyện luôn bắt nạt kẻ yếu, nhưng lại sợ kẻ mạnh, vĩnh viễn chó vẫn là chó.
Kỳ thi cuối kỳ kết thúc, Kiển Tuy chính thức tốt nghiệp.
Duyên Dư được miễn thi, đã trở về khu C từ hai hôm trước.
Chiếc xe hơi màu đen đỗ ở cổng trường, lúc Sầm Kiêu Uyên kéo y vào xe, trong tay Kiển Tuy đang nắm chặt tấm bằng tốt nghiệp. Một tấm bằng mỏng manh, thứ mà trước đây y từng cố chấp, nhẫn nhục chịu đựng để có được, bây giờ cuối cùng cũng đã cầm trong tay, dường như cũng không còn quan trọng đến thế.
Y không phải là bắt buộc phải có được nó, chỉ là đã nỗ lực lâu như vậy, nếu không có được sẽ không cam lòng.
Kiển Tuy ngẩng đầu nhìn Sầm Kiêu Uyên đang ngồi bên cạnh, Sầm Kiêu Uyên cũng đang nhìn y.
Kiển Tuy hỏi: "Chúng ta đi đâu vậy?"
"Về xem mấy cái mầm rau vớ vẩn của cậu."
Đó là căn nhà của Sầm Kiêu Uyên ở khu B.
"Nhưng bây giờ là mùa đông."
Kiển Tuy nói: "Chúng không chết thì cũng đang ngủ đông rồi."
"Vậy thì cậu về khu A với tôi."
Kiển Tuy không đáp lời, đổi lại là một tiếng cười lạnh của Sầm Kiêu Uyên.
Kiển Tuy nói: "Beta vào khu A có rất nhiều thủ tục rắc rối, ngài định dùng lý do gì để đưa tôi về?"
Lần này đến lượt Sầm Kiêu Uyên im lặng.
Xe phải đi rất lâu, giữa đường Kiển Tuy đã ngủ thiếp đi, tựa vào vai Sầm Kiêu Uyên, hoàn toàn không phòng bị.
Nửa tỉnh nửa mê mơ màng, có người bế y lên, ôm thật chặt, đi một mạch vào phòng ngủ. Y lơ mơ tỉnh lại, nghe thấy Sầm Kiêu Uyên chê y ngủ ch** n**c miếng, nói y là đứa trẻ chưa lớn.
Kiển Tuy áp đầu vào lồng ngực Alpha, nói: "Sầm Kiêu Uyên, tim ngài đập nhanh quá."
Một lúc lâu sau vẫn không thấy có lời đáp lại, cũng không thấy hắn đặt y xuống.
Kiển Tuy ngẩng đầu lên, nụ hôn của Sầm Kiêu Uyên vừa vặn rơi xuống bên tai y, hắn thì thầm bằng giọng nói dịu dàng, hoàn toàn không giống một Alpha thường ngày.
"Tôi thích cậu, cậu đối tốt với tôi một chút đi, đừng vạch trần điểm yếu của tôi nữa."