Chương 11

Trải Nghiệm Hôn Nhân - Mạnh Trung Đắc Ý thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau đó, hai người không nói với nhau câu nào, Lộ Tiêu Duy cũng không bật lại đĩa CD đó nữa.
Về đến nhà, anh đột nhiên muốn ăn bánh trôi. Chung Đinh dùng rượu hoa hồng và mè đen làm nhân, nhào bột, đợi đến khi nấu xong cũng mất hơn một giờ. Nước bánh trôi trước đây thường dùng gừng và đường đỏ, nhưng lần này lại là nước sơn trà, chua vô cùng.
Những viên bánh trôi nằm gọn trong chiếc bát xanh ngọc, tạo nên sự tương phản màu sắc rõ rệt.
Nước sơn trà thấm vào khiến bánh trôi cũng chua theo. Anh cắn một miếng rồi nhăn mặt: "Sao lại chua thế này?"
"Con người mà, ăn chua nhiều một chút sẽ tốt, giúp làm mềm mạch máu."
"Thứ đầu tiên mềm ra chẳng phải là răng sao? Em thích ghen, cả người đến xương cũng mềm nhũn, vậy mà răng lại cứng ghê."
Đúng là cô rất hay ghen, có đôi khi ghen đến mức răng cũng ê buốt, nhưng bề ngoài vẫn phải nghiến răng chịu đựng, giả vờ như không có chuyện gì.
"Gần đây, khu Mậu Đô có dự án mới, cách đây không xa. Em có muốn đổi nhà không? Anh đưa em địa chỉ, em đi xem căn nào hợp thì chúng ta mua luôn."
"Em thấy căn nhà này rất tốt, cực kỳ tốt, em chẳng muốn đổi chút nào."
"Không đổi thì thôi, em nghiến răng làm gì chứ?"
Cô nhắc lại một lần nữa: "Em không muốn đổi, một chút cũng không."
Chung Đinh ngồi đối diện nhìn Lộ Tiêu Duy ăn. Rõ ràng cô không uống nước bánh trôi, nhưng trong lòng lại dâng lên từng cơn chua xót. Cuối cùng, cô thực sự không thể nhìn nổi nữa, liền đi đánh răng, đánh ròng rã mười lăm phút.
Khi từ nhà vệ sinh đi ra, cô thấy anh đang ngả người trên ghế sofa hút thuốc. Ở góc độ này, đôi chân anh trông thật dài. Cô bước tới, giật lấy điếu thuốc trong tay anh, rồi dập tắt mạnh vào gạt tàn thủy tinh. Đốm sáng đỏ rực nơi đầu thuốc nhanh chóng tắt ngấm.
"Vừa ăn xong đã hút thuốc không tốt cho sức khỏe đâu."
Anh kéo cô ngồi xuống ghế sofa, rồi cầm một chiếc thẻ từ bàn trà đưa cho cô, nói: "Cho em này."
Đó là thẻ phụ của anh. Anh đã có sẵn bản sao chứng minh thư của cô.
Chung Đinh đã chờ ngày này không biết bao lâu rồi. Cô không tham tiền của anh, chỉ mong anh có thể cùng đóng góp một nửa chi phí sinh hoạt. Tiền của hai người gộp chung vào để chi tiêu mới giống dáng vẻ của một gia đình.
Thế nhưng hôm nay cô cuối cùng cũng đợi được, mà lại chẳng hề cảm thấy vui vẻ, một chút cũng không.
Đôi khi cô còn hận bản thân tại sao lại hiểu anh đến thế.
Phụ nữ không giống đàn ông. Khi yêu một người, họ không tránh khỏi việc tò mò về tâm hồn người đó. Rất nhiều phụ nữ muốn trở thành bạn tâm giao, trợ thủ trong sự nghiệp của đàn ông, nhưng đàn ông thì ít ai nghĩ như vậy.
Anh sớm không đưa, muộn không đưa, lại cứ nhằm đúng lúc này mà đưa.
Chẳng qua là để trả thù Âu Dương Thanh mà thôi, dù thủ đoạn trả thù này vô cùng nực cười.
Ý định của Thư Uyển là muốn đòi lại công bằng cho Chung Đinh, không ngờ lại trùng khớp với ý muốn của Lộ Tiêu Duy. Anh nôn nóng muốn tuyên bố với Âu Dương Thanh – người đã ly hôn – rằng anh đang hạnh phúc đến nhường nào, để cô ấy phải hối hận về lựa chọn năm xưa. Anh có thực sự hạnh phúc hay không không quan trọng, điều quan trọng nhất là phải khiến Âu Dương Thanh nghĩ như vậy. Đương nhiên anh không thể để Âu Dương Thanh biết hiện tại anh đang sống trong một căn nhà cũ, và không đưa cho vợ một đồng chi phí sinh hoạt nào. Âu Dương Thanh sẽ chẳng đời nào ghen tị với cuộc sống như vậy của Chung Đinh. Vì vậy anh đưa thẻ cho cô, bảo cô đi mua nhà. Có lẽ vài ngày tới anh còn định mua cho cô một chiếc nhẫn kim cương to bằng trứng bồ câu.
Có lẽ việc anh mua hạt dẻ cũng chỉ là một màn diễn tập trước mà thôi.
Năm mười bảy tuổi anh đã ấu trĩ như vậy, nay sắp ba mươi rồi vẫn chẳng hề tiến bộ.
Anh và cô kết hôn lâu như vậy, lúc này chính là lúc cần cô lên sân khấu để biểu diễn. Vì nghĩa vụ, có lẽ cô nên phối hợp cùng anh diễn cho xong vở kịch này, nhưng cô thực sự không có năng khiếu diễn xuất chút nào.
Một cảm giác mệt mỏi đột ngột ập đến. Kết hôn lâu như vậy, đây là lần đầu tiên cô thấy mệt. "Em không muốn chiếc thẻ này."
"Đừng dở tính trẻ con nữa, em bao nhiêu tuổi rồi."
Cô muốn nói: Anh bao nhiêu tuổi rồi mà sao vẫn như thế này? Dù Âu Dương Thanh có hối hận đi chăng nữa thì anh có hạnh phúc không? Sao con người anh lại vô vị đến thế? Ba anh sinh ra anh để nối dõi tông đường, vậy mà anh lại muốn không sinh con để ông ấy tuyệt tự. Âu Dương Thanh bỏ rơi anh, vậy mà anh mặc kệ bản thân có thực sự vui vẻ hay không, cứ nhất quyết phải giả vờ ra vẻ "có được người vợ như thế này, người chồng còn mong cầu gì hơn". Anh có ấu trĩ không chứ!
Nhưng cô không thể bóc trần vết sẹo của anh, cô không đành lòng.
Cô thương hại anh, chẳng nhớ đã bắt đầu từ bao giờ. Có lẽ từ lúc cô một mình xem "The Kid", mỗi phân cảnh đều khiến cô nhớ về biểu cảm của anh ngày đó. Mỗi khi anh thấy hai cha con trong phim cùng nhau làm chuyện xấu, anh sẽ vô thức bật cười, ngay cả ánh mắt cũng lấp lánh niềm vui. Người cha do Chaplin thủ vai là một thợ lắp kính. Để duy trì kế sinh nhai, hai cha con, một người phụ trách đập kính, một người phụ trách sửa kính, phối hợp màn tung hứng này vô cùng ăn ý. Người cha trong phim là một nhân vật thấp cổ bé họng. Khi con trai ông đánh nhau với đứa trẻ khác, anh trai đứa trẻ đó đe dọa ông rằng nếu con trai ông đánh thắng em trai hắn thì người bị đòn sẽ chính là ông. Vì vậy, ông đã đá con mình hai cái, rồi nhấc bổng tay đứa trẻ kia lên tuyên bố chiến thắng. Nhưng sau đó, khi con trai sắp bị viện mồ côi bắt đi, ông thực sự đã bị đánh, lần này đến lần khác, nhưng vẫn liều mạng muốn giữ đứa trẻ lại.
Xem đến đoạn sau, Chung Đinh đã khóc. Cô không biết là do tình tiết phim, hay là vì Lộ Tiêu Duy. Một người phải khao khát tình cha đến nhường nào mới có thể xem đi xem lại bộ phim này chứ?
Tuổi thơ của Chaplin không hạnh phúc, sau này ông có mười mấy đứa con. Còn Lộ Tiêu Duy, một đứa anh cũng không muốn.
Cô thương hại anh. Khi một người phụ nữ bắt đầu thực lòng thương hại người mình thích, thì cả nửa đời còn lại của cô ấy coi như đã định sẵn là sẽ gục ngã trong tay anh ta rồi.
Nhưng cô có tư cách gì để thương hại anh? Hiện tại, dù cô có nỗ lực thế nào đi nữa, cũng chẳng có chút sức ảnh hưởng nào đến cuộc đời anh.
Khuôn miệng Chung Đinh không ngừng run rẩy. Anh nâng khuôn mặt cô lên, đặt trán mình áp sát vào môi cô. Nhìn từ xa, giống như cô đang hôn anh vậy.
Tay Lộ Tiêu Duy luồn vào trong tóc cô, giống như một chiếc lược gỗ đào với răng lược thưa, chải tới chải lui trên đầu cô, chải đến mức mái tóc nóng cả lên. Cô nhắm mắt lại, chỉ nghe anh nói: "Anh biết, em rất yêu anh, em không yêu tiền của anh chút nào."
Đôi mắt cô như bị che phủ bởi một lớp vỏ thủy tinh trong suốt, làm từ nước, cứ chần chừ mãi mà không chịu vỡ ra.
Anh biết cô yêu anh, nhưng anh thực sự không hiểu tại sao cô lại yêu anh.
Ngạn ngữ có câu:
trong mắt người hầu không có anh hùng (1),
huống chi là người vợ chứ? Bị giới hạn trong một môi trường nhỏ bé như gia đình, cô nhìn anh quá rõ ràng. Hơn nữa, anh chưa từng che giấu khuyết điểm của mình trước mặt cô. Đôi khi anh cũng muốn đối xử với cô tốt hơn, nhưng lại luôn không nhịn được mà trêu chọc cô. Đương nhiên, cô sẽ không giống như những người ngoài không biết rõ nội tình kia mà tôn thờ, ngưỡng mộ anh.
Một người quá coi trọng sĩ diện như thế. Người khác xem sách giải trí thì bọc bìa sách giáo khoa, còn cô thì hay rồi, xem sách giáo khoa lại cứ phải giả vờ như đang xem sách giải trí.
Thế nhưng chính là một người như vậy. Nhiều năm sau khi chia tay, cô lại quay về tìm anh, nói: "Yêu đương chẳng có gì thú vị, cả hai chúng ta đều không còn nhỏ nữa, hay là kết hôn đi. Yên tâm, em không tham tiền của anh." Anh cố tình đặt ra những điều khoản vô cùng khắc nghiệt, đợi cô hối hận, không ngờ cô lại ký mà chẳng chút do dự.
Sau khi kết hôn, anh không đưa cho cô lấy một xu, đợi cô đến đòi. Trong thâm tâm, anh thà rằng cô tham tiền của mình, tiền còn thì người còn. Anh nghĩ chỉ cần anh nỗ lực kiếm tiền, có lẽ anh và cô có thể sống một cuộc đời bình yên như trong truyền thuyết.
Trên đời này không có tình yêu nào là vô duyên vô cớ. Nếu như có, thì nó cũng sẽ biến mất một cách vô duyên vô cớ.
CHÚ THÍCH CỦA EDITOR:
(1) Nguyên văn "仆人眼里无英雄" là một câu ngạn ngữ có nguồn gốc từ phương Tây (tiếng Anh: "No man is a hero to his valet"), mang ý nghĩa sâu sắc về tâm lý và khoảng cách con người (không ai là hoàn hảo khi bị soi xét ở cự ly gần, tầm vóc của một người đôi khi bị đánh giá sai lệch bởi những người chỉ thấy được những khía cạnh sinh hoạt nhỏ nhặt của họ).