Đông Đông và Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ

Trải Nghiệm Hôn Nhân - Mạnh Trung Đắc Ý

Đông Đông và Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ

Trải Nghiệm Hôn Nhân - Mạnh Trung Đắc Ý thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chậu linh lan trong văn phòng Lộ Tiêu Duy đang héo tàn, rễ và thân gần như đã úng thối. Mấy ngày nay, hễ trong lòng có chuyện bực bội, anh lại mang bình xịt ra tưới nước cho hoa. Cánh hoa mỏng manh kia rõ ràng không chịu nổi sự chăm sóc quá mức của anh, đành dùng cái chết để phản đối.
Anh làm theo hướng dẫn chăm sóc cây cảnh để cứu vãn, nhưng chẳng thấy hiệu quả. Sớm biết thế này, anh đã không đòi lại chậu cây từ chỗ lão Vương.
Ban đầu, anh mang chậu linh lan từ nhà đến, nhờ lão Vương ở bộ phận hành chính chăm sóc. Lão Vương rất yêu thích cây cảnh. Dưới bàn tay sắp đặt của ông, khắp công ty đâu đâu cũng tràn ngập sắc xanh, những bức tường gạch đỏ và trần nhà cốt thép được phủ kín bởi từng lớp cây xanh tươi tốt.
Thậm chí vào Chủ nhật, lão Vương cũng đến tăng ca.
Lộ Tiêu Duy cầm một tách cà phê từ phòng trà đi ra, đi ngang qua bàn làm việc của lão Vương.
Bàn làm việc của lão Vương khác biệt rõ rệt so với những người khác, được ngăn cách bởi một vòng cây mọng nước.
Ban đầu, định hướng văn phòng của công ty là không gian làm việc hoàn toàn mở, không ai có văn phòng riêng. Hiện tại, bàn làm việc của Lộ Tiêu Duy vẫn còn ở đó, trên bàn đặt một chậu cây xanh và hai cuốn sách. Khi nhập tên anh vào màn hình điện tử ở lối vào công ty, máy tính vẫn sẽ hiển thị số bàn làm việc cụ thể của anh.
Nhưng anh đã sớm không còn ngồi ở đó. Anh đã chuyển đến một phòng họp để làm việc. Dù bên ngoài gọi là phòng họp, nhưng mọi người đều ngầm hiểu đó là văn phòng cá nhân của anh, chẳng ai đến đó họp cả.
Anh đứng trước mặt lão Vương, nhấp một ngụm cà phê, rồi bảo ông theo mình vào văn phòng xem hoa.
Kết quả là lão Vương nói chậu này sắp chết hẳn rồi, rồi lại khuyên rằng linh lan có độc, thà trồng dương xỉ đuôi phụng, lô hội hay gì đó sẽ tốt hơn. Ông còn có cây mọng nước có thể mang đến đặt trong văn phòng. Lộ Tiêu Duy ngắt lời lão Vương, nói thôi bỏ đi, ông cứ làm việc của mình đi.
Buổi trưa, anh đến phòng bi-a chơi. Cây cơ đặt trên ngón tay, khuỷu tay chống lên bàn, anh nhắm vào bi cái. Khoảnh khắc đánh ra, các bi lập tức văng tung tóe. Ván đấu vừa mới bắt đầu, anh đã không còn tâm trạng chơi tiếp.
Khổng Sâm nhắn tin WeChat cho anh, bảo anh chụp một tấm ảnh Chung Đinh đeo nhẫn gửi cho cô ấy, cô muốn xem hiệu ứng thực tế trông thế nào.
Anh không trả lời. Khổng Sâm nhắn tin dồn dập, hỏi tại sao đến cả việc để tay vợ anh lộ diện một chút cũng không chịu, chẳng lẽ anh nhỏ mọn vậy sao, chẳng lẽ chiếc nhẫn của cô ấy chỉ đeo cho anh xem thôi à?
Anh không còn được thấy nữa rồi. Đã tặng nhẫn đi rồi, làm sao có thể bắt người ta chụp ảnh khoe hàng? Anh đâu phải người bán hàng trên Taobao.
Tất nhiên, anh đã sớm chuẩn bị tinh thần rằng hai người sẽ không còn liên lạc nữa. Đã ly hôn rồi, còn cần thiết phải liên lạc sao? Chỉ là sự bình tĩnh của Chung Đinh vẫn có chút nằm ngoài dự đoán của anh.
Cô ấy lại không hề tò mò chút nào về dòng chữ khắc trên nhẫn.
Trên nhẫn khắc hai chữ: Đông Đông.
Đó là biệt danh anh đã đặt cho cô từ rất lâu rồi.
Nhưng cái tên đó quá sến, nên anh chưa bao giờ gọi thành tiếng. Anh đã đặt cho cô rất nhiều biệt danh, nhưng biệt danh khiến anh hài lòng nhất lại là "132".
Trong một khoảng thời gian trước lần chia tay đầu tiên, anh luôn phớt lờ sự phản đối của cô, gọi cô là "132".
Chung Đinh sinh vào ngày Đông chí, trong bốn chữ số của ngày sinh có một số 1 và ba số 2. Anh còn khá đắc ý với cái tên mình đặt, nhưng Chung Đinh lại không hề hưởng ứng. Cô cảm thấy tên thật của mình rất hay, rất rất hay. Tên cô kết hợp họ của ba mẹ, Chung và Đinh, còn có một vẻ đẹp đối xứng. Gọi tên thật của cô chẳng phải hay hơn sao? Gì mà 132, còn khó nghe hơn cả Bưu Mã (1).
Nhưng khi anh gọi "132", cô vẫn sẽ quay đầu lại.
Khi quay đầu lại, khóe miệng cô trễ xuống, vẻ mặt tủi thân. Mỗi lần như vậy, anh lại muốn lấy máy ảnh của mình ra. Nhưng chỉ vài giây sau, cô lại cười.
Thế là anh chỉ có thể dùng điện thoại di động để chụp.
Thời đó vẫn còn thịnh hành điện thoại nắp gập, độ phân giải rất kém, ảnh rất mờ. Chiếc điện thoại đó anh vẫn còn giữ, chỉ là ảnh chưa được xuất ra. Mười mấy năm rồi, bây giờ chắc chắn không thể xuất ra được nữa.
Khi biệt danh Bưu Mã chính thức được đổi thành một thương hiệu thể thao khác, ba số đầu trong số điện thoại của anh cũng đổi từ 132 thành những con số khác.
Sau này anh lại có thêm nhiều số điện thoại khác, nhưng số 132 đó vẫn chưa bị khóa. Anh là một người rất coi trọng sự riêng tư, cho rằng việc đổi số cũng tiềm ẩn nguy cơ rò rỉ thông tin.
Sau này khi họ kết hôn, vẫn gọi thẳng tên thật của nhau, giống như thời còn là bạn học.
Anh chưa bao giờ đặt cho cô biệt danh nào nữa.
Khi bi đen rơi vào lỗ, Lộ Tiêu Duy kết thúc ván bi-a này.
Nghĩ quá nhiều, vẫn là do chưa đủ bận rộn.
Ngón tay của Chung Đinh trơn tuột, không hề có một chút trang sức nào. Chiếc nhẫn cưới duy nhất cũng đã bị cô tháo xuống từ lâu.
Lúc này cô đang ở trong xe cứu thương, tay bị Khổng Trạch nắm chặt.
Khổng Trạch nằm trên cáng, cố nắm lấy tay Chung Đinh. Bàn tay cậu đã chai sần vì quanh năm cầm vợt tennis.
Chung Đinh cẩn thận rút tay mình ra: "Đợi thêm chút nữa, sắp đến nơi rồi."
Để đánh lạc hướng cậu ta, cô lại kể một câu chuyện cười rất nhạt, về một cậu ấm họ Vạn, để viết họ của mình, cậu ta đã vẽ mười nghìn chữ "nhất".
Chỉ có một mình Khổng Trạch bật cười. Bác sĩ nói làm vậy sẽ động đến vết thương, bảo cậu ta đừng cười nữa.
Lần đầu tiên cô biết mình lại có khiếu hài hước lớn đến vậy, thế là cô đành chọn cách im lặng.
Đến bệnh viện, sau khi trải qua các loại kiểm tra, bác sĩ chẩn đoán là chấn thương hốc mắt.
Bác sĩ đề nghị phẫu thuật ngay lập tức.
Chung Đinh hỏi Khổng Trạch có muốn gọi điện cho gia đình không. Khổng Trạch nói ba mẹ cậu đều không ở thành phố này, cậu không muốn họ biết để họ thêm lo lắng.
Khi ký giấy đồng ý phẫu thuật, Khổng Trạch từ chối gây mê, để rửa sạch nỗi nhục bị đánh bị thương. Cậu quyết định nhân cơ hội này để rửa hận.
Chung Đinh nghĩ thôi cũng thấy đau thay cậu ta: "Đau lắm đấy, gây mê đi, không được thì gây tê bán phần cũng được."
Dưới sự khuyên giải của cô, cuối cùng Khổng Trạch đã đồng ý gây mê.
Chờ đợi bên ngoài phòng phẫu thuật thật sự là một sự dày vò. Chung Đinh đã hỏi bác sĩ, vết thương không quá nghiêm trọng, chỉ cần phẫu thuật thành công thì về cơ bản sẽ không gây tổn thương vĩnh viễn cho thị lực, nhưng họ cũng không thể đảm bảo hoàn toàn.
Lòng cô cứ treo lơ lửng. May mà cô luôn mang theo thẻ bên mình để phòng khi cần. Cậu còn trẻ như vậy, lỡ như vì cô mà thị lực bị tổn hại thì thật là tạo nghiệp. Sớm biết thế này, cô đã không đánh bóng với cậu rồi.
Khi Khổng Trạch được đẩy ra từ phòng phẫu thuật, trái tim cô cuối cùng cũng được đặt xuống.
Cô đã phải nhờ đến mối quan hệ của bạn học cấp hai để sắp xếp cho cậu một phòng đơn. Hộ lý cũng là nhờ bạn học tìm giúp, một bác trai năm mươi tuổi, trông rất đáng tin cậy.
Mắt phải của Khổng Trạch băng gạc, mắt trái cũng nhắm. Cậu nhắm mắt tìm đến tay Chung Đinh để nắm. Lần này, tay cô ban đầu không rút ra. Cậu còn trẻ như vậy, không có ba mẹ bên cạnh, chắc chắn sẽ sợ hãi.
"Đừng lo, bác sĩ nói chưa đầy một tháng sẽ khỏi, cũng không có di chứng gì. Viện phí của cậu, tôi sẽ chịu trách nhiệm hoàn toàn."
"Không cần đâu, những người hay chơi bóng như chúng tôi đều có bảo hiểm tai nạn, ngay cả phòng bệnh theo yêu cầu đặc biệt cũng sẽ được chi trả theo tiêu chuẩn."
Chung Đinh nghĩ mình suy cho cùng cũng là một người tầm thường, cô vẫn cảm thấy có chút may mắn khi nghe tin này.
Tiếp theo là những ngày làm việc. Chung Đinh không thể ở bên chăm sóc cả ngày, may mà có hộ lý. Bệnh nhân ở phòng bệnh theo yêu cầu đặc biệt còn có y tá riêng phụ trách. Mỗi trưa, cô chỉ nấu thức ăn rồi lái xe mang qua, sau đó lại lập tức quay về trường.
Khổng Trạch tuy không ham học hỏi, nhưng bài vở vẫn có thể đạt điểm qua môn. Trước năm thứ tư, cậu đã hoàn thành tất cả các tín chỉ, nên không cần nộp đơn xin nghỉ.
Khổng Trạch vì vấn đề về mắt nên không thể xem điện thoại.
Chung Đinh mang cho cậu một chiếc máy nghe đĩa CD, cùng với những đĩa CD mà cậu yêu cầu. Cô vốn định mua cho cậu một đĩa tuyển tập các tiết mục tấu hài nổi tiếng, nhưng sợ cậu nghe cười rách vết thương, nên thôi. Để giúp cậu giải khuây, cô lại mang cho cậu một chiếc radio. Cô còn đặc biệt dặn bác hộ lý tuyệt đối không được bật kênh tấu hài cho cậu nghe.
Chung Đinh biết giới trẻ bây giờ không thể rời điện thoại cả ngày, cô lại nhờ bác hộ lý để ý cậu một chút, đừng để cậu dùng mắt quá độ.
Trong thời gian này, Khổng Trạch chỉ trả lời điện thoại của một mình Khổng Sâm. Khổng Sâm là chị gái cùng ba khác mẹ của cậu. Vào ngày thứ bảy cậu nhập viện, Khổng Sâm gọi điện hỏi cậu đi đâu, sao mãi không liên lạc được, WeChat cũng không trả lời. Khổng Trạch nói mình bị thương nhẹ đang nằm viện. Khổng Sâm hỏi cậu rốt cuộc bị làm sao, đang ở bệnh viện nào. Khổng Trạch nói đừng quan tâm, không cần đến thăm cậu, cậu xuất viện sẽ đến thăm cô ấy. Bên kia hỏi bây giờ có ai chăm sóc cậu không? Khổng Trạch nói chăm sóc rất tốt, mỗi ngày muốn ăn gì đều có người làm. Khổng Sâm vừa nghe giọng điệu này, biết ngay cậu em trai của mình chắc chắn lại đang ăn vạ cô gái nào đó rồi.
"Chị không phản đối em yêu đương, chỉ là em có thể ổn định một chút được không? Đừng đùa giỡn nữa, những chuyện em làm trước đây em không thấy có chút thất đức sao?"
"Lần này có lẽ khác."
"Em nói xem, lần nào em chẳng nói là khác với lần trước?"
"Được rồi, chị, em cúp máy đây, lần sau sẽ gọi lại cho chị."
Vừa nghe thấy tiếng mở cửa, Khổng Trạch liền biết là Chung Đinh đến.
Mặc dù xe cứu thương đã làm kinh động không ít người, bạn học và đồng đội trong đội tennis của Khổng Trạch có không ít người biết. Nhưng vì Khổng Trạch không tiết lộ địa chỉ bệnh viện, nên không có ai đến thăm cậu.
So với các bệnh nhân khác trên tầng này, phòng bệnh của cậu có vẻ quá cô quạnh. Chỉ có Chung Đinh đúng giờ đến đưa cơm, khiến cho căn phòng trông đặc biệt vắng vẻ.
Cậu thích sự vắng vẻ này. Hôm nay Chung Đinh nấu cháo, tám món ăn được xếp ngay ngắn trong hộp đựng tám ngăn sơn mài đỏ, mặn chay kết hợp hài hòa, vô cùng bổ dưỡng.
Bác hộ lý từng hỏi Khổng Trạch cô gái luôn đến thăm cậu là gì của cậu. Cậu nghĩ một lúc rồi nói là bạn bè. Bác trai không khỏi cảm thán, bạn bè như thế này thật sự quá khó tìm. Khổng Trạch vốn định nói là bạn gái, nhưng cậu sợ Chung Đinh biết sẽ không vui. Chuyện phải làm từng bước một, không thể vì cái nhỏ mà mất cái lớn, không thể vội vàng.
"Có phải phiền phức quá không?"
"Không phiền." Thực ra cũng có chút phiền, nhưng may là thứ bảy. Ngày thường cô cũng làm cho cậu hai ba món. Cô đã làm người ta bị thương, tuy là vô ý, nhưng người ta muốn ăn gì đó, cô cũng không thể không đáp ứng.
"Tôi luôn cảm thấy có chút áy náy. Nếu không phải tôi rủ cô đi đánh bóng, cũng sẽ không có phiền phức hôm nay. Cô không trách tôi chứ?"
Khổng Trạch biết chiêu tốt nhất chính là lấy lùi làm tiến. Cậu càng tự kiểm điểm lỗi lầm của mình, người khác càng không thể trách cậu, đặc biệt là đối với người như Chung Đinh.
"Không trách cậu được, tôi cũng không ngờ mình lại nặng tay như vậy. Có lẽ tôi bẩm sinh không hợp với tennis."
"Đâu có? Cô đánh rất tốt, tôi thấy cô rất có năng khiếu. Chỉ là kỹ thuật có chút không đúng, nếu tìm người chuyên nghiệp học hỏi thêm thì sẽ tốt thôi."
Chung Đinh không tiếp lời cậu: "Mau ăn đi, không ăn sẽ nguội mất."
"Cô có muốn ăn một chút không?"
"Tôi ăn rồi."
"Bác sĩ nói tôi hồi phục rất tốt, tuần sau có thể tháo băng, xuất viện rồi."
"Cậu bây giờ không có tiết học, hay là ở lại thêm một thời gian đi? Dù sao cũng còn một giai đoạn hồi phục, xuất viện rồi cũng không được chăm sóc tốt." Khổng Trạch nói với Chung Đinh rằng nhà cậu ở tỉnh khác, ở thành phố này không có một người thân nào.
Cậu vốn định nói không phải còn có cô sao, nhưng lời này bây giờ nói ra không thích hợp: "Gần đây có phải cô vì tôi mà gầy đi không? Thực ra không cần phiền phức như vậy đâu, có bác hộ lý chăm sóc tôi là đủ rồi, công việc của cô cũng rất bận." Thật sự không cần người chăm sóc thì cậu đã không nói như vậy.
"Đây là việc tôi nên làm."
Chung Đinh không ngờ Khổng Trạch lại cũng ở tại Giáng Thạch Viên, còn ở cùng tòa nhà cô từng ở. Trước đây cô chưa từng gặp cậu trong khu chung cư. Trong thời gian Khổng Trạch nằm viện, cô còn ghé qua nhà cậu lấy quần áo thay một lần. Ra vào nhà một người đàn ông xa lạ thực sự không hay lắm, nhưng Khổng Trạch nói cậu không có người thân nào ở thành phố này, cô đã đánh người ta bị thương, đây là trách nhiệm cô phải gánh.
Hôm đó không mấy thuận lợi. Cô gặp Lộ Tiêu Duy trong thang máy. Lộ Tiêu Duy chủ động chào hỏi cô, trên mặt còn mang theo nụ cười. Kết hôn lâu như vậy, số lần anh cười không nhiều. Sau khi ly hôn, vừa gặp mặt đã thấy anh cười, có lẽ là người gặp chuyện vui nên tinh thần sảng khoái, càng chứng tỏ việc ly hôn này là đúng đắn.
Anh gật đầu với cô, hỏi cô có phải đã bấm nhầm tầng không.
"Không, em lên tầng 8, một người bạn của em ở đây."
Trước khi ra khỏi thang máy, cô còn nói tạm biệt với anh. Cho đến khi cô bấm mật khẩu vào cửa, cũng không quay đầu lại nhìn một lần.
Trước đây, sau khi nói tạm biệt với anh, cô luôn quay đầu lại.
Khổng Trạch xuất viện vào Chủ nhật thứ ba sau khi nhập viện.
Sáng Chủ nhật, cô đến bệnh viện từ sớm, hoàn tất mọi thủ tục xuất viện. Sau khi làm xong mọi việc, cô lái xe đưa Khổng Trạch về nhà. Trên đường, Khổng Trạch nói miệng đắng, muốn ăn chút gì đó ngọt, cô lại mua cho cậu một xiên kẹo hồ lô sơn trà.
Thật là trùng hợp, khi đến cửa tòa nhà, Lộ Tiêu Duy đang quẹt thẻ kiểm soát ra vào ở phía trước họ.
CHÚ THÍCH CỦA EDITOR:
(1) Bưu Mã là biệt danh Lộ Tiêu Duy đặt cho thầy chủ nhiệm (kiêm thầy dạy Sử) của hai người năm lớp 11, vì thầy thường xuyên mặc áo có logo của hãng Puma (báo đốm Nam Mỹ).