Vết sẹo cũ

Trải Nghiệm Hôn Nhân - Mạnh Trung Đắc Ý thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chung Đinh đi tàu điện ngầm đến sân bay Haneda đón Lộ Tiêu Duy. Hai người không bắt taxi mà cùng nhau đi tàu điện ngầm đến Roppongi, ghé thăm vài viện bảo tàng mỹ thuật. Bữa trưa của họ, gọi là bữa trưa nhưng thực chất đã xế chiều, diễn ra tại một quán thịt nướng tự chọn. Vì quán này có giá bình quân đầu người gần 1000 tệ, Chung Đinh ăn rất chuyên tâm. Lộ Tiêu Duy hầu như chẳng động đũa, phần lớn thời gian chỉ dõi theo cô. Chung Đinh bị anh nhìn đến mức ngượng ngùng, đành nói món này ngon, món kia cũng ngon.
Lộ Tiêu Duy thanh toán hóa đơn. Chung Đinh nói: "Sao lại để anh trả tiền?" Anh đáp: "Lần sau em mời." Cô gật đầu: "Được thôi."
Vốn đang rất vui vẻ, Lộ Tiêu Duy đặt tay Chung Đinh vào túi áo khoác của mình, nắm chặt lấy, khiến tay hai người đều trở nên ấm áp. Ban đầu, cô còn do dự, nhưng sau đó đã ngầm chấp thuận. Cứ thế bước đi trên con phố xa lạ, hóa ra niềm vui khi được công khai yêu đương cũng khiến hạnh phúc nhân lên một phần.
Khi hoàng hôn buông xuống, Lộ Tiêu Duy đề nghị: "Hay là về nhà anh hoặc nhà em ngồi chơi một lát?"
Chung Đinh do dự một chút, "Anh khó khăn lắm mới đến đây một chuyến, ở nhà có gì hay mà ngồi."
"Anh chỉ muốn ở riêng với em thôi."
Vài ngày trước, Chung Đinh vừa chuyển đến một căn hộ nhỏ. Lộ Tiêu Duy đề nghị cứ chuyển thẳng đến nhà anh là được, dù sao bây giờ cũng chẳng có ai ở đó. Chung Đinh từ chối, nói đồ đạc vừa mới sắp xếp xong, chuyển đi lần nữa phiền phức lắm. Anh nói có thể thuê dịch vụ chuyển nhà giúp cô. Chung Đinh nói cô chỉ thích nhà nhỏ, một mình ở căn nhà quá rộng cũng chẳng tốt chút nào.
"Vậy em và ba mẹ chúng ta cùng chuyển qua đó, vừa hay không?"
Chung Đinh rõ ràng rất ngạc nhiên trước cụm từ "ba mẹ chúng ta" của anh, nhưng không nói gì, chỉ đáp, "Họ ở bên đó rất tốt." Ba vị trưởng bối rảnh rỗi không có việc gì làm, tụ tập lại chơi mạt chược ba người, vui đến không kể xiết, ở cùng cô chưa chắc đã thú vị.
"Tại sao em lại dọn ra ngoài? Vì anh à?"
Chung Đinh lắc đầu, "Ở đây gần trường hơn một chút." Thực ra cũng chẳng gần hơn được mấy bước chân, cô chỉ không muốn ngẩng đầu hay cúi đầu đều chạm mặt Takasaki.
Vào nhà, Lộ Tiêu Duy lấy từ trong túi áo khoác ra một chiếc kẹp tóc, "Tặng em này."
Chung Đinh cầm chiếc kẹp tóc đó trong tay ngắm nghía nó, là một con chim tròn, trông ngốc nghếch vô cùng, "Có phải ý là chim ngốc bay trước không (1)?"
Anh cảm thấy trí tưởng tượng của cô thật phong phú, "Em muốn thử không?"
"Chút nữa đi, anh muốn uống gì không?"
"Anh muốn xem ngay bây giờ."
"Vậy được thôi."
Chung Đinh tháo dây buộc tóc của mình ra, cất vào túi, mái tóc dày lập tức buông xõa xuống, vài sợi rơi vào cổ cô, khiến cô cảm thấy rất ngứa.
Tóc cô nhiều quá, kẹp thế nào cũng không giữ được.
Lộ Tiêu Duy nắm lấy bàn tay đang loay hoay kẹp tóc giữa mớ tóc của cô, "Cái này có thể điều chỉnh được."
Anh thấy mặt cô hơi đỏ, biết rằng tính hiếu thắng của cô lại nổi lên.
"Anh có phải thấy em rất ngốc không? Em muốn tự mình thử trước." Cô gạt tay anh ra, tiếp tục nhắm vào gương để điều chỉnh, mắt cô dán chặt lên gương, hai cánh tay gập ra sau gáy vẫn tiếp tục loay hoay. Chung Đinh nhìn thấy bản thân đang sốt ruột trong gương, thế là cô chỉ có thể cười gượng. Cô nghĩ mình thật là vô dụng, mỗi lần nhìn thấy anh đều lại căng thẳng đến vậy.
"Là anh ngốc, làm một thứ đơn giản như vậy lại trở nên phiền phức thế này." Lộ Tiêu Duy trong gương chăm chú nhìn cô. Hôm nay, vừa gặp cô anh đã tháo kính ra, hàng mi dày của anh gần như che khuất đi cả đôi mắt.
Nói xong anh mỉm cười nhìn Chung Đinh, "Tháo áo khoác ra rồi làm tiếp có được không?"
Sau khi được Chung Đinh đồng ý, anh rất trịnh trọng đi cởi khuy sừng trên áo khoác của cô, chiều cao cứ thế hạ thấp xuống từng tấc một. Anh cúi người cởi chiếc cúc cuối cùng cho cô, rồi bảo cô dang tay ra, anh cởi áo khoác của cô ra, treo lên móc áo. Trong nhiều khoảnh khắc, anh có thôi thúc muốn ôm chặt cô vào lòng, nhưng vẫn kìm lại được.
"Để anh làm nhé?" Lộ Tiêu Duy túm lấy mái tóc dày của cô, cầm chiếc kẹp tóc lên ướm thử lên tóc cô. Chung Đinh nhìn trong gương thấy tay anh luồn lách qua những lọn tóc của cô.
Cô cảm thấy hơi thở của anh ngày càng trở nên nặng nề, "Xong chưa? Hay là để lát nữa." Đột nhiên, một bàn tay luồn vào sau gáy cô, "Tóc em rơi vào trong cổ áo rồi, anh giúp em lấy ra."
Tay anh từ sau tai cô vuốt xuống cổ, rất nhẹ nhàng và có chủ ý, sau đó tay anh được thay bằng môi anh. Chung Đinh đứng im, không biết mình nghe bằng tai hay cảm nhận bằng làn da trước câu nói của anh: "Anh thích em."
Lộ Tiêu Duy vốn dĩ vẫn luôn cố gắng kiềm chế, anh muốn kéo dài thời gian gần gũi này càng lâu càng tốt. Vừa đến đã vồ vập như thế, nếu khiến cô hiểu lầm anh bay cả chặng đường dài đến đây chỉ để ngủ với cô thì thật không hay chút nào.
Nhưng có một khoảnh khắc anh đột nhiên không kiềm chế được nữa, anh nhanh chóng xoay mặt cô lại, tìm đúng môi cô, rồi nghiêng mặt cô sang trái một chút, ép cô vào gương, như thể muốn hòa tan cả người cô vào tấm gương. Lộ Tiêu Duy vòng tay mình sau lưng cô, mu bàn tay anh áp sát vào mặt gương lạnh lẽo. Anh cảm nhận được cơ thể cô cứng đờ trong một khoảnh khắc, nhưng anh không dừng lại, mà hy vọng có thể truyền hơi ấm của mình cho cô. Anh nhớ lại trước đây, cô mềm như một cục bột, anh muốn nặn thành hình gì cũng được.
Tay anh rất tự nhiên hướng đến những nơi quen thuộc trước đây của cô, không cần bất kỳ sự chỉ dẫn nào, sức mạnh của thói quen quả thật đáng sợ.
"Đừng!" Chung Đinh bất giác thốt lên, Lộ Tiêu Duy rõ ràng bị tiếng kêu của cô khiến cho giật mình.
Trong lòng Chung Đinh vốn đã chuẩn bị sẵn sàng để chấp nhận Lộ Tiêu Duy thêm một lần nữa. Cô rất sẵn lòng trao anh một cơ hội, cũng rất muốn trao cho chính mình một cơ hội, nhưng cơ thể cô dường như vẫn còn lưu giữ ký ức. Ôm hôn cô còn có thể chịu đựng được, nhưng tiến thêm một bước nữa... khi anh vừa chạm vào một nơi nào đó trên cơ thể cô, nó giống như một tiếng chuông báo động vang lên.
"Sao vậy?"
Động tác của anh trở nên nhẹ nhàng hơn, nhưng anh cảm nhận được cơ thể cô đang run rẩy dữ dội. Cô dùng một giọng điệu gần như cầu xin: "Đừng như vậy!"
Vì vậy, anh chỉ có thể buông tay.
"Không có gì, chỉ là nhớ lại vài chuyện cũ." Cô cúi đầu, đẩy anh ra, "Anh có muốn uống trà không?"
"Để em đi lấy cho anh." Chưa đợi anh trả lời, cô đã hoảng hốt chạy vào bếp, thực ra chỉ cách đó hai bước chân.
Nhà bếp chỉ rộng hai mét vuông, cô tựa vào cánh cửa. Đó là một cánh cửa lùa bằng kính mờ đục, anh có thể nhìn thấy qua lớp kính lờ mờ bờ vai cô đang run rẩy.
Hình ảnh ngày hôm đó hoàn toàn không theo ý muốn của cô mà tái hiện rõ mồn một. Câu nói "Em lại không cần tiền" của anh cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô. Chung Đinh cảm thấy đầu cô sắp nổ tung. Cô tưởng mình đã quên rồi, chẳng qua chỉ là một câu nói thôi, anh cũng đâu cố ý, một ngày người ta nói biết bao nhiêu câu, sao cô lại nhớ ra câu đó chứ.
Ký ức về nỗi đau thúc đẩy loài người tiến hóa đến ngày nay. Tìm kiếm lợi ích, tránh xa tai họa là bản năng của con người. Dù trong lòng cố tình muốn quên đi, thì cơ thể lại bị cưỡng ép đánh thức. Nếu cứ vô tri vô giác, "ăn rồi quên đau", thì loài người đã sớm tuyệt chủng rồi. Nhưng khả năng này bây giờ lại đang hành hạ cô — một cá thể vô cùng nhỏ bé trong nhân loại này.
Lộ Tiêu Duy đứng đó, cánh cửa lùa bằng kính cũ kỹ mờ đục ngăn cách hai người họ. Anh lại một lần nữa chứng kiến nỗi đau của cô. Từ quá khứ cho đến hiện tại, nỗi đau của cô đều do anh gây ra.
Tiếp đó, anh nghe thấy tiếng nước chảy, tiếng vòi nước trong bếp xối xả chảy. Cơn nóng bức khó chịu trong lòng anh lập tức tắt ngúm. Anh biết cô lại khóc rồi, dường như mỗi khi ở bên anh, cô đều khóc.
Anh thậm chí còn không có đủ can đảm đẩy cửa ra, ôm lấy cô và nói lời xin lỗi. Lời xin lỗi đôi khi cũng là một sự tổn thương thứ cấp đối với nạn nhân. Anh chỉ có thể im lặng, cảm giác bất lực đó ập đến một cách chưa từng có. Không thể giải thích, chỉ có thể bù đắp, nhưng nhất thời anh cũng chẳng biết bù đắp từ đâu.
Một lúc lâu sau, Chung Đinh mang ra hai ly trà lúa mạch. Trà vừa lấy từ tủ lạnh ra nên rất lạnh. Mùa xuân vẫn còn chưa đến, hai người họ ngồi đối diện nhau nhấm nháp thức uống lạnh, không có gì để nói, chỉ lặng lẽ ngồi im.
Trên bàn đặt hai chậu hoa cúc, một chậu màu trắng, một chậu màu vàng. Những cánh hoa mảnh mai chen chúc nhau tạo thành những quả cầu hoa, trông vô cùng rực rỡ.
"Hoa nở đẹp quá."
Chung Đinh nhấp một ngụm trà lúa mạch, gật đầu, "Ừm." Cô đột nhiên cảm thấy đặt hai chậu hoa này không được may mắn cho lắm, mặc dù cô là một người theo chủ nghĩa duy vật triệt để.
Rồi cuộc trò chuyện lại rơi vào bế tắc. Có một khoảnh khắc, họ cảm nhận được sự bất lực của đối phương, giống như hai đứa trẻ cầm tiền tiêu vặt hớn hở đi mua kem. Lúc đi đã tưởng tượng ra đủ loại vị kem trong đầu, nhưng khi đến quán mới phát hiện tiền đã đánh rơi trên đường, mà quay lại tìm thì cũng không thấy.
Hai đứa trẻ có thể ôm nhau khóc nức nở, nhưng họ là những người trưởng thành sắp bước sang tuổi ba mươi, không có cái quyền đó, thế là họ chỉ có thể uống trà.
Trong sự im lặng, anh bỗng nói một câu, "Anh nghĩ, con của em nhất định sẽ đáng yêu giống như em."
Chung Đinh không đáp lời anh, chỉ chuyển chủ đề: "Tỷ lệ sinh ở Nhật Bản ngày càng thấp, hình như cả thế giới đều đang có xu hướng này."
Anh tự mình nói tiếp: "Cũng không biết con của anh và em, sẽ giống anh nhiều hơn, hay giống em hơn. Anh thật sự hy vọng giống em."
Cô vẫn hy vọng con sẽ giống anh, anh trông đẹp trai biết bao! Nhưng nếu họ không làm "chuyện đó" thì làm sao có con được? Lúc này, Chung Đinh nhìn Lộ Tiêu Duy, miệng anh mím chặt lại một cách khó nhọc, ánh mắt nhìn cô ẩn chứa sự mong đợi, không, đâu phải ẩn chứa, mà là rõ rành rành. Cô cảm thấy bộ dạng này của anh rất đáng thương, không nỡ để anh phải hoàn toàn thất vọng, thế là dùng một giọng điệu khoa trương gần như đùa cợt mà nói, "Anh có biết tại sao em có thể đến Nhật Bản không? Có một đàn chị mọi tiêu chí đều tốt hơn em, còn là phó giáo sư, nhưng chị ấy có thai, cơ hội mới rơi vào tay em. Anh có biết điều mà khoa em ghét nhất là gì không? Mang thai khi đi công tác nước ngoài! Loại người này ai cũng muốn lên án. Khoa Sử nghèo như vậy, không thể dung thứ cho bất cứ ai coi kinh phí công tác như trợ cấp nghỉ thai sản."
Nói xong cô lại than thở về việc các biện pháp tránh thai không đáng tin cậy, chẳng có biện pháp nào hiệu quả 100%. Cô dùng lý do đầy sơ hở này để giải thích cho sự từ chối của mình lúc nãy. Cô không lấy bản thân làm ví dụ, vào cái ngày cô nói muốn ly hôn với anh, cô đã đi mua thuốc tránh thai khẩn cấp. Vì thuốc không hiệu quả tuyệt đối, cô đã lo lắng suốt gần một tháng trời. Lúc đó cô nghĩ rằng mình sẽ cắt đứt hoàn toàn với anh.
Cô nói năng lộn xộn, có chỗ chẳng ăn nhập gì với nhau, giống hệt như lịch sử tình cảm hỗn loạn của hai người họ trong những năm qua, yêu đương một cách vô tổ chức, không hề có chút quy củ nào.
Đột nhiên Chung Đinh nhìn thẳng vào mắt anh và nói, "Lộ Tiêu Duy, anh có thất vọng về em không?" Bay cả chặng đường dài từ Trung Quốc đến đây, chẳng lẽ chỉ để nghe mấy lời vô nghĩa của cô sao?
Lời nói của Lộ Tiêu Duy nghẹn lại trong cổ họng. Anh vốn định nắm lấy tay Chung Đinh, nhưng khi sắp chạm vào tay cô thì lại rụt về, "Anh chỉ muốn gặp em, nghe em nói chuyện. Em biết không, giọng nói trong điện thoại và giọng nói chuyện trực tiếp vẫn có sự khác biệt, thật đấy. Chỉ cần có thể ngồi đây nói chuyện với em, anh đã rất mãn nguyện rồi."
Anh chỉ thất vọng về bản thân mình, nhưng một khi anh nói ra điều này, cô sẽ ngăn cản anh lại. Trước mặt một người quá khoan dung với mình, ngay cả việc ăn năn cũng trở nên thừa thãi và giả tạo.
Còn vì sao lại trở thành ra bộ dạng như bây giờ, không phải anh không biết.
Lộ Tiêu Duy cầm lấy ly trà lúa mạch trước mặt Chung Đinh, "Mùa đông uống đồ lạnh thế này không tốt đâu." Nói xong anh uống cạn nửa ly trà lúa mạch còn lại của cô, "Anh đi pha hồng trà cho em."
Anh không hỏi hồng trà ở đâu, mà lúng túng bước vào bếp.
Cô nghi ngờ nhà bếp không đủ chỗ cho anh, nhưng cô cũng không ngăn cản anh. Cô biết anh muốn ở một mình một lúc, để bình tĩnh lại.
Chuông cửa reo lên lúc này. Takasaki không đến tay không, anh mang theo một hộp bánh croquette (2) và một cuốn "Chú thích Bản Triều Văn Túy" (3).
Sự có mặt của ba người khiến căn hộ càng thêm nhỏ bé. Thực ra hồng trà ăn kèm bánh croquette cũng chẳng tệ chút nào.
Takasaki ăn một miếng bánh croquette, nói với Chung Đinh: "Trước đây em hay mua cái này cho tôi ăn."
"Vậy sao?"
Những chuyện hồi nhỏ, trong đầu Chung Đinh chỉ còn lại một hình bóng mờ nhạt mà thôi. Lúc đó Takasaki là người bạn duy nhất của cô, nhưng lại không phải là người bạn duy nhất của anh. Để giành anh từ tay những người bạn khác, cô luôn tìm mọi cách để lấy lòng anh, nhưng dù cô có cố gắng thế nào, cũng chỉ là một trong số những người bạn của anh mà thôi. Điều đó thực ra có chút xấu hổ, nên không lâu sau khi về nước, cô đã nhanh chóng quên đi người bạn này.
CHÚ THÍCH CỦA EDITOR:
(1) Chim ngốc bay trước (笨鸟先飞), là một thành ngữ tiếng Trung, nghĩa bóng là những người kém thông minh hoặc có điểm yếu hơn người khác nhưng lại chăm chỉ, nỗ lực hơn để bù đắp, cố gắng bắt đầu sớm hơn hoặc làm việc nhiều hơn để đạt được thành công, tương tự như câu "Cần cù bù thông minh" của người Việt chúng ta.
(2) Bánh croquette (hay Korokke コロッケ ở Nhật ) là một món ăn chiên ngập dầu có nguồn gốc từ một món ăn của Pháp. Korokke được chế biến bằng cách trộn thịt, hải sản hoặc rau đã nấu chín xắt nhỏ với khoai tây nghiền hoặc nước sốt trắng thành hình dạng như một miếng chả dẹt, sau đó lăn qua bột mì, trứng và vụn bánh mì Nhật Bản rồi chiên ngập dầu cho đến khi vỏ bánh chuyển sang màu nâu.
(3) Bản Triều Văn Túy (本朝文粹)
là một tuyển tập văn học chữ Hán (Kanbun) quan trọng của Nhật Bản, được biên soạn vào thời Heian (khoảng năm 1060). Việc đọc hiểu Bản Triều Văn Túy đòi hỏi các bản chú thích chuyên sâu do ngôn ngữ Hán cổ (Kanbun) có nhiều điển tích và cách dùng từ đặc thù của giới quý tộc Nhật Bản. Có nhiều bản chú thích trong đó Honchō Monzui Chūshaku (本朝文粹注釈) là bộ chú thích đầy đủ và uy tín nhất, thường được các học giả sử dụng.