Giữa phòng phẫu thuật lạnh lẽo, câu hỏi cuối cùng của bác sĩ vang lên bên tai Hứa Niệm Niệm. Cô không mở mắt, gương mặt bình thản đến đáng sợ, như thể thế gian này đã chẳng còn gì đáng để níu giữ.
"Đúng vậy, tôi xác nhận."
Tiếng "tút" dài vô tận từ máy thở xé toạc không gian, đường điện tâm đồ lạnh lẽo đã hóa thành một vệt thẳng tắp. Y tá khẽ thở dài, cất tiếng xác nhận: "Hứa Niệm Niệm, 28 tuổi, nữ, tử vong vào ngày 1 tháng 1."
Nghe tiếng y tá thở dài cảm thán, rằng cô "si tình" đến mức vì người chồng mà bỏ mạng ngay ngày đầu năm mới, Hứa Niệm Niệm không khỏi bật cười khổ sở. Si tình ư? Chi bằng nói cô là một kẻ ngốc thì đúng hơn.
Nhưng... khoan đã. Rõ ràng cô đã chết rồi cơ mà? Tại sao, cô vẫn có thể nghe thấy tất cả?
Truyện Đề Cử






