38. Chương 38

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhà hàng món Nhật mà Ôn Nam Tinh đã đặt được trang trí theo phong cách Nhật Bản cổ điển, một phòng riêng không quá lớn, thoang thoảng mùi hương của tre và hoa lan. Giữa phòng đặt một chiếc bàn dài kiểu Nhật, hai bên trải những chiếc đệm êm ái để ngồi. Sau khi họ an tọa, nhân viên phục vụ nhanh chóng mang đồ ăn lên.
Thật ra Lục Quỳnh Cửu không quá quen với kiểu ngồi quỳ của người Nhật này, khiến đầu gối cô vô cùng khó chịu.
Hiển nhiên Ôn Nam Tinh cũng nhận ra điều đó, liền nói: “Không thoải mái thì đổi tư thế ngồi đi em.”
“Có được không?” Cô hỏi theo bản năng.
“Dĩ nhiên được.”
Vì vậy Lục Quỳnh Cửu lập tức đổi từ ngồi quỳ sang ngồi xếp bằng, tư thế ngồi này giúp cô thư giãn toàn thân, lưng cũng thẳng hơn. Thế là cô đề nghị với anh: “Hay là anh cũng ngồi xếp bằng thử xem, thoải mái hơn ngồi quỳ đó.”
Ôn Nam Tinh đổi thành ngồi xếp bằng theo đề nghị của cô.
Ngoài lẩu ra thì món thứ hai mà Lục Quỳnh Cửu thích nhất chính là món Nhật. Cô nhìn bình rượu sake ở góc bàn, Ôn Nam Tinh cũng nhìn theo hướng cô nhìn và nói: “Lát nữa phải lái xe, không được uống rượu.”
Lục Quỳnh Cửu giả vờ nghiêm túc gật đầu rồi thốt ra một chữ: “Anh.”
“Hửm?”
“Anh là người lái xe, em đâu có lái xe.” Vừa nói dứt lời, cô đã nhanh chóng đưa tay với lấy bình rượu.
Ôn Nam Tinh ngăn cô lại: “Đau dạ dày đấy.”
Đã lâu rồi Lục Quỳnh Cửu không uống rượu sake, bây giờ nó nằm ngay trước mắt, khiến cô không kìm lòng được: “Em không uống nhiều, chỉ một ly thôi.”
Ôn Nam Tinh cau mày, dường như đang suy nghĩ. Lục Quỳnh Cửu thấy thế thì thầm nghĩ hay là thôi đi, không uống cũng chẳng sao. Nhưng ngay khi cô vừa định lên tiếng nói thôi thì anh đã tiếp lời: “Thêm nửa ly cũng không được.”
Ánh mắt Lục Quỳnh Cửu sáng lên, vội vàng gật đầu: “Em thề, chỉ một ly thôi.”
Sau khi có được sự đồng ý của Ôn Nam Tinh, quả thật Lục Quỳnh Cửu chỉ rót cho mình một ly.
Cô chậm rãi nhâm nhi hết ly rượu sake, cô cũng giữ lời hứa, uống một ly xong thì không đề cập đến chuyện này nữa mà tập trung thưởng thức sushi và sashimi. Ôn Nam Tinh nhìn cô gắp một miếng sashimi chấm đẫm nước sốt rồi đặt lên miếng sushi, sau đó cho vào miệng. Nhìn biểu cảm thỏa mãn của cô, vẻ mặt anh càng dịu dàng hơn.
Lục Quỳnh Cửu cực kỳ thích ăn theo cách này, cô thích cả sashimi lẫn sushi. Có lẽ ánh nhìn của anh quá lộ liễu, khiến cô, vốn đang chăm chú vào miếng sushi, cũng nhận ra. Cô ngẩng đầu nhìn anh hỏi: “Anh có muốn ăn thử như vậy không, ngon tuyệt cú mèo đó.”
Ôn Nam Tinh thấy vẻ mặt đề cử chân thành của cô bèn gật đầu.
Lục Quỳnh Cửu vô cùng vui vẻ, một tay cầm sushi, một tay gắp một miếng sashimi đã chấm sốt rồi đặt lên trên, sau đó đưa về phía Ôn Nam Tinh.
Anh hơi nâng người lên, vươn tay nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô và há miệng ăn miếng sushi cô đưa tới. Không biết có phải anh cố ý không mà lúc ăn, môi anh cọ nhẹ qua tay cô, cảm giác ấm áp ấy khiến tim Lục Quỳnh Cửu đập hẫng một nhịp. Ánh mắt cô vô thức nhìn vào môi anh, ngay giây tiếp theo, cô nuốt nước bọt ực một cái. Sao tự dưng cô cảm thấy sau khi hẹn hò với mình, thầy Ôn cứ như được cởi bỏ phong ấn vậy.
Ngón tay cô vô tình dính chút nước sốt, Ôn Nam Tinh rút khăn giấy bên cạnh lau sạch sẽ giúp cô: “Quả nhiên ăn rất ngon.”
Khi này Lục Quỳnh Cửu mới hoàn hồn lại: “Vậy… Vậy em làm thêm cho anh một cái nhé?”
Ôn Nam Tinh cười gật đầu, thế là cô bắt đầu hứng khởi đút cho anh ăn.
***
Sau khi ăn xong, Ôn Nam Tinh hỏi Lục Quỳnh Cửu ở đối diện: “Ăn no chưa em?”
Lục Quỳnh Cửu gật mạnh đầu: “No rồi no rồi.”
Ôn Nam Tinh đưa tay cầm lấy áo vest đang đặt ở một bên, Lục Quỳnh Cửu nghĩ họ sắp ra ngoài tính tiền rồi về nên cũng định cầm túi xách của mình lên. Nhưng ngay giây sau, cô sững người lại khi thấy anh lấy một hộp quà nhỏ trong túi áo ra.
Anh đưa hộp quà cho cô.
“Cho em à?”
“Ừ.”
“Ừm… Là gì vậy?”
“Em mở ra xem thử đi?”
Lục Quỳnh Cửu nhận lấy hộp quà, rồi ngồi xuống, sau khi xé lớp giấy gói bên ngoài, cô nhìn thấy một chiếc hộp bọc vải nhung màu xanh đậm quen thuộc. Sau khi mở hộp ra cô mới chợt hiểu ra vì sao mình lại thấy chiếc hộp này quen mắt đến vậy. Bên trong hộp là một chiếc đồng hồ nữ màu bạc tinh xảo và đẹp mắt, mà chiếc đồng hồ này lại cùng thương hiệu và có cùng kiểu dáng với chiếc đồng hồ cô đã tặng anh lần trước.
Ôn Nam Tinh quan sát sắc mặt cô chăm chú: “Em thích quà này không?”
“Thích!” Mặc dù cô không thường đeo đồng hồ nhưng đây là đồng hồ Ôn Nam Tinh tặng, thì ý nghĩa lại hoàn toàn khác biệt. Cô đưa đồng hồ cho anh: “Anh đeo vào giúp em đi.”
Ôn Nam Tinh thấy đôi mắt cô tỏa sáng cũng biết cô thật sự rất thích nó. Anh cầm lấy đồng hồ, cẩn thận vươn tay đeo vào cổ tay cô, nhẹ nhàng cài khóa lại. Thế là trên cổ tay trắng ngần của cô ngoài sợi dây đỏ kia lại có thêm một chiếc đồng hồ màu bạc, sự kết hợp giữa màu đỏ và màu bạc càng tôn lên làn da trắng ngần của cô.
Lục Quỳnh Cửu nắm chặt tay nhìn đồng hồ trên cổ tay mình: “Hôm nay anh có đeo đồng hồ không?”
Ôn Nam Tinh cởi nút ở ống tay áo sơ mi để lộ ra chiếc đồng hồ bên trong.
“Bọn mình thế này xem như đeo đồng hồ cặp sao?”
Ôn Nam Tinh nhìn đôi mắt chan chứa ý cười của cô: “Ừ, xem là vậy.”
Lục Quỳnh Cửu không kìm được lòng, cô vòng qua ngồi cạnh anh, quỳ xuống, ôm lấy cổ anh: “Thầy Ôn, em cực kỳ thích món quà này.”
Ôn Nam Tinh ôm cô bằng một tay: “Có thể thương lượng với em một chuyện không?”
“Hửm? Chuyện gì thế anh?”
“Sau này có thể đừng gọi anh là thầy Ôn nữa không?”
Lục Quỳnh Cửu nhanh chóng hiểu ra, mà hình như cũng phải, trước đây gọi là thầy Ôn thì không cảm thấy gì nhưng bây giờ họ đã là người yêu của nhau nên gọi thầy Ôn nghe có vẻ hơi kỳ lạ. Cô lùi người ra một chút, nhưng tay vẫn ôm lấy cổ anh: “Nếu không gọi là thầy Ôn thì gọi là gì?”
“Gọi thẳng tên anh.” Ôn Nam Tinh nói.
“Ôn Nam Tinh?” Lục Quỳnh Cửu gọi thử một tiếng.
“Ừ.” Anh đáp.
Lúc này cả người Lục Quỳnh Cửu đã ngồi trong lòng anh, nhưng may mắn là hôm nay cô mặc quần tây, nên cũng thuận tiện. Cô nhíu nhẹ mày, lẩm bẩm nói: “Gọi thẳng tên cứ thấy là lạ sao ấy.”
“Vậy em muốn gọi thế nào?”
Đôi mắt Lục Quỳnh Cửu đảo một vòng, hiện lên vẻ tinh nghịch: “Hay gọi là…” Nam Nam? Tinh Tinh?
“Không được.” Ôn Nam Tinh dứt khoát lên tiếng cắt ngang lời cô.
“Em đã nói ra đâu mà anh từ chối, anh từ chối nhanh quá rồi đấy?” Có lẽ vì trước đó có uống một ly rượu sake nên đuôi mắt cô hơi ửng đỏ, đôi mắt đen láy lấp lánh. Lúc này cô bất giác trề môi dưới, trông như đang muốn than phiền, rõ ràng có mở máy điều hòa nhưng không khí vẫn hơi nóng, cổ họng cô cũng khô khốc vô cùng.
Lục Quỳnh Cửu nhận ra ánh mắt của anh, liền đối diện với anh, khi hai đôi mắt giao nhau, cô nhất thời cảm thấy tim mình đập hẫng nửa nhịp. Cô hơi căng thẳng, vô thức liếm môi một cái.
Ôn Nam Tinh nhìn chiếc lưỡi đỏ hồng lướt nhẹ qua đôi môi cô, ánh mắt anh lập tức tối sầm lại. Khi Lục Quỳnh Cửu còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, anh đã không chút do dự duỗi cánh tay đang đeo đồng hồ ra, đặt sau gáy cô và kéo cô về phía mình.
Hai người vẫn đang ở trong phòng riêng nên không hôn quá sâu, chỉ chạm nhẹ lướt qua. Sau đó Ôn Nam Tinh buông cô ra, giọng hơi khàn: “Không được nghĩ đến cách gọi khác, chỉ gọi tên anh thôi.”
“Vậy anh cũng không được gọi em là tổng biên Lục đó.”
“Được.”
***
Hai người vừa xỏ giày xong định đi ra ngoài thì bất ngờ cửa phòng riêng bên cạnh lại mở ra đột ngột, sau đó một người đàn ông trung niên và một thanh niên trẻ tuổi bước ra. Lục Quỳnh Cửu mở to mắt, rõ ràng cô đều quen biết cả hai người này. Người thanh niên trẻ tuổi là Trần Chu Hoa đã gặp từ trước, còn người đàn ông trung niên là Chủ tịch tập đoàn Ôn thị, cũng chính là… ba của Ôn Nam Tinh. Nghĩ vậy, cô không kìm được quay đầu nhìn anh.
Ôn Nam Tinh nhìn thấy ánh mắt lo lắng của cô, khẽ cong khóe môi, nói: “Đi thôi.”
Ôn Giang Quốc vẫn chưa kịp phản ứng, ánh mắt ông chăm chú nhìn Ôn Nam Tinh. Mãi đến khi anh nói chuyện với Lục Quỳnh Cửu như vậy, ông mới hoàn hồn, trong mắt mang vẻ ngạc nhiên, mừng rỡ, bất ngờ và cả sự kích động khó che giấu: “Nam Tinh, con về rồi à?”
Hóa ra Ôn Nam Tinh vẫn chưa báo cho gia đình họ Ôn biết chuyện mình đã trở về, Lục Quỳnh Cửu thầm nghĩ. Mà kể ra cô đã gặp tình huống như thế này hai lần rồi.
Ôn Nam Tinh nhìn Ôn Giang Quốc, sắc mặt bình thản: “Chủ tịch Ôn.”
Cách gọi của anh khiến vẻ mặt ông ấy cứng đờ, nhưng sau đó ông vẫn hỏi han: “Về lúc nào vậy? Về rồi sao không về nhà?”
Chỉ vì hai chữ cuối cùng ấy mà cảm xúc của Ôn Nam Tinh trở nên bất ổn, ánh mắt anh ánh lên vẻ châm chọc mỉa mai, anh không nói gì.
Ôn Giang Quốc nhận ra điều gì đó, đương nhiên cũng nhìn thấy sự châm chọc trong mắt anh. Ông thầm thở dài, ông biết anh vẫn còn rất hận mình, vẫn chưa hề quên và cũng sẽ không bao giờ quên chuyện đó. Đồng thời, ông cũng chú ý đến cô gái được anh nắm tay bên cạnh, ông thấy cô hơi quen mắt, hình như đã gặp ở đâu đó rồi nhưng nhất thời không thể nhớ ra.
Ôn Nam Tinh bình thản bước tới trước nửa bước, che khuất tầm mắt ông: “Chủ tịch Ôn, nếu không có việc gì nữa thì chúng tôi đi trước.” Dứt lời, anh khẽ gật đầu với ông.
Lục Quỳnh Cửu không nói gì, để mặc Ôn Nam Tinh dắt mình ra ngoài. Khi chỉ còn vài bước nữa là đến quầy thu ngân, cô mới kéo anh dừng lại. Anh quay sang nhìn cô, Lục Quỳnh Cửu đành bất đắc dĩ nói: “Bọn mình chưa tính tiền mà nhỉ? Anh muốn đưa em đi ăn quỵt một bữa sao?”
Ôn Nam Tinh cũng nhận ra điều này, một thoáng vẻ không tự nhiên hiện lên trên mặt anh rồi nhanh chóng biến mất. Lục Quỳnh Cửu bật cười, khẽ nói nhỏ: “Tính tiền đã, anh không thấy nhân viên phục vụ đang nhìn chúng ta kìa?”
Sau khi thanh toán xong, những nhân viên phục vụ xung quanh mới rời mắt khỏi họ.
Hai người ngồi vào xe, lúc này Lục Quỳnh Cửu mới cất giọng hỏi anh: “Anh không sao chứ?”
Ôn Nam Tinh vừa cắm chìa khóa xe vào, nghe cô hỏi vậy bèn nghiêng đầu nhìn cô: “Anh thì có thể có chuyện gì được chứ?”
Lục Quỳnh Cửu mím môi, ánh sáng từ những cột đèn hai bên đường hắt vào cửa sổ, chiếu lên đôi mắt hổ phách của anh, sâu thẳm, lấp lánh và rực rỡ. Khóe miệng anh bất chợt cong lên chậm rãi, môi anh vẫn giữ một độ cong xinh đẹp thì ngay giây tiếp theo, anh khẽ “ừ” một tiếng rồi tựa đầu vào lồng ngực cô một cái “bộp”. Vừa khéo cô cũng chưa cài dây an toàn, không hề nghĩ ngợi gì, cô lập tức ghé sát lại, ôm lấy vai anh, giọng nói trở nên dịu dàng hơn bình thường rất nhiều.
“Anh còn có em mà.”