40. Chương 40: Chuyến đi đột xuất

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận

Chương 40: Chuyến đi đột xuất

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tháng chín đến gần, ngoài việc các trường đại học bắt đầu khai giảng thì phòng làm việc của họ cũng lên kế hoạch cho buổi ký tặng và giao lưu với độc giả của Lạc Xuyên trong mùa hè năm nay. Lạc Xuyên là tác giả ngôn tình kỳ cựu của phòng làm việc, mặc dù tên tuổi không nổi bật bằng nhiều cây bút trẻ mới nổi nhưng phong cách hành văn và chiều sâu cảm xúc mà cô ấy truyền tải thì ít tác giả trẻ nào sánh kịp. Bộ truyện “Phản quang” của cô ấy đã chứng minh tài năng đó tại cuộc thi văn học năm nay.
Vì Lạc Xuyên phải di chuyển qua năm thành phố trong vòng nửa tháng để tổ chức các buổi ký tặng, nên lịch trình được sắp xếp vô cùng dày đặc. Các bộ phận kế hoạch và truyền thông đều bận tối mắt tối mũi, và Lục Quỳnh Cửu, với tư cách tổng biên tập của phòng làm việc, cũng không hề nhàn rỗi hơn là bao.
Thậm chí Ôn Nam Tinh còn phải hỏi cô: “Dạo này em bận rộn lắm sao?”
Lục Quỳnh Cửu tựa vào người anh, đáp: “Bận lắm, ôm một cục sạc điện đây.”
Ôn Nam Tinh chiều theo ý cô, ôm chặt lấy nàng.
Lục Quỳnh Cửu gác cằm lên vai anh, hít hà mùi hương mát lành dễ chịu từ người anh: “Chờ đoàn của Lạc Xuyên đi rồi thì sẽ không bận rộn nữa.”
Nhưng khi nói ra câu đó, Lục Quỳnh Cửu nào ngờ rằng hai ngày sau đó, cô không những không được thảnh thơi mà còn phải gánh vác trách nhiệm nặng nề hơn. Biên tập viên phụ trách Lạc Xuyên có tang sự nên buộc phải tạm thời xin nghỉ về quê. Với lý do chính đáng như vậy, dĩ nhiên Lục Quỳnh Cửu không thể không chấp thuận. Thế là sau khi biên tập viên của Lạc Xuyên xin nghỉ, họ phải tìm một biên tập viên khác để tiếp quản lịch trình. Nhưng những chủ biên có thâm niên thì ai cũng bận rộn cả rồi, còn những người có thời gian rảnh thì lại không đủ kinh nghiệm. Vì vậy, Lục Quỳnh Cửu không yên tâm khi để họ đi cùng đoàn của Lạc Xuyên. Suy đi tính lại, cuối cùng cô đành đích thân đi.
Vì thế, Lạc Xuyên đã tự mình đến phòng làm việc một chuyến. Vốn dĩ không có công việc gì đòi hỏi tác giả phải có mặt trực tiếp để làm việc. Nhưng vì đã duy trì quan hệ hợp tác nhiều năm, hai người đương nhiên rất thân thiết, nên quyết định trưa nay sẽ cùng đi ăn cơm.
Lạc Xuyên tên thật là Phó Lạc, lớn hơn Lục Quỳnh Cửu mười tuổi. Năm nay cô ấy đã 35, là một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp và quyến rũ.
“Nghe lão Vu nói đổi thành em sẽ đi cùng chị trong buổi ký tặng à?”
“Đúng vậy, để người khác đi em không yên tâm, đành phải tự mình đi thôi.”
Phó Lạc mỉm cười: “Cũng tốt, chị cũng thấy nếu em đi cùng thì sẽ yên tâm hơn.”
Dứt lời, hai người nhìn nhau mỉm cười.
Buổi tối về đến nhà, Lục Quỳnh Cửu kể chuyện này cho Ôn Nam Tinh nghe trong bữa cơm: “Có một chuyện em muốn nói với anh.”
Ôn Nam Tinh ngẩng đầu nhìn cô: “Chuyện gì?”
“Biên tập viên của Lạc Xuyên tạm thời xin nghỉ, không thể đi cùng chị ấy trong buổi ký tặng được, mà em cũng không tìm được biên tập viên phù hợp, nên em phải tự mình đi trong chuyến ký tặng lần này.”
Ôn Nam Tinh biết dạo gần đây cô luôn bận rộn với chuyện ký tặng của Lạc Xuyên, cũng biết buổi ký tặng lần này sẽ tổ chức ở năm thành phố trong vòng nửa tháng. Tính ra thời gian đi về sẽ mất hơn một tuần, anh gật đầu: “Ừm, anh biết rồi.”
Lục Quỳnh Cửu nghiêng người về phía anh, chớp mắt hỏi: “Anh có giận không?”
“Đây là công việc của em, sao anh lại giận chứ?”
Lục Quỳnh Cửu hơi nheo mắt: “Anh biết có một thành ngữ rất hợp để hình dung anh lúc này không?”
Ôn Nam Tinh thấy vẻ tinh quái chợt thoáng qua trong mắt cô nhưng vẫn chiều theo cô hỏi: “Thành ngữ gì?”
Nụ cười trên môi Lục Quỳnh Cửu càng sâu hơn: “Dịu dàng ở nhà.”
Ôn Nam Tinh: “…” Anh biết ngay cô không có ý khen ngợi gì mà.
Vì quyết định này được đưa ra đột xuất, trưa mai họ phải lên đường đến thành phố E – điểm ký tặng đầu tiên. Thế nên sau khi ăn cơm xong, Lục Quỳnh Cửu phải về nhà thu dọn vali hành lý.
“Chờ anh, anh đi cùng em.” Ôn Nam Tinh dọn dẹp chén đũa vào máy rửa chén.
Lục Quỳnh Cửu đồng ý, chờ anh cho chén đũa từ máy rửa chén vào máy khử trùng xong, hai người mới khóa cửa đi lên tầng. Lục Quỳnh Cửu vừa thay dép đã chạy thẳng vào phòng ngủ. Đi xa nhà nửa tháng nên đồ cần chuẩn bị rất nhiều, một chiếc vali lớn nhét đầy ắp đồ. May mắn hiện tại đang là mùa hè, chứ nếu là mùa đông thì chỉ vài cái áo khoác đã kín chỗ mất rồi.
“Em phải đi xa nửa tháng, anh có nhớ em không?” Sau khi thu dọn đồ đạc xong, Lục Quỳnh Cửu bắt đầu quấn quýt bên Ôn Nam Tinh hỏi.
Anh đang giúp cô thay nước cho bình hoa baby trên bàn ăn: “Có.”
Lục Quỳnh Cửu đưa tay chọc vào lưng anh: “Câu trả lời này của anh qua loa quá đó?”
Ôn Nam Tinh đặt bình hoa baby vào, sau đó xoay người nắm lấy ngón tay nhỏ của cô: “Vậy phải thế nào mới gọi là không qua loa?”
Dường như Lục Quỳnh Cửu cũng nghiêm túc suy nghĩ về câu hỏi này của anh, con ngươi đảo vài vòng. Mắt cô càng lúc càng sáng rỡ, nụ cười trên môi dần sâu hơn. Cô rút ngón tay mình khỏi bàn tay anh, sau đó ôm lấy cổ anh.
Rõ ràng cô chẳng nói một câu nào nhưng không khí xung quanh lại như được hun nóng trong nháy mắt, trở nên mập mờ khó tả.
Ánh mắt Ôn Nam Tinh cũng dần trở nên sâu thẳm, tối tăm. Anh đưa tay muốn gỡ cánh tay Lục Quỳnh Cửu đang ôm cổ mình xuống, nhưng không những không thành công mà trái lại càng khiến cô ôm chặt hơn, người cũng ghé sát gần anh hơn. Chất liệu quần áo mỏng manh, xúc cảm mềm mại rất đỗi rõ ràng, cộng thêm khung cảnh mập mờ vào giờ phút này khiến cổ họng anh hơi khô.
“Lục Quỳnh Cửu.” Giọng anh khàn khàn: “Đừng nghịch ngợm.”
Lục Quỳnh Cửu bật cười, hôn lên cằm anh một cái: “Em đã nói câu nào đâu, nghịch ngợm cái gì chứ?”
Ôn Nam Tinh: “…”
“Buông anh ra trước đã.”
Lục Quỳnh Cửu nhất quyết không chịu: “Tại sao phải buông, ngày mai là em đi rồi, không thể ôm thêm một lúc sao?”
Vành tai Ôn Nam Tinh đỏ ửng nhưng anh cũng không đẩy cô ra nữa mà để mặc cô ôm mình như vậy.
Nhưng tất nhiên Lục Quỳnh Cửu không hề có ý định bỏ qua cho anh dễ dàng như vậy. Ánh mắt cô bắt đầu nhìn lên vành tai đỏ ửng của anh, môi cong lên. Cô nhón chân hôn lên tai anh, vì để anh không tránh né nên cô còn bám chặt tay sau gáy anh, những ngón tay nhỏ nhắn chạm vào mái tóc đen mềm mại của anh: “Thầy Ôn, sao tai anh đỏ thế này? Có phải đang nghĩ chuyện gì xấu xa không?”
Sau khi hỏi xong, cô tức khắc trông thấy những đợt sóng cuộn trào thoáng qua trong mắt Ôn Nam Tinh. Cánh tay ôm ngang eo cô của anh càng mạnh mẽ hơn, đến nỗi khiến Lục Quỳnh Cửu có ảo giác nếu anh dùng lực thêm chút nữa thì chắc cô sẽ bị anh bẻ gãy mất.
“Không có.” Anh đáp bằng giọng trầm khàn.
Lục Quỳnh Cửu nhìn anh, ánh mắt sâu xa: “Không có thật à?”
“Không có.” Anh kiên quyết từ chối.
“Được rồi, anh bảo không thì là không.”
Chuyến bay của Lục Quỳnh Cửu và Phó Lạc cất cánh vào mười giờ sáng. Vì vậy, cô vẫn thức dậy vào cùng thời điểm như mọi ngày. Vì hôm qua đã bàn bạc với Ôn Nam Tinh xong nên sau khi rửa mặt và trang điểm xong xuôi, cô xách vali hành lý sang nhà Ôn Nam Tinh ăn sáng.
Lúc cô đi vào, vừa khéo Ôn Nam Tinh cũng từ bếp đi ra: “Đến rồi à.”
Lục Quỳnh Cửu “ừ” một tiếng, trông thấy sắc mặt anh hơi lạ bèn quan tâm hỏi: “Tối qua anh ngủ không ngon giấc sao?”
Ôn Nam Tinh ho nhẹ: “Không có, ngủ ngon lắm.”
“Thế sao nhìn sắc mặt anh không được tốt lắm.”
Ôn Nam Tinh: “…”
“Tự đi lấy sữa đi, anh đã làm ấm rồi đấy.”
“Ừm.”
Ăn sáng xong, Ôn Nam Tinh đưa cô đến sân bay. Vừa ra tới cửa nhà, Lục Quỳnh Cửu bỗng đưa tay níu anh lại.
“Sao vậy?” Anh hỏi.
“Hôn em cái đi.”
Ôn Nam Tinh: “…”
“Ở sân bay đông người lắm, muốn hôn cũng không được, nên bây giờ mình hôn tạm biệt đi.”
Ôn Nam Tinh không nhịn được cười, nhìn đôi môi chủ động tiến đến gần của cô. Cuối cùng anh vẫn cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô, vừa chạm vào đã tách ra ngay.
Lục Quỳnh Cửu khó tin mở mắt: “Sắp tới bọn mình sẽ xa nhau nửa tháng đấy, anh chỉ hôn nhẹ một cái như thế là đủ rồi sao?”
Lần này Ôn Nam Tinh thật sự bật cười thành tiếng, sau đó anh nâng má cô và hôn cô một lần nữa. Nụ hôn quấn quýt dây dưa chẳng rời, sâu hơn so với trước đó, triền miên say đắm. Lục Quỳnh Cửu vừa nãy còn chê sao không đủ sâu, nhanh chóng được anh hôn đến nỗi thần hồn điên đảo. Nhưng sau khi lấy lại lý trí, cô cũng không cam lòng yếu thế, bèn ôm cổ anh và chủ động đáp lại, đôi bên không ai yếu hơn ai, truy đuổi lẫn nhau.
Trước cổng vào sân bay không cho đậu xe hay dừng xe quá lâu, nên Ôn Nam Tinh đi một vòng để đậu xe vào gara của sân bay. Sau đó anh lấy hành lý từ cốp sau ra và xách lên giúp cô.
“Thế này có phiền quá không?” Lục Quỳnh Cửu hỏi.
Ôn Nam Tinh một tay kéo vali hành lý, một tay dắt cô: “Không phiền đâu.”
Lục Quỳnh Cửu đến sân bay trước Phó Lạc. Sau khi lấy vé xong, cô gửi tin nhắn cho Phó Lạc. Phó Lạc hồi âm rất nhanh, nói rằng đang trên đường đi, hiện tại hơi tắc đường, khoảng mấy phút nữa là tới nơi.
“Lát nữa chị ấy đến.” Cô nói với Ôn Nam Tinh.
Anh gật đầu.
Sau khi Phó Lạc đến, Ôn Nam Tinh mới rời đi. Người đến cùng Phó Lạc là trợ lý và chồng cô ấy. Người trợ lý sẽ đi cùng họ đến thành phố E, còn chồng cô ấy chỉ đưa vợ đến sân bay. Nhóm người chào hỏi nhau, sau đó Ôn Nam Tinh và chồng Phó Lạc cùng rời đi.
Phó Lạc nhìn Lục Quỳnh Cửu, cười trêu: “Bạn trai đưa đến à?”
“Chị được chồng đưa đến còn gì.” Lục Quỳnh Cửu đáp.
Vẻ mặt trợ lý của Phó Lạc si mê: “Tổng biên Lục, bạn trai cô đẹp trai quá đi mất.”
Lục Quỳnh Cửu vô cùng tán thành với câu nói này của cô ấy: “Vâng, em cũng thấy vậy đó.”