Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận
Ngôi Nhà Chung Của Hai Ta
Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lục Quỳnh Cửu đã thành công tiến dần từng bước vào nhà, hành lý là do Ôn Nam Tinh giúp cô dọn dẹp. Cô chủ yếu mang theo quần áo, đồ trang điểm và mỹ phẩm dưỡng da. Tủ quần áo trong phòng ngủ được chia hai phần ba cho cô, quần áo của anh đa số có gam màu lạnh, trong khi phần lớn quần áo của cô lại là gam màu nóng. Hai gam màu nóng lạnh tương phản nhau mang đến một cảm giác ấm cúng khó tả. Ngay cả trên bàn làm việc vốn lạnh lẽo cũng có thêm một tấm lót chuột mềm mại, ấm áp.
Lúc Ôn Nam Tinh đang tắm rửa, Lục Quỳnh Cửu mới nhớ ra mấy tiếng rồi mình không có thời gian đụng đến điện thoại. Vừa mở WeChat lên đã thấy tin nhắn Khương Lai Lai gửi cho mình. Cô không trả lời mà gọi thẳng cho cô bạn.
“Alo?” Khương Lai Lai ở đầu dây bên kia vô cùng dè dặt.
Lục Quỳnh Cửu vô cùng nghi ngờ, sao giọng cô bạn lại có vẻ chột dạ thế nhỉ?
“Mày sao đấy?” Cô lên tiếng hỏi.
Khương Lai Lai nghe tiếng của Lục Quỳnh Cửu, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài: “Là mày à.”
Lục Quỳnh Cửu: “???” Đây là điện thoại của cô mà, không phải cô thì là ai nữa? Hôm nay con bé này bị làm sao vậy?
“Mày bị sao thế? Nói chuyện cứ kỳ lạ?”
Khương Lai Lai cười mỉa một tiếng, xem ra thầy Ôn vẫn chưa nói chuyện khi nãy cho cô biết. Cô bạn nuốt nước bọt: “Thì là trưa nay tao có nhắn tin cho mày mà.”
“Ồ, tao mới thấy, không phải tao gọi lại cho mày ngay đây sao?”
“Ừ, tao còn gọi điện thoại cho mày nữa.”
“Gọi điện thoại á? Cái này hình như tao không để ý.”
“… Ừ, mày không phải không để ý, mà là vì cuộc gọi đó do…”
“Do cái gì?”
“Do thầy Ôn nghe.”
Lục Quỳnh Cửu lập tức trợn tròn hai mắt, hét lên: “Mày nói gì cơ?”
“Tao, tao cũng đâu cố ý, anh ta chỉ nói một câu chào cô, tôi là Ôn Nam Tinh thôi là tao sợ cúp máy ngang rồi. Với cả tao nghĩ chắc thầy Ôn cũng thấy tin nhắn tao gửi mày rồi.” Khương Lai Lai nói một hơi hết đầu đuôi câu chuyện.
Khi Lục Quỳnh Cửu cảm thấy hứng thú bừng bừng thì giọng Ôn Nam Tinh bỗng vang lên sau lưng.
“Tiểu Cửu?”
Lục Quỳnh Cửu quay đầu nhìn sang, Ôn Nam Tinh vừa tắm xong đang đi ra từ phòng tắm. Cô cười với anh rồi nói với Khương Lai Lai ở đầu dây bên kia điện thoại: “Lát nữa tao sẽ tính sổ với mày.” Nói xong, cô cúp điện thoại rồi đi đến chỗ anh.
“Anh tắm nhanh quá.” Cô tới bên cạnh anh, trên người anh tỏa ra mùi hương sữa tắm thoang thoảng.
“Gọi điện với ai vậy?” Anh thuận miệng hỏi.
Đồng tử Lục Quỳnh Cửu đảo mấy vòng: “Bạn… Bạn em.”
Ôn Nam Tinh sờ tay cô, lạnh buốt: “Ừ, đi tắm đi.”
“Được.” Lục Quỳnh Cửu lập tức tiến vào phòng tắm.
Sau khi tắm nước nóng xong, cô mới phát hiện ra vừa rồi mình vội vàng vào quá mà quên mang theo đồ ngủ!
Cô trùm khăn tắm khẽ nhích từng bước tới cửa. “Ôn…” Cô khẽ gọi anh vài lần nhưng rồi lại thôi, đến khi chuẩn bị gọi lần thứ ba, cô đột nhiên nghe thấy một loạt tiếng bước chân ở bên ngoài, sau đó chốt cửa “cạch cạch” mở ra, Ôn Nam Tinh đã ra khỏi phòng rồi sao?
Nghĩ thế, cô bèn từ từ mở cửa phòng tắm và ló đầu ra nhìn quanh phòng ngủ một vòng. Cửa phòng ngủ đang mở, trong phòng không có ai, quả nhiên anh đã ra ngoài!
Cơ hội ngàn vàng này mà bỏ lỡ thì sẽ không có lần thứ hai đâu. Cô siết chặt khăn tắm rồi lập tức lao ra khỏi phòng tắm, với tay mở tủ lấy đồ ngủ trên kệ. Khi cô vừa bung khăn tắm ra chuẩn bị mặc đồ ngủ thì nghe tiếng bước chân đi đến cửa. Cô cuống cuồng, muốn quấn lại khăn tắm nhưng không thành công, lại còn bị vấp chân nên nhất thời không đứng vững: “A!”
Lục Quỳnh Cửu hoảng sợ nhắm mắt lại, tiêu rồi, tiêu rồi, không chỉ bị ngã mà quan trọng hơn là còn mất mặt!
Nhưng trái lại không phải cơn đau như dự đoán mà là một vòng tay ấm áp. Cả hai ngã xuống giường, anh ở trên, cô ở dưới, đè lên nhau. Một tư thế vừa xấu hổ vừa mập mờ không tả xiết. Dù cách một lớp quần áo, cô vẫn cảm nhận được cơ bắp săn chắc ở đùi anh. Má cô “bùm” một cái đỏ bừng. Cô muốn giãy giụa theo bản năng, nhưng tay chân luống ca luống cuống, vô tình tạo nên một sự cố khiến Ôn Nam Tinh đang nằm dưới không khỏi khẽ rên một tiếng, hơi thở phả ra nóng hổi.
“Đừng nhúc nhích.” Giọng anh khàn đặc, cố gắng giữ bình tĩnh.
Lục Quỳnh Cửu sợ hãi tức khắc không dám động đậy nữa.
Nhưng cứ đè nhau như vậy cũng không phải là cách, mà cô lại còn…
“Ôn… Ôn Nam Tinh?” Cô nhỏ giọng gọi tên anh.
Ánh mắt Ôn Nam Tinh sáng rực đáng sợ, tựa như có một ngọn lửa cháy hừng hực trong đôi con ngươi đen láy, mang theo hơi thở nguy hiểm. Hình ảnh vừa thoáng qua trong đầu anh: làn da trắng nõn nà, vòng eo thon nhỏ, chiếc khăn tắm đen quấn quanh vòng ba căng tròn, và đôi chân thon dài nuột nà. Giờ phút này, bàn tay anh đang đặt trên vòng eo xinh đẹp của cô, cảm giác ấm áp, trơn nhẵn. Vài giây sau, anh nhắm mắt lại, như đang cố gắng kiềm chế bản thân. Sau đó, anh đưa tay mò mẫm trên giường, tìm thấy chiếc chăn mềm mại, kéo đến đắp lên người cô rồi cất giọng khàn khàn, xen lẫn chút gợi cảm: “Quấn kín mình lại đi.”
“… Vâng.” Lục Quỳnh Cửu vội vàng túm chặt chăn trước người, sau khi quấn mình kỹ càng, cô mượn lực anh để đứng dậy.
“Mặc đồ ngủ vào.” Ôn Nam Tinh nói một câu, sau đó đứng dậy.
Lục Quỳnh Cửu nhìn bóng lưng anh: “Anh đi đâu vậy?”
“Tắt đèn bên ngoài thôi.”
“… Ồ.”
Sau khi anh ra ngoài, Lục Quỳnh Cửu lập tức nhặt đồ ngủ bị rơi trên thảm lên, vội vàng mặc vào người. Sau khi đã ăn mặc tử tế, cảm giác an toàn đã mất giờ mới dần dần trở lại. Cô ngó về phía cửa, anh còn chưa vào nữa… Cô vừa đi đến cửa phòng tắm vừa ho khan, cất giọng hướng ra ngoài cửa: “Em xong rồi.”
Đúng như dự đoán, cô nghe thấy tiếng “cạch” tắt đèn, bên ngoài phòng ngủ tức khắc tối sầm, sau đó có tiếng bước chân tiến gần đến phòng ngủ. Ôn Nam Tinh nhanh chóng đi vào phòng.
Lục Quỳnh Cửu đang đứng trước gương trong phòng tắm, trên bồn rửa mặt đầy ắp đồ trang điểm và mỹ phẩm dưỡng da của cô. Vì hôm nay cô mới dọn xuống đây nên tạm thời để ở đây. Căn hộ trên tầng cũng do cô tự tân trang lại nên bàn trang điểm là do cô gọi thợ làm riêng và giao đến cho mình. Sau khi dọn xuống đây, nhà anh cũng không có bàn trang điểm, thành thử tất cả đồ trang điểm và mỹ phẩm dưỡng da của cô chỉ đành tạm để trên bồn rửa mặt trong phòng tắm.
Ôn Nam Tinh đi vào đúng lúc cô đang thoa lotion. Khi thấy vành tai anh ửng đỏ, Lục Quỳnh Cửu bỗng cảm thấy, dù vẻ ngoài anh nam tính nhưng tâm hồn lại đáng yêu vô cùng. Rõ ràng buổi trưa còn đè cô trên ghế sofa không cho phản kháng, mạnh mẽ bá đạo, thế mà bây giờ tai lại đỏ bừng bừng. Vốn dĩ cô đã có vài ý tưởng không đứng đắn, nay nhìn thấy anh như vậy, thói hư tật xấu lại được đà trỗi dậy. Cô thoa đều và vỗ nhẹ cho lotion thấm hết rồi cầm một chiếc hũ nhỏ màu hồng đi về phía anh.
Anh thấy cô tiến tới chỗ mình bèn hỏi: “Xong rồi à?”
Lục Quỳnh Cửu cong môi đáp: “Ừ.” Sau đó, cô đưa chiếc hũ trong tay cho anh: “Giúp em đi.”
“Đây là gì vậy?” Anh cầm lấy và hỏi.
“Mặt nạ môi.”
“Mặt nạ môi?”
“Ừm, chỉ cần mở nắp bôi lên môi là được.”
“Anh bôi giúp em à?”
“Anh không muốn hả?”
“Không có.”
Hai người ngồi trên giường, Ôn Nam Tinh dè dặt mở nắp hũ, lấy que bôi bắt đầu bôi mặt nạ môi lên môi cô.
“Ui da.” Lục Quỳnh Cửu rùng mình một cái, giọng điệu phiền muộn: “Đau quá.”
“Que bôi chạm trúng chỗ em bị trầy da.” Vị trí trầy da này là do anh cắn hồi trưa.
Nghe vậy, anh lập tức dừng động tác: “Vậy bây giờ phải làm sao?”
“Lấy tay bôi đi.”
Vì vậy, Ôn Nam Tinh đưa ngón tay ra nhẹ nhàng thoa đều mặt nạ môi lên môi cô, đến vị trí bị trầy da thì vô cùng cẩn thận. Giờ phút này, hai người ngồi rất gần nhau, Lục Quỳnh Cửu có thể cảm nhận được hơi thở của anh, người đàn ông cụp mắt, hàng mi dài rủ xuống, sống mũi cao thẳng tắp hiện rõ.
Ôn Nam Tinh cảm nhận được ánh nhìn của cô, bèn ngước mắt nhìn lên. Hai người đối mặt nhau, cảm xúc dưới ngón tay mềm mại trơn bóng, mặt nạ môi có hương dâu tây nhè nhẹ. Anh dần dần tiến tới gần, dường như Lục Quỳnh Cửu hiểu được ý anh, nên nhanh chóng đưa tay che môi anh lại.
Đôi mắt anh hơi mở to hơn: “???”
Lục Quỳnh Cửu nhìn anh, nhoẻn miệng cười: “Thầy Ôn, hình như anh không biết sau khi bôi mặt nạ môi thì con gái không được hôn.”
Ôn Nam Tinh nhìn khóe môi cong cong xinh đẹp của cô, bỗng trở tay nắm lấy bàn tay cô rồi hôn một cái vào lòng bàn tay cô.
Hơi thở ấm áp phả vào lòng bàn tay, nóng nóng, ngứa ngứa, Lục Quỳnh Cửu khẽ co bàn tay lại.
“Ừ, anh bôi giúp em.”
“Được.”
Về sau, điều Ôn Nam Tinh ghét nhất là việc Lục Quỳnh Cửu dùng mặt nạ môi vào buổi tối. Vì như cô nói đấy, một khi cô đã bôi mặt nạ môi thì sau đó không được hôn nữa, cô sợ hôn sẽ nuốt phải mặt nạ môi của mình. Dĩ nhiên dù cô muốn bôi, anh cũng không cho cô bôi qua đêm, cùng lắm cũng chỉ một tiếng. Trước khi hai người đi ngủ, anh chắc chắn sẽ dùng khăn ướt lau sạch mặt nạ môi trên môi cô. Tuy ngoài miệng nói bôi qua đêm không tốt, nhưng thực tế tâm tư của anh lại thể hiện rất rõ ràng. Lục Quỳnh Cửu cũng lười vạch trần anh, trước kia cô không nghĩ anh lại khó hiểu đến vậy.
Sau khi tắt đèn, Lục Quỳnh Cửu bất chợt nghĩ đến gì đó bèn bảo: “Đồ ăn trong tủ lạnh sắp hết rồi, chúng ta có nên đi mua bổ sung không?”
Ôn Nam Tinh nói: “Ngày mốt đi, tối mai chúng ta ăn ở ngoài.”
Nghe vậy, Lục Quỳnh Cửu ngẩng đầu rời khỏi bờ vai anh: “Ăn ở ngoài sao?”
“Ừ, tiện thể đến cửa hàng nội thất xem thử.”
“Cửa hàng nội thất?”
“Đồ trang điểm của em cứ để trong phòng tắm mãi cũng không tốt. Phòng ngủ khá lớn, có thể mua thêm bàn trang điểm. Và xem trong nhà còn cần gì thêm nữa không.”
Chữ “nhà” thốt ra từ miệng anh như bắn thẳng vào tim cô, Lục Quỳnh Cửu lặng lẽ nhẩm lại từ này.
Ôn Nam Tinh thấy cô không nói năng gì, gọi cô một tiếng: “Tiểu Cửu?”
Lục Quỳnh Cửu giật mình phản ứng lại: “Hả?”
“À, được thôi, ngày mai chúng ta cùng đi xem thử.”
Hai người ở bên nhau đã được một khoảng thời gian dài. Mặc dù mỗi ngày họ cùng nhau ra ngoài vào buổi sáng, tối lại cùng nhau về nhà, nhưng vì chưa sống chung nên vẫn có một sự tách biệt mơ hồ. Cả hai đều biết rõ hai căn hộ là nhà riêng của đối phương. Nhưng giờ đây họ đã sống chung, và khái niệm “nhà” đã thực sự ứng với tên gọi của nó. Đây xem như là ngôi nhà của hai người họ. Lần đầu tiên, Lục Quỳnh Cửu cảm nhận được “nhà” là một sự tồn tại ấm áp đến thế.