Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận
Chương 58
Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lục Quỳnh Cửu hơi ngơ ngác khi thấy anh ăn luôn miếng thịt bò còn lại của mình. Trước đây, tuy họ rất thân mật nhưng chưa từng ăn đồ ăn thừa của đối phương. Chủ yếu là Ôn Nam Tinh không cho phép cô lãng phí thức ăn, lần nào cô cũng chỉ múc vừa đủ ăn, nên hôm nay là lần đầu tiên cô thấy anh làm vậy.
Ăn cơm xong, anh bắt đầu dọn bát đũa. Cô lập tức ngăn lại: “Anh cứ để đấy lát em tự dọn cũng được, chúng ta nói chuyện đi.”
Ôn Nam Tinh nhìn cô: “Rửa bát xong nói cũng được, không cần vội.”
Lục Quỳnh Cửu: “…”
Cuối cùng, cô vẫn đành nhìn anh dọn dẹp bát đũa mang vào bếp như mọi ngày. Nhà cô không có máy rửa bát nên anh phải rửa bằng tay. Đến khi rửa xong xuôi, anh đi ra, tiến thẳng đến chỗ cô và ngồi xuống bên cạnh: “Nói đi.”
Lục Quỳnh Cửu nhìn anh, tại sao anh vẫn có thể nói chuyện một cách thản nhiên như vậy? Thái độ ấy khiến cô nhất thời không biết phải nói gì, nhưng cũng chính vì thế mà ngọn lửa giận trong lòng cô bùng lên. Cô đã chia tay với anh rồi cơ mà? Dựa vào đâu mà anh cứ có thái độ như chưa từng có chuyện gì xảy ra? Điều này làm cô cảm thấy mình chỉ đang làm trò cười bên cạnh anh, cô thì ấu trĩ, còn anh thì bao dung ư?
Ôn Nam Tinh lập tức nhận ra sự thay đổi của cô, nhìn đôi mắt đen láy dần biểu lộ sự tức giận: “Hôm qua em nói chia tay với anh, chẳng lẽ anh nghe không hiểu sao?”
Anh nhìn vào mắt cô: “Nghe rõ.”
“Vậy bây giờ anh có ý gì?” Cô chất vấn.
“Chia tay, anh đồng ý.”
Tối qua anh thề sống thề chết không đồng ý, hôm nay lại thay đổi, còn nói đồng ý một cách bình thản như vậy. Mặc dù cô là người chủ động nói chia tay, không cần sự đồng ý hay từ chối từ anh, nhưng khi nghe anh nói thế, cô vẫn vô thức sửng sốt. Sau khi kịp phản ứng, cô lại thấy buồn bực không thôi, còn thầm chửi bản thân vô dụng! Ngay lập tức, ánh mắt cô trở nên lạnh lùng: “Vậy bữa ăn hôm nay xem như là bữa ăn chia tay à?”
Không chờ anh trả lời, cô đứng dậy, ra hiệu mời: “Nếu anh đã đồng ý, vậy xem như chúng ta đã nói chuyện xong. Mời anh rời khỏi nhà em ngay lập tức.”
Dứt lời, Ôn Nam Tinh vẫn ngồi bất động trên ghế sofa, ngửa đầu nhìn cô.
Bình thường, Lục Quỳnh Cửu rất khó chịu đựng cảm giác nhìn thẳng vào mắt người đàn ông này, vì chỉ cần nhìn vào đôi con ngươi màu hổ phách ấy, lòng cô sẽ bồn chồn khó tả một cách khó hiểu. Nhưng lúc này, cô ép buộc bản thân không được rời mắt đi, vì bây giờ ai nhìn sang chỗ khác trước thì chứng tỏ người ấy đang sợ! Để tăng thêm khí thế cho mình, cô khoanh hai tay trước ngực, nhìn anh từ trên cao xuống và nhấn mạnh lại lần nữa: “Em nói anh có nghe thấy không?”
Ôn Nam Tinh vẫn ngồi yên như cũ. Lục Quỳnh Cửu giữ nguyên động tác và vẻ mặt ấy một hồi lâu. Thời gian từng giây trôi qua, cô cũng khó mà kiên trì mãi được, cuối cùng đành chịu thua: “Được rồi, nếu anh muốn ngồi thì cứ ngồi đi! Em vào phòng đây! Phiền anh lúc đi đóng cửa lại giúp!”
Nói xong, cô xoay người chuẩn bị về phòng ngủ của mình.
Nhưng vừa đi chưa được hai bước thì bỗng một cái bóng đen bao trùm tới, cô bị người đàn ông ôm lấy từ phía sau.
Lại như vậy nữa!
Lục Quỳnh Cửu ra sức giãy giụa, giọng nói lạnh băng: “Ôn Nam Tinh! Anh làm vậy thấy vui lắm sao!”
Ôn Nam Tinh mặc kệ sự giãy giụa của cô, vững vàng ôm chặt cô gái trong lòng, tì cằm lên trán cô, trong giọng nói tràn ngập dịu dàng: “Cho anh ôm em một cái được không, từ khi về đến giờ anh chưa được ôm em tử tế.”
Lời nói của Ôn Nam Tinh khiến trái tim Lục Quỳnh Cửu như bị ai đó bóp chặt, đau nhói dữ dội, suýt chút nữa đã vỡ tan. Động tác giãy giụa của cô có phần nhẹ lại nhưng cơ thể được anh ôm vẫn cứng đờ: “Tự nhiên anh nói chuyện này làm gì? Có liên quan gì đến em sao?”
“Ừ, không liên quan gì đến em hết, đều là do anh, vì anh quá nhớ em.”
Lục Quỳnh Cửu nội tâm kinh ngạc, giây tiếp theo cô lập tức mắng thầm bản thân đúng là đồ vô dụng, cô lại dễ dàng dao động chỉ vì một câu nói bâng quơ của anh!
Ôn Nam Tinh chậm rãi thở dài một hơi, sau đó quay người cô lại để cả hai đối mặt: “Hôm qua em nói chia tay, anh đồng ý.”
Bàn tay buông thõng của Lục Quỳnh Cửu lặng lẽ nắm chặt vạt áo, vẻ mặt cực kỳ lạnh nhạt: “Vừa nãy anh đã nói rồi, tai em không có vấn đề, anh không cần nhắc lại đâu.”
“Nhưng anh vẫn chưa nói hết.”
“Được, anh nói đi.” Lúc này Lục Quỳnh Cửu cũng có vẻ kiên nhẫn hơn.
“Anh thích em.”
Lục Quỳnh Cửu cau mày: “Anh chỉ muốn nói…”
“Trước đây em theo đuổi anh, bây giờ ngược lại anh sẽ theo đuổi em.” Ôn Nam Tinh không chờ cô nói hết câu mà tiếp lời luôn.
Lục Quỳnh Cửu tức khắc giật mình, giây tiếp theo cô hỏi: “Anh đồng ý chia tay là để theo đuổi em lần nữa sao?”
Ôn Nam Tinh gật đầu: “Ừm.”
Lục Quỳnh Cửu nhìn anh, vài giây sau, cô cười khẽ: “Anh tự tin mình sẽ theo đuổi được em đến vậy sao?”
“Em vẫn còn thích anh.” Anh nói một cách chắc chắn.
Dáng vẻ bình tĩnh của anh khiến Lục Quỳnh Cửu phát cáu. Dựa vào đâu mà anh có thể khẳng định chắc chắn như vậy! Dựa vào đâu mà lại cảm thấy cô vẫn còn thích anh? Vậy là vì cảm thấy cô vẫn còn thích mình nên anh mới không chút ngại ngùng thế sao?
“Vậy thì xin lỗi nhé, em thừa nhận trước đây đúng là em thích anh, nhưng bây giờ…” Cô dừng lại, cố ý nhìn thẳng vào mắt anh và gằn từng chữ: “Không thích anh nữa.”
“Không sao, thế anh sẽ cố gắng để em thích anh một lần nữa.”
Lục Quỳnh Cửu phút chốc nghẹn họng, có cảm giác như đấm vào bông vậy. Anh luôn như thế, khiến cô ôm một cục tức mà không trút được. Bất kể cô nói gì, anh cũng đón nhận một cách bình thản, thành thử cô không thể bộc lộ cơn giận. Cô trừng mắt lạnh lùng nhìn anh: “Bây giờ xem như đã nói hết rồi đúng chứ? Nói hết rồi thì mời anh về nhà cho, em còn phải nghỉ ngơi.”
Ôn Nam Tinh nhìn đồng hồ treo tường: “Ngủ sớm vậy sao?”
Lục Quỳnh Cửu: “…”
Cô hất tay anh ra: “Em thích ngủ lúc nào thì ngủ lúc đấy, cần anh quản lý sao?”
Lúc này, Ôn Nam Tinh đúng là không có quyền quản lý cô nữa. Bây giờ cô giống như một con sư tử nhỏ xù lông, chỉ cần một chút không hài lòng là lập tức nổi giận đùng đùng. Cô có thể nghe anh nói nhiều như vậy cũng đã nằm ngoài dự đoán của anh rồi, vì vậy Ôn Nam Tinh cười khẽ: “Được, vậy em nghỉ ngơi sớm đi, anh về nhà trước.”
Lục Quỳnh Cửu khoanh hai tay trước ngực, mắt liếc anh, khuôn mặt cô như viết rõ ba chữ “Mau cút đi!”
Ôn Nam Tinh cười khẽ với giọng khàn, nhanh chóng đưa tay xoa đầu cô một cái.
Lục Quỳnh Cửu dõi mắt theo bóng lưng anh dần đi đến cửa, ánh mắt tức giận tròn xoe.
***
Sáng hôm sau, Lục Quỳnh Cửu bị một tràng tiếng chuông điện thoại đánh thức. Cô mơ mơ màng màng vươn tay ra khỏi chăn cầm lấy điện thoại, chưa kịp thấy rõ tên người gọi đến đã bấm nút nghe máy: “Ai vậy?”
Người ở đầu dây bên kia cũng không ngờ cô sẽ bắt máy nhanh đến vậy, mãi đến khi nghe thấy giọng nói còn ngái ngủ của cô, anh mới hiểu ra. Sau đó anh dịu dàng hỏi: “Em dậy chưa? Lát lên nhà anh ăn sáng.”
Mặc dù Lục Quỳnh Cửu vẫn chưa tỉnh ngủ hoàn toàn nhưng cô vẫn nhận ra chủ nhân giọng nói là ai. Trước đây, mỗi khi anh gọi cô dậy, cô sẽ dịu giọng làm nũng mấy tiếng, mè nheo một hồi mới chịu rời giường. Nhưng bây giờ cô không muốn chút nào! Thậm chí còn vô cùng nóng nảy: “Không ăn! Đừng để ý tới em!”
Nói xong, cô cúp điện thoại cái “rụp”.
Lục Quỳnh Cửu ném điện thoại lên gối rồi trùm chăn ngủ tiếp. Đồng hồ báo thức còn chưa kêu, dậy cái gì mà dậy? Ăn cái gì mà ăn?! Hơn nữa, cô có dậy chưa, có ăn sáng hay không thì liên quan gì đến anh? Ai cần anh lo!
Nghĩ thế, cô lại tiếp tục ngủ thiếp đi. Lần này ngủ đến tận khi chuông báo thức vang lên, cô mới mơ màng thức giấc và nằm trên giường duỗi người một cái theo thói quen. Phòng ngủ sử dụng loại rèm cửa chống ánh sáng, hiệu quả khá tốt nên chỉ thấy loáng thoáng những tia nắng nho nhỏ rọi vào qua họa tiết chạm rỗng trên rèm. Cô đi đến bên cửa sổ và kéo rèm ra, thời tiết hôm nay rất đẹp, ánh nắng rạng rỡ bên ngoài cửa sổ tức khắc tràn ngập cả căn phòng. Sau đó cô đi vào phòng tắm bắt đầu đánh răng rửa mặt.
Vừa mở nước, cô bỗng phát hiện có gì đó không đúng. Hình như ngoài phòng khách có tiếng động, có trộm vào nhà sao? Điều này hơi lạ, nếu thật sự là trộm thì có tên trộm nào ngu ngốc chọn hành động vào buổi sáng sớm thế này chứ?
Cô ló đầu ra ngoài, trộm nào chứ, là Ôn Nam Tinh thì có, trên bàn còn có bữa sáng kia kìa.
Ôn Nam Tinh thấy cô bèn bảo: “Dậy rồi à? Đến ăn sáng đi em.”
Lục Quỳnh Cửu bộc phát cơn giận sáng sớm: “Anh vào bằng cách nào?”
“Bấm mật khẩu.”
Lục Quỳnh Cửu: “…” Lúc này cô mới nhớ ra mật khẩu cửa nhà vẫn là số lần trước cô nói cho anh biết, sinh nhật của cô, vẫn chưa kịp đổi lại.
Cô nổi đóa đi đến: “Này… Em… Đây là nhà em, nhà em đấy anh có hiểu không? Chúng ta đã chia tay rồi, anh không có quyền tự tiện ra vào nhà em như vậy!”
Nhìn dáng vẻ tức giận của cô, Ôn Nam Tinh gật đầu một cái.
Lục Quỳnh Cửu: “???” Chỉ gật đầu thôi? Anh gật đầu là có ý gì?
“Anh có gọi điện thoại cho em…”
“Em biết!”
Ôn Nam Tinh dọn từng món bữa sáng lên bàn rồi bảo: “Em đừng giận, anh để bữa sáng lại xong sẽ đi ngay.”
Lục Quỳnh Cửu giật giật môi, không nói năng gì.
Sau khi bày hết tất cả món ăn sáng ra, Ôn Nam Tinh lại nói: “Nhớ ăn sáng nhé, nếu không sẽ không tốt cho dạ dày. Thôi, anh đi trước.” Dứt lời, quả nhiên anh xoay người đi đến huyền quan.
Lục Quỳnh Cửu dõi mắt theo bóng lưng cao gầy của anh. Khi anh đến huyền quan, cô kìm lòng chẳng đặng lên tiếng: “Anh đừng tưởng anh làm như vậy em sẽ cảm động, em chả cảm động chút nào hết!”
Ôn Nam Tinh xoay người lại, mỉm cười nói: “Ừ, vậy lần sau anh sẽ cố gắng làm tốt hơn.”
Lục Quỳnh Cửu: “…”
“Không có sự cho phép của em thì anh không được vào nhà em!”
Ôn Nam Tinh nhìn cô, gật đầu đáp: “Được.”
Lục Quỳnh Cửu nhìn anh thay giày, sau đó mở cửa đi ra ngoài.
Cửa được đóng lại nhẹ nhàng. Vài giây sau, Lục Quỳnh Cửu mới lấy lại phản ứng. Cô quay đầu nhìn bữa sáng vừa quen thuộc vừa phong phú trên bàn mà tâm trạng chẳng thoải mái chút nào, thậm chí có phần nghẹn ngào. Rõ ràng người tự tiện vào nhà cô là anh! Tại sao bây giờ lại có cảm giác như cô đang bắt nạt anh ấy nhỉ! Giây tiếp theo, cô tức giận đá bay chiếc dép dưới chân! Rốt cuộc là chuyện chết tiệt gì đây!
__
Lời tác giả:
Xin hỏi có người tự tiện xông vào nhà cô, mà sao tổng biên Lục lại không gọi cho 110?
Xin hỏi thầy Ôn đang bị cấm vào nhà bạn gái cũ, tại sao cô không tự hỏi ngược lại bản thân vì cớ gì mà không đổi mật khẩu?
A! Cứ lẳng lặng xem hai người thế thôi!