Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận
Cơ Hội Của Anh
Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai người ngồi ở một quán vỉa hè, uống hết cả thùng bia, đến nỗi phải gọi tài xế riêng đưa về.
Trên đường về, Lục Quỳnh Cửu bất chợt lên tiếng: “Cậu có phải cố ý không đấy?”
Lâm Thời Nghiên khó hiểu nhìn cô: “Cái gì cơ?”
“Tớ từ chối lời tỏ tình của cậu nên mới phải lang thang ăn uống ở quán vỉa hè thế này à?”
Lâm Thời Nghiên nghe vậy thì sững sờ hai giây, sau đó cười phá lên, chẳng thèm giữ ý tứ gì: “Vậy bây giờ tớ đưa cậu đi uống rượu vang Pháp nhé?”
Lục Quỳnh Cửu “hừ” một tiếng, dựa lưng vào ghế: “Thôi bỏ đi.” Chừng này đã đủ no bụng rồi.
Đến lúc sắp xuống xe, Lục Quỳnh Cửu mới sực nhớ ra chiếc cúp của anh: “Đúng rồi.”
Lâm Thời Nghiên thấy cô đưa tay vào túi xách lục tìm gì đấy, sau đó anh thấy cô lấy ra chiếc cúp mà lần trước mình tặng cô.
Lục Quỳnh Cửu đưa cúp cho anh: “Đây, vật về với chủ.”
Lâm Thời Nghiên nhìn chiếc cúp trong tay cô, cười cười: “Hay là giữ lại làm kỷ niệm đi?”
Lục Quỳnh Cửu lắc đầu, ánh mắt nghiêm túc: “Thế thì không được đâu, đây là vinh quang của cậu, chiếc cúp này cậu phải tự mình giữ gìn chứ.” Nói rồi cô nhét chiếc cúp vào lồng ngực Lâm Thời Nghiên: “Được rồi, về nghỉ ngơi cho khỏe nhé, tớ đi trước đây?”
Cô mở cửa bước xuống xe.
Lâm Thời Nghiên ở phía sau gọi cô một tiếng, Lục Quỳnh Cửu xoay người nhìn anh.
Anh cong khóe môi, nói: “Quên nói với cậu, ngày mai tớ sẽ bay sang Pháp rồi.”
“Đi ngắm cảnh à? Lần này định bao lâu mới về?”
“Không phải ngắm cảnh, đi du học.”
Ngắm cảnh và đi học thì hoàn toàn khác nhau.
Quả nhiên, vẻ mặt Lục Quỳnh Cửu hơi thay đổi, sau đó cô hỏi: “Vậy cậu phải đi bao lâu?”
“Khoảng ba năm.”
“Ba năm?” Lục Quỳnh Cửu lặp lại.
“Ừ.”
Lâm Thời Nghiên cười hỏi: “Chẳng lẽ cậu không có lời gì muốn nói với tớ sao?”
Lục Quỳnh Cửu siết chặt bàn tay: “Có chứ.”
“Nói gì thế?”
“Ra nước ngoài học hành cho giỏi giang, cố gắng về sớm chút nhé.”
Lâm Thời Nghiên “phụt” cười: “Được rồi được rồi, cậu mau lên nhà đi, cậu nói cứ như mẹ tớ dặn dò không bằng ấy.”
Lục Quỳnh Cửu: “???”
Cô lườm anh, giơ nắm đấm ra làm động tác cảnh cáo.
Lâm Thời Nghiên dõi mắt theo Lục Quỳnh Cửu cho đến khi cô đi vào thang máy, sau đó mới bảo tài xế riêng quay đầu xe chạy ra ngoài.
Sau khi ra khỏi khu dân cư, tài xế riêng nhìn Lâm Thời Nghiên đang ngồi dựa lưng vào ghế, nhắm mắt ở hàng ghế sau qua kính chiếu hậu, do dự một lát rồi vẫn lên tiếng an ủi: “Người trẻ ấy mà, phải học cách buông bỏ, có câu nói thế nào ấy nhỉ? Chân trời nào chẳng có cỏ thơm, đúng không?”
Lâm Thời Nghiên mở mắt ra, cười với tài xế riêng ở phía trước: “Ừm, đúng vậy.”
Tài xế riêng thấy anh đã lắng nghe lại còn đáp lời mình nên vô cùng vui vẻ: “Có được tâm thái như vậy là tốt rồi!”
…
Lục Quỳnh Cửu về đến nhà, vừa ngồi nghỉ được một lát thì chuông điện thoại vang lên. Cô không thèm nhìn mà thuận tay bắt máy luôn: “Alo?”
Giọng một người đàn ông truyền vào tai cô.
Vừa nghe thấy âm thanh quen thuộc này, Lục Quỳnh Cửu lập tức tỉnh táo lại, không chút khách sáo hỏi ngược: “Liên quan gì đến anh?”
Ôn Nam Tinh ở đầu dây bên kia không tức giận, bảo: “Đến mở cửa đi.”
Lục Quỳnh Cửu: “???”
Cô ngồi thẳng người dậy theo bản năng.
“Anh vừa thấy xe của Lâm Thời Nghiên dưới lầu.” Anh giải thích.
Đầu tiên Lục Quỳnh Cửu thờ ơ “à” một tiếng, sau đó mới cao giọng hỏi: “Mở cửa làm gì?”
“Chúng ta nói chuyện một chút.”
“Bây giờ anh đang ở cửa nhà em à?”
“Ừ.”
Lục Quỳnh Cửu nhướn mày: “Không nói đâu, em mệt, có chuyện gì mai nói.” Dứt lời, cô cúp máy ngang, nghĩ thầm: mắc mớ gì anh nói là mình phải ra mở cửa ngay cho anh?
Sau khi cúp máy, Lục Quỳnh Cửu tâm trạng khá tốt đi lên tầng trên lấy đồ ngủ và chuẩn bị đi tắm. Lúc xuống lại nhà dưới, đi ngang qua phòng khách, cô không kìm lòng được mà nhìn về phía huyền quan, bước chân cũng hơi dừng lại. Cuối cùng vẫn cất bước đi đến, ghé vào mắt mèo quan sát bên ngoài.
Không có ai? Anh ta đi rồi à?
Lục Quỳnh Cửu bĩu môi, đồ tồi!
Cô quay đầu chuẩn bị đi tắm rửa nhưng đi chưa tới ba bước thì quay trở lại, mở hé cửa và ló đầu nhìn quanh bên ngoài một vòng, quả nhiên không có ai, đồ tồi tệ… Lục Quỳnh Cửu vừa mắng thầm vừa chuẩn bị đóng cửa lại, bất thình lình có một bàn tay vươn tới chống lên khung cửa khiến trái tim cô giật thót, bị dọa sợ một phen. Giây tiếp theo, cơn tức giận trào dâng trong chớp mắt: anh điên rồi à? Sao lại đưa tay ra chặn cửa như vậy, nếu anh không cản lại mà lực đóng cửa của cô mạnh hơn tí nữa thì anh có cần bàn tay này nữa không?!!
“Anh điên rồi hả?! Anh không cần tay mình nữa hay sao?!” Cô tức giận hét lên.
Ôn Nam Tinh nhìn cô chăm chú rồi bất chợt cong khóe môi.
Lục Quỳnh Cửu thấy anh cười thì càng giận hơn: “Cười cái quái gì! Buông ra!” Dứt lời, cô muốn dùng sức đóng cửa lại.
Nhưng sức lực của người đàn ông quá lớn, cô nắm chốt cửa đẩy mạnh mấy cái mà không đóng lại được, còn bị anh nắm bắt thời cơ ép mở cửa ra. Sau đó anh thuận thế len vào đứng ở huyền quan nhà cô, buộc Lục Quỳnh Cửu phải đứng lên bậc thềm trên huyền quan. Bậc thềm này có độ cao khoảng 15 centimet và nó giúp cô dù không mang giày cao gót vẫn không quá thua kém về khí chất, cô cau mày hỏi: “Anh vào đây làm gì?”
Ôn Nam Tinh lướt mắt qua khuôn mặt cô: “Em uống bia à?”
Lục Quỳnh Cửu nghiến răng: “Có uống, thì làm sao?”
Ôn Nam Tinh không trả lời câu hỏi này mà hơi khom người xuống định lấy dép trong tủ giày bên cạnh ra, nhưng tay vừa đưa ra thì khựng lại vì bên trong không có dép riêng của anh.
“Đừng tìm nữa, em vứt rồi.” Thật sự bị cô vứt đi rồi.
Ôn Nam Tinh vẫn không nói gì, khom thấp người hơn, lấy đôi dép đi một lần trong ngăn cuối cùng của tủ giày ra.
Lục Quỳnh Cửu hơi bực bội, đưa tay kéo cánh tay anh: “Rốt cuộc anh muốn làm gì?”
“Uống thuốc chưa?”
“Cái gì?”
“Thuốc dạ dày, thuốc giải rượu.”
Lục Quỳnh Cửu cạn lời.
Cô nhìn anh thay giày xong đi vào nhà rót nước và lấy thuốc cho mình. Mặc dù trước đây họ chủ yếu ở nhà của anh nhưng anh lại quen thuộc với các đồ vật được bày biện trong nhà cô chẳng kém gì cô. Lục Quỳnh Cửu nhìn anh đưa thuốc và nước tới trước mặt mình: “Uống thuốc trước đã.”
Lục Quỳnh Cửu “hừ” một tiếng: “Em uống xong thì anh đi nhanh đi.”
Cô cầm lấy thuốc và nước rồi uống cùng lúc: “Anh đi được rồi.”
“Anh đâu có đồng ý.” Nói xong, anh cầm lấy ly từ tay cô, sau đó đi vào bếp.
Lục Quỳnh Cửu trợn tròn mắt: “Ôn Nam Tinh!” Kêu xong thì lê dép “lẹt xẹt” đi theo sau anh.
Ôn Nam Tinh rửa sạch ly và để sang một bên rồi ung dung thong thả dùng khăn sạch lau khô nước đọng trên tay, những ngón tay thon dài, mạnh mẽ, trắng trẻo đều đặn.
Lục Quỳnh Cửu ngẩn ngơ ngắm nhìn đôi bàn tay đẹp như tác phẩm nghệ thuật của anh.
Mãi đến khi giọng anh vang lên: “Em từ chối anh ta rồi à?”
Lục Quỳnh Cửu sực hoàn hồn lại, rõ ràng là một câu hỏi nhưng nghe lại chẳng khác gì câu khẳng định cả. Cô thấy hơi khó chịu: “Từ chối hay đồng ý thì liên quan gì đến anh?”
“Anh rất vui.”
“Cái gì cơ?”
“Anh nói, em từ chối anh ta nên anh rất vui.” Vẻ mặt anh chân thành, ánh mắt dịu dàng.
“Anh…” Đầu lưỡi Lục Quỳnh Cửu hơi xoắn lại: “Đồ điên, lười để ý anh.” Dứt lời, cô lập tức quay người đi ra ngoài.
Mới nhích được hai bước thì cánh tay lại bị nắm chặt y như lần trước. Cô đang chuẩn bị mở miệng mắng một trận thì đột nhiên eo bị ôm lấy, sau đó anh nâng cô lên và xoay người lại. Lục Quỳnh Cửu bị anh nhấc lên ngồi xuống bàn bếp, chỉ cách bề mặt một lớp vải, xúc cảm lành lạnh làm cô nhíu mày cau có. Kế đó, anh kiên quyết chen người vào giữa hai chân cô, một cánh tay anh chống lên bàn bếp bên cạnh cô, dùng tư thế ôm hờ bao bọc cô trong lòng mình.
Tư thế này khiến Lục Quỳnh Cửu có cảm giác thiếu an toàn, đồng thời cũng hơi xấu hổ, bên tai nóng bừng. Cô đưa tay đẩy vai anh nhưng mãi lâu anh vẫn không nhúc nhích: “Ôn Nam Tinh, anh điên à?”
Dần dà Ôn Nam Tinh đã quen với việc bị cô mắng, giờ đây lực sát thương chẳng có tí nào, không đau không nhột: “Bây giờ có thể nghe anh nói được không?”
Lục Quỳnh Cửu đẩy anh không được, mắng anh thì anh lại làm ngơ, vì vậy cô dứt khoát bảo: “Có lời gì muốn nói thì nói, có rắm thì mau thả!”
Ôn Nam Tinh cong môi cười, anh bất chợt cảm thấy Lục Quỳnh Cửu thế này giàu sức sống và tươi sáng hơn trước kia nhiều.
Lục Quỳnh Cửu nhíu mày liếc anh với ánh mắt sắc như dao: “Rốt cuộc anh có nói hay không đây?”
“Nói mà.” Ôn Nam Tinh dừng lại một lát mới tiếp lời: “Ngoài em ra anh chưa từng thích cô gái nào khác, cũng chưa từng thân thiết với người phụ nữ nào như vậy. Anh thừa nhận lúc trước anh đã chuẩn bị sẵn cho việc chúng ta chia tay trong hòa bình, chỉ cần em nói thì anh có thể để em rời đi. Anh nghĩ mình có thể làm được nhưng mấy ngày nay, anh phát hiện anh không thể làm được điều đó. Em không phản ứng anh, phớt lờ anh khiến anh cực kỳ buồn rầu, phiền muộn và mất kiểm soát. Anh không muốn em ở bên cạnh người khác, cũng không muốn em đi gặp người đàn ông khác, trong lòng anh ghen muốn chết nhưng lại không thể làm gì.”
Lục Quỳnh Cửu nghe anh nói, mặc dù mặt không cảm xúc nhưng trái tim lại đập hẫng nửa nhịp. Cô cố gắng giữ bản thân bình tĩnh: “Vậy thì sao? Anh nói với em mấy cái này có ý nghĩa gì? Là muốn nói với em rằng anh đã quen có em nên bây giờ em lạnh nhạt như vậy khiến anh không thoải mái ư?” Cô hiểu rõ ý của anh nhưng lúc này cô lại cố ý muốn xuyên tạc. Thật ra cô cũng chẳng giận dỗi gì mấy, cũng muốn xóa bỏ hiềm khích trước kia với anh nhưng miệng mồm lại quyết không bỏ qua. Bậc thang đã đưa đến trước mặt mình nhưng cô lại một hai không muốn xuống, thậm chí còn điên cuồng thử nghiệm, thử xem rốt cuộc anh có thể chịu đựng mình đến mức nào.
Ôn Nam Tinh lập tức giải thích: “Không phải vì đã quen, không phải vì quen nên mới thích mà là thích nên mới quen, anh muốn giữ mãi thói quen này.”
“Thói quen gì? Em tiến anh lùi sao?” Lục Quỳnh Cửu cười lạnh.
“Không đâu, lần này anh sẽ không lùi bước nữa.”
“Sau này không lùi bước nữa là chuyện của anh.” Lục Quỳnh Cửu quay mặt sang chỗ khác.
Ôn Nam Tinh quay đầu cô lại, nhìn thẳng vào mắt cô, không cho cô trốn tránh: “Có thể cho anh thêm một cơ hội nữa, quay về bên cạnh anh được không?”
Lục Quỳnh Cửu cũng nhìn thẳng vào mắt anh, nhìn đôi mắt đang chan chứa dịu dàng của anh, sau đó cô cong môi.
Ôn Nam Tinh thấy cô cười thì đôi mắt hơi sáng lên. Giây tiếp theo, đôi môi đỏ thắm của cô hé mở, cất lên giọng mềm mại dịu dàng mà anh đã lâu chưa được nghe.
“Mơ cũng đẹp ghê.”