Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận
Chương 72
Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong văn phòng, lò sưởi ấm áp, Lục Quỳnh Cửu cởi giày và ngả lưng xuống chiếc sofa mềm mại, đặt chiếc laptop anh thường dùng để sáng tác lên đùi. Trên màn hình lúc này là một bộ phim văn nghệ Nhật Bản, cô đeo tai nghe say sưa xem, tự giác không làm phiền Ôn Nam Tinh đang ngồi làm việc ở phía bên kia.
Rèm cửa sổ sát sàn không kéo kín hẳn, có thể thấy rõ tuyết bay lất phất bên ngoài. Dù cách một lớp kính rất dày nhưng vẫn nghe được tiếng gió lạnh gào thét.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, mãi đến khi Ôn Nam Tinh rời mắt khỏi màn hình máy tính, ánh mắt sâu thẳm nhìn sang cô gái đang ngồi trên sofa. Ánh đèn trong văn phòng không sáng rực như ban ngày, hơi mờ ảo, toát lên vẻ tĩnh lặng. Vậy mà khi chiếu lên người cô lại mang đến một vẻ ôn hòa khó tả.
Lúc bấy giờ cô đang cúi đầu, nhưng hiển nhiên toàn bộ sự chú ý đều tập trung vào màn hình laptop trước mặt. Chẳng biết đang xem gì thú vị mà khóe môi cô cong lên như sắp nở nụ cười.
Ôn Nam Tinh cứ thế quan sát cô, trong ánh mắt tràn đầy dịu dàng và lưu luyến.
Lục Quỳnh Cửu thả lỏng người. Khi ngẩng đầu, cô vừa hay chạm mắt với Ôn Nam Tinh. Sau đó cô lại nhìn anh, anh không hề tránh né mà vẫn nhìn chăm chú, ánh mắt Lục Quỳnh Cửu hơi sáng lên. Cô tháo tai nghe xuống, dùng ánh mắt hỏi anh rằng anh đã xong việc rồi sao?
Ôn Nam Tinh khẽ cong môi, lên tiếng nói: “Đến đây.”
Nghe vậy, Lục Quỳnh Cửu lập tức thả cây bút đang xoay tròn trong tay xuống rồi chạy nhanh đến bên anh.
“Mang giày vào đã.” Anh nhắc nhở.
Lục Quỳnh Cửu nghe lời, ngoan ngoãn xỏ giày vào.
Anh kéo cổ tay cô, để cô ngồi lên đùi mình rồi hỏi: “Khi nãy em xem gì vậy?”
“Phim đó, phim Nhật, Thư tình.”
“Hay không?”
“Hay lắm.”
Lục Quỳnh Cửu liếc sang màn hình máy tính của anh, đó là một bản hợp đồng tiếng Anh. Cô chỉ nhìn lướt qua rồi dời mắt đi, sau đó nắm lấy ngón tay anh, hỏi: “Xong việc rồi hả anh?” Hỏi xong, cô còn nâng cổ tay anh lên xem đồng hồ, bây giờ đã gần sáng rồi.
Bỗng nhiên, màn hình máy tính vang lên vài tiếng "tích tích", Ôn Nam Tinh một tay ôm eo cô, tay kia cầm chuột bấm nhẹ vài cái, chờ mấy giây rồi tắt máy tính rồi nói: “Bây giờ xong rồi.”
“Thế bọn mình về nhà hả?” Lục Quỳnh Cửu tựa lên vai anh.
“Ừ, về nhà.”
Hai người bất chấp tuyết rơi và gió lạnh trở về nhà.
“Thời gian tới em theo anh đến công ty có được không?”
Ôn Nam Tinh một tay cầm vô lăng: “Như vậy sẽ mệt lắm.”
“Không đâu, ban ngày em ở nhà cũng không có việc gì làm, không mệt mỏi gì cả.” Suy nghĩ một lát, cô lại hỏi: “Hay là em nấu cơm tối rồi mang đến công ty, chúng ta ăn chung nhé?”
Ôn Nam Tinh chớp mắt: “Em nấu cơm?”
Âm cuối cất cao, lộ rõ vẻ không thể tin được.
“Đúng đó, em hay nhìn anh nấu cơm mà, thực ra cũng đơn giản, em tự xem nhiều video dạy nấu ăn là có thể học được thôi.”
Nhìn vẻ mặt chân thành của cô, Ôn Nam Tinh không đành lòng làm cô mất đi sự hăng hái, bèn cười nói: “Vậy cũng được, em cứ thử trước đi.”
Buổi tối hôm sau, quả nhiên Lục Quỳnh Cửu mang theo mấy hộp giữ nhiệt, lái xe đến công ty Ôn Nam Tinh.
Anh thấy cô đặt từng hộp thức ăn lên bàn trà, nhướng mày hỏi: “Em làm à?”
Lục Quỳnh Cửu khựng lại một lát: “Hỏi gì chứ? Anh ăn trước đi, thử xem có ngon không.”
Ôn Nam Tinh chiều ý cô, ăn thử vài món.
“Ngon không?”
“Ừ, ngon lắm.” Sau đó anh lại hỏi: “Em làm à?”
Vẻ mặt Lục Quỳnh Cửu không tự nhiên, có phần né tránh.
Ánh mắt Ôn Nam Tinh tràn đầy ý cười: “Ngon thì ngon thật nhưng mà…”
Anh đột nhiên dừng lại khiến Lục Quỳnh Cửu phải nhìn về phía anh, cô căng thẳng hỏi: “Nhưng mà cái gì?”
“Nhưng mùi vị lại giống y hệt tay nghề của đầu bếp ở Vọng Cư Các, ừm… Không ngờ đó, hóa ra bạn gái anh giỏi giang đến vậy.”
Lục Quỳnh Cửu: “…”
Hai má cô dần đỏ ửng lên.
Ôn Nam Tinh không nhịn được bật cười trước dáng vẻ đỏ mặt lúng túng của cô.
Lục Quỳnh Cửu trừng mắt nhìn anh: “Có phải anh biết từ sớm rồi không?”
“Em nói xem?” Anh cười hỏi ngược lại.
Lục Quỳnh Cửu không nói gì. Ngoại trừ cơm do cô tự hâm nóng, tất cả đồ ăn và canh mà hai người ăn đều được cô đặt từ Vọng Cư Các. Ban đầu cô không hề có ý định đặt đồ ăn từ nhà hàng bên ngoài đâu, cũng đã thử tự nấu ăn, chỉ là kết quả chẳng ra đâu vào đâu. Thậm chí chưa nấu xong được nửa món nào mà đã phải mất cả tiếng đồng hồ để dọn dẹp "bãi chiến trường" trong phòng bếp. Vì vậy lúc đến công ty anh, cô đã phải tắm rửa lại.
Ôn Nam Tinh thấy cô yên lặng bèn nói: “Không biết nấu cũng không sao, anh biết nấu là được.”
“Không phải…”
“Hử? Không phải cái gì?”
“Em không muốn anh chạy đi chạy lại như vậy.”
Ban đầu Ôn Nam Tinh không hiểu, nhưng vài giây sau, anh kịp thời hiểu ra. Ý cô muốn nói là cô lo lắng mình không thể nấu được những món ăn hoàn chỉnh để mang đến, cuối cùng anh lại phải về nhà để làm bữa tối. Vì vậy cô mới lén đặt món ở Vọng Cư Các để bổ sung vào cho đủ. Cảm giác ấm áp chợt trào dâng trong lòng, anh nói: “Món thịt kho ngọt của Vọng Cư Các ăn khá ngon, mai em có thể mua về ăn thử.”
Lục Quỳnh Cửu ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt trong veo sáng ngời: “Được! Vậy ngày mai em sẽ đặt!”
…
Khoảng thời gian này, tối nào Lục Quỳnh Cửu cũng mang đồ ăn mua từ Vọng Cư Các đến. Nhưng lúc cô đến thì nhân viên trong công ty đều đã về gần hết, vì vậy số người nhìn thấy cô cũng không nhiều. Tuy nhiên, tất cả nhân viên công ty đều biết ông chủ của họ thật sự đã có bạn gái.
Tối hôm ấy, sau khi buổi tập luyện kết thúc và giáo viên rời đi, nhóm thực tập sinh cầm ly nước đi ra ngoài, vừa đi vừa tán gẫu: “Mấy cậu có nghe nói gì chưa?”
“Nghe nói gì?” Sự tò mò của họ lập tức bị khơi dậy.
“Hình như ông chủ của chúng ta có bạn gái.”
“Hầy, chuyện này ư? Hôm trước tôi đã thấy rồi.”
“Cậu thấy bà chủ rồi à?”
“Khí chất tuyệt vời, dáng người đẹp, gương mặt xinh xắn, nhưng mà bây giờ nghĩ lại thì…” Cậu ta bỗng dưng kéo tay thiếu niên bên cạnh.
Cả nhóm người, bao gồm cả Lục Chí Yến, đều chẳng hiểu mô tê gì, nhìn cậu ta. Lục Chí Yến bị cậu ta nhìn nên vô cùng mất tự nhiên: “Cậu nhìn tôi làm gì?”
“Đúng đó, chúng tôi đang nói về bà chủ, cậu nhìn A Trăn làm gì?”
“Thì tôi thấy cậu với bà chủ rất giống nhau đó.”
“Trời ạ, anh Hà, anh đùa cái gì thế?”
Lục Chí Yến cười nói: “Đúng đó, anh Hà đừng đùa nữa, làm sao tôi có thể giống bà chủ được, bà chủ là ai tôi còn chẳng quen biết.”
“Nhưng nếu A Trăn thật sự giống bà chủ thì tôi có thể tưởng tượng được bà chủ đẹp đến nhường nào rồi.”
Lục Chí Yến nhìn người vừa nói.
“Cũng đúng, Hà mỹ nhân đâu phải gọi cho vui.”
Lục Chí Yến giơ tay lên: “Cậu có muốn ăn đấm không?”
“Không ạ không ạ.”
Lục Chí Yến không mấy để tâm đến chuyện cậu ta nói mình giống bà chủ. Hiện tại cậu phải chạy đi chạy lại giữa trường học và công ty, vừa học tập vừa tập luyện, thời gian eo hẹp cứ như vắt kiệt từ miếng bọt biển thì hơi sức đâu mà quan tâm mấy chuyện khác.
***
Ôn Nam Tinh đã nói trước với Lục Quỳnh Cửu về chuyến công tác của mình, chuyến này đi khoảng ba đến năm ngày.
Lúc anh tắm rửa xong đi ra thì thấy Lục Quỳnh Cửu đang sắp xếp hành lý vào vali cho anh. Cô nghiêm túc gấp từng món đồ của anh rồi cất vào. Nghe thấy tiếng động, cô ngẩng đầu nhìn anh: “Tắm xong rồi à?”
“Ừ.” Anh đi đến cạnh cô.
Lục Quỳnh Cửu cài chặt dây đai bên trong vali, đang chuẩn bị đóng nắp vali thì nghe anh nói: “Để anh.” Vừa nói, Ôn Nam Tinh đã thuận tay đưa tay đỡ lấy, tự đóng vali rồi kéo khóa dây bên hông lại, sau đó xách lên đặt qua một bên.
“Anh đi công tác xong chắc cũng gần đến Tết rồi.”
Lục Quỳnh Cửu nhẩm tính một chút: “Chờ anh về là còn khoảng hơn một tuần nữa là đến giao thừa.” Nói xong, cô nghĩ lại rồi hỏi: “Anh đi công tác xong là về Mãn Thành đón Tết luôn, đúng không?”
Ôn Nam Tinh nhìn cô.
Lục Quỳnh Cửu giải thích: “Ngày mai anh đi, hai ngày sau em cũng về thành phố Châu ăn Tết. Anh có về đây cũng không có em, phải ở một mình, chi bằng cứ về nhà sớm đón Tết.”
“Em đến nhà bà ngoại sao?”
“Ừm, em phải đón Tết với bà ngoại.” Năm nào cô cũng đón Tết cùng bà ngoại cả.
Ôn Nam Tinh nhìn vào mắt cô, vài giây sau mới đáp lời: “Được, anh biết rồi.”
Chuyến bay của Ôn Nam Tinh khởi hành vào lúc sáu giờ sáng, vì vậy chưa đến bốn giờ anh đã phải thức dậy. Tối qua trước khi ngủ đã đặt báo thức, gần như ngay khoảnh khắc báo thức vừa kêu, anh đã tỉnh giấc, việc đầu tiên làm là tắt báo thức. Lục Quỳnh Cửu ngủ cạnh anh than khẽ một tiếng, cựa mình nhưng không tỉnh lại. Ôn Nam Tinh hôn nhẹ lên trán cô một cái rồi đứng dậy đi vào phòng tắm đánh răng rửa mặt.
Sau khi vệ sinh cá nhân và thay quần áo xong, anh đi đến bên mép giường chỉnh lại chăn cho cô, sau đó dịu giọng gọi: “Tiểu Cửu.”
Gọi vài tiếng liền, Lục Quỳnh Cửu mới tỉnh giấc từ giấc ngủ sâu, mơ màng đáp “ừm”: “Anh dậy rồi à?”
“Bây giờ anh phải đi rồi.”
“Đi á?” Lục Quỳnh Cửu hơi tỉnh táo lại: “Mấy giờ rồi?”
“Bốn rưỡi.”
“… Ừm.” Lục Quỳnh Cửu nắm lấy tay anh.
Dáng vẻ vô thức làm nũng khiến Ôn Nam Tinh mềm lòng, anh cúi người hôn má cô thêm vài cái rồi nói: “Vẫn còn sớm, em ngủ đi, anh đi trước.”
“Mặc nhiều quần áo nhé… Đừng để bị bệnh, đến nơi thì gọi cho em.”
“Được, anh biết rồi.”
“Tạm biệt.”
“Tạm biệt.”
Sau khi ra khỏi phòng, anh nhẹ nhàng đóng cửa lại, ngăn không khí lạnh bên ngoài.
Trần Chiếu đã chờ sẵn anh ở dưới hầm đậu xe, thấy Ôn Nam Tinh xuống, bèn tiến lên xách vali.
Trên đường tới sân bay.
“Trần Chiếu.”
Trần Chiếu nhìn Ôn Nam Tinh đang ngồi ở hàng ghế sau qua kính chiếu hậu, đáp: “Sếp Ôn.”
“Đổi vé về thành chuyến đến Mãn Thành đi.”
Trần Chiếu chớp mắt: “Không về Tấn Thành nữa ạ?”
“Ừ, về thẳng Mãn Thành đón Tết.”
Trần Chiếu gật đầu: “Được, tôi biết rồi.”
“Với cả Vãn Đồng…”
“Lịch trình công việc của cô Chúc đã được sắp xếp để kết thúc trước năm mới ạ.”
“Ừ.” Nói về cái nghề làm nghệ sĩ này thì hầu hết đều phải phối hợp theo lịch trình, dù ba mươi Tết có lịch làm việc bên ngoài thì vẫn phải phối hợp theo. Nhưng ai bảo cô nghệ sĩ này của công ty mình lại là em họ của anh cơ chứ? Nếu năm nay cô không về nhà đón Tết thì khéo cậu cũng phải bắt buộc cô về, đến lúc đó người gặp phiền phức lại là anh.