74. Món Quà Bất Ngờ Ngày Tết

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận

Món Quà Bất Ngờ Ngày Tết

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Buổi tối khi trở về khách sạn, Ôn Nam Tinh nhận được cuộc gọi từ ông cụ Chúc.
“Khi nào về đón Tết?” Vừa nhấc máy, ông cụ ở đầu dây bên kia đã hỏi thẳng.
Ôn Nam Tinh cầm điện thoại trầm tư giây lát mới đáp: “Ông ngoại, năm nay cháu không về ăn Tết.”
Ông cụ Chúc ở đầu dây bên kia lập tức sốt sắng: “Sao lại không về ăn Tết? Công việc chậm trễ à?”
“Không phải.” Ngón tay anh thi thoảng lại khẽ búng vào chậu cây trên bệ cửa sổ.
Ông cụ Chúc càng khó hiểu: “Thế sao không về?”
“Năm nay cháu định đến chỗ Tiểu Cửu.”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng động lạch cạch như có thứ gì đó rơi xuống đất, rồi tiếng sột soạt kéo dài vài giây, sau đó giọng ông cụ mới phát ra nghe có vẻ vội vã: “Cháu nói gì? Đi đâu đón Tết?”
“Nhà bạn gái cháu.” Ôn Nam Tinh nói rõ ràng hơn.
“Được, được lắm, được lắm!” Ông cụ nói liên tiếp ba tiếng “được”: “Phải rồi, phải rồi chứ! Phải đến nhà thông gia chứ. Cháu cứ đi đi, nhớ phải biểu hiện tốt một chút, quà cáp cũng phải chuẩn bị chu đáo… Hay là thế này đi, cháu nói cho ông biết bên ông bà thông gia thích gì để ông chuẩn bị sẵn cho cháu.”
Dù cách điện thoại nhưng Ôn Nam Tinh vẫn có thể cảm nhận được sự phấn khích của ông ngoại, anh âm thầm cười: “Không cần đâu, ông ngoại, cháu sẽ tự mình chuẩn bị chu đáo.”
Sau khi cúp máy, Chúc Thừa Lâm vừa bước vào thì thấy ông cụ vẫn đang cúi gằm mặt. Ông bèn hỏi: “Ba, Nam Tinh bận rộn công việc, không thể…” Lời an ủi còn chưa thốt ra khỏi miệng thì ông cụ đã bật cười thành tiếng.
“Không về cũng được, không về cũng được.”
Chúc Thừa Lâm: “???”
Có vẻ vẫn cần an ủi thêm.
“Ba, thật ra trong lòng Nam Tinh…”
“Tốt lắm! Ba rất vui!”
Chúc Thừa Lâm: “???”
Ông cụ Chúc thấy vẻ mặt ngạc nhiên của con trai mình, bèn giải thích: “Năm nay Nam Tinh không về, bảo là muốn đến nhà bạn gái.”
Chúc Thừa Lâm nghe vậy thì hai mắt mở to: “Thật, thật sao ạ?”
“Đương nhiên rồi!” Rõ ràng ông cụ vô cùng vui vẻ.
Mà ở bên này sau khi kết thúc cuộc nói chuyện, Ôn Nam Tinh đã nhắn tin cho Trần Chiếu, yêu cầu anh ta đổi vé máy bay gấp.
Trần Chiếu khi nhận được tin nhắn từ ông chủ của mình: ???
Vé máy bay đường về của họ đúng là một hành trình vòng vèo. Từ Tấn Thành đổi lại Mãn Thành, cuối cùng lại tới thành phố Châu. Nếu anh nhớ không lầm thì chắc hẳn thành phố Châu là quê của tổng biên Lục, về việc ông chủ đổi vé máy bay đến thành phố Châu, sao anh có thể không hiểu dụng ý chứ? Không cần nghĩ cũng biết là có chuyện gì, thân là một trợ lý gương mẫu, đương nhiên anh sẽ sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy theo ý sếp.
Mấy ngày nay ba chị em Lục Quỳnh Cửu luôn đi sắm sửa quà Tết với bà cụ. Chuyện này đối với Lục Quỳnh Cửu đã là thói quen, nhưng với Lục Quân Hi và Lục Chí Yến thì là khá lạ lẫm. Lúc ở Tấn Thành, mấy chuyện sắm sửa quà cáp thế này sẽ do dì giúp việc chuẩn bị, thậm chí bữa cơm giao thừa cũng thuê đầu bếp riêng. Họ đúng là chưa từng trải qua một dịp Tết nào tự mình chuẩn bị như thế này.
Sau vài hôm đi lại, bà cụ không còn đủ sức nữa, vì vậy hôm nay họ không để bà đi cùng.
Trước khi ra khỏi cửa, Lục Quỳnh Cửu nhìn Lục Quân Hi, bảo: “Hay là Tiểu Yến đi với chị là được rồi, em ở nhà với bà ngoại nhé?” Nếu nói ai là người được cưng chiều nhất trong cả ba chị em thì chắc chắn đó là Lục Quân Hi.
Lục Chí Yến bổ sung: “Đúng đó chị hai, vừa khéo bà ngoại cũng ở nhà một mình, có chị ở với bà ngoại cũng tốt.”
Thật ra thì Lục Quân Hi đúng là không muốn chạy ra ngoài nữa, cô đi theo mấy ngày nay đến nỗi chân đã mỏi rã rời, nhưng mấy hôm nay cô chưa bao giờ than vãn nửa lời cả. Dù sao phần lớn đồ đạc đã mua sắm xong hết, hôm nay chủ yếu là ghé mấy tiệm hoa. Họ đã nói như vậy thì cô cũng đồng ý, đáp: “Vậy cũng được, hai người về sớm nhé, còn về ăn tối nữa.”
“Được, em ở nhà chăm sóc bà ngoại cẩn thận.”
“Chuyện này mà chị cũng cần dặn dò sao?”
Trời dần sẩm tối, gió rét thổi vi vút, hai chị em bắt đầu ra khỏi nhà. Lúc tới trạm xe buýt, xe vừa vặn dừng lại trước mặt họ, các hành khách xuống xe dần tản đi khắp nơi, làm cho khung cảnh thêm phần náo nhiệt. Đúng lúc này có người trong đám đông thấy hai chị em Lục Quỳnh Cửu, liền cười gọi: “Tiểu Cửu, vừa về đó hả cháu.”
“Vâng thím.”
“Giờ này còn đi mua hoa à, đẹp thật đấy chứ.”
Câu nói này đã khiến một người đàn ông trẻ tuổi trong đám đông đột nhiên dừng bước chân và nhìn về phía phát ra âm thanh. Cô ôm bó hoa trong tay, đang cười nói gì đó với người bên cạnh.
Có lẽ vì ánh mắt ấy quá đỗi quen thuộc và nồng nhiệt, khơi lên một cảm giác khác lạ trong lòng Lục Quỳnh Cửu khiến cô không khỏi liếc nhìn. Dưới ánh đèn đường vàng nhạt mờ ảo, người đàn ông mặc âu phục khoác ngoài là chiếc áo măng tô dài, thân hình cao ráo, trong tay kéo vali, khí chất lạnh lùng nhưng ánh mắt lại chỉ chứa đựng hình bóng một người, tựa như băng tuyết dần tan chảy.
Lục Quỳnh Cửu nhất thời sững sờ đứng bất động, thậm chí cô còn nghĩ liệu có phải mình nhớ anh quá nên mới sinh ra ảo giác không, là ảo giác đúng không?
“Tiểu Cửu, người đàn ông phía trước có phải là bạn trai của cháu đấy à?” Thím Giang hỏi.
Lục Quỳnh Cửu bỗng chốc bừng tỉnh: “Thím, thím thấy anh ấy thật sao ạ?”
Thím Giang tưởng Lục Quỳnh Cửu nói đùa: “Một người đàn ông trưởng thành sờ sờ đứng đó, sao thím lại không thấy được chứ?”
Lục Quỳnh Cửu nhìn qua Lục Chí Yến, cậu cũng gật đầu xác nhận. Đôi mắt cô sáng rực lên trong khoảnh khắc đó, liền cười nói với thím Giang: “Vâng, là anh ấy.”
Lần trước Lục Quỳnh Cửu đã dẫn chàng trai này về nhà vào dịp sinh nhật mình, vì vậy hàng xóm xung quanh đều biết cháu gái lớn nhà cụ Lục đưa bạn trai về. Những người đã thấy đều bảo người đàn ông trẻ tuổi kia đẹp trai vô cùng, tính cách lại chín chắn lễ phép, người chưa từng thấy thì nghe nhiều đến nỗi cứ ngỡ như bản thân đã từng gặp mặt.
“Người ta đang nhìn cháu đấy, còn không mau qua đó đi chứ.” Thím Giang cười nói.
Lục Quỳnh Cửu gật đầu với thím Giang, sau đó chạy về phía Ôn Nam Tinh.
Khi đến bên cạnh anh, cô ngẩng đầu hỏi: “Sao anh đến đây?” Cô vừa kinh ngạc vừa vui mừng khôn tả, cô không ngờ anh sẽ xuất hiện ở đây. Người có lẽ đang ở Mãn Thành xa xôi kia vậy mà lúc này lại đang đứng trước mặt cô.
“Đến ăn Tết, xin hỏi bạn gái của anh có chào đón không đây?” Ôn Nam Tinh dịu dàng hỏi.
Lục Quỳnh Cửu cười rạng rỡ: “Đương nhiên là chào đón rồi!” Sau đó cô lại nói: “Anh đến mà chẳng báo cho em một tiếng nào cả, nếu biết, em đã ra đón anh rồi.”
“Anh có gọi điện thoại cho em mà em không bắt máy.”
“Thật sao ạ?” Lục Quỳnh Cửu lấy điện thoại ra xem thử, quả nhiên thấy màn hình hiển thị mấy cuộc gọi nhỡ. Lúc này cô mới chợt nhận ra mình đã chuyển điện thoại sang chế độ im lặng: “Xin lỗi anh, em để điện thoại ở chế độ im lặng.”
“Anh đoán được mà.”
Trên người anh vẫn còn vương vẻ mệt mỏi, cô vội hỏi: “Có phải anh bay thẳng từ Melbourne đến đây sao?”
Ôn Nam Tinh gật đầu.
Ánh mắt Lục Quỳnh Cửu tràn đầy vẻ xót xa: “Mệt không anh?”
“Không sao.”
Lúc này, thím Giang và Lục Chí Yến cũng đã đi đến gần họ, anh lễ phép chào thím Giang, vừa hay lúc đó có người nhà gọi giục bà về ăn cơm nên thím Giang ra về trước, chỉ còn lại hai chị em cô và Ôn Nam Tinh. Anh gật đầu với cậu rồi lên tiếng: “Tiểu Yến, đã lâu không gặp.”
Lục Chí Yến khẽ mỉm cười với anh: “Đã lâu không gặp.” Giọng điệu có phần bình thản.
Vừa dứt lời thì bị Lục Quỳnh Cửu vỗ mạnh vào vai: “Lễ phép chút đi chứ, không biết gọi tên à?” Thằng nhóc này đang coi thường người khác đấy à? Biết đây là ai không? Đây chính là cấp trên của em! Là ông chủ của em đấy!
Dù không bị đánh đau nhưng cậu thiếu niên vẫn thấy hơi xấu hổ, hai má ửng đỏ, cuối cùng vẫn thành thật thốt lên: “Chào anh rể ạ.”
Lục Quỳnh Cửu: “??!!!” Ai bảo cậu gọi anh là anh rể? Ý cô là cậu phải gọi anh là anh cơ mà!
“Gọi anh rể cái gì, gọi anh Ôn là được rồi!” Lục Quỳnh Cửu nghiến răng thầm nhắc nhở cậu.
Ôn Nam Tinh thấy được biểu cảm của Lục Quỳnh Cửu, nụ cười bên môi càng sâu hơn, sau đó anh đáp lại Lục Chí Yến: “Cứ gọi anh rể đi, gọi anh rể tốt lắm!”
Lục Quỳnh Cửu nhìn Ôn Nam Tinh, cô không khỏi mím môi dưới khi nhìn thấy vẻ mặt thành thật và dáng vẻ chẳng hề có ý đùa cợt của anh. Lúc này cô có chút không hiểu được ý của anh, nhưng không thể phủ nhận rằng trái tim cô đang vô cùng kích động.
Lục Chí Yến đã bị nụ cười của Ôn Nam Tinh làm cho mềm lòng, bất ngờ nhận ra người này thật ra cũng rất tốt bụng. Thế là cậu chủ động xách vali giúp anh: “Anh rể, em xách vali giúp anh nhé?”
Ôn Nam Tinh thấy trong tay cậu còn đang ôm hoa thì cười nói: “Không sao, để anh tự xách được rồi.”
“À, vậy cũng được.”
Trên đường về nhà, Lục Chí Yến cảm thấy vô cùng kỳ lạ. Rõ ràng cậu có làm gì sai đâu, mà sao chị cứ trừng mắt nhìn cậu chằm chằm mãi vậy?? Cuối cùng, đến khi cô hất mặt về phía trước ra hiệu, cậu mới chợt hiểu ra và lên tiếng: “À, chị, anh rể, em về trước báo với bà ngoại một tiếng, hai người cứ đi từ từ nhé.” Nói rồi, cậu tiện tay nhận lấy bó hoa từ Lục Quỳnh Cửu rồi chạy một mạch về nhà.
Lục Quỳnh Cửu nhìn theo bóng lưng cậu, nói: “Thằng nhóc này thật chậm chạp, đúng là không biết ý tứ gì cả.”
Ôn Nam Tinh bật cười. Vừa rồi anh đã thấy hết một loạt những hành động nhỏ của cô, đáng yêu đến lạ thường.
Lục Quỳnh Cửu quay đầu nhìn về phía anh: “Anh cười cái gì? Chẳng lẽ anh không thấy vậy sao?”
“Có.” Anh thành thật đáp lời.
Lục Quỳnh Cửu bỗng nhìn quanh một lượt, sau khi chắc chắn không có ai, cô nắm chặt tay Ôn Nam Tinh, kéo anh đến một góc tường hơi tối ở gần đó. Cô đẩy anh vào tường, vòng tay ôm lấy cổ anh và nhón chân hôn lên môi anh.
Sự xuất hiện của anh thật sự mang đến cho cô một niềm vui bất ngờ quá đỗi lớn lao. Cô không ngờ anh sẽ đến thành phố Châu, sẽ ở bên cạnh cô, sẽ cùng cô đón Tết năm nay. Cô có cảm giác như mỗi năm sau này, họ đều có thể cùng nhau trải qua như thế.
Lục Quỳnh Cửu vô cùng chủ động, đôi môi mềm mại quấn quýt lấy anh, không ngừng mút mát. Trong hơi thở của cô là mùi hương êm dịu. Tiếng môi lưỡi quấn quýt, tiếng nước bọt trao đổi khiến không khí trở nên mập mờ, nồng nàn.
Khi tách nhau ra, môi của cả hai đều đỏ đậm hơn trước gấp bội. Ánh mắt Lục Quỳnh Cửu mơ màng, quyến rũ. Cô ôm chặt eo anh, vùi mặt vào chiếc áo khoác ấm áp của anh và cất giọng khàn khàn: “Ôn Nam Tinh, em nghĩ năm nay sẽ là một năm đáng nhớ nhất đối với em.”
__
Lời tác giả:
Hôm nay cậu em trai thật đỉnh! Vô tình đã lấy lòng được anh rể (hay còn gọi là ông chủ)