Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận
Huyết thống: Sự Rẻ Mạt và An ủi Đích Thực
Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Nam Tinh, hôm nay ba đến đây là vì muốn nói chuyện đàng hoàng với con.”
“Ừm, được thôi, có chuyện gì Chủ tịch Ôn cứ việc nói.”
Thật ra mục đích Ôn Giang Quốc đến đây ngày hôm nay không có gì phức tạp.
“Nam Tinh, con định khi nào mới quay về?”
Ôn Nam Tinh nhướn mày: “Quay về? Về đâu cơ.”
“Nhà họ Ôn, cũng là nhà của con.”
Ôn Nam Tinh cười khẽ: “Hình như Sếp Ôn nhớ nhầm rồi, trước giờ Ôn gia không phải là nhà tôi.”
“Nam Tinh à, dù thế nào thì con cũng là con trai trưởng Ôn gia, sau này sản nghiệp của gia đình…”
“Con trai trưởng?” Ôn Nam Tinh ngắt lời ông ta: “Nếu tôi nhớ không lầm thì hình như mẹ tôi chỉ có một đứa con trai là tôi thôi.”
Ôn Giang Quốc nghẹn lời, ông biết rằng người mẹ đã mất chính là nút thắt trong lòng mà anh không thể bước qua. Tất cả chuyện xảy ra năm ấy đều là lỗi của ông, điều này ông không thể biện minh. Đây không chỉ là khúc mắc của một mình anh mà đồng thời cũng là khúc mắc của ông. Ôn Giang Quốc hết lời, vậy nên lúc trước khi anh vợ anh kiên quyết đưa Nam Tinh đi, ông chẳng có sức lực nào để ngăn cản. Ông nghĩ nếu cứ ép buộc anh ở bên cạnh mình thì quan hệ giữa họ chỉ càng ngày càng xấu đi, có lẽ khi xa cách rồi sẽ còn đôi chút nhớ nhung. Nhưng sau đó ông mới phát hiện đây chỉ là suy nghĩ của riêng ông.
“Nếu ông chỉ muốn gọi tôi về để quản lý Ôn thị giúp ông thì tôi nghĩ vấn đề này không có gì đáng để bàn. Hơn nữa ông đâu phải chỉ có mỗi mình tôi là con trai, ông không cần lo lắng Ôn thị sau này sẽ không có người kế nhiệm.”
“Nam Tinh, trong lòng ba, người thừa kế của Ôn gia vẫn luôn chỉ có mình con.”
“Ông nói câu này với tôi, hai người ở nhà ông có hay không?”
“Họ đều biết rõ.”
Ôn Nam Tinh hơi bất ngờ trước câu trả lời này của ông.
“Với lại Nam Châu cũng không có hứng thú với công ty của gia đình.”
“Cậu ta không hứng thú? Vậy tôi thì có sao?” Ôn Nam Tinh đột nhiên không muốn nói thêm nữa, vì anh biết dù họ có nói thêm gì cũng chẳng có tác dụng gì. Anh cũng không thể cho ông ta câu trả lời như ý muốn: “Vậy tôi có thể nói rõ cho ông biết, tôi cũng không hứng thú gì với Ôn thị của ông đâu, thế nên ông không cần phí hoài tâm tư vào tôi làm gì. Kể từ khi rời khỏi Ôn gia, tôi đã không còn xem mình là người nhà của ông nữa rồi.”
“Huyết thống không thể thay đổi được.” Ôn Giang Quốc nhấn mạnh, không rõ là đang nói cho Ôn Nam Tinh nghe hay là đang tự nói với chính mình.
“Đúng, huyết thống không thay đổi được, nhưng chúng ta ngoài huyết thống ra thì còn gì nữa?”
“Huyết thống là thứ đáng trân quý nhất, nhưng cũng là thứ rẻ mạt nhất trên đời này, và chúng ta thuộc về vế sau.”
Sắc mặt Ôn Giang Quốc tức khắc tái mét. Trước khi đến đây, ông đã chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất, ông biết rõ anh căm ghét mình đến mức nào, mà có lẽ không chỉ là căm ghét, thậm chí là hận. Ông há miệng, cuối cùng vẫn cất lời hỏi.
“Nam Tinh, có phải con rất hận ba không?”
Ôn Nam Tinh nhìn ông ta với ánh mắt thờ ơ, hỏi ngược lại: “Ông cảm thấy thế nào?”
Mu bàn tay gầy gò của Ôn Giang Quốc đặt trên ghế sofa, gân xanh nổi rõ, khẽ run rẩy.
Ôn Nam Tinh đứng dậy khỏi ghế: “Đã nói đến đây rồi, chúng ta cũng không có gì để nói tiếp nữa, Chủ tịch Ôn nên về thì hơn.” Vừa dứt lời, anh gọi Trần Chiếu đang đứng ngoài cửa.
Trần Chiếu lập tức mở cửa bước vào: “Sếp Ôn.”
“Đưa Chủ tịch Ôn ra ngoài.”
Trần Chiếu liếc nhìn Ôn Giang Quốc đang ngồi ở ghế sofa đối diện, không nói gì. Người thư ký đi theo sau liền chạy đến đỡ Ôn Giang Quốc, vẻ mặt đầy lo lắng: “Chủ tịch? Ngài không sao chứ?”
Ôn Giang Quốc xua tay với cậu ta: “Không sao.” Sau đó ông nhìn Ôn Nam Tinh đang quay lưng về phía mình, thở dài một hơi: “Nam Tinh, ba biết bây giờ con vẫn còn rất bài xích ba nhưng ba hy vọng con có thể cho ba một cơ hội để bù đắp cho con…”
“Trần Chiếu!” Ôn Nam Tinh cất tiếng gọi.
Trần Chiếu lập tức đi đến trước mặt hai người Ôn Giang Quốc và ra hiệu mời: “Chủ tịch Ôn, mời.”
Ôn Giang Quốc thở dài nặng nề, sau đó sải bước về phía cửa văn phòng, người thư ký theo sát phía sau. Trước khi ra ngoài, ông dừng lại và quay đầu nói với Ôn Nam Tinh một câu.
“Trần Chu Hoa tự từ chức, ba đã không giữ cậu ta lại.”
Ôn Nam Tinh vẫn đứng im tại chỗ, không hề nhúc nhích.
Trần Chiếu tiễn Ôn Giang Quốc và thư ký của ông xuống lầu.
Sau khi lên xe, người thư ký quay đầu nhìn Ôn Giang Quốc với vẻ lo lắng: “Chủ tịch, hay là chúng ta đi khám xem sao?”
“Không cần, về thẳng công ty.”
“Chủ tịch?”
Ôn Giang Quốc xua tay với cậu ta, sau đó dựa lưng vào ghế và nhắm mắt, trong đầu ông lại vang lên câu nói của Trần Chu Hoa trước lúc rời đi.
“Chủ tịch, tôi nhớ ngài từng nói với tôi rằng sau này phải trở thành trợ thủ đắc lực nhất của Nam Tinh. Vậy nên tôi vẫn luôn chờ đợi, chờ cậu ấy quay về, nhưng đến giờ tôi mới nhận ra, cậu ấy sẽ không bao giờ quay lại, và tôi ở đây không thể chờ được cậu ấy nữa.”
...
Rèm cửa sổ phía sau bàn làm việc được kéo sang hai bên, ánh nắng đầu xuân xuyên qua cửa sổ sát đất rọi vào phòng. Cả người Trần Chiếu được ánh nắng bao phủ, lẽ ra phải cảm thấy ấm áp, nhưng nội tâm anh lại nặng trĩu. Anh muốn nói gì đó nhưng há miệng nhưng lại không biết nên nói gì.
Ôn Nam Tinh: “Ra ngoài làm việc đi.”
Trần Chiếu hơi do dự, cuối cùng vẫn khẽ đáp rồi bước ra ngoài.
Tòa cao ốc công ty anh rất cao, vừa vặn đối diện với quảng trường. Đứng từ nơi này nhìn xuống, những bóng người qua lại ở quảng trường như mắc cửi, đông đúc, chen chúc và nhỏ bé.
Anh không biết mình đã đứng bao lâu, mãi cho đến khi nghe thấy tiếng cửa văn phòng mở ra. Vì âm thanh nhỏ này vang lên quá đột ngột trong văn phòng tĩnh lặng, anh nghĩ chắc là Trần Chiếu vào nên không quay người lại. Tiếng bước chân nhẹ nhàng di chuyển từ xa đến gần, nhịp bước này không hề giống của Trần Chiếu. Anh định theo bản năng quay lại xem thử, thì ngay giây tiếp theo đã có người ôm lấy anh từ phía sau.
Nhiệt độ và hơi thở quen thuộc, chỉ tích tắc sau khi được ôm lấy, anh đã nhận ra người đó là ai. Ôn Nam Tinh cúi đầu nhìn hai bàn tay nhỏ nhắn đan vào nhau trước bụng mình, khẽ cười một tiếng rồi đặt tay lên đó, giọng nói dịu dàng: “Sao em lại đến đây?”
Lục Quỳnh Cửu áp mặt lên lưng anh, đồng thời cũng ôm chặt lấy anh hơn: “Vì em biết bây giờ bạn trai em chắc chắn rất cần em.”
Ôn Nam Tinh cười cười, sau đó xoay người lại, đôi mắt màu hổ phách tràn ngập dịu dàng: “Trần Chiếu nói cho em biết à?”
Lục Quỳnh Cửu vươn tay vuốt lên gò má góc cạnh của anh, gật đầu: “Ừm.”
Lúc nhận được tin nhắn của Trần Chiếu, cô đang chuẩn bị đưa một tác giả của phòng làm việc ra ngoài ký hợp đồng. Cuối cùng đành tìm một chủ biên khác đưa tác giả đó đi, còn cô thì tự lái xe đến Nhạc Ngu.
“Sao trước đây không biết cậu ta lại nhiều chuyện đến vậy nhỉ?”
Lục Quỳnh Cửu chớp mắt: “Anh đang trách Trần Chiếu đã báo cho em, không muốn nhìn thấy em sao?”
“Không có, đúng là anh rất cần em.”
Đôi mắt Lục Quỳnh Cửu đảo nhẹ một vòng, hai cánh tay đang ôm hông anh liền vòng lên ôm cổ anh, sau đó cô nhón chân hôn lên môi anh một cái: “An ủi đó.”
Ôn Nam Tinh liếm môi dưới: “Cái này cũng tính là an ủi sao?”
“Nếu không anh còn muốn gì nữa?”
“Không đủ.” Nói xong, Ôn Nam Tinh hôn mạnh lên môi cô.
Nụ hôn này mãnh liệt hơn nhiều so với những nụ hôn trước đây của hai người, anh đáp lại em, em đáp lại anh. Lục Quỳnh Cửu theo thói quen dồn hết trọng lượng cơ thể lên người anh. Ban đầu hai người vốn đứng trước bàn làm việc đặt cạnh cửa sổ sát đất, nhưng sau một hồi hôn nhau, chẳng biết anh đã ngồi xuống ghế tự lúc nào. Anh ngồi trên ghế, còn cô ngồi trên đùi anh.
Hai người quấn quýt không rời cho đến khi gần như cạn kiệt dưỡng khí, không còn đủ hơi để tiếp tục mới từ từ tách nhau ra. Khi đôi môi vừa tách ra, cảm giác lành lạnh tựa như không khí lạnh lẽo vừa xâm nhập vào.
Anh nói sự an ủi này của cô chưa đủ, cô bèn thể hiện sự an ủi của mình một cách trọn vẹn hơn. Lục Quỳnh Cửu đưa hai tay ôm cổ anh rồi ghé môi hôn lên trán, mắt, mũi, cằm và cuối cùng trở về môi anh.
Ôn Nam Tinh cảm tưởng như toàn thân mình được đắm vào trong dòng nước ấm áp, cánh tay mạnh mẽ ôm chặt lấy vòng eo thon của cô.
“Vừa nãy anh nói với ông ta, huyết thống là thứ đáng trân quý nhất nhưng cũng là thứ rẻ mạt nhất trên thế giới này.”
Lục Quỳnh Cửu tựa trán mình lên trán anh: “Thế thì thật trùng hợp, em cũng nghĩ vậy đó.” Cô dừng lại một lát mới nói tiếp: “Chắc là em chưa kể với anh nhỉ, em cũng không phải cháu gái ruột của bà ngoại.”
Đôi mắt Ôn Nam Tinh khẽ dao động, cánh tay ôm eo cô vô thức siết chặt hơn.
Lục Quỳnh Cửu đoán có lẽ anh đã hiểu lầm, bèn giải thích: “Nói đúng hơn thì cả ba chị em em đều không phải cháu ruột của bà ngoại, vì bà ngoại không phải mẹ ruột của mẹ em. Hai người họ có mối quan hệ mẹ kế con chồng, nhưng anh xem đó, rõ ràng em có huyết thống với mẹ ruột nhưng quan hệ lại rất lạnh nhạt, không hề giống mẹ con chút nào. Còn em với bà ngoại rõ ràng chẳng có chút máu mủ nào, nhưng bà lại yêu thương em nhất, quan tâm em nhất.”
Khóe mắt Lục Quỳnh Cửu hơi đỏ hoe: “Vậy nên anh thấy đó, thật ra huyết thống cũng không quan trọng đến thế, đúng không?”
Ôn Nam Tinh đau lòng vỗ về đôi mắt đỏ hoe của cô: “Đừng khóc, có anh ở đây rồi. Anh yêu em, anh quan tâm em.”
Lục Quỳnh Cửu cảm thấy mắt càng cay hơn khi nghe anh nói, cô nâng hai má anh: “Em cũng muốn nói với anh như vậy: Em yêu anh, em quan tâm anh, và em sẽ luôn ở bên cạnh anh.” Vừa nói, nước mắt nóng hổi đã dâng đầy khóe mi rồi lăn dài xuống.
Ôn Nam Tinh vội vàng đưa tay lau đi cho cô, trái tim anh như bị kim nhọn đâm vào, đau đớn khôn nguôi.
Lục Quỳnh Cửu: “Nhưng thật ra em cũng không quá buồn, vì em không mong đợi nhiều, cũng chẳng cầu gì xa xôi, càng không muốn lãng phí thời gian của bản thân với người không xứng đáng. Anh có hiểu ý em không?”
Ôn Nam Tinh gật đầu, dĩ nhiên anh hiểu điều này. Cô đã nói rõ ràng như vậy, sao anh có thể không hiểu được?
Lục Quỳnh Cửu thấy thế thì mới bật cười, tiện tay vươn lên lau nước mắt: “Rõ ràng em đến để an ủi anh, sao cuối cùng người khóc lại là em chứ?”
Ôn Nam Tinh nhìn đôi môi đang cố gắng mỉm cười của cô, đúng vậy, tại sao lại thế chứ?
Vì giữa họ quá đỗi giống nhau, huyết thống vốn là thứ độc nhất vô nhị trên thế giới nhưng họ lại chỉ nhận được sự rẻ mạt nhất. Nhưng họ may mắn biết bao, bởi dù có như thế thì vẫn có người sẵn sàng ở bên cạnh họ, nói với họ rằng: em không hề bị vứt bỏ, anh vẫn luôn yêu em nhất.