89. Cha anh muốn gặp em

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 89 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi trải qua nỗi sợ hãi tột độ, đáng lẽ họ phải nghỉ ngơi lấy sức, nhưng khi đã lên giường, cả hai lại không thể kìm nén được cảm xúc. Đêm nay, Lục Quỳnh Cửu vô cùng nhiệt tình, cuồng nhiệt đón nhận và quấn quýt bên anh. Không khí dần nóng lên, cả căn phòng như bốc lửa, má cô đỏ ửng, cơ thể cũng ửng hồng. Cơ thể hai người lấm tấm mồ hôi mỏng, nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến việc họ ôm ghì lấy nhau. Một lúc lâu sau, những âm thanh trong phòng dần lắng xuống.
Anh nằm đè lên cô, nhưng không hề dồn hết sức nặng. Tư thế kề cận này mang lại cảm giác an toàn khôn tả, dường như Lục Quỳnh Cửu vẫn chưa hoàn toàn bình tĩnh lại, hơi thở vẫn còn gấp gáp.
Ôn Nam Tinh nhẹ nhàng gạt những sợi tóc bết dính trên mặt cô: “Đi tắm rồi ngủ nhé?”
Lục Quỳnh Cửu vươn tay ôm cổ anh: “Bế em đi.”
Ôn Nam Tinh cúi đầu hôn chóp mũi cô một cái: “Được.”
Sau đó, cô được anh tắm rửa sạch sẽ rồi bế ra. Đến khi nằm lên giường, Lục Quỳnh Cửu vẫn ôm chặt eo anh không buông. Ôn Nam Tinh biết cô vẫn chưa hết sợ hãi, bèn nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô: “Không sao cả, anh ở đây rồi, ngủ đi.”
Hôm nay Lục Quỳnh Cửu bị hoảng sợ tột độ, hơn nữa vừa nãy lại vận động nhiệt tình và kịch liệt, thế là cô dần dần chìm vào giấc ngủ dưới sự an ủi dịu dàng của Ôn Nam Tinh. Dù đã ngủ say, vòng tay ôm anh của cô vẫn không hề buông lỏng.
Ôn Nam Tinh ôm chặt cô, trong lòng lại nghĩ về chuyện xảy ra mấy tiếng trước. Vào khoảnh khắc cận kề cái chết như vậy, anh không sợ ư? Không, anh sợ. Anh không sợ chết, mà là anh có điểm yếu. Khi ấy, người đầu tiên hiện lên trong tâm trí anh là cô. Trước khi mất đi ý thức, anh còn nghĩ cô đang ở nhà chờ mình trở về.
Bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại như không xương của cô được bao bọc trong tay anh. Ôn Nam Tinh nhẹ nhàng xoa nắn, lần mò đến vị trí ngón áp út và miết nhẹ xương ngón tay cô. Người trong lòng đã say giấc nồng, anh nhẹ nhàng gỡ cánh tay cô đang đặt ngang hông mình xuống, chỉnh lại chăn rồi cầm điện thoại trên tủ đầu giường đi ra ban công.
Anh gọi một cuộc điện thoại, đầu dây bên kia reo mấy tiếng mới có người bắt máy.
Giọng Trần Chiếu vẫn còn ngái ngủ, pha chút khó hiểu: “Sếp Ôn?”
“Là tôi. Chuyện lần trước tôi dặn cậu làm đến đâu rồi?”
Lúc này Trần Chiếu đã tỉnh táo hơn phần nào, liền đáp: “Đã thiết kế xong rồi, hiện tại đang chế tạo, chậm nhất là cuối tháng này có thể có thành phẩm.”
Ôn Nam Tinh khẽ “ừ” một tiếng: “Cố gắng đẩy nhanh tiến độ hơn một chút nữa.” Anh không muốn chờ đợi thêm.
“Được, tôi biết rồi.”
Sau khi cúp máy, Trần Chiếu vẫn ngồi trên giường, đầu óc tức khắc trống rỗng. Kể ra cũng lạ, mặc dù Ôn Nam Tinh giao cho anh rất nhiều việc, nhưng lần nào anh cũng có thể đoán chính xác ông chủ mình đang hỏi tiến độ của kế hoạch nào. Cũng như vừa nãy, khi ông chủ vừa hỏi, trực giác đã mách bảo anh rằng chuyện ông chủ hỏi chính là việc đặt làm nhẫn. Khi biết ông chủ muốn đặt làm nhẫn, anh đã hiểu ra rằng Sếp Ôn sắp kết hôn thật rồi, là kiểu sống chung trọn đời với một người phụ nữ.
Ôn Nam Tinh vừa bước vào phòng đã nghe thấy tiếng nức nở nho nhỏ trên giường. Anh nhìn sang, cô gái nằm trên giường đang bất an, khóc thút thít. Anh bước nhanh đến, thấy cô đang nhắm chặt mắt, nước mắt chảy dài theo bờ mi, vẻ mặt lo âu hoảng loạn. Miệng cô còn lẩm bẩm gì đó, nhưng anh có thể nghe rõ cô đang gọi tên mình. Có lẽ chuyện hôm nay đã khiến cô gặp ác mộng. Ôn Nam Tinh lập tức vén chăn nằm vào, ôm chặt Lục Quỳnh Cửu vào lòng lần nữa: “Đừng sợ, đừng sợ, anh ở đây.”
Lục Quỳnh Cửu khóc đến tỉnh giấc, run rẩy ôm lấy anh.
Ôn Nam Tinh hôn lên tóc cô: “Có phải gặp ác mộng không?”
“Em lại mơ thấy chuyện lúc trước… Lúc trước…” Lục Quỳnh Cửu nghẹn ngào không nói nên lời.
“Mơ với thực tế luôn trái ngược nhau mà. Em xem, không phải bây giờ anh vẫn ổn sao?”
Thật lòng mà nói, kể từ khi quen biết nhau đến khi trở thành người yêu, một khoảng thời gian dài như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên Ôn Nam Tinh thấy bộ dạng yếu ớt này của cô. Có thể thấy chuyện này đã để lại ảnh hưởng lớn đến nhường nào trong cô.
“… Anh đừng xa em.”
Ôn Nam Tinh hơi đẩy cô ra. Trong đôi mắt cô có một tầng nước mỏng, đuôi mắt ửng đỏ. Anh thở dài một hơi, sau đó cúi người xuống, bao trùm lấy môi cô. Anh dịu dàng va chạm và ve vuốt, dường như muốn dùng nụ hôn để xua tan nỗi sợ hãi bất an trong lòng cô.
Lục Quỳnh Cửu ôm lấy vai anh, nhắm mắt đón nhận nụ hôn của anh.
Trong phòng ngủ tĩnh lặng lại vang lên những âm thanh ướt át mập mờ, một lúc lâu sau mới lắng xuống.
Lục Quỳnh Cửu dần dần được trấn an. Bỗng nhiên cô nhớ lại vừa nãy mình tỉnh giấc nhưng không thấy Ôn Nam Tinh trên giường, bèn hỏi: “Khi nãy anh đi ra ngoài sao?”
“Ừ, ra ban công gọi cho Trần Chiếu, có chút việc.”
Lục Quỳnh Cửu “ồ” lên một tiếng, sau đó vùi mặt vào lòng anh.
Về sau, cô ngủ một giấc thẳng đến trời sáng, không còn gặp ác mộng nữa.
***
Sự việc lần này, Ôn Nam Tinh không nói cho ông ngoại và cậu mợ biết. Dù sao anh cũng không có vấn đề gì, nói với họ chỉ khiến họ thêm lo lắng. Lục Quỳnh Cửu ủng hộ anh, vì chính cô cũng có bà ngoại. Nếu cô thật sự gặp chuyện gì thì cô cũng không muốn bà ngoại biết, sợ bà sẽ lo lắng.
Sau chuyện này, Ôn Nam Tinh có thể cảm nhận rõ ràng cô ngày càng quấn quýt anh hơn. Buổi tối, chỉ cần về đến nhà là cô cứ theo sát sau lưng anh như một cái đuôi nhỏ vậy. Bình thường khi anh nấu cơm tối, cô sẽ lười biếng nằm trên ghế sofa ôm gối xem show giải trí. Nhưng bây giờ, cô cứ nhất định phải vào bếp cùng, còn trêu chọc anh. Cuối cùng, vào lần thứ N cô đưa tay nghịch dây buộc tạp dề ở thắt lưng anh, Ôn Nam Tinh bỗng xoay người lại, trực tiếp nhấc cô lên đặt ngồi trên bàn bếp.
“Nói đi, rốt cuộc em muốn làm gì?”
Lục Quỳnh Cửu đặt tay lên vai anh: “Đâu có làm gì đâu.”
Ôn Nam Tinh cong môi cười, dùng lực tách hai chân cô ra rồi chen vào đứng giữa, cất giọng trầm hỏi: “Có thật không?”
Lục Quỳnh Cửu thề rằng cô nói thật, cô thật sự không muốn làm gì cả. Cô chỉ muốn ở bên cạnh anh chứ không có ý định làm phiền anh nấu cơm. Chỉ là níu dây buộc bên eo anh nghịch vui một chút thôi, vậy mà lúc này nghe anh hỏi, cô bỗng tự nảy sinh cảm giác nghi ngờ, chẳng lẽ cô thật sự định làm gì sao??
Ôn Nam Tinh đến gần cô, hơi thở ấm áp phả vào vành tai cô. Anh hôn lên vành tai cô một cái, sau đó di chuyển xuống, đôi môi ấm nóng lại đáp lên chiếc cổ thon dài của cô. Lục Quỳnh Cửu khẽ nuốt nước bọt, cổ hơi ngửa ra sau.
Lục Quỳnh Cửu không chịu đựng nổi, bắt đầu thở hổn hển, đưa tay đẩy anh.
Nhưng eo cô đang bị ôm rất chặt, anh vẫn tiếp tục hỏi: “Có còn trêu anh nữa không?”
Lục Quỳnh Cửu: “???” Cô trêu anh lúc nào cơ chứ? Rõ ràng anh đang trêu cô mà!
Nước canh đang được hầm trong nồi, mùi thơm tỏa ra từng chút một qua khe hở của nắp. Có lẽ đã bắt đầu sôi nên trong nồi phát ra những tiếng ùng ục. Giữa những tiếng động ấy, Lục Quỳnh Cửu hoàn hồn lại: “Canh… Canh sôi rồi!”
Ôn Nam Tinh nhìn thoáng qua rồi lại quay về nhìn cô: “Anh cho em hai sự lựa chọn.”
Lục Quỳnh Cửu: “Cái gì?”
“Thứ nhất là ngoan ngoãn chờ ăn cơm. Thứ hai là…” Anh ghé đến gần và tiếp lời: “Ngoan ngoãn để anh ăn em ở đây.”
Khuôn mặt Lục Quỳnh Cửu tức khắc đỏ bừng, nhất thời không nói nên lời.
“Suy nghĩ kỹ chưa?” Anh cười hỏi.
Lúc này Lục Quỳnh Cửu mới lấy lại phản ứng: “Nhàm chán! Anh mau bế em xuống đi!”
Vẻ tiếc nuối hiện lên trên gương mặt anh: “Anh nghĩ em sẽ chọn cái thứ hai.” Dứt lời, hai cánh tay dài mạnh mẽ vòng qua hông cô và nhấc nhẹ cô lên, để cô đứng vững xuống sàn.
Sau khi chân chạm đất, Lục Quỳnh Cửu lập tức đưa tay đấm vai anh, nói: “Ôn Nam Tinh, trước kia anh đâu có như vậy!” Nói xong, cô chạy ngay ra ngoài mà không thèm ngoái đầu dù chỉ một lần. Dáng vẻ ấy cứ như bị quái thú đuổi theo vậy.
Ôn Nam Tinh nhìn bóng lưng nhỏ nhắn yểu điệu của cô, đưa tay đặt lên môi dưới của mình. Đúng ha, chính anh cũng biết trước kia mình không phải như vậy.
Lục Quỳnh Cửu nhận được một cuộc gọi từ số lạ. Rất nhiều dự án hợp tác trong công việc của họ đều bắt đầu từ các số máy lạ, nên cô vẫn bắt máy như bình thường: “Alo, xin chào.”
“Chào cô.” Một giọng nữ dịu dàng vang lên: “Cho hỏi đây có phải cô Lục Quỳnh Cửu không?”
“Đúng vậy, cô là ai?”
“Tôi xin tự giới thiệu một chút, tôi tên Lý Thục.”
Lý Thục, hình như cô đã nghe cái tên này ở đâu đó rồi nhưng nhất thời không nhớ ra. Cô đáp: “Chào cô Lý.”
“Chắc cô biết Ôn thị chứ? Chồng tôi là Chủ tịch của Ôn thị.”
Lúc này Lục Quỳnh Cửu mới nhớ ra, Lý Thục chính là vợ thứ hai của Chủ tịch Ôn thị, mẹ kế của Ôn Nam Tinh. Sau khi nhớ ra, giọng cô lạnh nhạt hơn: “Hóa ra là bà Lý. Xin hỏi bà tìm tôi có chuyện gì không?”
“Tôi biết cô là bạn gái của Nam Tinh nên hôm nay mới mạo muội gọi điện thoại này cho cô. Cha của Nam Tinh hiện đang nằm viện.” Bà dừng lại một chút, rồi mới tiếp lời: “Thật ra mấy năm nay sức khỏe ông ấy vẫn luôn không được tốt lắm, mà gọi cho thằng bé thì nó không nghe máy…”
“Bà Lý, bà không cần phải nói chuyện này với tôi. Nếu bà muốn tôi đi khuyên anh ấy thì bà tìm nhầm người rồi. Tôi sẽ không can thiệp vào bất cứ quyết định nào của anh ấy.”
“Không phải. Hôm nay tôi gọi điện thoại cho cô không phải muốn nhờ cô khuyên nhủ thằng bé đến gặp cha nó, mà là cha nó muốn gặp cô một lần.”
Câu nói này của Lý Thục khiến Lục Quỳnh Cửu hơi kinh ngạc: “Chủ tịch Ôn muốn gặp tôi ư?”
“Đúng vậy, cô có tiện không?”
Lục Quỳnh Cửu trầm mặc giây lát: “Xin lỗi, chuyện này tôi cần thương lượng với anh ấy.”
Lý Thục không ngờ cô sẽ trả lời như vậy, bèn nói: “Được.”
Sau khi kết thúc cuộc gọi với bà ấy, Lục Quỳnh Cửu lập tức gọi cho Ôn Nam Tinh. Đầu dây bên kia đổ chuông hai tiếng thì anh đã bắt máy. Giọng nói dịu dàng truyền vào tai cô: “Sao lại gọi cho anh giờ này, nhớ anh à?”
Nghe thấy tiếng anh, khóe môi cô cong lên: “Nhớ anh là một chuyện, còn một chuyện nữa muốn nói với anh đây.”
“Ừ, em nói đi, anh nghe đây.”
Lục Quỳnh Cửu thở hắt ra một hơi: “Vừa nãy vợ sau của cha anh gọi cho em.”
Đầu dây bên kia phát ra một tiếng “rầm —-“, có lẽ là Ôn Nam Tinh đứng bật dậy gấp quá nên đụng phải ghế. Anh hỏi: “Bà ta gọi cho em làm gì?”
“Bà ấy nói trước đây có gọi cho anh nhưng anh không bắt máy.”
“Vậy nên chuyển sang gọi cho em, muốn chạy chọt nhờ bà chủ à?”
Lục Quỳnh Cửu: “…” Anh nói chuyện nghiêm túc xem nào!
“Bà ấy không phải muốn nhờ em khuyên anh mà là cha anh muốn gặp em.”
“Ông ta muốn gặp em?”
“Ừm, em cũng thấy khó hiểu.”
“Vậy em trả lời bà ta thế nào?”
“Em không trả lời ngay mà nói cần thương lượng với anh.”
Ôn Nam Tinh khẽ cười một tiếng.
“Vậy anh nghĩ sao? Có muốn em đi không?” Lục Quỳnh Cửu lại hỏi.
“Đi đi.”
“Hả?”
“Anh đi cùng em.”