Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận
Chương 91: Ngoại truyện 1
Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 91 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người đầu tiên cô thông báo chuyện Ôn Nam Tinh cầu hôn mình là bà ngoại. Hiển nhiên, bà cụ ở đầu dây bên kia vô cùng kích động: “Cháu thật sự đã cân nhắc đến chuyện kết hôn rồi sao?”
Lục Quỳnh Cửu cụp mắt nhìn chiếc nhẫn kim cương lấp lánh trên ngón áp út: “Vâng, cháu đã suy nghĩ kỹ rồi ạ. Không phải bà ngoại cũng rất thích anh ấy sao?”
“Bà ngoại có thích hay không không quan trọng, điều quan trọng là bản thân cháu phải thích.”
Mũi Lục Quỳnh Cửu cay cay: “Cháu rất thích anh ấy ạ.”
“Chỉ cần cháu thích là bà ngoại yên tâm rồi.” Dứt lời, bà cụ bỗng nhớ ra điều gì đó, lại hỏi: “Đúng rồi, cháu đã nói chuyện này với ba mẹ chưa?”
Lục Quỳnh Cửu mím môi: “Cháu muốn bà ngoại là người đầu tiên biết chuyện này.”
Bà cụ trầm mặc, trong lòng vừa được an ủi lại vừa có chút bất lực: “Cái con bé này.”
“Chẳng lẽ bà ngoại không vui sao ạ?”
“Dĩ nhiên là không có rồi, sao bà ngoại lại không vui được chứ? Tâm nguyện lớn nhất của bà ngoại trước khi rời đi chính là thấy Tiểu Cửu tìm được một người đáng để nương tựa.”
“Cái gì mà ‘trước khi rời đi’ ạ? Bà ngoại à, bà lại nói những lời như vậy nữa rồi.”
Bà cụ cười cười: “Rồi rồi rồi, bà ngoại sai, bà ngoại không nói nữa. Tiểu Cửu à, cháu phải báo cho ba mẹ một tiếng về chuyện này, có biết không?”
“Vâng, cháu biết rồi ạ.”
Ôn Nam Tinh vừa bước vào đã thấy Lục Quỳnh Cửu đang đứng ngoài ban công nghe điện thoại, bèn sải bước đến gần.
Lục Quỳnh Cửu nghe thấy tiếng động, liền nhìn sang phía anh.
Ôn Nam Tinh ôm lấy cô từ phía sau, để cô tựa vào lồng ngực mình và nhỏ giọng hỏi: “Em đang nói chuyện với ai đó?”
Lục Quỳnh Cửu trả lời: “Bà ngoại ạ.”
Bà cụ cũng nghe thấy tiếng trò chuyện của họ từ phía bên này, bèn hỏi Lục Quỳnh Cửu: “Nam Tinh đến rồi sao?”
“Vâng, đúng rồi ạ, bà ngoại. Bà có muốn nói vài câu với anh ấy không?”
“Được chứ.”
Ôn Nam Tinh cầm lấy điện thoại từ tay Lục Quỳnh Cửu, nhẹ nhàng gọi: “Bà ngoại ạ.”
Lục Quỳnh Cửu xoay người lại, vòng tay ôm eo anh. Vừa nghe anh nói chuyện với bà ngoại, cô vừa vươn ngón tay xoa nhẹ yết hầu anh. Khi ghé sát vào, cô cũng nghe được đoạn đối thoại giữa anh và bà, chỉ đơn giản là những lời hỏi han quan tâm mà thôi.
Ôn Nam Tinh cụp mắt liếc nhìn cô, Lục Quỳnh Cửu mỉm cười đáp lại anh. Nhưng cô vẫn không ngừng đùa giỡn, cào cào yết hầu nhô ra của anh vài lần. Cuối cùng, anh thật sự không nhịn được nữa nên nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn đang nghịch ngợm của cô lại. Lục Quỳnh Cửu rụt ngón tay về, bắt đầu gãi gãi lòng bàn tay anh. Ôn Nam Tinh vẫn bình tĩnh nói với bà ngoại: “Vâng, bà ngoại. Vâng, bà cũng phải chú ý sức khỏe ạ. Vâng.”
Nói chuyện xong, anh cúp máy.
Lục Quỳnh Cửu dừng tay lại, nhìn anh nói: “Sao anh lại cúp máy? Em còn chưa nói tạm biệt bà ngoại mà.”
Ôn Nam Tinh nhét điện thoại của cô vào túi, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô chăm chú. Lục Quỳnh Cửu chớp chớp mắt, ý thức được mình đã châm lửa nên vội vàng đẩy anh ra và thoát khỏi vòng ôm: “… Ở ngoài gió lớn quá, mau vào thôi.”
Dứt lời, cô chuẩn bị đi vào trong phòng ngủ. Nhưng vừa đi được hai bước, cô đã hét lên một tiếng vì cả người đột nhiên bị nhấc bổng lên.
“Chạy cái gì?” Anh hỏi.
Lục Quỳnh Cửu lập tức phủ nhận: “Đâu có chạy đâu.”
Ôn Nam Tinh mỉm cười nhìn cô, Lục Quỳnh Cửu biết mình xong đời rồi.
…
Lục Quỳnh Cửu gọi điện thoại cho Lục Chính Bang. Ông vô cùng kinh ngạc khi nhận được cuộc gọi từ cô.
“Ba, gần đây ba có thời gian rảnh không ạ?”
“Có thời gian, ba rảnh lắm, sao vậy con?”
“Con muốn đưa bạn trai về nhà ra mắt mọi người.”
Lục Chính Bang nghe vậy thì vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: “Vậy sao? Đương nhiên là được rồi. Khi nào hai đứa về?”
“Bọn con sẽ sắp xếp theo thời gian của ba ạ.”
“Thế cuối tuần này được không?”
“Được ạ.”
Lục Chính Bang vốn định hỏi cô đã nói chuyện này với mẹ chưa, nhưng không cần hỏi ông cũng có thể đoán được là chưa. Ông định hỏi tại sao cô lại không gọi báo cho mẹ mà lại gọi báo cho ông trước, nhưng cuối cùng chỉ nói: “Vậy để ba về nói lại với mẹ con, ba mẹ sẽ sắp xếp.”
“Được ạ, con cảm ơn ba.”
“Còn nói cảm ơn với ba làm gì?”
Hai người nói chuyện với nhau thêm một lúc, mãi đến khi Ôn Nam Tinh tan làm về nhà, họ mới kết thúc cuộc gọi. Lục Quỳnh Cửu thấy anh vào nhà, bèn chạy đến, đưa tay ôm lấy cổ anh: “Anh về rồi!”
Ôn Nam Tinh hôn lên đôi môi hồng hào của cô. Lục Quỳnh Cửu chú ý đến túi mua hàng trong tay anh, bèn hỏi: “Anh đi siêu thị à?”
“Ừ, lúc về tiện đường ghé vào một chuyến.” Nhớ đến lúc nãy vừa vào cửa nghe thấy cô đang nói chuyện, anh hỏi: “Em mới gọi cho ai vậy?”
“Ừm, ba em.”
Ôn Nam Tinh dừng lại, nhìn cô chằm chằm: “Nói chuyện gì thế?”
Lục Quỳnh Cửu nhướn mày: “Hay là anh đoán thử xem?”
“Nói chuyện của chúng ta à?” Anh thử hỏi.
Lục Quỳnh Cửu cười cười, cắn nhẹ cằm anh: “Anh thông minh quá.”
“Thật sao?”
“Ừm, em lừa anh làm gì. Vậy nên cuối tuần này anh phải về nhà với em đó.”
Ôn Nam Tinh lập tức ôm chặt cô: “Anh sẵn sàng rồi.”
Lục Quỳnh Cửu phì cười.
Ôn Nam Tinh bưng hai má cô: “Bé cưng, anh ra mắt ba mẹ em xong sẽ bảo ông ngoại với cậu mợ đến nhà thăm hỏi có được không?”
Giữa những người yêu nhau, ra mắt gia đình đối phương là một chuyện, mà hai bên gia đình gặp nhau lại là một chuyện khác. Lục Quỳnh Cửu hiểu được ý của anh.
Ôn Nam Tinh thấy cô không trả lời thì cảm thấy hơi căng thẳng. Anh nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng vuốt ve chiếc nhẫn kim cương đeo ở ngón áp út: “Em đã đồng ý lời cầu hôn của anh rồi mà.”
Lục Quỳnh Cửu nghe được sự tủi thân trong giọng nói của anh, không khỏi bật cười: “Em đâu có nói không đồng ý đâu.”
Ánh mắt Ôn Nam Tinh sáng rực lên: “Vậy sao vừa rồi em không trả lời anh?”
“Là do anh quá gấp gáp thì có?” Lục Quỳnh Cửu cười trêu.
Chưa kịp nói thêm gì thì cằm cô đã bị nâng lên, môi bị chặn lại.
Anh đi thẳng vào vấn đề, sau khi cạy mở hàm răng cô ra, anh bắt đầu dây dưa với đầu lưỡi mềm mại, không bỏ qua bất cứ ngóc ngách nào trong khoang miệng. Lục Quỳnh Cửu bị anh hôn đến mức tí thì nghẹt thở, trong mắt dâng trào một tầng hơi nước mỏng manh, âm thanh nuốt nước bọt ừng ực vang vọng rất rõ ràng trong không gian yên tĩnh.
Hồi lâu sau, cuối cùng anh cũng buông ra, cô thở hồng hộc.
Ôn Nam Tinh dùng ngón tay lau sợi chỉ bạc đi, sau đó đưa hai tay bưng má cô và cúi đầu hôn lên chóp mũi cô một cái, giọng trầm trầm: “Anh rất gấp.”
…
Cuối tuần đó, sau khi sửa soạn xong xuôi, hai người lái xe đến nhà họ Lục.
Đây là lần đầu tiên Ôn Nam Tinh gặp ba mẹ của cô, dù nói thế nào thì anh cũng phải chào hỏi lễ phép và nhã nhặn với Lục Chính Bang và Hà Lan. Cả Lục Chí Yến và Lục Quân Hi đều có mặt ở đó. Lục Chí Yến nháy mắt với anh.
Hà Lan đã dặn người giúp việc chuẩn bị đồ ăn xong xuôi từ sớm. Sau khi hai người đến, họ trò chuyện đôi ba câu rồi bắt đầu vào bàn ăn cơm.
Lục Chính Bang hỏi anh: “Tiểu Ôn, con có uống được rượu không?”
Ôn Nam Tinh theo bản năng nhìn qua Lục Quỳnh Cửu.
Cô sửng sốt vài giây, sau đó nói: “Uống đi, lát nữa về em lái xe là được.”
Lục Chính Bang cười cười cầm ly rượu lên định rót cho anh, nhưng Ôn Nam Tinh đã vội vàng chủ động rót rượu.
Trong lúc ăn cơm, hiển nhiên mọi người đều chú ý đến chiếc nhẫn kim cương đeo ở ngón áp út của Lục Quỳnh Cửu. Sắc mặt mỗi người mỗi khác, nhưng không ai nhắc đến chuyện này trong bữa ăn.
Lục Chính Bang hỏi: “Tiểu Ôn, gia đình con làm gì vậy?”
“Nhà con kinh doanh ạ.”
“Vậy sao, kinh doanh tốt đó, chú cũng kinh doanh.” Nói đoạn, ông uống một ngụm rượu: “Chú nghe Chí Yến bảo con là ông chủ của công ty thằng bé.”
“Vâng đúng ạ, cũng khéo thật. Không ngờ Chí Yến lại ký hợp đồng với công ty con.”
“Trẻ tuổi thế này đã có công ty riêng, đúng là tuổi trẻ tài cao.”
“Vẫn cần phải tiếp tục cố gắng thưa chú.”
Lục Chính Bang và Ôn Nam Tinh uống rất nhiều rượu. Có thể nhìn ra ông vô cùng hài lòng về anh, tướng mạo, tính cách tốt, sự nghiệp thành công, sao mà không hài lòng cho được. Nhưng có lẽ men rượu vào quá nhiều, ông nghĩ đến một số chuyện, bèn hỏi: “Nhưng mà lúc trước có phải hai đứa từng cãi cọ rồi chia tay không?”
Không ngờ rằng Lục Chính Bang sẽ hỏi đến vấn đề này, vì vậy cô không khỏi khựng lại, theo bản năng nhìn về phía họ.
“Ba, chuyện đó…” Lục Quỳnh Cửu lên tiếng muốn giải thích.
Bàn tay để dưới bàn chợt được Ôn Nam Tinh nắm lấy: “Thưa chú, chuyện lần trước là lỗi của con, là con làm Tiểu Cửu giận.”
Lục Chính Bang nhìn anh: “Vậy à?”
“Đúng vậy, nhưng sau này sẽ không như thế nữa đâu ạ.”
“Chú có thể tin tưởng con không?”
“Con sẽ chứng minh cho chú thấy ạ.”
Lục Chính Bang đặt ly rượu trong tay xuống: “Tiểu Ôn à, chú không có yêu cầu gì với con cả, chỉ hy vọng… Hy vọng con có thể đối xử tốt với con bé.” Ông vô cùng áy náy với Lục Quỳnh Cửu, nhưng sự áy náy này không thể đền bù được nữa rồi.
Ôn Nam Tinh trịnh trọng đáp: “Con nhất định sẽ làm vậy ạ.” Dứt lời, anh nắm chặt tay Lục Quỳnh Cửu hơn.
Mười ngón tay đan cài, lòng bàn tay áp vào lòng bàn tay vô cùng thân mật.
Bữa cơm diễn ra trong sự vui vẻ. Lúc Lục Chính Bang đang nói chuyện với Ôn Nam Tinh thì Hà Lan cũng gọi cô lại.
Lục Quỳnh Cửu đi cùng bà.
Hà Lan nhìn chiếc nhẫn đeo ở ngón áp út, hỏi: “Tiểu Ôn tặng à?”
Lục Quỳnh Cửu gật đầu: “Vâng ạ.”
“Thằng bé cầu hôn con rồi sao?”
“Đúng vậy ạ.”
“Thế thì xem ra con đã đồng ý rồi.”
“Con đã đồng ý rồi ạ.”
Hà Lan nhìn cô: “Hôn nhân là chuyện cần cẩn trọng. Mặc dù ba mẹ…” Bà dừng lại rồi tiếp tục nói: “Bất kể thế nào thì mẹ vẫn hy vọng con hãy suy nghĩ kỹ càng, vì trên con đường sau này, con chỉ có bản thân mình, hôn nhân, gia đình, con đều phải tự chịu trách nhiệm.”
“Tất cả những điều đó con đã suy nghĩ kỹ càng rồi. Con cũng sẵn sàng chịu trách nhiệm cho quyết định lúc này của mình.”
“Vậy thì tốt.”
“Vâng ạ, vậy con…”
“Tiểu Cửu.” Hà Lan bỗng gọi cô.
“Sao ạ?”
Bà hé môi, vẫn hỏi ra: “Con vẫn luôn không thân thiết với mẹ, có phải vì không thích mẹ không?”
Lục Quỳnh Cửu không ngờ bà sẽ hỏi câu này, vẻ mặt cô hơi kinh ngạc, sau đó lắc đầu đáp: “Không phải, trước giờ con chưa bao giờ không thích mẹ cả. Là mẹ… không thích con.”
“Cạch.” Có vật gì đó rơi xuống đất.
Hai người nhìn sang theo bản năng, là Lục Quân Hi. Cô nàng nhặt điện thoại rơi dưới đất lên: “Xin lỗi, con không cố ý nghe hai người nói chuyện đâu.”
Lục Quỳnh Cửu lắc đầu: “Không sao, cũng nói xong rồi.” Sau đó cô nói với Hà Lan: “Mẹ, vậy con đi trước.” Dứt lời, cô đi thẳng ra ngoài.
Chưa đi được bao xa thì cô lại bị người ở phía sau gọi lại, Lục Quân Hi đuổi theo đến đây.
“Có chuyện gì không?”
Lục Quân Hi đi đến bên cạnh cô: “Vừa nãy em…”
“Không sao, chị không để ý đâu.”
Lục Quân Hi nhìn cô chằm chằm vài giây: “Vậy chị để ý điều gì?” Thật ra từ mấy năm trước cô ấy đã muốn hỏi vấn đề này.
Lục Quỳnh Cửu nhìn cô ấy, mỉm cười, không trả lời câu hỏi mà chỉ nói: “Muộn quá rồi, chị về đây. Lần sau gặp.”
“Lần sau gặp là cùng với gia đình của Ôn Nam Tinh đúng không?”
“Chắc là vậy rồi.”
“Chị sắp kết hôn sao?”
“Ừ.”
“Chúc mừng.”
“Cảm ơn.”
Lục Quân Hi nhìn theo bóng lưng Lục Quỳnh Cửu. Lúc Lục Quỳnh Cửu vừa chuyển về nhà đã khiến cô có cảm giác bị đe dọa, vậy nên cô vô thức muốn bảo vệ tất cả những gì thuộc về mình, chẳng hạn như ba mẹ và cả cậu em trai út. Khi ấy, cô có thể thấy được sự ước ao trong mắt người chị này của mình, nhưng chẳng biết từ lúc nào mà chị ấy không còn ước ao điều đó nữa, mà bắt đầu trở nên thờ ơ, dường như bất cứ ai trong gia đình cũng không lọt vào mắt chị ấy. Ánh mắt chị ấy nhìn mọi người trong nhà không còn ánh sáng, cũng không bao giờ để ý đến bất cứ ai trong gia đình nữa.