**Thể loại:** Chủ thụ, Cường cường, Cổ đại, Cung đình hầu tước, Xuyên thư, Ngọt sủng, HE. **CP:** Đối với người ngoài lạnh lùng, đối với thụ ngoan ngoãn thích làm nũng mỹ nhân công (Cao Hoài Du) x Uy nghiêm hoàng đế sủng thê cường thụ (Nguyên Hi). --- Nguyên Hi, vị vua khai quốc lẫy lừng của Đại Ngụy, tự tay dựng nên giang sơn, chỉ còn một bước nữa là thống nhất thiên hạ, chấm dứt loạn thế. Thế nhưng, vận mệnh trớ trêu, tuổi xuân chưa tàn, hắn đã băng hà. Mở mắt lần nữa, Nguyên Hi vẫn là thiên tử Đại Ngụy uy nghiêm ấy, nhưng lại phát hiện mình đang tồn tại trong một cuốn đồng nhân văn do hậu thế chấp bút. Điều đáng nói hơn, hắn, vị hoàng đế anh minh trong chính sử, bỗng chốc biến thành kẻ bạo quân khét tiếng, một "tra công" chuyên ngược đãi thụ chính Cao Hành, chỉ để thỏa mãn thú tính bệnh hoạn! Lời lẽ của "độc giả" vang vọng bên tai, đầy rẫy sự phẫn nộ: "Ngươi diệt nước Yên, ép Cao Hành vào hậu cung, dùng đủ thủ đoạn cưỡng ép yêu đương, ngược thân ngược tâm người ta! Đúng là tên pháo hôi công khốn nạn!" Nguyên Hi ngơ ngác: "...?" "Cũng may Cao Hành đã hắc hóa, ẩn nhẫn chờ ngày phục quốc. Ngươi hãy mau chuẩn bị truy thê hỏa táng tràng đi!" Nguyên Hi: "...?" "Cuối cùng, vì yêu mà không được, ngươi tức đến mức bệnh cũ tái phát, đột tử mà chết, bị Cao Hành thẳng tay vứt bỏ. Đáng đời!" Nguyên Hi gân xanh nổi đầy trán: "Không thân không quen với hắn, đừng réo tên trẫm!" Người mà Nguyên Hi yêu thương, rõ ràng là vị đường huynh của Cao Hành – Thanh Hà Vương Cao Hoài Du, người từng suýt bị oan chết vì công cao lấn át chủ, được chính tay hắn cứu thoát khi đang chạy trốn! "Độc giả" lại tiếp tục: "Thanh Hà Vương ban đầu vì hận mà trả thù Cao Hành, nhưng cuối cùng lại yêu cậu ấy." Nguyên Hi nghiến răng: "...Sử quan! Mau ghi thật đậm, thật lớn cho trẫm mấy chữ 'Hoàng đế chỉ độc sủng Thanh Hà Vương'!" --- Khi "thụ chính" Cao Hành hùng hồn tuyên bố: "Nguyên Hi, ta thà chết cũng sẽ không bao giờ khuất phục trước ngươi!" Nguyên Hi chỉ nhíu mày: "...Dám gọi thẳng tên húy của trẫm? Lôi ra ngoài! Đừng làm phiền trẫm tâm tình với Hoài Du!" --- Nguyên Hi ngẫm nghĩ: "Trẫm há có thể làm pháo hôi công sao?" Cao Hoài Du mỉm cười dịu dàng, ánh mắt sâu thẳm: "Vậy bệ hạ làm thụ của thần nhé?" \#Công pháo hôi trong văn tổng thụ cuối cùng ở bên công số 3\# \#Để hậu thế trèo đúng CP, trẫm đã rất lao tâm khổ tứ\# Đây là câu chuyện về một vị Hoàng đế xuyên thư, từ "tra công" pháo hôi bất đắc dĩ, quyết tâm "bẻ lái" cốt truyện để được ở bên tình yêu đích thực của mình. Một bên là Cao Hoài Du – mỹ nhân công tuyệt sắc, dịu dàng điềm đạm nhưng sẵn sàng hóa "điên" vì người mình yêu. Một bên là Nguyên Hi – uy vũ bá khí Thái Võ Đế, cường thụ sủng thê với khí chất quân vương. Cả hai đều là những nhân vật có thật trong chính sử, cùng xuyên qua thời gian (dù công ban đầu mất ký ức kiếp trước, sau này sẽ khôi phục), để viết nên một thiên tình sử "cường cường", "ngọt sủng" đến tận cùng. Mũi tên tình yêu giữa họ siêu to siêu chắc, không dành cho team cuồng công hay cuồng thụ, bởi cả hai đều sẵn lòng hy sinh tất cả vì đối phương. **Tóm tắt một câu:** Thế là trẫm làm thụ. **Chủ đề:** Cố gắng hết mình để không lưu lại tiếc nuối. Hãy cùng theo dõi hành trình "đính chính" CP đầy hài hước và ngọt ngào của Thái Võ Đế Nguyên Hi! --- **LƯU Ý:** Bối cảnh là Trung Nguyên. Tuy tác giả có mượn cảm hứng từ một vài nhân vật lịch sử (như Mộ Dung Xung) cho một số chi tiết tương đồng trong truyện, nhưng toàn bộ triều đại và cốt truyện đều là hư cấu, không xác nhận hay dựa trực tiếp vào bất kỳ nhân vật lịch sử có thật nào.