Chương 16: Tôi Sẽ Không Để Ngài Phải Thất Vọng!

Trầm Lạc - Sơ Hòa

Chương 16: Tôi Sẽ Không Để Ngài Phải Thất Vọng!

Trầm Lạc - Sơ Hòa thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đột nhiên, một luồng ánh sáng trắng mạnh mẽ kích thích võng mạc của Nghê Vũ. Cậu cố gắng nhắm mắt lại, nhưng nước mắt sinh lý và mồ hôi đã làm ướt đẫm hàng mi.
Mùi máu tanh theo từng hơi thở xộc ra từ phổi. Cậu khó khăn nuốt xuống một ngụm máu, cắn chặt đôi môi khô khốc, vừa điều chỉnh hô hấp vừa lắp ráp lại khẩu súng năng lượng.
Đôi tay cậu run rẩy không sao kiểm soát được. Đôi mắt cũng sưng húp, cảm giác đau xót khó chịu buộc cậu phải ngừng động tác, đưa tay che mắt lại.
Cuộc sát hạch về độ chính xác khi bắn súng sẽ diễn ra ngay lập tức. Tay run, hô hấp không ổn định, tầm nhìn mờ mịt là những điều tối kỵ. Nếu không thể điều chỉnh lại trong vòng ba phút, cậu chắc chắn không thể đạt được thành tích lý tưởng.
“Hô — hô — ”
Máu lại chảy ra từ mũi. Cậu đoán mình đã kiệt sức đến mức này vì cuộc tập kích đêm vừa rồi, nếu không thì sao ruột gan lại khó chịu đến vậy?
Cậu ôm ngực, đột nhiên hít một hơi thật sâu vào phổi. Thế nhưng cậu không cảm thấy khá hơn chút nào dù đã hít thêm dưỡng khí, ngược lại còn dâng lên cảm giác buồn nôn tột độ.
Nơi đây là chiến trường mô phỏng, hàm lượng oxy trong không khí không đủ, ô nhiễm nghiêm trọng, khắp nơi đều nồng nặc mùi thuốc súng.
Cậu nôn khan một lúc, buộc mình phải bình tĩnh lại, vừa ho khan vừa tiếp tục lắp ráp súng năng lượng.
Cuộc tuyển chọn đội trưởng đội 1 của “Sí Ưng” đã bước vào giai đoạn cuối cùng. Cậu đã thuận lợi vượt qua các bài sát hạch như tiêu diệt dị biến, chiến thuật đối kháng, đột kích nhóm nhỏ, thể năng cá nhân, tác chiến ban đêm, và trình độ ngắm bắn súng năng lượng. Dù sao cũng không thể để thua ở bài kiểm tra bắn súng này được!
Nếu không thì còn mặt mũi nào mà gặp Trầm Trì nữa chứ?
Ngày đó, Trầm Trì đã hỏi cậu có muốn thử làm đội trưởng không? Cậu còn tưởng Trầm Trì đang nói đùa.
Không ít anh em trong đội 1 rất coi trọng cậu. Một số người thật lòng nghĩ cậu rất mạnh, cũng có một số người đã quên mất cậu là người ký sinh.
Người ký sinh với mãnh thú và ác điểu có sức chiến đấu rất mạnh, là những cỗ máy chiến đấu bẩm sinh. Thế nhưng từ trước đến nay, “Sí Ưng” chưa từng có một vị đội trưởng nào là người ký sinh.
Người ký sinh bị xem là “Người cấp thấp”, là những cá thể phụ thuộc vào con người. Địa vị đó đã định đoạt họ chỉ có thể là lưỡi đao trong tay con người, là sức chiến đấu mạnh nhất ở “Tiêu Ngạn”, nhưng không thể trở thành lãnh đạo, dù chỉ là một đội trưởng của một trung đội nhỏ.
Đội trưởng kế nhiệm của các trung đội trong “Sí Ưng” đều phải trải qua cạnh tranh và sát hạch vô cùng nghiêm khắc. Mỗi một người được chọn đều là tinh anh hoàn toàn xứng đáng.
Mà cái gọi là “Hoàn toàn xứng đáng” này phải có điều kiện tiên quyết là không được là người ký sinh.
Không phải bất cứ đội viên nào của “Sí Ưng” cũng đều có thể tham dự vào cuộc sát hạch cạnh tranh chức đội trưởng. Những người có thể tập trung trên chiến trường mô phỏng này vào ngày hôm nay, trước tiên, họ phải được các tướng lĩnh cao cấp của Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng đưa vào danh sách đề cử — thông thường sẽ có ít nhất mười người được đề cử. Sau khi được đề cử, họ sẽ bắt đầu chiến đấu, và toàn bộ quá trình đều được công khai.
Trăm năm qua, chưa từng có một người ký sinh nào được đề cử.
Từ trước đến nay, cấp cao trong quân đội chưa bao giờ có ý định để người ký sinh trở thành đội trưởng.
“Tôi là người ký sinh.” Nghê Vũ cảm thấy lời này của mình nghe thật buồn cười — cậu vẫn còn duy trì trạng thái hình thú, hai móng vuốt của báo săn đang đặt trên đùi Trầm Trì, vốn dĩ không cần phải nhấn mạnh mình là người ký sinh làm gì.
Thế nhưng nếu như không nói, cậu lại sợ Trầm Trì quên mất, hoặc cũng có thể chỉ là đang đùa cậu.
“Tôi biết.” Trầm Trì nói: “Cậu chỉ cần trả lời tôi là cậu có muốn làm đội trưởng hay không thôi.”
Nghê Vũ lặng lẽ nhìn Trầm Trì chăm chú. Mấy phút sau, cậu dùng giọng điệu trịnh trọng chưa bao giờ có, nói: “Tôi muốn thì ngài sẽ đưa tôi vào danh sách đề cử sao?”
Khóe môi Trầm Trì khẽ nhếch, tay anh vẫn vỗ nhẹ lên đầu cậu. “Còn phải xem biểu hiện của cậu đã.”
Hai tháng sau, Thượng tá Vinh Huân chuyển công tác, cuộc tuyển chọn đội trưởng đội 1 cũng chính thức bắt đầu.
Nghê Vũ thấy tên mình trên bảng thông báo chung, người đề cử cậu chính là Trầm Trì.
Mặc dù trở thành quân nhân khi còn rất trẻ, khi gia nhập quân đội, cậu chỉ biết chiến đấu, chiến đấu và tiếp tục chiến đấu. Cậu chưa từng tiếp xúc với lãnh đạo cấp cao nên không hiểu họ, thế nhưng cậu cũng biết để đưa tên mình vào danh sách đề cử không phải là một chuyện dễ dàng.
Trầm Trì không chỉ là thiếu tướng, mà còn là con trai duy nhất của Lam Tinh phu nhân. Thế nhưng ở Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng, Trầm Trì cũng không thể độc đoán. Đưa một người ký sinh vào danh sách đề cử, không biết Trầm Trì phải gánh chịu bao nhiêu áp lực.
Thế nhưng tinh thần của mọi người trong “Sí Ưng” lại tăng vọt, nhao nhao cổ vũ cho những người anh em được đưa vào danh sách đề cử.
Thuần An — một người ký sinh khác trong đội có hình thú là sư tử — cũng được Trầm Trì đưa vào danh sách đề cử. Thuần An cười, bước tới vỗ vai Nghê Vũ, “Hai chúng ta phải so tài một phen mới được.”
Nghê Vũ chạy như bay đến nhà Trầm Trì, lại được quản gia AI báo cho biết Thiếu tướng gần đây rất bận, đã hơn một tuần rồi chưa về nhà.
“Tìm tôi có việc gì à?” Ngay lúc cậu đang thất vọng chuẩn bị quay về, chợt nghe thấy giọng nói quen thuộc từ phía sau.
Trầm Trì đã về!
“Ngài đã đề cử tôi!” Ánh sáng trong mắt cậu dường như muốn tràn ra ngoài.
“Bất ngờ vậy hả?” Trầm Trì mở cửa, “Đừng để tôi phải thất vọng.”
Trong đội còn có việc nên cậu không thể ngủ lại đây được, vội vàng hỏi: “Tiên sinh, tại sao ngài lại đề cử tôi? Còn có Thuần An nữa.”
Trầm Trì nghiêng người sang, hình dáng anh được ánh đèn phía trước phác họa vô cùng sắc bén, làm mất đi mấy phần nhu hòa, “Cậu cũng cho là người ký sinh không có tư cách đảm nhiệm chức vụ quan trọng trong quân đội sao?”
Nghê Vũ theo bản năng đứng thẳng lại, thẳng tắp như tùng. Cậu vẫn nhìn Trầm Trì như trước, nhẹ nhàng lắc đầu.
Dường như Trầm Trì đang nở nụ cười, “Vậy tôi đề cử những người mạnh có vấn đề gì sai sao?”
Nói câu đó xong, Trầm Trì liền bước vào trong nhà.
Nghê Vũ vẫn lặng yên tại chỗ vài giây, bỗng nhiên cậu lớn tiếng nói: “Tiên sinh!”
“Hửm?”
“Tôi sẽ không để cho ngài phải thất vọng!”
Tôi sẽ không để cho ngài phải thất vọng — lúc này, Nghê Vũ đang nói thầm câu nói ấy trong lòng. Cậu đặt khẩu súng năng lượng chưa lắp ráp xong nằm ngang trên đùi, tay trái mạnh mẽ nắm chặt cổ tay phải, dùng sức đến nỗi xương ngón tay cũng trắng bệch.
Có thể thấy, người lập ra các hạng mục sát hạch này rất biết cách đẩy các đội viên đến mức tuyệt cảnh, rất có thể chính Trầm Trì là một trong những người đã thiết kế bản sát hạch này.
Trên chiến trường mô phỏng, ngày và đêm luân phiên không hề có quy luật, những người cạnh tranh buộc phải chiến đấu không ngừng nghỉ từng giây từng phút. Vừa nãy, việc chỉ huy chiến đấu và chạy nước rút giữa trời đêm đã khiến tất cả mọi người tiêu hao hết sức lực. Thế mà ban ngày lại đột nhiên đánh tới, tiếp theo là bài sát hạch về độ chuẩn xác của tay và mắt khi ngắm bắn. Trong tình huống như vậy, chỉ cần trạng thái kém một chút, các chiến sĩ đừng mong bắn trúng được những vật thể nhỏ bé di chuyển với tốc độ cao, ngay cả việc bóp cò súng một cách chính xác cũng là một vấn đề lớn.
Mà đội trưởng đội 1 của “Sí Ưng” được tuyển chọn phải là người có thể hoàn thành nhiệm vụ trong điều kiện cực đoan như vậy!
“Cheng — ”
Một tiếng kim loại vang lên giòn giã. Cuối cùng, Nghê Vũ cũng lắp ráp xong súng năng lượng trước khi mục tiêu bị săn lùng được thả ra. Lúc này, khẩu súng năng lượng hạng nặng đó đã trở thành vũ khí sắc bén có thể oanh tạc các mục tiêu có kích cỡ lớn, với độ chính xác lên đến 1 centimet.
Nhịp tim của cậu cũng đã bình ổn trở lại, tay đã không còn run rẩy nữa, thị lực bị ánh sáng trắng kích thích cũng đã khôi phục như cũ.
Cậu hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại trong chốc lát, hai tay cầm súng, ánh mắt sáng rực tựa như ngọn đuốc.
Tôi sẽ không để cho ngài phải thất vọng!
Tiếng súng bất ngờ vang lên, ánh sáng màu xanh lam bay rào rào như mưa. Từng làn khói thuốc súng bay lên trên chiến trường mô phỏng, dệt thành một tấm lưới ngay cả gió cũng không lọt qua được.
Các mục tiêu có tốc độ cực nhanh tựa như côn trùng bị vây hãm trong chiếc lưới này, không để sót bất cứ thứ gì.
Thể lực của Nghê Vũ đã đến cực hạn. Sau khi hoàn thành hạng mục ngắm bắn, cậu không chút do dự nhét khẩu súng năng lượng nóng như sắp nổ tung vào bao chiến thuật, nhấc chân lên, nghiêng ngả chạy về phía trước.
Hạng mục thi đấu cuối cùng chính là đánh nhau kịch liệt!
Một người khác cũng về đến điểm cuối không phải là Thuần An — Thuần An đã bị loại ở hạng mục sát hạch độ chính xác khi bắn súng. Cùng thi đấu với Nghê Vũ ở vị trí cuối cùng chính là một chiến sĩ nhân loại – Lâm Suyễn.
Cho đến tận lúc này, cả hai người đều dựa vào nghị lực của mình để chống đỡ. Lúc đánh nhau, trình độ đã không bằng một phần trăm so với lúc bình thường.
Nghê Vũ lảo đảo, giống như chân đã không còn là của mình nữa, tầm mắt cũng không nhìn rõ.
Cậu nhìn thấy Lâm Suyễn ở trước mặt mình, dường như đang chạy về phía cậu, nhưng nhìn tư thế chạy trông thật buồn cười, tựa như đang quay chậm vậy.
Mà bản thân cậu cũng chẳng khá hơn là bao.
Trong nháy mắt lúc Lâm Suyễn đến gần, cậu cố gắng nghiêng người, nhảy lên, tay phải vung lên như một thanh kiếm, hung hăng bổ vào cổ Lâm Suyễn.
Hai người bị chấn động mạnh ngã xuống đất, thần trí của cậu cũng mơ hồ. Mãi đến tận khi AI tuyên bố cuộc sát hạch đã kết thúc, động tác khóa Lâm Suyễn vẫn còn duy trì.
Trước khi ngất đi, cậu nghe thấy Lâm Suyễn thở hổn hển, dùng giọng điệu như người sắp chết mà nói: “0… 04, là cậu, cậu thắng…”
Lúc Nghê Vũ tỉnh lại, cậu đang ở trung tâm y tế quân đội. Kết quả cuộc sát hạch đã được công bố, thành tích tổng hợp của cậu đứng đầu bảng, chỉ có hai hạng mục thi đơn là không đạt được hạng nhất.
Thế nhưng Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng lại trì hoãn chưa công bố chức vị đội trưởng sẽ thuộc về ai.
“Sức chiến đấu của người ký sinh rất mạnh, đó là sự thật không thể chối cãi. Vả lại, thú tính của họ khó loại bỏ, hơn nữa còn dễ bị hoa văn ký sinh khống chế, điều này cũng là sự thật không thể chối cãi. Bọn họ không thích hợp trở thành người đứng đầu một trung đội.”
Đó là cái nhìn của giới cấp cao trong cơ quan đầu não.
Việc lựa chọn đội trưởng có lẽ là chuyện quan trọng nhất trong quân đội. Tất cả các đội viên đều có thể nắm bắt được thông tin về việc ai sẽ là đội trưởng từ những tranh cãi này thông qua thiết bị liên lạc cá nhân.
Nghê Vũ mệt mỏi dựa vào giường bệnh, sắc mặt cậu trắng bệch, nhìn qua vô cùng thanh tú — hoàn toàn không có dáng vẻ của một đội trưởng.
Thế nhưng cậu lại là người chiến thắng tất cả những đối thủ cạnh tranh khác.
Lời lẽ của các vị lãnh đạo cấp cao sắc bén tựa đao kiếm, chỉ có Trầm Trì là từ đầu đến cuối vẫn không hề lên tiếng.
Đột nhiên, Nghê Vũ cảm thấy thật tủi thân, tay cậu nắm chặt chăn trên đùi.
Sao anh có thể một lời cũng không chịu nói?
Không phải anh đã để tôi tham gia sao?
Không phải anh đã nói đừng để anh phải thất vọng sao?
Tôi chiến đấu đến tận cùng, tất cả đều là vì anh.
Vậy mà anh lại không nói giúp tôi một lời?
Ngay cả anh cũng không nói giúp cho tôi thì….
Còn có ai sẽ vì tôi nữa chứ.
Vô tình, mũi Nghê Vũ có chút chua xót.
Cậu chưa bao giờ thấy tủi thân như thế này. Lúc còn bé, không hiểu vì sao mình cứ bị “huấn luyện viên không đầu” đánh, cậu cũng chỉ cắn răng chịu đựng, căm hận mà nghĩ, mình nhất định phải rời khỏi nơi này, nhất định phải nổi bật hơn người khác!
Mà giờ này, cậu tủi thân đến mức muốn khóc.
Thế nhưng, ngay lúc cậu không khống chế được cảm xúc của mình thì Trầm Trì đứng lên.
Giữa một phòng toàn các tướng lĩnh nghiêm túc, Trầm Trì trông thật trẻ, thật uy nghiêm.
“Những ý kiến của các vị tôi đều hiểu.” Trầm Trì chậm rãi mở miệng, “04 không thích hợp để làm đội trưởng kế nhiệm là vì cậu ấy dễ dàng bị hoa văn ký sinh ảnh hưởng, sợ vào lúc mấu chốt sẽ phạm phải sai lầm, chứ không phải là bởi vì thân phận người ký sinh của cậu ấy, đúng không?”
Có một số tướng lĩnh rất xem thường người ký sinh, hoa văn ký sinh là lý do mà họ lấy ra để phủ định Nghê Vũ.
Và một số ít tướng lĩnh khác thì tán thưởng Nghê Vũ, nhưng cũng lo lắng về hoa văn ký sinh của cậu.
Cho nên, giờ phút này, lời Trầm Trì nói ra không một ai có thể phản bác.
“Tất cả các vị đều thừa nhận thực lực của 04, đúng không?”
Thành tích của cuộc sát hạch đang đặt ở trước mặt tất cả mọi người, bởi vậy câu nói này cũng không ai có thể phản bác.
“Vậy nếu như tôi có thể áp chế được hoa văn ký sinh của cậu ấy, từ nay trở đi, cậu ấy chỉ chịu sự khống chế của tôi và không bị hoa văn ký sinh chi phối nữa……” giọng nói của Trầm Trì lạnh lẽo, mang theo uy thế ngút trời, “Cậu ấy có thể nhận chức vị đội trưởng kế nhiệm phải không?”