Trầm Lạc - Sơ Hòa
Chương 18: Lời Thỉnh Cầu
Trầm Lạc - Sơ Hòa thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trán kề trán, Nghê Vũ chưa bao giờ tiếp xúc thân mật với bất kỳ ai như vậy.
Cậu cảm thấy một sự kỳ diệu khó tả.
Lần này hoàn toàn khác so với cái đêm Trầm Trì cùng cậu trải qua cuộc phẫu thuật ký sinh. Khi đó, cậu ở dạng thú, nằm dài trên đùi Trầm Trì, được anh ấy cẩn thận xoa nắn hết lần này đến lần khác. Bàn tay Trầm Trì như có một ma lực đặc biệt, khiến cậu cảm thấy nỗi đau của mình vơi đi, nhẹ nhõm hơn hẳn.
Hiện tại, da thịt cậu và Trầm Trì chạm vào nhau, hơi thở đều đặn, vững vàng của Trầm Trì phả nhẹ lên mặt cậu. Chắc hẳn, Trầm Trì cũng cảm nhận được hơi thở dồn dập, nóng rực của cậu.
“Tiên sinh…” Mắt cậu ươn ướt như hồ nước đầy, ngay cả giọng nói cũng trở nên mềm mại.
“Hửm?” Trầm Trì nhẹ giọng đáp lại lời cậu.
Cậu cũng không biết vì sao mình lại bật ra hai tiếng “Tiên sinh” này. Có thể là để bày tỏ lòng biết ơn, có thể là muốn dùng tiếng gọi ấy thay cho tiếng nức nở nghẹn ngào, hoặc cũng có thể đơn giản chỉ là muốn gọi tên Trầm Trì mà thôi.
Tình cảm của cậu dành cho Trầm Trì, ban đầu là tò mò, sau đó là ngưỡng mộ rồi dần trở thành ỷ lại. Giờ phút này, sự ỷ lại ấy lại hóa thành quyến luyến.
Việc cải tạo hoa văn ký sinh chỉ có thể kiềm chế thú tính của người ký sinh đến mức thấp nhất, chứ không thể loại bỏ hoàn toàn. Mà động vật thì thẳng thắn hơn con người nhiều, cậu ý thức được, mình thích Trầm Trì.
Không phải vì Trầm Trì đã dùng mạng báo săn để cứu cậu, ban cho cậu cơ hội sống, cũng không phải vì anh ấy đã cùng cậu vượt qua khoảng thời gian khó khăn nhất sau phẫu thuật. Mà chỉ đơn giản là vì con người Trầm Trì.
Người đàn ông này, lúc lạnh lùng, lúc dịu dàng, khiến cậu không thể nào nhìn thấu, nhưng cậu đã lún sâu vào rồi.
Sau khi quá trình cải tạo diễn ra, nỗi đau dần trở nên tê dại. Trầm Trì cũng đứng lên, không còn kề trán với cậu nữa. Thế nhưng, cậu vẫn cảm nhận được cảm giác vừa mát lạnh vừa ấm áp lưu lại trên trán mình, tựa như một nụ hôn dài và dịu dàng.
Nhưng đó không phải là một nụ hôn môi thực sự.
Trầm Trì đứng nghiêng một bên trước mặt cậu, cậu phải nghiêng đầu mới có thể nhìn thấy đôi mắt anh.
Tiến sĩ Bách Lộ nói: “Sắp hoàn thành rồi, mọi đường nét cải tạo đều vô cùng thuận lợi, cố gắng thêm một chút nữa.”
Nghê Vũ nghe thấy nhưng không đáp lời, vẫn cứ nhìn Trầm Trì.
Trầm Trì hỏi: “Có chuyện muốn nói với tôi?”
“Ừm.” Nghê Vũ chớp chớp mắt thay cho gật đầu, “Tiên sinh, ngài có thể đồng ý với tôi một chuyện được không?”
Trầm Trì cười, “Trước kia thì cậu hỏi nhiều, giờ thì yêu cầu nhiều rồi.”
Nghê Vũ cảm thấy hình như mình lại bị trêu chọc, nhưng lần này cậu cũng không còn sức để giận dỗi Trầm Trì nữa.
“Tôi có nhiều yêu cầu lắm đấy.” Cậu nói rất chậm, giọng nói cũng rất nhỏ, “Ngài có đồng ý không?”
Trầm Trì nói: “Nói thử xem.”
“Đợi khi cải tạo xong.” Nghê Vũ bỗng nhiên ấp úng, nhưng thú tính đang rục rịch khiến cậu không còn bận tâm đến sự xấu hổ nữa, “Ngài… Ngài hôn tôi một chút. Ngay chỗ ngài vừa hôn lúc nãy ấy.”
Câu nói này càng lúc càng nhỏ, đến đoạn sau gần như không nghe thấy gì nữa.
Trầm Trì cau mày nói: “Tôi không nghe rõ.”
Mặt Nghê Vũ đỏ bừng. Mặc dù cậu là người ký sinh, nhưng hơn hai mươi năm trước cậu vẫn là một con người thực sự.
Nếu cậu vẫn còn là một con người thực sự, chắc chắn cậu sẽ không thể nói ra những lời như vậy.
“Ngài không nghe thấy?” Cậu liếc mắt nhìn Trầm Trì một cái.
Trầm Trì lắc đầu, lại ngồi xổm xuống lần nữa, “Giọng cậu quá nhỏ.”
Nghê Vũ hơi nhụt chí, cụp mi mắt đã sớm ướt đẫm xuống, “Tôi không nói gì hết.”
Một giờ sau, quá trình cải tạo hoàn thành. Dưới ảnh hưởng của thuốc và thôi miên, Nghê Vũ ngủ say. Khi tỉnh lại, đã là ba ngày sau.
“Vết thương” trên lưng đã khép lại. Cậu đứng giữa hai chiếc gương, ngắm nhìn hình ảnh bụi gai và phượng hoàng trải dài từ xương cụt đến tận sau gáy. Dù không có chút tế bào nghệ thuật nào, cậu vẫn vô cùng yêu thích vẻ đẹp ấy.
Đó là hình ảnh thu nhỏ thế giới tinh thần của Trầm Trì, và giờ đây nó nằm trên cơ thể cậu.
Chàng thanh niên trong gương có vòng eo thon gọn, bờ lưng rộng, vai săn chắc, rãnh lưng với độ cong hoàn hảo, đôi chân dài và mạnh mẽ.
Điểm chưa hoàn mỹ chính là tóc cậu quá ngắn.
Tất nhiên, cơ thể gọn gàng và mái tóc ngắn vốn bổ sung cho nhau. Nhưng giờ đây, trên cơ thể cậu lại có một “hình xăm” khổng lồ, càng nhìn càng thấy không mấy hòa hợp.
Nghê Vũ nghĩ, có lẽ cậu cần để tóc dài hơn một chút.
Một tháng sau, kể từ khi thành lập chiến đội đặc chủng “Sí Ưng” đến nay, đây là lần đầu tiên có một đội trưởng là người ký sinh.
Ngày chính thức nhậm chức, Nghê Vũ tuyên thệ tại tổng bộ tác chiến quân đặc chủng. Người tiếp nhận lời tuyên thệ của cậu chính là Trầm Trì.
Nghê Vũ cảm thấy khoảnh khắc quan trọng nhất trong đời mình gói gọn trong ba phút ngắn ngủi này.
Quả thực giống như một lễ kết hôn vậy.
Kết hôn...
Cậu thấy từ ngữ đẹp đẽ này bỗng dưng chẳng còn gì hay ho nữa. Ở tập đoàn quân sự Đông Hoàn, có hệ thống cưỡng chế hôn phối, sớm muộn gì Trầm Trì cũng sẽ kết hôn.
Thế nhưng, người Trầm Trì kết hôn chắc chắn không phải là cậu.
Bởi vì cậu chỉ là người ký sinh.
Trời sinh, người ký sinh đã kém hơn con người một bậc.
Nghê Vũ nhớ có lần mình từng cùng Trầm Trì thảo luận về việc kết hôn này. Khi đó, nguyên nhân cậu không thích Trầm Trì kết hôn là – cậu không muốn Trầm Trì rủ bạn đời đến xoa tai cậu.
Nhưng bây giờ, cậu chỉ đơn giản là không muốn Trầm Trì kết hôn mà thôi.
Sau nghi thức, đội trưởng mới nhậm chức không thể trở về “Sí Ưng” ngay lập tức. Cần có hai sĩ quan cấp cao dẫn dắt Nghê Vũ, chỉ cho cậu biết bố cục nhân sự ở tổng bộ. Bởi vì sau này cậu sẽ thường xuyên được mời đến đây để tiếp nhận mệnh lệnh từ giai cấp cầm quyền cấp cao, cũng như đến để báo cáo tình hình quân sự cho cấp trên.
Nơi cuối cùng phải đến là phòng làm việc của Trầm Trì. Các sĩ quan cấp thấp vẫn chưa được vào, phải đợi ở bên ngoài hành lang.
Trước kia Nghê Vũ chỉ là một đội viên, mặc dù có nhiều cơ hội gặp Trầm Trì, nhưng lần nào cũng đều liên quan đến việc vuốt ve, không dính dáng gì đến chính sự. Cho nên lúc này, khi mặc quân phục đứng trước mặt Trầm Trì, Nghê Vũ vừa căng thẳng vừa hưng phấn.
Trầm Trì thì ngược lại, rất nhẹ nhàng. Anh ngồi trên ghế tựa, tay chống cằm, “Biểu hiện hôm nay không tồi, diễn thuyết cũng rất trôi chảy.”
Đôi mắt Nghê Vũ sáng bừng niềm vui.
Nghi thức nhậm chức, ngoài việc tuyên thệ, còn có một phần diễn thuyết. Nghê Vũ tự nhận mình là người thô lỗ. Nói về đánh nhau thì kinh nghiệm đầy mình, thế nhưng việc trình bày và phân tích vận mệnh thế giới, những chuyện công việc quan trọng thì cậu lại không biết phải nói thế nào.
Những lời hôm nay cậu nói đều là do Trầm Trì dạy cho.
Không lâu trước đây, cậu bất chấp khó khăn tìm đến Trầm Trì, xin anh dạy cho mình. Trầm Trì hỏi cậu có ưu đãi gì không, cậu suy nghĩ một hồi lâu cũng không trả lời được.
Dù sao thì Trầm Trì cũng chẳng thiếu gì. Còn việc biến thành báo săn để Trầm Trì vuốt ve thì là chuyện cậu đã hứa từ lâu rồi.
Nhưng lúc cậu sốt ruột, đôi tai báo chưa được cậu cho phép đã bật ra rồi.
“Mời tôi xoa tai sao?” Đuôi mắt Trầm Trì cong cong, vui vẻ nói.
“Không phải…” Cậu muốn cãi lại nhưng Trầm Trì đã vươn tay lên nắm chặt tai báo.
“Ngồi xuống đi.” Trầm Trì nói: “Nhận ưu đãi của cậu rồi thì tôi sẽ dạy cho cậu một khóa học tốt nhất.”
Gần như từ sáng đến tối cậu đều tìm Trầm Trì.
Ánh đèn trong thư phòng Trầm Trì chiếu ra tia sáng dịu nhẹ. Cậu và Trầm Trì ngồi ở hai bên bàn, Trầm Trì kiên nhẫn dạy, cậu nghiêm túc học. Bài diễn thuyết ngày đó nhận được khen ngợi là do chính cậu viết ra, Trầm Trì chỉ giúp cậu sửa một số điểm nhỏ, chỉnh lại giọng điệu ở mấy chỗ có vấn đề.
“Cảm ơn ngài.” Nghê Vũ bước lên phía trước mấy bước, hăm hở đến mức cả người như được bao trong một tầng ánh sáng — nhưng bản thân cậu hình như không nhận ra.
“Cậu đang nuôi tóc à?” Trầm Trì hỏi.
Nghê Vũ nói: “Ngài phát hiện ra rồi sao?”
Trầm Trì nói: “Lên làm đội trưởng nên muốn thay đổi hình tượng sao?”
Nghê Vũ lắc đầu.
Trầm Trì nhíu mày, “Vậy vì sao?”
“Ký hiệu.” Nghê Vũ nói: “Bởi vì ngài đã lưu lại ký hiệu phượng hoàng trên lưng tôi.”
“Hả?”
“Tôi cảm thấy tóc dài thì hợp với nó hơn một chút.”
Trầm Trì nở nụ cười, “Suy nghĩ thật kỹ đấy.”
Nghê Vũ mím chặt môi.
“Đúng rồi.” Trầm Trì lại nói: “Hôm cải tạo cậu muốn tôi đồng ý làm cho cậu một chuyện, nhưng cuối cùng lại chưa nói xong. Đó là chuyện gì vậy?”
Nghê Vũ ngẩn người.
Trầm Trì ngoắc ngoắc ngón tay, “Lại đây.”
Sống lưng cậu nóng lên, Nghê Vũ như bị một sợi dây vô hình dẫn dắt, vội vàng bước tới.
Trầm Trì đứng dậy, nhìn trán cậu, dường như chỉ dùng hơi thở để hỏi: “Chỗ này?”
Nghê Vũ mở to mắt nhìn, lưng và eo theo bản năng cong về phía sau.
Mặc dù cậu đã mơ tưởng đến Trầm Trì, lúc đang chịu đựng đau đớn tủi thân đã nói ra câu “Ngài hôn tôi một cái”. Nhưng khi thời khắc đó thực sự đến, bỗng nhiên cậu lại không biết phải làm sao.
Hình như Trầm Trì bật cười thành tiếng, dù rất nhỏ. Tay trái anh ôm lấy lưng cậu, không cho cậu tránh né, sau đó hôn lên trán cậu, ngay tại chỗ bọn họ vừa kề trán vào nhau.
Đôi tai báo nhanh chóng xuất hiện, thay cho tâm trạng tràn đầy vui vẻ của Nghê Vũ.
Chỉ có điều, lúc này cậu đang mặc quân phục ngay ngắn uy nghiêm, phối với đôi tai báo thật sự không hòa hợp chút nào.
Trầm Trì buông cậu ra, dùng tay vừa ôm eo cậu xoa xoa đôi tai báo.
Cảm xúc mạnh mẽ nhất thời phá bỏ mọi gông xiềng lý trí. Đột nhiên Nghê Vũ kéo ống tay áo Trầm Trì, trong mắt là dục vọng chiếm hữu chỉ có dã thú mới có.
Trầm Trì vẫn thong dong, “Hửm?”
“Ngài…” Nghê Vũ nói: “Ngài không được kết hôn.”
Trầm Trì nhẹ nhàng hỏi: “Tại sao?”
Trong lòng Nghê Vũ gào thét “Bởi vì tôi sẽ ghen tị”, “Tôi không muốn anh kết hôn”. Nhưng lời nói đến bên miệng lại thành một câu thật buồn cười: “Ngài sẽ rủ bạn đời mình xoa tai tôi, tôi không thích bị người khác xoa tai mình!”
Ý cười trong mắt Trầm Trì càng thêm sâu, “Vậy tôi không rủ hắn ta xoa tai cậu.”
Nghê Vũ càng vội hơn, “Lỡ như bạn đời của ngài chủ động yêu cầu xoa tai tôi thì sao?”
Trầm Trì lộ ra vẻ mặt hết sức khó xử.
Ngón tay Nghê Vũ bất tri bất giác dùng sức, vò cho ống tay áo Trầm Trì nhăn nhúm.
Trầm Trì rút ống tay áo về, “Cậu đã từng xoa tai của mình chưa?”
Nghê Vũ sửng sốt một chút, “Tôi… chưa từng.”
Trầm Trì nói: “Nó rất đáng yêu, giờ tôi mời cậu xoa xoa tai của mình.”