Trầm Lạc - Sơ Hòa
Chương 30: Cầu Vồng Hay Vũ Bão Cũng Không Bằng Em
Trầm Lạc - Sơ Hòa thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Máu và đau đớn khiến Nghê Vũ nhớ lại một số chuyện.
Ví dụ như tên của mình.
Tên của cậu vốn là “04”, nghe qua đã thấy vô cùng qua loa.
Trong thời đại nạn, phần lớn mọi người chỉ cân nhắc đến một chuyện duy nhất – đó là được sống tiếp. Có tên hay không có tên, tên đẹp hay xấu, căn bản không quan trọng. Không có bao nhiêu cha mẹ nghiêm túc suy nghĩ cho đứa con sắp chào đời của mình một cái tên nghe êm tai hoặc có ý nghĩa một chút.
Hiện tại, nhân loại có đủ mọi loại tên, từ những cái tên đơn giản bằng con số cũng không phải là ít.
Cái tên “04” này là tên mà Nghê Vũ tự đặt cho mình khi còn bé.
Cậu được thai nghén ra trong công xưởng nhân tạo, được đánh dấu bằng một dãy số rất dài, phía trước là chữ cái, tiếp theo là số “0” đầu tiên, và con số cuối cùng là “2”.
Những người làm việc ở khu công xưởng nhân tạo đều là người ký sinh. Họ chẳng có kỹ năng gì đặc biệt trong việc đỡ đẻ hay chăm sóc, cứ lặp đi lặp lại những công việc khô khan, buồn chán, dần dà trở nên vô cảm với trẻ sơ sinh.
Ban đầu, họ còn đặt cho những sinh linh mới chào đời một cái tên tử tế, nhưng càng về sau, việc đặt tên càng trở nên đơn giản. Thậm chí đến khi Nghê Vũ ra đời, cái tên cậu nhận được còn không có cả chữ viết.
Cậu được đặt tên là “02”. Cái tên này vẫn chưa phải là thảm nhất, cậu còn biết một đứa bé có tên là “Loạn Mã”. Bởi vì khi đăng ký, máy tính không thể phân biệt được chuỗi ký hiệu kỳ lạ đánh dấu lên đó, nên người ký sinh đã đặt cho những đứa trẻ này một cái tên theo thời gian, hoặc đơn giản là vẽ một đống vòng tròn.
Sau khi lớn hơn một chút, cậu cảm thấy cái tên “02” quá khó nghe, vì vậy cậu tự đổi tên mình thành “04”.
“04 với 02 có chỗ nào khác nhau sao?” Bạn bè ở chỗ lánh nạn dưới lòng đất hỏi cậu.
“Đương nhiên là khác rồi.” Cậu nói: “04 nghe vào có vẻ lợi hại hơn 02.”
Bạn bè của cậu cũng rất nghiêm túc mà suy nghĩ một hồi lâu, càng nghĩ càng thêm hoang mang.
Cậu hỏi: “Có cảm nhận được không?”
Bạn bè cậu lắc đầu, rất thật thà nói: “Hình như cái tên nào cũng ngốc ngốc giống nhau mà.”
Nhưng cái tên đó vẫn đi theo cậu, mãi đến tận trước ngày cậu kết hôn.
Trầm Trì nói: “Tên của em quá qua loa.”
Khi đó, cậu vừa vặn đang ở trạng thái hình thú, vô cùng thản nhiên đặt móng vuốt lên ngực Trầm Trì, “Vậy anh đặt cho em một cái tên đi?”
Mấy ngày sau, Trầm Trì viết tên mới của cậu lên giấy.
Nghê Vũ.
“Nghê Vũ?” Cậu đọc thành tiếng.
“Rực rỡ như cầu vồng, nhanh như vũ bão.” Trầm Trì cười nhìn cậu, “Có phải hay hơn cái tên 04 không?”
“Rực rỡ như cầu vồng, nhanh như vũ bão.” Cậu lặp lại một lần nữa, “Tiên sinh, đó là em hả?”
Trầm Trì đáp: “Em nói xem?”
Cậu lại hỏi: “Đó là em trong mắt anh phải không?”
Trầm Trì cười.
Cậu dùng chân nhẹ nhàng cào cổ Trầm Trì mấy cái, đầu móng vuốt đã được thu lại vào trong. “Trong mắt anh em đẹp như vậy ư? Lợi hại như vậy ư?”
Bởi vì vẫn đang trong trạng thái hình thú, nên khi nói chuyện, thỉnh thoảng cậu còn chen vào mấy từ như “Ồ”, “Nha” và cả tiếng thở phì phò của dã thú. Trước khi nói thì không nhận ra, đợi đến lúc nói xong rồi mới phản ứng lại.
Cũng rất xấu hổ.
Trầm Trì quả nhiên lại trêu cậu, nhưng trêu xong liền quay sang gãi gãi sau gáy cậu rồi dỗ dành: “Cầu vồng hay vũ bão gì cũng không bằng em.”
Bao nhiêu dịu dàng đều gói trọn hết vào câu nói ấy, cậu vẫn luôn đặt nó trong tim mình và ghi nhớ.
Trong không khí ở doanh trại vùng biên quanh năm bão cát, bỗng nhiên lơ lửng mùi máu tanh gay mũi.
Một số lính đánh thuê có khứu giác đặc biệt nhạy bén có thể thông qua mùi máu tanh để phán đoán người đó bị loại sinh vật biến dị nào gây thương tích, có bị nhiễm virus hay có thể sống sót được hay không.
Nghê Vũ nhìn đôi tay dính đầy máu tươi của mình, vẫn không cảm nhận được cái đau ở trên đầu.
“Thì ra là cậu.” Một giọng nói cất lên từ phía sau lưng cậu.
Nghê Vũ không vui mà cau mày.
Cậu nghĩ ở trong góc này sẽ không có ai đến.
Vào lúc này, cậu không muốn bị bất cứ người nào quấy rầy.
Tắc Sắt nói: “Tôi ngửi được mùi máu tanh quá nồng nặc, đoán là có người bị trọng thương, hoặc là có người bị biến dị. Không nghĩ tới lại là cậu.”
Nghê Vũ đứng lên, tai báo đã thu về. Trên mái tóc tán loạn cùng khuôn mặt trắng trẻo của cậu toàn là máu.
Vì da của cậu quá trắng cho nên màu máu đỏ tươi lại càng thêm nổi bật.
Nhưng ánh mắt cậu lại rất lạnh, một vẻ lạnh lẽo khiến người ta khiếp sợ.
“Tôi không sao.” Cậu vô ý để bản thân bị thương trước mặt lính đánh thuê — nếu cậu nhớ không lầm thì lần trước ở động nhộng trùng, cậu đã bảo vệ đối phương.
“Cậu…” Tắc Sắt nhìn đôi tay dính đầy máu của cậu, vội ngăn lại, “Cậu bị thương.”
Nghê Vũ lắc đầu, “Tránh ra.”
“Cậu bị làm sao vậy? Không phân biệt được đâu là ý tốt đâu là ý xấu à?” Một tên lính đánh thuê khác cường tráng hơn đi tới, vẻ mặt anh ta mang theo sự bực bội.
Nghê Vũ liếc mắt nhìn, nhận ra người đến chính là tên lính đánh thuê đã nói năng thiếu suy nghĩ với cậu.
Anh ta tên gì nhỉ?
Hưu An? Hay là cái gì An?
“Này, đi làm nhiệm vụ với chúng tôi đi.” Hưu An bước đến gần một chút, “Tôi nghe nói từ lần trước trở về cho đến nay cậu vẫn rảnh rỗi?”
Nghê Vũ không muốn nhiều lời, chỉ muốn rời đi, nhưng trước mặt lại xuất hiện hai cánh tay chặn lại.
Tắc Sắt và Hưu An không ngừng ngăn cản cậu.
“Tôi không muốn động thủ.” Nghê Vũ nói.
“Hừ, trạng thái bây giờ của cậu thì động được gì chứ? Tên tuổi của ‘Sí Ưng’ ở cái nơi nhỏ bé này của chúng tôi không có tác dụng gì đâu.”
“Cậu vẫn nên suy nghĩ thêm một chút đi.”
Hưu An và Tắc Sắt cùng nhau nói.
Nghe đến hai chữ “Sí Ưng”, ánh mắt Nghê Vũ càng thêm lạnh lẽo.
Hưu An căn bản không phải là đối thủ của cậu, cậu không cần dùng đến vũ khí cũng có thể dễ dàng giải quyết Hưu An.
Tắc Sắt rất bình tĩnh đẩy Hưu An một cái, “Chuyện của cậu gần đây được bàn tán sôi nổi khắp nơi, nhưng cậu đừng hiểu lầm, tôi đến tìm cậu không có ý gì khác. Cậu rất mạnh, tôi hy vọng có thể hợp tác với cậu một lần nữa.”
Dừng một chút rồi Tắc Sắt lại nói tiếp: “Việc này không liên quan đến chuyện cậu có phải là đội trưởng tiền nhiệm của ‘Sí Ưng’ hay không, cũng chẳng liên quan gì đến hôn nhân của cậu. Tôi chỉ đơn giản muốn lôi kéo cường giả vào đoàn lính đánh thuê của mình mà thôi.”
Ở doanh trại 097, vô số binh đoàn lính đánh thuê với quy mô không đồng đều mọc lên. Không giống với quân đội chính quy như “Sí Ưng”, các binh đoàn lính đánh thuê không chú trọng kỷ luật, chỉ làm việc vì tiền, dùng tiền để mua mạng. Dù cho một binh đoàn lính đánh thuê có nổi như cồn thì cũng chỉ là một liên minh nhỏ phân tán, rất dễ tan rã vì nội chiến.
Trước giờ Nghê Vũ không có dự định gia nhập bất kỳ binh đoàn lính đánh thuê nào.
“Nhiệm vụ lần này không có công bố trên màn hình.” Tắc Sắt lại nói: “Cậu cũng biết mà, không phải nhiệm vụ nào cũng được công khai trưng ra kia cho người ta giành giật.”
Tất nhiên Nghê Vũ biết, những lính đánh thuê biết cách thường đưa thứ tốt cho người ký sinh thỏ, rồi được tiết lộ những nhiệm vụ béo bở hấp dẫn.
Tắc Sắt nói: “Chúng tôi muốn đến đường hầm không gian F024, đi cùng với người của quân đội.”
Trong mắt Nghê Vũ hiện lên chút khác thường, “Sao lại có loại nhiệm vụ này? Xung quanh đường hầm không gian có bất cứ vấn đề gì thì quân đội sẽ xử lý mà.”
“Hừ.” Hưu An khinh thường cười, ” ‘Tiêu Ngạn’ lớn như vậy, thứ cậu không biết còn nhiều lắm.”
Tắc Sắt cảnh cáo anh ta: “Hưu An.”
Hưu An nhún vai, “Điều tôi nói chẳng lẽ không đúng ư? Về mặt ngoài thì tất cả đường hầm không gian đều do quân đội canh giữ, nhưng quân đội chỉ coi trọng mấy cái quan trọng ở gần phía đông thôi, ai mà thèm quản đường hầm không gian ở biên giới tây bắc làm gì. Trước đó đường hầm không gian F024 xuất hiện tình huống dị thường, chẳng phải khi đó cũng mời chào lính đánh thuê ở chỗ chúng tôi đi giải quyết ư?”
Nghê Vũ hỏi: “Nội dung nhiệm vụ là gì?”
Tắc Sắt nói: “Bảo mật.”
Nghê Vũ lạnh lùng nhìn anh ta.
Để có thể ngồi lên vị trí lão đại của binh đoàn lính đánh thuê, tất nhiên Tắc Sắt phải lợi hại hơn Hưu An rất nhiều.
Anh ta vừa điềm đạm lại có chút tinh ranh, cười cười nói: “Xin lỗi, nội dung nhiệm vụ tôi chỉ có thể báo cho đội viên đã xác định tham gia mà thôi.”
Ba người giằng co trong chốc lát. Nghê Vũ đưa tay muốn đẩy Tắc Sắt và Hưu An ra, nhưng ánh mắt liếc qua lại nhìn thấy đôi tay đầy máu của mình.
Cậu khựng lại, thu tay về.
“Vẫn nên xử lý một chút đi.” Tắc Sắt nói: “Doanh trại 097 không thể so được với doanh trại ở thủ đô. Cậu nhìn xem, bầu trời của chúng ta ở đây toàn là màu xám xịt, không có mây, sinh vật biến dị có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Trên người cậu bị thương chảy máu, rất dễ bị chúng tấn công. Mặc dù cậu là người ký sinh, không cần lo bị lây nhiễm lần nữa, nhưng liệu có phải không bị nhiễm nhiều lần hay không thì còn chưa biết. Nói chung là, vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn.”
Nghê Vũ và Tắc Sắt đến chỗ các binh đoàn lính đánh thuê thường hay tụ tập. Cậu không để bác sĩ băng bó mà chỉ lấy băng gạc và thuốc, qua loa băng bó hai tai báo lại.
Hưu An miệng tiện nói, “Cái tai này của cậu… Sau này sẽ không bị cụt mất chứ?”
Cụt?
Nghê Vũ nghĩ, chắc cũng không đến mức đó, nhưng sau này cậu sẽ không bao giờ để cho chúng lộ ra ngoài nữa.
“Thời gian bắt đầu thi hành nhiệm vụ là chín ngày sau, tiền công mỗi người không thể thấp hơn 890 đồng vàng. Loại nhiệm vụ này bình thường nếu như hoàn thành thì chắc chắn sẽ tăng lên gấp ba lần. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là cậu có thể sống sót.” Tắc Sắt nói.
Nghê Vũ đã rửa sạch máu trên tay và mặt mình, “Nội dung nhiệm vụ là cái gì?”
Tắc Sắt nghẹn một chút.
Ánh mắt Nghê Vũ bỗng trở nên nguy hiểm.
“Kỳ thực… cái này…” Tắc Sắt cười cười xin lỗi, “Tôi cũng không biết.”
Nghê Vũ: “…”
“Không phải là tôi lừa cậu, mà là quân đội vẫn chưa nói rõ ràng.” Tắc Sắt trực tiếp gửi nhiệm vụ mình nhận được đến thiết bị liên lạc cá nhân của Nghê Vũ, “Họ chỉ nói là đường hầm không gian F024 xảy ra tình huống dị thường, cho nên binh đoàn lính đánh thuê sẽ phối hợp cùng Quân đoàn cơ động hành động. Tôi đoán là chúng ta đến đó để làm mấy việc mà bọn họ không muốn làm thôi.”
Lúc Nghê Vũ quay về chỗ ở của mình thì gặp được Trần.
Tầm mắt của Trần dừng lại ở chỗ băng gạc trên đỉnh đầu cậu, “Bị thương?”
Nghê Vũ không phản ứng.
“Thì ra cậu từ chối tôi là vì muốn gia nhập binh đoàn lính đánh thuê của Tắc Sắt.” Trần bật cười thành tiếng, “Cũng được.”
Nghê Vũ vẫn đi về phía trước.
“Đúng rồi, cậu bị thương chỗ tai báo phải không?” Trần hỏi.
Nghê Vũ xoay người lại, “Anh muốn nói điều gì?”
Trần nhún vai, “Tôi biết một người ký sinh báo tuyết, có một lần tai báo của cậu ta bị thương, sau đó…”
Nghê Vũ chờ đoạn sau của câu chuyện.
Trần cười rộ lên, “Sau đó cũng không biết là do tâm lý, hay là vấn đề sinh lý của người ký sinh, mà dù cho đã khỏi hẳn rồi nhưng tai báo của cậu ấy vẫn không xuất hiện trở lại lần nào nữa.”
“Không liên quan gì với tôi.” Nghê Vũ nói.
Trong phòng nghị sự cấp cao ở doanh trại thủ đô.
Ở “Tiêu Ngạn” có tám vị thủ lĩnh nắm giữ quyền lực cao nhất, một trong số đó chính là cha của Trầm Trì – Hàn Yếm.
Thế lực của những người đứng đầu này có mạnh có yếu. Rất lâu trước kia, tất cả những người lãnh đạo đều từng là tướng lĩnh của một quân đoàn, đã vào sinh ra tử trong chiến đấu chống lại sinh vật biến dị. Họ dựa vào quân công để ngồi lên vị trí thủ lĩnh này.
Đến đời Hàn Yếm, các vị thủ lĩnh này không cần rèn luyện qua chiến trường nữa, người đời thường gọi họ là “Giai cấp thống trị”.
Hàn Yếm trông trẻ hơn rất nhiều so với tuổi tác thực tế — ông vẫn còn ở trong thời kỳ thành niên dài lâu, già yếu đối với ông mà nói thì đó là thứ xa vời không đáng nhắc đến.
Ông ta mặc một bộ quân trang màu đen, nhìn người đang đứng đối diện với mình, người đó cũng mặc quân trang màu đen giống ông. Trong đôi mắt ông không chứa chút yêu thương nào của một người cha, chỉ có lạnh lẽo.
Nhưng ánh mắt của Trầm Trì so với ông còn lạnh hơn.
“Rốt cục con cũng trưởng thành rồi, biết tỉnh táo phán đoán được chuyện gì nên làm và chuyện gì không nên làm.” Giọng nói của Hàn Yếm rất trầm và thấp, cực kỳ thích hợp với gương mặt trang nghiêm và tuấn tú kia. “Kết hôn cùng Lộ Địch là quyết định chính xác nhất của con từ trước đến giờ.”
Đôi mắt Trầm Trì như biển sâu yên tĩnh không chút dao động.
“Xem ra cha không cần phải bận tâm về chuyện của con nữa. Nhưng có một chuyện cha rất hiếu kỳ.” Giọng nói của Hàn Yếm thay đổi, “Nghe nói con đang nuôi một con báo săn?”