Trầm Lạc - Sơ Hòa
Chương 35: Nhịp Đập Con Tim
Trầm Lạc - Sơ Hòa thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Thế nhưng, chúng ta làm sao mới có thể tìm được đường hầm không gian đang ẩn giấu đó?” Thuần An là người duy nhất hiểu được Nghê Vũ, “Tốc độ thời gian trong không gian này trôi qua giống với thế giới bên ngoài, nhưng nếu không có vật trung gian, lối đi đó chẳng khác nào không tồn tại.”
Hưu An nghe xong đầu óc có chút mơ hồ, “Các người đang nói cái gì vậy?”
Nghê Vũ chớp mắt ngắm mặt trời mọc lên ở phía Đông.
Người bình thường rất khó phát hiện ra rằng, ngay cả ánh sáng mặt trời cũng đã xuất hiện những biến dạng xoắn vặn có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Nếu như bây giờ có thể liên lạc được với người ở thế giới bên ngoài thì việc tạo ra vật trung gian là chuyện rất dễ dàng.
Cũng có thể liên hệ giữa hai thế giới đã hoàn toàn bị cắt đứt.
“Nghê Vũ!” Tắc Sắt hô: “Cậu đi đâu vậy?”
Nghê Vũ không trả lời mà chạy một mạch về phía Đông.
Không còn thời gian nữa, nếu không nhanh chóng tìm ra cách thì tất cả mọi người sẽ chết ở nơi này.
“Tôi chỉ muốn được sống, tôi chỉ muốn được trở về mà thôi!”
Tiếng khóc than thảm thiết của Bạch Tùng vẫn còn vang vọng bên tai Nghê Vũ, bỗng nhiên cậu dừng bước lại.
Muốn sống — đó là điều tất nhiên, ai mà chẳng muốn sống sót.
Muốn trở về — chúng bị trói buộc ở đây, không thể rời đi sao?
Tất cả những người xuất hiện trong không gian này đều là những người nhiễm virus đến suy kiệt mà chết, vậy nên không gian này là nơi dung chứa, giam cầm đám sinh vật biến dị này?
Bạch Tùng muốn trở về thì nhất định phải chiếm cơ thể của một “Người đến từ bên ngoài”.
Người yêu của Kiều cắn nuốt anh ta cũng là vì muốn được trở về?
Chúng đã là sinh vật biến dị, để rời khỏi nơi này đã không tiếc giết chết người mình yêu thương.
Điều đó cho thấy chúng đã rất cố gắng để rời khỏi nơi này?
Vì là “Thổ địa” ở đây, chúng tất nhiên hiểu rõ nơi này hơn những “Người đến từ bên ngoài” rồi.
Bỗng dưng Nghê Vũ có chút hối hận.
Có lẽ cậu không nên giết chết chúng vội vàng như vậy.
Nhưng giờ muốn “Bắt giữ” một sinh vật biến dị có vẻ cũng không quá khó.
Sóng nhiệt quay cuồng trên sa mạc, Nghê Vũ biến về trạng thái hình thú, ẩn mình giữa cát vàng nóng bỏng.
Mặc dù đang trong trạng thái hình thú nhưng tai báo của cậu vẫn không hiện ra. Cũng không phải là biến mất mà chỉ bị ẩn đi, như thể đó là một không gian vô hình vậy, và tai báo của cậu thì đang “Trốn” trong thế giới vô hình nhìn thấy mà không chạm vào được đó.
Một con báo săn mất tai thì tất nhiên là trông rất buồn cười, nhưng cũng may là thính giác của cậu không vì vậy mà bị ảnh hưởng.
So với diện mạo con người thì trạng thái hình thú có nhiều ưu thế hơn về tốc độ và khứu giác.
Lúc cậu biến về trạng thái hình thú thì giáp cốt được chế tạo từ ‘Lưu’ cũng tự động thay đổi hình dạng, bao phủ toàn thân cậu.
Cậu từ báo săn biến thành “Báo đen” luôn.
Cũng bởi vì vậy mà trước đây cậu bị Trầm Trì trêu chọc mấy lần.
Trong không khí có mùi hôi thối của sinh vật biến dị, tựa mùi thi thể cháy khét.
Nghê Vũ cảnh giác nhìn quanh, vừa lúc cậu nhìn thấy một bóng người đứng yên bất động.
“Người” đó đang đứng trên một ngọn núi hoang cằn cỗi màu đen, bị cảnh vật xung quanh che khuất, cậu chỉ thấy được một điểm nhỏ.
Dù cho có là Nghê Vũ thì cũng không thể nhìn “Người đó” rõ ràng ở khoảng cách xa như vậy được.
Nhưng tất nhiên là “Người đó” đã chú ý tới Nghê Vũ.
Nghê Vũ nhanh chóng chạy về phía ngọn núi hoang kia.
Sóng nhiệt nóng rực hình như đã giảm bớt — dù lúc này chưa phải thời điểm nhiệt độ giảm.
Lúc khuôn mặt “Người đó” dần hiện rõ trong tầm mắt thì đột nhiên Nghê Vũ dừng bước lại, cậu không thể tin nổi mà trợn tròn mắt.
Hình ảnh phản chiếu trong mắt cậu chính là khuôn mặt cậu vừa quen lại vừa xa lạ.
Nói là quen biết vì cậu đã thấy bà rất nhiều lần qua ảnh.
Nói xa lạ là vì cậu vẫn chưa có cơ hội gặp được bà, bà cũng là người đã chết vì nhiễm virus.
Đó là mẹ của Trầm Trì, Lam Tinh phu nhân, người đã từng là Thống soái Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng!
Khuôn mặt Trầm Trì có mấy phần giống với Lam Tinh phu nhân, nhưng đôi mắt Lam Tinh phu nhân lại bi thương hơn so với Trầm Trì vốn quanh năm chinh chiến.
Nghê Vũ đứng từ xa nhìn Lam Tinh phu nhân, nhất thời sững sờ.
Hình như Lam Tinh phu nhân đang chờ cậu.
Nếu như suy đoán trước đây không sai, thì Lam Tinh phu nhân chắc chắn cũng là sinh vật biến dị.
Một cơn gió cuốn theo cát vàng trên sa mạc bay qua trước mắt cậu, bỗng dưng Nghê Vũ cảm thấy lòng trĩu nặng buồn bã.
Cả cuộc đời Lam Tinh phu nhân đã chiến đấu chống lại sinh vật biến dị, sau khi suy kiệt và chết ở thế giới bên ngoài, bà lại biến thành sinh vật biến dị trong không gian này.
“Nghê Vũ.”
Một tiếng gọi rõ ràng mà đầy khí thế theo gió và cát bay tới.
Lúc âm thanh xuyên qua cơ thể cậu.
Đồng tử Nghê Vũ co rút, phải mất vài giây cậu mới nhận ra Lam Tinh phu nhân đang gọi mình.
Lam Tinh phu nhân mặc quân phục màu đen của “Tiêu Ngạn”, quân hàm trên vai hiển thị cấp bậc khi bà còn sống — là Thượng tướng.
“Ngài…” Nghê Vũ hỏi: “Ngài biết cháu sao?”
Lam Tinh phu nhân vẫy tay, “Cậu là đội trưởng Đội 1 của ‘Sí Ưng’. Tôi cũng đã từng giống như cậu.”
Nghê Vũ vô thức bước về phía Lam Tinh phu nhân.
16 tuổi đã trở thành bộ đội đặc chủng, đối với khả năng phán đoán nguy hiểm của cậu hiếm ai sánh kịp.
Lúc này, cậu không những không cảm nhận được nguy hiểm, mà trái lại còn cảm thấy sự gần gũi hiếm hoi.
Là vì Trầm Trì sao?
Hay vì vật dẫn của cậu — vì báo săn có đôi mắt màu vàng óng kia đã đồng hành cùng Lam Tinh phu nhân trong những ngày tháng cuối đời?
Có lẽ là cả hai.
Cậu đứng ở nơi cách Lam Tinh phu nhân khoảng năm mét.
Có vô số câu hỏi hiện lên trong đầu cậu, cậu lại nhớ đến Trầm Trì thường trêu cậu rằng — ‘có cái gì mà em không hỏi không’.
Cậu muốn hỏi không gian này đã xảy ra chuyện gì? Nó có liên quan gì với vũ trụ song song hay không?
Tại sao những người chết vì suy kiệt lại biến thành sinh vật biến dị ở đây?
Sau khi chúng biến dị ở đây thì có ảnh hưởng gì đối với thế giới bên ngoài hay không?
Nguyên tắc vật lý trong không gian này là gì? Có phải nó sẽ tiếp tục bị nén đến biến dạng hay không?
Những sinh vật biến dị làm sao sống sót được?
Nhưng cuối cùng cậu chỉ hỏi điều quan trọng nhất: “Ngài đang chờ cháu sao? Ngài có thể giúp cháu ra ngoài được không?”
Lam Tinh phu nhân ngồi xổm xuống, bà bỗng nhiên gọi một tiếng: “Báo Báo.”
Nghê Vũ theo bản năng hạ chân sau, cậu cũng ngồi xuống đất, một lát sau mới nhẹ giọng nói: “Xin lỗi.”
Lam Tinh phu nhân lắc đầu, Nghê Vũ không hiểu thần sắc của bà.
“Tôi có thể giúp cậu ra ngoài, nhưng trước đó cậu phải nói cho tôi biết, cậu có biết cách thoát khỏi không gian này không.”
Câu nói này nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng Nghê Vũ hiểu, cậu đáp: “Thời gian.”
Lam Tinh phu nhân thật lòng rất vui, “Cậu rất thông minh.”
“Nhưng cháu lại không biết cách tạo ra vật trung gian.” Nghê Vũ hỏi: “Ngài có biện pháp nào không?”
“Cậu tách khỏi đội ngũ đi một mình là vì muốn bắt một sinh vật biến dị đúng không?” Lam Tinh phu nhân nói: “Ngoài thông minh, cậu còn rất dũng cảm và quyết đoán.”
Nghê Vũ có một cảm giác kỳ lạ — hình như Lam Tinh phu nhân đã theo dõi cậu rất kỹ, đánh giá xem cậu có xứng đáng được giúp đỡ hay không.
“Chìa khóa để ra ngoài nằm ở trên người cậu.” Lam Tinh phu nhân nói.
“Trên người cháu?” Nghê Vũ phản ứng gần như ngay lập tức, “Giáp cốt của cháu?”
“Giáp cốt của cậu đã từng là một cặp vòng tay được chế tạo từ ‘Lưu’, sau đó, vì một lý do nào đó mà nó được chế tạo lại, một nửa nằm trong cơ thể cậu, một nửa còn lại.” Lam Tinh phu nhân dừng lại một chút, “Nằm trên tay một người mà cậu quen biết.”
Ngực Nghê Vũ nóng bừng, “Là… Trầm Trì?”
Lam Tinh phu nhân không trả lời cậu, “Cậu cho rằng tốc độ thời gian trôi qua trong này giống hệt thế giới bên ngoài, thật ra cũng không phải như vậy.”
Nghê Vũ hỏi: “Do không khí bị nén đến biến dạng khiến cho thời gian xuất hiện chênh lệch nhỏ phải không?”
“Đúng vậy. Nhất định phải điều chỉnh lại thời gian chênh lệch này thì đường hầm không gian mới có thể mở ra.” Lam Tinh phu nhân cười vô cùng dịu dàng, không giống như vị Chiến thần bị giai cấp cầm quyền kiêng dè, mà lúc này, bà trông như một người mẹ đang âu yếm nhìn đứa con thân yêu của mình, “Tôi đã sống ở đây lâu lắm rồi, tôi biết phải điều chỉnh như thế nào.”
Mật độ không khí hình như lại tăng cao, ngay cả Nghê Vũ cũng cảm thấy khó thở, nóng bức thế này, e rằng tính mạng những người bị thương sẽ gặp nguy hiểm.
Không còn thời gian để nói thêm chuyện khác, Nghê Vũ trịnh trọng nhìn Lam Tinh phu nhân, “Xin ngài hãy chỉ giúp cháu.”
Lần này Trầm Trì đến đường hầm không gian F024 là bí mật.
Nhưng dù cho anh có giấu được Hàn Yếm, Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng cùng các sĩ quan cấp cao khác, cũng không giấu được “Người bên cạnh” anh là Lộ Địch.
“Tôi đề nghị anh nên mang tôi theo.” Trước khi xuất phát, Lộ Địch với khuôn mặt hoàn hảo như AI, nói: “Dù anh đi làm gì, sự hiện diện của người bạn đời mới cưới như tôi sẽ làm giảm bớt nghi ngờ của những người anh đề phòng.”
“Mục đích của cậu là gì?” Trầm Trì lạnh lùng liếc nhìn Lộ Địch, “Cậu đến ‘Tiêu Ngạn’ chỉ để liên hôn với tôi theo mệnh lệnh của quân đội ‘Thiên Vĩ’?”
Lộ Địch mỉm cười, sảng khoái đáp: “Tất nhiên là không phải.”
Trầm Trì không ngờ cậu ta lại trả lời thẳng thắn như vậy.
“Nhưng mà tôi đoán, giờ anh không có thời gian để ép hỏi tôi đâu.” Không nghi ngờ gì nữa, Lộ Địch có một khuôn mặt hoàn mỹ không chút tỳ vết, mọi đường nét đều hoàn hảo, thế nhưng vẻ đẹp đó lại không để lại chút ấn tượng nào cho người đối diện.
Cũng giống như AI, dù có đẹp đến mấy cũng chỉ là AI.
Trầm Trì im lặng một lát rồi nói, “Tại sao lại giúp tôi?”
Lộ Địch nhún vai, “Không phải anh đã đoán được mục đích tôi kết hôn với anh rồi sao? Theo phép lịch sự thì tôi giúp anh một lần, anh sẽ nợ tôi một lần. Sau này, có thể tôi cũng có việc cần anh giúp đỡ.”
Phi hành khí hạ cánh xuống vị trí vắng người ở bên ngoài khu vực đóng quân của Quân đoàn cơ động 170, đồng thời còn mở chế độ lá chắn tàng hình, về cơ bản là không thể bị phát hiện.
Trầm Trì cầm nửa chiếc vòng tay bước đi trong bão cát, anh cảm thấy càng đến gần đường hầm không gian F024 thì cộng hưởng của chiếc vòng tay càng mạnh hơn.
Lưu là một loại vật chất đến từ vũ trụ song song rất đặc biệt, đến tận nay các nhà khoa học vẫn chưa thể nắm rõ thành phần cấu tạo của nó.
Mấy chục năm trước, có một nhóm các nhà khoa học ở “Thiên Vĩ” đã từng đưa ra một phỏng đoán — nếu không gian của vũ trụ song song có thể nghiền nát thế giới chúng ta, thì vật chất đến từ vũ trụ song song chắc chắn cũng sẽ nghiền nát được vật chất trên địa cầu. Nhưng tất nhiên là con người không phải cái gì cũng biết cả.
Ánh sáng sương mù trên chiếc vòng tay càng lúc càng mạnh, Trầm Trì cảm nhận được như có thứ gì đó đang dẫn dắt anh.
Chợt anh nắm chặt vòng tay áp vào ngực, nơi trái tim anh đang đập loạn xạ.
Ánh sáng sương mù trên chiếc vòng tay đã mờ đi một chút nhưng cảm giác cộng hưởng lại càng lúc càng rõ ràng.
Đôi mắt Trầm Trì tựa màn đêm nhìn về phía Đường hầm không gian F024.
“Thời gian chính là đường hầm không gian, mà thời gian để mở ra đường hầm không gian cần phải có vật trung gian. Vật trung gian đó phải có cùng một tần số cộng hưởng.” Lam Tinh phu nhân nói: “Cậu có biết tần số nhịp tim của Trầm Trì không?”
Nghê Vũ im lặng, “Tiên sinh…”
Lam Tinh phu nhân nói: “Nếu như cậu biết, vậy hãy rút ngắn 0.7 giây, 0.7 giây đó chính là chênh lệch do không khí bị nén ép đến biến dạng tạo ra.”
Rất nhanh sau đó Nghê Vũ bình tĩnh trở lại, đầu tiên là đưa tay phải lên áp lên ngực mình, sau đó, ngón trỏ cậu nhẹ nhàng gõ lên ngực.
Thứ cậu quen thuộc nhất không phải là nhịp tim của Trầm Trì sao?
Cậu thích nằm dài trên ngực Trầm Trì đến nỗi quen thuộc cả nhịp tim của anh, cậu ngẩng đầu lên nói với Trầm Trì: “Tiên sinh, nhịp tim của anh chậm hơn em, em đã tính rồi.”