Trầm Lạc - Sơ Hòa
Chương 43: Kẻ máu lạnh
Trầm Lạc - Sơ Hòa thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Doanh trại thủ đô.
Vừa trở về, Trầm Trì đã thay bộ quân phục đen bằng trang phục tác chiến. Ánh mắt anh ngập tràn sát khí, khí thế mạnh mẽ, lạnh lẽo tỏa ra khắp cơ thể.
Nửa chiếc vòng tay anh đang cầm bỗng phát sáng, rực rỡ một cách lạ thường, và khúc xạ những hình ảnh mờ ảo.
“Anh không đi cứu Báo Báo sao?” Lộ Địch nhướng mày, sau đó ranh mãnh nheo mắt lại, “Anh cũng hiểu rằng xuất binh lúc này đã quá muộn rồi chứ?”
Phòng hội nghị thượng đỉnh nắm giữ quyền lực quân sự tối cao, nhưng năm đó khi “Tiêu Ngạn” được thành lập, chỉ huy Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng do một nhà lãnh đạo uy tín nhất kiêm nhiệm đã thiết lập một quy tắc: nếu đối mặt với nguy cơ lớn, khi Phòng hội nghị thượng đỉnh không thể đưa ra quyết định hoặc đưa ra quyết định sai lầm, thì “Sí Ưng” có quyền tự mình hành động.
Lúc này, mười chiếc phi hành khí vũ trang siêu thanh đã rời khỏi Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng, sau khi đột phá lớp phong tỏa của lực lượng phòng thủ thông thường, đã lao thẳng tới Doanh trại 097 ở vùng biên giới Tây Bắc.
Người phụ trách chiến dịch lần này là Lâm Suyễn, đội trưởng Đội 1 của “Sí Ưng”. Không lâu trước đó, khi Trầm Trì nói cho y biết nội dung nhiệm vụ, y suýt chút nữa cho rằng mình nghe nhầm.
Doanh trại 097 bị người biến dị tấn công. Hiện tại, mọi thông tin liên lạc với bên ngoài đã bị cắt đứt hoàn toàn. Nhiệm vụ lần này của “Sí Ưng” không chỉ gánh vác trọng trách tiêu diệt người biến dị, mà còn phải tìm bằng được Nghê Vũ đang ở đó.
“Ngài biết Nghê Vũ đang ở Doanh trại 097 sao?” Lâm Suyễn không kìm được bèn hỏi.
Trầm Trì không trả lời trực tiếp, chỉ nói: “Lập tức xuất phát, đến đó phối hợp với Quân đoàn cơ động 170.”
Phi hành khí bay xuyên qua những tầng mây với tốc độ cực nhanh. Lúc này, Quân đoàn cơ động 170 gần Doanh trại 097 nhất cũng đã được điều động tới. Bọn họ nhận được mệnh lệnh từ trung tướng Yểu Sạn.
“Sao anh không tự mình đi?” Lộ Địch nói: “Anh không muốn lúc Báo Báo khó khăn nhất liền ‘vèo’ một cái xuất hiện sao?”
“Cậu đã lấy được bao nhiêu thông tin từ Phòng hội nghị thượng đỉnh rồi?” Trầm Trì không có thời gian phí lời, đẩy cánh cửa phòng hội nghị ngầm của Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng ra, liền nhìn thấy tiến sĩ Bách Lộ đang đứng bên trong.
“Đợi lâu chưa?” Trầm Trì nói.
Tiến sĩ Bách Lộ ân cần gật đầu chào Lộ Địch, sau đó mới nói với Trầm Trì: “Cơ hội mà chúng ta chờ đợi cuối cùng cũng đã tới.”
Lộ Địch sửng sốt, đầu óc cậu ta dường như đang vận hành với tốc độ cực cao. Đột nhiên, cậu ta hiểu ra vấn đề: “Các người muốn lợi dụng chuyện Phòng hội nghị thượng đỉnh quyết định ‘bỏ rơi Doanh trại 097’ lần này để phát động cuộc đảo chính sao?”
Đồng tử Trầm Trì đen kịt, ánh mắt anh nhìn Lộ Địch như muốn thiêu đốt: “Cậu đã nói mình từng tính toán được tôi sắp trở thành người thống trị ‘Tiêu Ngạn’ mà, tôi có thể giúp cậu thực hiện nguyện vọng của chủ nhân mình.”
Hai mắt Lộ Địch mở to, sự cuồng nhiệt đột ngột dâng trào khiến khuôn mặt cậu ta trở nên vặn vẹo.
“Bước đầu tiên trong kế hoạch của tôi là tiêu diệt Hàn Yếm, và tiện thể xóa bỏ luôn Phòng hội nghị thượng đỉnh.” Trầm Trì nói: “Cơ cấu này đã mục nát lắm rồi, một đám người chưa từng trải qua sự tàn khốc của chiến trường, nhưng lại dễ dàng định đoạt vận mệnh của các chiến sĩ suốt mấy trăm năm qua.”
Lộ Địch cười lạnh một tiếng: “Tôi đã đánh giá thấp nhân loại các người rồi. Lúc tôi có được tin tình báo quân sự từ tiền tuyến và quyết định của các nhà lãnh đạo, tôi đã nghĩ anh nhất định sẽ tự mình chạy đến Doanh trại 097 ngay lập tức, nhưng anh lại chọn lợi dụng cơ hội lần này để đối phó với cha anh. Tiên sinh, anh đúng là kẻ máu lạnh. Nếu như chủ nhân của tôi có thể tuyệt tình được bằng một phần mười của anh thôi, chắc anh ấy cũng sẽ không…”
Vầng trán Trầm Trì hơi nhíu lại một chút rất nhẹ.
Lộ Địch không nói tiếp nữa, mà đột nhiên nở nụ cười: “Có lần tôi đã từng hoài nghi rằng, không biết suy luận của mình có sai sót chỗ nào hay không, bởi vì anh đã đặt quá nhiều tình cảm vào Báo Báo của mình. Mà người có quá nhiều tình cảm vướng bận sẽ không thể làm nên đại sự. Nhưng bây giờ tôi đã không còn nghi ngờ gì nữa. Anh cũng đủ lạnh lùng, anh sắp trở thành người chiến thắng cuối cùng rồi.”
Trầm Trì quay người lại, nói: “Làm việc cậu nên làm đi.”
Đột nhiên Lộ Địch yên tĩnh lại, cơ thể vẫn là cơ thể con người, nhưng đôi mắt đã bị một tầng sương mù máy móc bao phủ, cả người cậu ta tỏa ra cảm giác lạnh lẽo của kim loại.
“Chúng ta không thể đụng đến các đơn vị bộ đội trực thuộc Phòng hội nghị thượng đỉnh.” Tiến sĩ Bách Lộ nói: “Nhưng hiện tại Yểu Sạn đã nắm giữ một phần ba binh lực của Doanh trại 009, điều quan trọng là phải xem hai phần ba còn lại sẽ lựa chọn như thế nào. Các doanh trại ở khu vực phía Tây lần này nhất định sẽ đứng về phía chúng ta, nhưng nước xa không cứu được lửa gần. Sự ủng hộ lâu dài của họ tất nhiên là quan trọng, nhưng hiện tại, chúng ta không thể dựa vào họ được.”
Trầm Trì đảo mắt nhìn, giọng điệu vẫn lạnh lùng như vậy: “Tiến sĩ, ông đang sợ hãi.”
Tiến sĩ Bách Lộ hơi sửng sốt một chút, rồi chợt cười khổ, nói: “Tôi không có sự quyết đoán và can đảm như cậu hay Lam Tinh phu nhân, lại càng không thể sát phạt quyết đoán như Yểu Sạn. Các cậu là quân nhân, còn tôi chỉ là một gã tiến sĩ. Tôi hy vọng tất cả mọi người trên tinh cầu này đều có thể sống, dù là người chưa bị lây nhiễm hay đã là người ký sinh, đều được đối xử một cách công bằng và bình đẳng, vì vậy tôi mới đứng về phe cậu và Yểu Sạn. Theo kế hoạch ban đầu của chúng ta, sau khi cậu và Yểu Sạn hoàn toàn kiểm soát được Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng và Doanh trại 009 mới tiến hành cuộc đảo chính…”
Trầm Trì nói: “Bây giờ là cơ hội có một không hai.”
Tiến sĩ Bách Lộ gật đầu: “Tôi biết, cuối cùng chúng ta cũng chờ được cơ hội này. Nhưng cậu cũng phải thừa nhận rằng rủi ro lần này cũng không hề nhỏ. Hơn nữa…”
Vừa nói, tiến sĩ Bách Lộ vừa liếc nhìn Lộ Địch một cái: “Quan điểm của tôi khác với cậu ta. Thiếu tướng, cậu không tự mình đến Doanh trại 097 nhưng cậu đã phái Đội 1 tinh nhuệ nhất của ‘Sí Ưng’ đến đó rồi — bây giờ là lúc chúng ta cần họ nhất.”
Trầm Trì im lặng một lúc rồi nói: “Tiến sĩ, nơi cần Đội 1 của ‘Sí Ưng’ không chỉ có mỗi Doanh trại thủ đô.”
“Tôi hiểu.” Tiến sĩ Bách Lộ nói: “Nghê Vũ đang ở đó nên cậu không yên lòng.”
Màu đen trong mắt Trầm Trì đang cuộn trào không ngừng, vừa lạnh lùng đến cực điểm, lại vừa giống như có thứ gì đó được che giấu dưới lớp băng mỏng: “Ý của tôi là, chúng ta cần phải để ‘Sí Ưng’ xuất hiện ở Doanh trại 097.”
Tiến sĩ Bách Lộ kinh ngạc: “Ý cậu là muốn…”
“Đúng vậy. Tôi và Yểu Sạn cần phải xuất hiện trước mặt tất cả quân nhân và người dân của ‘Tiêu Ngạn’.” Trầm Trì nói: “Thông tin tình hình quân sự đầu tiên được báo lên Phòng hội nghị thượng đỉnh, nhưng các thủ lĩnh do Hàn Yếm dẫn đầu đã phong tỏa tin tức, lấy lý do Doanh trại 097 quá xa mà để người biến dị tùy ý tàn sát người dân ở đó. Trái ngược lại với họ, Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng và Trung tướng Yểu Sạn của Doanh trại 009, sau khi nhận được tin tức, đã nhanh chóng đưa ra quyết định xuất binh. Mọi người sẽ thấy rằng chúng ta không bỏ rơi một tấc đất hay bất kỳ người dân nào của ‘Tiêu Ngạn’.”
Trầm Trì mở thiết bị liên lạc cá nhân ra, trên màn ảnh hiện ra thông tin cơ mật: Phòng hội nghị thượng đỉnh đã bỏ rơi Doanh trại 097. Thông tin này được truyền đến thiết bị liên lạc cá nhân của tất cả mọi người trên khắp “Tiêu Ngạn” nhanh như một cơn gió.
Khóe môi Trầm Trì khẽ nhếch, anh cười lạnh nói: “Cuối cùng thì mọi người cũng sẽ đứng về phía chúng ta, đó mới chính là ưu thế tuyệt đối của tôi và Yểu Sạn.”
Sương mù máy móc trong mắt Lộ Địch càng ngày càng nhạt đi, chỉ chốc lát sau, cậu ta đứng dậy khỏi chỗ ngồi, mỉm cười nhìn Trầm Trì: “Giờ chúng ta nên làm gì? Nghiệm thu kết quả? Vừa nãy tôi tiện đường ghé qua Phòng hội nghị thượng đỉnh nhìn một chút, trên Phù Không đảo đã trở nên hỗn loạn rồi.”
Phù Không đảo có một hệ thống phòng ngự hoàn chỉnh. Ngay khi thông tin tình báo bị tiết lộ, cả tòa Phù Không đảo đã được thiết quân luật.
Từng có lời đồn đãi rằng, tất cả những người trực thuộc đội quân tinh nhuệ do Hàn Yếm và Mộ Nhạc nắm giữ đã bị cài chip vào đại não để khống chế, nên sẽ tuyệt đối trung thành với Phòng hội nghị thượng đỉnh.
Báo động vang lên khắp nơi ở Doanh trại thủ đô. Mấy trăm phi hành khí vũ trang đang bay tới Doanh trại thủ đô, bên trên chở theo quân đoàn cơ động dưới trướng Yểu Sạn.
Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng là một lực lượng độc lập ở Doanh trại thủ đô, vậy nên lúc này sự lựa chọn phe phái của họ rất quan trọng.
Trầm Trì đang định rời khỏi phòng hội nghị ngầm để gặp các sĩ quan cấp cao của Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng, anh bỗng quay đầu nhìn về phía Lộ Địch.
Lộ Địch nói: “Muốn mang tôi theo? Bất cứ lúc nào tôi cũng nguyện ý ra sức vì anh.”
“Nếu cậu có thể ẩn mình trong Phòng hội nghị thượng đỉnh, vậy việc kết nối lại với mạng lưới thông tin của Doanh trại 097 hẳn cũng không phải là chuyện gì quá khó khăn.” Trầm Trì nói.
Lộ Địch cười nói: “Chuyện nhỏ, tôi có thể giúp anh nhìn thấy Báo Báo của mình. Nhưng việc cậu ấy còn sống hay đã chết thì nằm ngoài tầm kiểm soát của tôi.”
Doanh trại 097.
Lúc các chiến sĩ vũ trang đầy đủ của Quân đoàn cơ động 170 đến nơi, liền nhìn thấy một cảnh tượng mà trước đây họ chưa từng thấy bao giờ —
Một nửa tường thành cao ngất đã bị sụp đổ, hơn phân nửa doanh trại đang bốc cháy. Thi thể người biến dị với hình thù kỳ quái chất đống bên trong và ngoài doanh trại, máu đen chảy ra từ chúng khiến cho mặt đất cũng trở nên lầy lội.
Thi thể của con người và người ký sinh có thể thấy khắp nơi. Phần lớn những thi thể đó vẫn còn mở to hai mắt, như thể họ vẫn còn giữ nguyên sự sợ hãi trước khi tử vong.
Mà những người còn sống sót sau thảm họa được tập trung sắp xếp ở khu vực phía Bắc, theo thống kê, người sống sót chỉ còn chưa tới 300 người.
Lúc một tên thượng úy nhìn thấy Nghê Vũ, đồng tử hắn ta co lại thành một chấm nhỏ, nhưng hắn lại nghe một tên lính của Doanh trại 097 hét lớn: “Đừng động đến cậu ấy! Cậu ấy là người đã bảo vệ chúng tôi!”
Nghê Vũ trầm mặt nhìn tên thượng úy kia, sau đó nhìn về phía xa xa một lượt, rồi mới hỏi: “Thuần An không đến sao?”
Tên thượng úy đó không thể kiềm chế được nỗi sợ hãi trong lòng, nói: “Thuần An đã bị bệnh, không thể xuất chinh được.”
Nghê Vũ nhíu mày, lại hỏi: “Các người nhận được mệnh lệnh của ai mà đến đây?”
Tên thượng úy đó cũng rất nghi hoặc về việc này. Trong đội không nhận được bất kỳ thông tin quân sự nào liên quan đến Doanh trại 097, nhưng trung tướng Yểu Sạn lại cho rằng Doanh trại 097 bị người biến dị tấn công, yêu cầu họ phải lập tức nhanh chóng đến tiếp viện.
“Là trung tướng Yểu Sạn.” Thượng úy kia nói ra sự thật.
Nghê Vũ đang định hỏi tiếp thì bỗng nhiên nghe thấy phía sau có động tĩnh, hình như có tiếng hoan hô.
Mạng lưới thông tin liên lạc trong doanh trại đột nhiên được nối lại, không còn bị cô lập về mặt vật lý nữa.
Những màn hình ánh sáng chưa bị hủy lần lượt được bật lên, và tin tức đã lan truyền khắp các doanh trại ở “Tiêu Ngạn” cuối cùng cũng truyền đến nơi ban đầu nó được gửi đi.
“Doanh trại 097 bùng phát bệnh dịch! Tôi là trung tá Phỉ Lực, yêu cầu thủ đô hỗ trợ!”
Trước khi internet bị cắt đứt, trung tá Phỉ Lực đã gửi đi 39 tin nhắn cầu cứu tới Phòng hội nghị thượng đỉnh, yêu cầu được chi viện, từ ban đầu lòng đầy hy vọng đến dần dần tuyệt vọng.
Vậy mà Phòng hội nghị thượng đỉnh lại đưa ra quyết định là “Bỏ rơi”.
Những người còn sống sót sau thảm họa nhìn chằm chằm vào màn hình lớn không hề chớp mắt. Ngay cả trong thời khắc đen tối nhất, họ cũng không nghĩ tới mình đã bị quân đội vứt bỏ. Họ cho là quân viện trợ chỉ đến chậm một chút bởi vì nơi này quá xa xôi.
Có người đã bật khóc, nhưng bi thương cũng dần dần bị phẫn nộ thay thế.
Ngoài ra, tin tức “Sí Ưng” và Quân đoàn cơ động 170 sẽ nhanh chóng đến Doanh trại 097 cũng được truyền đến.
“Quân đội quyết sẽ không bao giờ từ bỏ người dân của ‘Tiêu Ngạn’.” Trung tướng Yểu Sạn hào hùng mạnh mẽ, nói chuyện vô cùng khí phách: “Phòng hội nghị thượng đỉnh nhất định phải cho mọi người một lời giải thích rõ ràng cho sai lầm lần này.”
Nghê Vũ nhìn vào màn hình, hình ảnh của Doanh trại thủ đô nhanh chóng được truyền tới — phi hành khí gần như đã bao phủ toàn bộ bầu trời, xung quanh Phù Không đảo lấp lóe ánh sáng màu xanh, đó là hàng rào phòng ngự của Phòng hội nghị thượng đỉnh.
Nghê Vũ nóng ruột tìm kiếm hình bóng của một người trong màn ảnh, nhưng lại không biết người kia cũng đang nhìn mình.