Trầm Lạc - Sơ Hòa
Chương 46: Người Mang Đồ Đằng
Trầm Lạc - Sơ Hòa thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tấm lá chắn phòng ngự đã biến thành một màn sương mù dày đặc, không đồng nhất, đến cả pháo năng lượng vừa rồi cũng không thể xuyên qua. Theo quỹ đạo của đạn, khi chạm vào màn sương, chùm sáng bị chệch hướng một cách rất nhẹ nhàng, cứ như thể đó không phải sương mù mà là mặt nước, và bên dưới mặt nước là một thế giới độc lập khác.
Yểu Sạn ra lệnh cho bốn chiếc phi hành khí trinh sát tiếp cận Phù Không đảo từ nhiều hướng. Ngay khi người điều khiển báo cáo “Cách Phù Không đảo khoảng 27 mét”, màn sương mù đột nhiên trở nên dày đặc hơn, một luồng sáng mạnh lóe lên, và cả bốn chiếc phi hành khí đều biến mất chỉ trong chớp mắt!
“Biến mất rồi sao?” Tiến sĩ Bách Lộ nhìn chằm chằm vào màn hình điều khiển, “Chúng bị hút vào Phù Không đảo ư?”
Trầm Trì nhìn Lộ Địch, người đang bất động như đã chết. Con hồ ly mà Yểu Sạn đã bắt về đang ngồi xổm trên đùi Lộ Địch, nhẹ nhàng vươn lưỡi liếm liếm ngón tay y.
Cảnh tượng này thật kỳ lạ. Con hồ ly tưởng chừng đã tuyệt chủng này từ đâu mà đến? Tại sao nó lại thân thiết với Lộ Địch đến vậy? Nhìn kỹ hơn, con hồ ly này không giống với mô tả trong tài liệu: toàn thân lông trắng như tuyết, nhưng ở móng vuốt lại có những túm lông đỏ đậm, chiếc đuôi xòe ra còn lớn hơn cả thân hình nó.
Tuy nhiên, vào lúc này, bất kỳ chuyện kỳ lạ nào cũng không đáng lo bằng việc Phù Không đảo biến mất.
“Đưa tôi một chiếc phi hành khí vũ trang,” Trầm Trì nói, “Tôi muốn vào đó.”
Yểu Sạn kinh hãi kêu lên: “Chúng ta chẳng biết gì cả, bốn chiếc phi hành khí trinh sát đã biến mất ngay khi tiếp cận. Vậy mà cậu còn muốn tự mình vào đó sao? Cậu điên rồi à?”
“Không phải là biến mất, mà họ chỉ tiến vào một không gian khác biệt với không gian chúng ta đang sống mà thôi.” Mi tâm Trầm Trì khẽ nhíu lại, đôi mắt anh đen kịt như màn sương giăng kín, giống hệt màn sương trên Phù Không đảo. “Hiện giờ Phòng Hội nghị Thượng đỉnh giống như đang bị ‘cô lập’ khỏi không gian của chúng ta. Đây chỉ có thể là ‘kiệt tác’ của hành tinh N-37. Tôi nhất định phải vào đó, nếu không sẽ không thể biết được chuyện gì đang xảy ra bên trong.”
“Nhưng…” Yểu Sạn còn muốn ngăn cản nhưng Trầm Trì đã khoát tay. “Tôi không nghĩ bên trong có gì nguy hiểm.”
Yểu Sạn hỏi: “Cậu dựa vào đâu mà chắc chắn như thế? Nếu hành tinh N-37 có chiều không gian có thể áp chế chúng ta…”
“Loại virus không tên 400 năm trước chính là âm mưu của hành tinh N-37. Chúng đang theo dõi chúng ta từ một chiều không gian cao hơn. Với năng lực của chúng, muốn giết chết chúng ta chẳng khác nào bóp chết một con kiến.” Trầm Trì nói: “Nhưng tại sao chúng lại trì hoãn, chưa chịu ra tay? Tại sao Trái Đất đến bây giờ vẫn còn kéo dài chút hơi tàn?”
Tiến sĩ Bách Lộ bỗng nhiên nói: “Chúng thèm muốn thứ gì đó trên Trái Đất, hoặc là chính Trái Đất này. Có thể chúng không thể dễ dàng có được vì bị hạn chế bởi những quy tắc vũ trụ nào đó!”
Trầm Trì gật đầu. “Tôi nghi ngờ Phù Không đảo ở đây và Phù Không đảo ở ‘Thiên Vĩ’, cùng với những không gian thần bí xuất hiện nhiều lần kia nữa, tất cả đều là hành động xâm chiếm Trái Đất của hành tinh N-37…”
Yểu Sạn nói: “Hành động xâm chiếm Trái Đất là sao?”
Trầm Trì nghĩ tới một từ — bọt biển.
“Bởi vì những quy tắc hạn chế mà tiến sĩ vừa nhắc đến, chúng chỉ có thể đưa những không gian độc lập nhỏ lẻ đến Trái Đất, giống như những miếng bọt biển vậy. Khi những không gian này không ngừng bành trướng, sao chép, và cuối cùng là kết nối lại với nhau,” Trầm Trì quay đầu lại, “chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo?”
“Trái Đất sẽ bị ‘thay thế’,” một giọng nói xa lạ, có thể nói là vô cùng ‘lạnh lẽo’, vang lên. Tất cả mọi người đều sững sờ, cùng nhìn về phía âm thanh vừa cất lên. Hóa ra là con hồ ly kỳ lạ kia đang nói chuyện!
“Ngươi là ai?” Trầm Trì hỏi.
Đôi mắt hồ ly sáng ngời nhìn Trầm Trì. “Anh phân tích rất đúng, hành tinh N-37 thèm muốn Trái Đất. Virus chỉ là ‘bước tiền đồn’ chúng tấn công Trái Đất, mục đích thực sự của chúng là nuốt chửng Trái Đất. Nhưng hiện tại, bên trong Phù Không đảo tương đối an toàn, bởi vì chúng không có đủ sức mạnh để giết chết bất cứ người nào tiến vào trong đó.”
Màn sương mù trên Phù Không đảo đã nhạt đi rất nhiều. Tòa nhà hùng vĩ của Phòng Hội nghị Thượng đỉnh cũng chỉ còn lại một đường viền khá mỏng — không gian đang biến mất.
“Không thể đợi thêm được nữa.” Sắc mặt Trầm Trì nghiêm túc. Anh nhanh chóng chạm vào nút sáng trên thiết bị liên lạc cá nhân, một chiếc phi hành khí vũ trang bỗng tách ra khỏi phi hành khí trung tâm.
Yểu Sạn kiên quyết nói: “Tôi sẽ đi cùng cậu!”
“Không được!” Trầm Trì nói: “Anh phải ở lại đây chỉ huy. Hàn Yếm đang ở bên trong, tôi nghi ngờ ông ta đã sớm biết chuyện này từ lâu, hoặc là…”
Ông ta đã không còn là con người chân chính nữa.
Câu sau Trầm Trì không nói ra, anh bước nhanh về phía sân bay chuẩn bị cất cánh.
Sau một hồi do dự, hồ ly nhảy khỏi chân Lộ Địch, nhanh chóng đuổi theo Trầm Trì. Khi Trầm Trì chuẩn bị tiến vào phi hành khí vũ trang, nó nói: “Anh không phải người bình thường.”
Ánh mắt Trầm Trì âm trầm. “Ngươi nói gì?”
“Anh không phải người bình thường,” hồ ly nói. “Anh giống như ta, ngay từ nhỏ đã mang đồ đằng trên lưng.”
Trong nhận thức của Trầm Trì, trên Địa Cầu chỉ có ba loại người — người không bị lây nhiễm virus, người ký sinh và người biến dị. Người mang đồ đằng trên lưng là gì?
“Anh sẽ không chết đâu.” Bốn chân đỏ đậm của hồ ly bỗng nhiên bừng lên như ngọn lửa. “Chờ anh ra khỏi Phù Không đảo, có lẽ lúc đó anh sẽ rõ mình là gì, ta là gì và chúng ta là gì.”
Cửa khoang trong suốt đóng lại. Chiếc phi hành khí vũ trang dừng lại trong chốc lát rồi lao nhanh vào màn sương mù như một sao băng. Đôi mắt tựa đêm đen của Trầm Trì bỗng lóe lên ánh sáng vàng kim, một bóng đen mang theo âm thanh vụt qua trong đầu anh. Khoảnh khắc đó, dường như anh đã hiểu ý của con hồ ly kia là gì.
Chiếc phi hành khí rung lắc kịch liệt trong màn sương. Đây không giống với sự dao động của luồng không khí, mà là sự va chạm giữa hai nguyên tắc vật lý trái ngược nhau. Trầm Trì cảm thấy cơ thể mình đang vặn vẹo, máu trong người cũng gần như bị ép ra ngoài qua lỗ chân lông, da thịt và vị trí các cơ quan nội tạng cũng muốn đổi chỗ cho nhau. Không phải là ‘đau đớn’, mà một cảm giác kỳ dị tràn ngập khắp chân tay anh.
Khoảnh khắc tiếp theo, giống như vũ trụ sụp đổ, thế giới đột nhiên trở nên tối tăm.
Chiếc phi hành khí siêu thanh bay từ vùng cực Tây xa xôi đến cực Đông. Ngoại trừ việc phải dừng lại để tiếp tế năng lượng và các dụng cụ thiết yếu, Nghê Vũ không dừng lại một khắc nào.
Tình hình chiến đấu tại doanh trại thủ đô vẫn luôn được truyền trực tiếp đến thiết bị liên lạc cá nhân: hai đội quân đối đầu nhau, bốn chiếc phi hành khí trinh sát biến mất bên ngoài màn sương mù bao phủ Phù Không đảo. Cuối cùng, ngay khoảnh khắc một chiếc phi hành khí vũ trang xông vào màn sương mù, cả tòa Phù Không đảo bỗng dưng biến mất giữa bầu trời xanh thẳm.
Tình huống này cực kỳ quen thuộc với Nghê Vũ. Không phải Phù Không đảo biến mất, mà là một đầu đường hầm không gian của không gian đó đã đóng lại, cũng giống như không gian thần bí mà cậu đã từng bước vào.
Hô hấp của cậu bỗng trở nên cực kỳ khó khăn, từng giọt mồ hôi rơi đầy trên mặt, chảy qua gò má xuống sàn.
Cậu nhận ra chiếc phi hành khí vũ trang đó, và người bên trong chính là Trầm Trì!
Phản ứng cảm xúc quá khích khiến cơ thể cậu biến đổi sang trạng thái dã thú: răng nanh, móng vuốt, những đường gân trên người cũng nhô lên, và màu vàng kim trong đôi con ngươi dần dần mở rộng.
Hoa văn sau lưng cậu sáng lên, ánh sáng đó tăng dần theo nhịp thở, cảm giác nóng rực mạnh mẽ hơn rất nhiều so với trước kia, tựa như con phượng hoàng bị bụi gai trói buộc sắp thoát khỏi giam cầm.
Thông thường, doanh trại thủ đô được canh phòng nghiêm ngặt, nhưng lúc này lại hỗn loạn tưng bừng, bất kỳ chiếc phi hành khí nào cũng có thể bay vào.
Vị trí của Phù Không đảo giờ đây trống rỗng. Mấy trăm chiếc phi hành khí đang bay lơ lửng xung quanh, đợi mệnh lệnh, tựa như đang đề phòng nguy cơ từ hư không. Phi hành khí trinh sát không ngừng bay qua bay lại, vậy nhưng vẫn chưa phát hiện ra bất cứ sự dao động năng lượng nào.
Nghê Vũ bay thẳng đến phi hành khí trung tâm, trên đường còn bị ba chiếc phi hành khí vũ trang chặn lại.
Nếu Trầm Trì không thể trở về, Yểu Sạn sẽ là người duy trì ổn định trước mặt công chúng, nhưng trong lòng anh lại lo lắng như lửa đốt.
Hình ảnh chiếc phi hành khí khả nghi được truyền tới. Người lái nó chính là đội trưởng tiền nhiệm của Đội 1 “Sí Ưng”, Nghê Vũ.
Con hồ ly vẫn luôn ngủ gà ngủ gật kể từ khi Trầm Trì rời đi bỗng nhiên mở mắt, nhẹ giọng gọi: “Báo săn.”
“Nghê Vũ cũng đến đây rồi sao?” Yểu Sạn lập tức hạ lệnh cho các hộ vệ rút lui, để phi hành khí của Nghê Vũ kết nối với phi hành khí trung tâm.
Mấy tháng trước, khi bị trục xuất, Nghê Vũ không nghĩ mình sẽ trở về nhanh như vậy, lại càng không nghĩ sẽ trở về vì lý do này.
Cậu đã khởi động giáp cốt được chế tạo từ ‘lưu’, toàn thân cậu được bao phủ bởi làn sương mù màu đen óng ánh tựa pha lê.
“Cậu đã trở về vì Trầm Trì.” Yểu Sạn nói rồi nhìn về phía Phòng Hội nghị Thượng đỉnh đã không còn tồn tại trên thế giới này nữa. “Cậu ấy ở trong đó. Hiện giờ chúng ta không có bất kỳ biện pháp nào để mở đường hầm không gian ra.”
Tim Nghê Vũ đập thật mạnh. “Có lẽ tôi có biện pháp.”
Hồ ly nói: “Cộng hưởng cùng tần số ư?”
Lúc này Nghê Vũ mới chú ý đến con vật màu trắng ở trong góc.
“Ngươi là…” Cậu cũng không chắc lắm, “Người ký sinh ư?”
Hồ ly không trả lời mà chỉ nói: “Cộng hưởng cùng tần số dựa vào tốc độ thời gian trôi qua phải tuyệt đối giống nhau, nhưng không gian mà Trầm Trì biến mất có thời gian không đồng nhất với thế giới của chúng ta.”
Tiến sĩ Bách Lộ gật đầu. “Đúng vậy, lúc năng lượng của lá chắn phòng thủ Phù Không đảo ‘nhạt dần’ đã chứng minh điều này.”
Ánh sáng trong mắt Nghê Vũ dần nguội lạnh. Ngoại trừ cộng hưởng cùng tần số, nhất thời cậu không nghĩ ra được biện pháp nào khác.
“Cậu là Nghê Vũ.” Hồ ly nhảy lên, đứng trên bàn điều khiển, vừa vặn đối diện với ánh mắt của Nghê Vũ.
Nghê Vũ hỏi câu hỏi mà Trầm Trì đã từng hỏi: “Ngươi là ai?”
“Hoa văn ký sinh trên lưng cậu có bị cải tạo lại không?” Hồ ly nói: “Ta có thể xem nó một chút được không?”
Nghê Vũ hỏi: “Lý do?”
“Cậu muốn vào Phù Không đảo.” Vẻ híp mắt của hồ ly trước giờ vẫn luôn khiến người ta có cảm giác giảo hoạt, nhưng giọng nói của nó lại không có nửa phần tùy tiện. “Có thể ‘chìa khóa’ được giấu bên trong hoa văn.”
Nghê Vũ nhíu chặt mày cảnh giác. Giáp cốt được chế tạo từ ‘lưu’ cũng lóe lên ánh sáng, rồi trong chớp mắt được thu vào bên trong hoa văn.
Cậu xoay người, cởi áo ra, để lộ cả mảng lưng trước mắt hồ ly.
Mái tóc dài vướng víu che đi những đường nét hoa văn sau gáy, cậu phải vươn tay gom gọn đuôi tóc lại. Động tác này khiến cơ bắp trên lưng cậu nổi lên, đường sống lưng lõm sâu, mỗi một đường nét trên cơ thể cậu đều toát lên một luồng sức mạnh ưu mỹ.
Nhìn con phượng hoàng sống động như thật, ánh sáng vàng rực rỡ lung linh chói mắt, tựa như giây tiếp theo nó sẽ cất tiếng hót lảnh lót mà thế gian chưa ai từng nghe thấy.
“Nó sắp thức tỉnh rồi,” hồ ly nói.
“Ai?” Nghê Vũ quay mặt lại hỏi. “Ai sắp thức tỉnh?”
“Hoa văn ký sinh của cậu vốn dĩ là một con báo săn,” hồ ly nói. “Nhưng bây giờ lại là một con phượng hoàng. Phượng hoàng là loài động vật không tồn tại trong thực tế, lại càng không thể trở thành vật dẫn của cậu được.”
Màu vàng kim trong đôi mắt Nghê Vũ tựa hồ như kết hợp chặt chẽ với ánh sáng vàng phía sau lưng cậu. “Đó là ý thức của Trầm Trì đã được cụ thể hóa. Rốt cuộc thì ngươi là ai?”
Cái đuôi khổng lồ của hồ ly xòe ra, bốn chân của nó bừng bừng ngọn lửa như thật như ảo. “Ta là Lộ Địch.”
Nghê Vũ lập tức trợn tròn hai mắt.
“Ta là Lộ Địch chân chính.” Hồ ly nhìn về phía Lộ Địch vô hồn đang ngồi bên cạnh, một lát sau mới quay mặt lại. “Ta không phải người ký sinh, cũng không phải hồ ly như cậu nghĩ. Ta sẽ giải thích cho cậu hiểu sau. Bây giờ ta hỏi cậu, đã bao giờ cậu tự hỏi, vì sao ý thức cụ thể hóa của Trầm Trì lại là một con phượng hoàng bị bụi gai trói buộc chưa?”
Ánh sáng vàng phía sau lưng Nghê Vũ ngày càng rực rỡ, đôi đồng tử cũng biến thành vàng ròng.
Cậu kinh ngạc mở miệng: “Bởi vì —”
“Bởi vì Trầm Trì là người mang đồ đằng.”