Trầm Lạc - Sơ Hòa
Chương 51: Cùng Em Đi Khắp Vũ Trụ
Trầm Lạc - Sơ Hòa thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Tiên sinh, giờ chúng ta làm sao ra ngoài được?” Nghê Vũ vẫn chưa thu đôi cánh của mình lại vào trong hoa văn, nhưng cũng không mở ra hoàn toàn, cậu chỉ khép hờ, chân cậu lơ lửng cách mặt đất chừng nửa mét, nhanh nhẹn bay lượn vòng quanh Trầm Trì, thỉnh thoảng lại bay xa một chút, nhưng chỉ cần Trầm Trì nhìn đến là cậu lại vội vàng bay về, “Hồ ly chỉ chỉ cho em cách vào thôi.”
Trầm Trì bật cười thành tiếng, “Không biết cách ra ngoài mà em cũng dám vào. Lỡ như không ra được thì sao?”
Nghê Vũ vỗ nhẹ đôi cánh, “Vì anh đang ở bên trong nên tất nhiên em phải vào chứ.”
“Thật lòng thì, lúc mới xông vào đây, tôi cũng không biết làm sao để ra ngoài. Nhưng bây giờ thì đã khác rồi.” Trầm Trì đưa tay phải ra, lòng bàn tay hướng về phía trước.
Nghê Vũ nghiêng đầu liếc nhìn, cứ ngỡ Trầm Trì muốn vỗ tay với mình, vừa định chạm tay vào, trong mắt Trầm Trì bỗng có chút ý cười lướt qua.
Lại nữa!
Trước đây Trầm Trì thường xuyên trêu chọc cậu, rõ ràng lúc ở Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng thì gương mặt anh luôn lạnh lùng, kiêu ngạo và khắc chế, vậy mà thỉnh thoảng khi cậu làm những chuyện ngốc nghếch hoặc có phần xấu hổ là anh lại nhếch khóe môi cười.
Lúc đầu nhìn thấy Trầm Trì cười như vậy, trong lòng cậu cảm thấy tức giận vô cùng, nhưng sau đó lại đỏ mặt, rồi dần dần cũng thành quen.
Nhưng cũng có thể lâu rồi không thấy Trầm Trì cười như vậy nữa, cho nên Nghê Vũ vừa mới duỗi tay ra đã khựng lại, rồi nhanh chóng rụt về, đuôi mắt nhướng lên, mí mắt mở to, ánh mắt vừa thú vị vừa có vẻ vô tình.
Trầm Trì nắm tay thành quyền, đẩy về phía trước, chạm vào bàn tay đang rụt về của cậu.
Nghê Vũ xoa xoa mu bàn tay rồi cười với Trầm Trì.
Nụ cười này có chút thẹn thùng, nhưng rơi vào trong mắt Trầm Trì thì nụ cười ấy tựa như những vì sao sáng.
“Lại đây.” Trầm Trì vẫy tay.
Nghê Vũ đang lơ lửng giữa không trung, thoáng chốc đã bay vọt đến bên cạnh Trầm Trì.
Trầm Trì lại vươn tay lên một lần nữa, lần này Nghê Vũ nhìn rất rõ, không khí chỗ bàn tay Trầm Trì đang biến thành những gợn sóng trong suốt, chúng đang dập dờn lan rộng ra xung quanh, mà khi những gợn sóng đó đi qua chỗ nào, cảnh vật xung quanh chỗ đó bỗng trở nên vặn vẹo, méo mó, những vòng gợn sóng đó xoay tròn theo chiều kim đồng hồ, chúng hòa trộn nhiều màu sắc lại với nhau, trông vừa kỳ quái vừa lạ lùng.
Tay phải Trầm Trì tỏa ra ánh sáng bạch kim, ánh sáng đó bị những gợn sóng hấp thu, rồi chiết xạ thành ánh sáng rực rỡ bảy sắc cầu vồng, trong không khí dường như đang trôi nổi lơ lửng một lớp phấn quang ngày càng dày đặc.
Khi Trầm Trì rụt tay phải về, cảnh tượng đi ngược lại với quy tắc vật lý cũng bỗng dưng biến mất.
Nghê Vũ kinh ngạc hỏi: “Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì vậy? Anh có thể xoay chuyển được không gian và thời gian ư?”
Trước khi bị cuốn vào không gian này, Nghê Vũ đã thấy thời gian và không gian ở đây bị đảo ngược.
Trầm Trì cúi mắt nhìn bàn tay phải của mình, “Nếu như tôi vượt lên trên không gian này, vậy tôi có thể làm bất cứ điều gì mình muốn ở đây. Đó là nguyên tắc tôi vừa mới lĩnh ngộ được.”
Nghê Vũ phản ứng rất nhanh, “Ví dụ như anh có thể bỏ qua mọi quy tắc vật lý ở đây, ví dụ như anh có thể dễ dàng giết chết Mộ Nhạc?”
Trầm Trì gật đầu, “Nhưng biện pháp ra ngoài không chỉ có cách đó. Tạm thời tôi vẫn chưa vận dụng thành thạo loại năng lực trấn áp ở cấp bậc này. Sau khi không gian và thời gian xoay chuyển, chúng ta sẽ bị dịch chuyển đến chỗ nào thì tôi cũng không rõ.”
Bản năng săn mồi của báo săn trỗi dậy, mắt Nghê Vũ bỗng nhiên sáng rực, “Không biết bị dịch chuyển đến chỗ nào, vậy chẳng phải chúng ta có thể được dịch chuyển đến bất kỳ nơi nào trong vũ trụ này, hoặc thậm chí là bất kỳ vũ trụ nào khác sao?”
Lời vừa dứt, cậu lập tức im lặng.
Kích động vì chuyện như vậy vào lúc này, quả thật là vô trách nhiệm.
Trầm Trì lại cười nói: “Em muốn cùng tôi đến bất kỳ nơi nào trong vũ trụ của chúng ta hoặc bất kỳ vũ trụ nào khác?”
Nghê Vũ lúng túng vặn vành tai mình, kìm nén sự bướng bỉnh của kẻ ký sinh trong cơ thể, “Hay là chúng ta vẫn nên trở về Trái Đất trước đi. Tương lai… nếu có cơ hội thì sau này anh hãy mang em đến bất kỳ nơi nào trong vũ trụ của chúng ta.”
Trầm Trì dùng giọng điệu dịu dàng trêu chọc cậu: “Em quả nhiên là một Báo Con vô cùng lãng mạn.”
Nghê Vũ: “Khụ khụ khụ —— “
“Được rồi, như lời tôi nói lúc nãy.” Trầm Trì nói tiếp: “Bây giờ biện pháp an toàn nhất là chờ không gian này tự tan rã.”
Nghê Vũ hỏi: “Nó sẽ tự động tan rã ư?”
“Nó xuất hiện là do tôi và Yểu Sạn bao vây tấn công, cũng giống như hàng rào bảo vệ khẩn cấp vậy, chắc hẳn nó được duy trì bằng một loại năng lượng nào đó. Khi nguồn năng lượng này cạn kiệt thì tất nhiên nó sẽ tự động tan rã.” Trầm Trì nói thêm: “Hành Tinh N-37 có chiều không gian dùng để trấn áp Địa Cầu, nhưng những sinh vật có trí tuệ trên đó lại không thể chiếm giữ Trái Đất ngay lập tức được, mà bọn chúng phải tính toán trăm phương ngàn kế, phải mất hơn 400 năm để đưa từng không gian nhỏ tương tự như vậy dịch chuyển đến Địa Cầu. Tôi đoán, trong giai đoạn này, bọn chúng không có năng lực để duy trì không gian này tồn tại trong thời gian dài.”
Nghê Vũ im lặng suy nghĩ một lát rồi hỏi, “Vậy chúng ta phải đợi bao lâu?”
Trầm Trì nhìn mây bay như những đốm lửa dưới ánh nắng chiều tà nơi chân trời, nói: “Sẽ không lâu quá đâu.”
Ở đây không nhìn thấy mặt trời, nhưng vẫn luôn có ánh nắng, chỉ có điều, ánh nắng lại lạnh lẽo vô cùng, khó có thể xua tan được tử khí bao trùm mặt đất.
Sắc trời dần tối, hoàng hôn dần buông xuống, thay thế ánh nắng ban ngày, cả tòa Phù Không đảo nổi lơ lửng, phiêu dạt giữa những đám mây ngũ sắc.
“Bầu trời màu hoa mân côi!” Nghê Vũ nheo mắt lại.
Năm đó, ở độ cao vạn dặm trên bầu trời, cậu đã dựa vào lòng Trầm Trì ngắm nhìn cảnh đẹp tuyệt mỹ như thế này.
Trầm Trì nói: “Em còn nhớ sao?”
“Em…” Nghê Vũ ngập ngừng vài giây rồi mới nói tiếp, “Anh đã tặng kính bảo vệ mắt màu hoa mân côi cho em, nhưng em đã bỏ nó lại ở doanh trại 097 rồi. Lúc rời khỏi doanh trại thủ đô, em cũng chỉ mang theo mỗi thứ đó thôi.”
“Tôi biết.” Trầm Trì nói.
Nghê Vũ quay mặt lại hỏi, “Anh biết?”
Trầm Trì ôm lấy eo cậu, anh vuốt dọc xương sống lên đến sau gáy.
Run rẩy từ vùng thắt lưng lan ra khắp toàn thân, Nghê Vũ khẽ hừ nhẹ một tiếng.
“Sau khi em rời khỏi doanh trại thủ đô không lâu thì đã bị đưa lên phi hành khí tàng hình của tôi, lúc đó tiến sĩ Bách Lộ đã chờ sẵn và tiến hành phẫu thuật, cấy giáp cốt vào hoa văn sau lưng em.” Đôi mắt Trầm Trì đen láy, sâu thẳm, “Tôi đã kiểm tra tất cả đồ tùy thân của em và cũng đã thấy kính bảo vệ mắt đó.”
Nghê Vũ đã sớm biết giáp cốt là do Trầm Trì cho mình, nhưng làm thế nào cậu cũng không nhớ ra được đó là lúc nào và đã xảy ra chuyện gì.
“Tiến sĩ Bách Lộ đã xóa đi một đoạn ký ức ngắn của em.” Trầm Trì nói: “Rất ngắn, vừa đủ để em quên chuyện đó đi.”
Nghê Vũ chăm chú nhìn vào đôi mắt Trầm Trì, một lát sau, cậu đột nhiên vỗ cánh, cuồng phong nổi lên, cuốn cậu bay vút lên trời cao chỉ trong chớp mắt.
Trầm Trì dõi theo bóng dáng cậu, anh cảm thấy thân ảnh kia tựa như muốn tan biến vào ánh hào quang lộng lẫy.
Ba phút sau, Nghê Vũ lại trở về, tựa như một cơn lốc bay ra từ giữa ánh hào quang sáng chói, khoác lên mình chiếc áo choàng cầu vồng rực rỡ, cậu trở về bên cạnh người quan trọng nhất trong cuộc đời cậu.
Trầm Trì vươn tay về phía cậu.
Cậu vội vàng ôm lấy Trầm Trì, giọng nói cũng khẽ run lên nhè nhẹ, “Tiên sinh, anh đã vì em làm rất nhiều chuyện, vậy mà em đã không biết.”
Trầm Trì vỗ nhẹ lưng cậu, không nói gì.
“Tiên sinh. Em dẫn anh đi ngắm hoàng hôn, đến chỗ cao hơn thì tầm nhìn sẽ rộng hơn.” Nghê Vũ nói, đôi cánh bỗng nhiên được mở rộng, che kín một khoảng trời, cơ thể cậu cũng xuất hiện biến đổi rõ rệt, “Anh leo lên lưng em đi, em cõng anh.”
Tận mắt chứng kiến trạng thái chiến đấu cấp cao của Nghê Vũ, anh còn chấn động hơn nhiều so với khi nhìn qua màn hình ánh sáng. Đôi mắt vàng óng chứa đầy lửa giận hừng hực, cơ thể cậu to lớn ẩn chứa nguồn sức mạnh vô tận.
Vậy nhưng, Trầm Trì lại không có cảm giác như trong ác mộng.
“Được.” Anh nở nụ cười, nắm lấy đôi móng vuốt khổng lồ của cậu.
Đỉnh tháp của Phòng Hội Nghị Thượng Đỉnh là nơi cao nhất ở Phù Không đảo, hai người đứng sóng vai bên nhau, Nghê Vũ cũng khôi phục hình người, thu lại đôi cánh.
Bọn họ đáp xuống đỉnh tháp khi bầu trời đã ngập tràn sắc hồng, đôi cánh đen óng ánh tựa pha lê của Nghê Vũ phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ như một dòng sông ánh sáng, tất cả đều phản chiếu trong đáy mắt Trầm Trì.
“Tiên sinh.” Mắt Nghê Vũ hơi mỏi vì ánh hoàng hôn chiếu rọi, “Lúc ở doanh trại 097, em và lính đánh thuê tranh giành nhiệm vụ với nhau, ngày nào em cũng tính toán xem mình đã kiếm được bao nhiêu tiền, liệu có đủ để mua một cây gãi ngứa sau khi ăn no hay không.”
Trầm Trì nhướng mày, “Cây gãi ngứa?”
Nghê Vũ nghẹn, “… Đó không phải là trọng điểm.”
Trầm Trì cười, biết Nghê Vũ muốn nói chuyện quan trọng nên anh cũng không truy cứu chuyện cây gãi ngứa nữa, “Được, em nói tiếp đi.”
Sau khi nhắc tới cây gãi ngứa, Nghê Vũ bỗng nhiên cảm thấy thật ngại ngùng, nói quanh co mãi mới bớt đi chút ngượng ngùng, “Khi đó em cảm thấy, cả đời này mình không còn hi vọng gì nữa. Em sẽ luôn ở biên thành xa xôi hẻo lánh, sống qua ngày nhờ vào những nhiệm vụ quân đội công bố. Trước khi về già, em muốn tích góp một khoản tiền thật lớn, đủ để sống an ổn dù không còn làm nhiệm vụ nữa – đó sẽ là kết cục tốt nhất. Nhưng cũng có thể là kết cục tồi tệ hơn nếu em chết dưới nanh vuốt của sinh vật biến dị trong một nhiệm vụ nào đó, và không bao giờ trở về doanh trại 097 được nữa.”
Trong mắt Trầm Trì tràn đầy đau xót, nhưng anh cũng không ngắt lời Nghê Vũ.
“Nhưng trên thực tế, cái gọi là ‘Sống an ổn’ vốn dĩ không hề tồn tại.” Nghê Vũ thở dài, “Mọi người ai cũng nói tận thế là 100 năm sau ngày virus lần đầu tiên xuất hiện, còn bây giờ thì không tính là tận thế. Nhưng nếu như không phải tận thế, vậy vì sao doanh trại 097 lại bị hủy diệt mà không hề có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào. Trong những người lính đánh thuê đột nhiên bị biến dị đó có không ít người mà em quen biết, trước đó một ngày em còn nói chuyện với bọn họ. Trước khi biến dị, chính bản thân họ cũng không hề hay biết mình đã bị lây nhiễm. Tiên sinh, anh đã không tận mắt nhìn thấy cảnh tượng thảm khốc ở doanh trại 097.”
Vai Nghê Vũ khẽ run. Trầm Trì ôm lấy cậu.
“Nhưng em đã thấy tất cả, cảnh tượng bi thảm đó còn khốc liệt hơn bất kỳ chiến trường nào mà đội đặc chủng ‘Sí Ưng’ đã đi qua.” Nghê Vũ tiếp tục nói: “Tận thế vẫn luôn tồn tại. Trong tận thế, không ai có quyền mong chờ ‘cuộc sống an ổn’ cả. Chỉ trong chớp mắt, doanh trại 097 đã bị hủy diệt, e rằng Trái Đất trong tương lai cũng sẽ giống như doanh trại 097 mà thôi.”
Cảm nhận được sức nặng trên vai mình ngày càng tăng lên, Nghê Vũ dừng lại, “Tiên sinh, hình như bây giờ em có năng lực để thay đổi tất cả những điều này. Năm đó Tình Sênh có nói, người ký sinh bị nhiễm virus cấp cao sẽ dẫn đầu nhân loại và sinh vật biến dị, là sự tồn tại mạnh mẽ nhất trên Địa Cầu. Nếu em có thể tiến vào không gian này, vậy chứng tỏ em cũng giống như anh, có năng lực chống lại Hành Tinh N-37. Tiến sĩ Tam Diệp… A, chính là vị tiến sĩ đã cho em mượn phi hành khí tốc độ siêu thanh đó, lúc tiễn em rời khỏi doanh trại 097 đã nói, cậu ấy hi vọng lúc mình còn sống có thể nhìn thấy hòa bình trở lại trên tinh cầu của chúng ta.”
Đôi mắt Nghê Vũ bùng lên ánh lửa rực rỡ như hào quang, “Em hi vọng chúng ta có thể làm cho ngày tận thế thật sự kết thúc. Trái Đất của chúng ta rất đẹp, sinh mệnh cũng vô cùng quý giá, chúng không đáng bị hủy diệt.”
Trầm Trì nhìn những ngọn lửa kia, anh cảm thấy chúng nó đang lặng yên không một tiếng động thiêu đốt tầm mắt anh, đốt cháy linh hồn bất an trong cơ thể bằng xương bằng thịt của anh, tựa như muốn bức ép thứ gì đó thoát ra khỏi thân thể anh.
Không khí lại dao động lần nữa, biến ảo trong suốt bao quanh hai người, tựa như một đôi cánh chưa thành hình.
Nhưng Nghê Vũ chưa kịp nhìn….
Thì sắc hồng bao phủ toàn bộ bầu trời bắt đầu rạn nứt, tựa như có một nguồn sức mạnh từ bên ngoài đang xé toạc chúng ra thành từng mảnh.
Mặt đất rung chuyển kịch liệt, không khí từ mặt đất dâng lên, tạo thành từng làn sóng ầm ầm nổ vang.
Cảnh tượng trước mắt bỗng trở nên uốn lượn, nghiêng ngả, tựa như cả thế giới sắp sụp đổ.
Nghê Vũ được Trầm Trì ôm chặt vào lòng, cả hai rơi xuống đỉnh tháp giữa tiếng gió vù vù và những mảnh sáng vụn vỡ.