61. Chương 61: BỞI VÌ EM LÀ DUY NHẤT.

Trầm Lạc - Sơ Hòa

Chương 61: BỞI VÌ EM LÀ DUY NHẤT.

Trầm Lạc - Sơ Hòa thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vết nứt trên bầu trời ngày càng lớn, những vệt sáng trắng đổ xuống như dải ngân hà chảy ngược. Những thi thể sinh vật biến dị hiện ra dưới vệt sáng trắng, trông như đang bị ngâm trong dòng sông ánh sáng bất tận.
Nhưng Nghê Vũ không thể nhìn thấy khung cảnh kỳ diệu này. Thứ cậu có thể nhìn thấy chỉ là thi thể sinh vật biến dị đang tan chảy, bốc lên làn khói xanh đen trên mặt đất tĩnh mịch chết chóc. Những phần tay chân đẫm máu ấy đang phân hủy nhanh chóng đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, biến thành những vũng máu sền sệt trên mặt đất. Làn khói cuồn cuộn bốc lên chính là những phần cơ thể bị chặt đứt còn sót lại; chúng từ bốn phương tám hướng tụ lại trên không trung, xoắn thành một cột khói hình lốc xoáy cao vút, bay lên vạn dặm, bay xa không có điểm dừng rồi biến mất giữa bầu trời xanh vô tận.
“Đó chính là chỗ anh nhìn thấy vết nứt à?” Nghê Vũ ngẩng đầu lên nhìn chăm chú vào phía cuối làn khói dày đặc kia.
“Ừ.” Thế giới trong mắt Trầm Trì hoàn toàn khác với những gì Nghê Vũ nhìn thấy. Trong mắt anh, làn khói dày đặc kia không hẳn chỉ là khói; hình thù của chúng rất kỳ dị, chúng điên cuồng gào thét, âm thanh ấy khiến người nghe buồn nôn. Trong làn khói đặc quánh, có thể mơ hồ nhìn thấy những khuôn mặt vặn vẹo và những cơ thể bị xoắn lại như dây thừng; chúng quấn lấy nhau, ruột gan vỡ nát, đứt đoạn, bị hút vào một thế giới khác bởi một sức mạnh không thể cưỡng lại.
Nghê Vũ hỏi: “Đó chính là ‘Tử khí’ phải không? Những người chết đi vì suy kiệt rồi biến dị trong không gian này, cuối cùng lại trở thành ‘Lương thực’ cho hành tinh N-37.”
Trầm Trì gật đầu, ánh mắt anh sắc bén đầy nguy hiểm.
Trái đất chất đầy thây ma để hành tinh N-37 được tươi tốt.
Bỗng nhiên, Nghê Vũ hít một hơi thật sâu, cậu nắm chặt cánh tay Trầm Trì, “Vậy Lam Tinh phu nhân cũng có phải…”
Cậu và Lam Tinh phu nhân chỉ có duyên gặp mặt một lần, nhưng cậu vẫn không thể nào quên được cái ôm dịu dàng mà Lam Tinh phu nhân đã dành cho cậu.
“Bà ấy đã chết rồi.” Giọng nói của Trầm Trì lạnh lẽo, anh quay sang nhìn Nghê Vũ, “Chính tôi đã tận mắt chứng kiến bà ấy suy kiệt đến chết. Bà ấy bị mắc kẹt trong không gian này, sớm muộn gì cũng sẽ bị ‘tiêu hóa’.”
“Tử khí” càng ngày càng dày đặc, như thể tất cả sinh vật biến dị trong không gian này đều bị giết chết chỉ trong nháy mắt.
Nghê Vũ nhìn chằm chằm vào cột khói xanh đen kia, cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình cũng đang bị khuấy động.
“Em nhất định phải đi cùng anh đến vũ trụ có chiều không gian cao hơn à?” Trầm Trì xác nhận lại với Nghê Vũ lần cuối cùng.
Nghê Vũ dừng lại một chút, ánh mắt cậu long lanh sáng ngời, cậu vừa dứt khoát vừa kiên quyết nói, “Dạ!”
Chớp mắt, ánh sáng vàng xuất hiện trên cơ thể Trầm Trì rồi bao phủ cả người Nghê Vũ trong đó.
Anh vươn tay ra với Nghê Vũ, giọng nói xa lạ nhưng mang theo âm vang thanh nhã tựa tiếng chim phượng hoàng hót, “Lại đây.”
Nghê Vũ không chút do dự, thu đôi cánh đen như pha lê của mình lại, nắm chặt bàn tay phát sáng gần như trong suốt ấy.
Thời gian và không gian như bị đảo ngược, ánh sáng vàng rực rỡ bao trùm xung quanh, xoắn lại thành đôi cánh khổng lồ. Nghê Vũ có cảm giác như gió và ánh sáng từ nơi sâu thẳm nhất trong vũ trụ đang phả vào mặt mình, thời gian như cát đá xù xì thô ráp, cọ xát lên da cậu tạo thành những vệt máu dài.
Bọn họ đã bay vào cột khói, ánh sáng vàng xua tan đi làn sương mù dày đặc. Lúc còn trên mặt đất, Nghê Vũ chỉ cảm thấy cột khói này thật khổng lồ, thật đồ sộ, nhưng đi vào rồi mới biết nó lớn đến cỡ nào.
Mùi tanh hôi nồng nặc như có hình thể, chúng giống như thứ vũ khí cùn đang khắc sâu vào cơ thể Nghê Vũ. Cậu thực sự sắp chết ngạt, không thể mở mắt, cũng không thể thốt nên lời, vô cùng khó thở.
Bỗng nhiên, có tia sáng chiếu vào mi mắt cậu. Cậu vẫn chưa mở mắt ra ngay, nhưng lại cảm thấy mùi hôi thối nồng nặc kia hình như đã biến mất.
“Cố gắng thêm chút nữa.” Giọng nói Trầm Trì nghe có chút mờ mịt, tựa như truyền đến từ chỗ xa xăm nào đó, lại tựa như gần sát bên tai.
Ngực Nghê Vũ nóng rực, ngón tay cậu run rẩy, nắm tay Trầm Trì càng chặt hơn.
“Róc rách — “
Có tiếng nước đột ngột vang lên, cơ bắp trên người Nghê Vũ cũng trở nên căng thẳng. Mùi hôi thối đã tiêu tán bớt, nhưng hoa văn sau lưng cậu lại nóng bừng, nhiệt độ đó có thể khiến xương cốt và tay chân trên cơ thể cậu tan chảy.
Tiếng gió đã ngừng, nhưng thay vào đó là nỗi cô đơn trống rỗng.
Lúc này Nghê Vũ mới mở mắt ra, đồng tử đột nhiên co rút lại, “Đây là…”
Trầm Trì vẫn nắm chặt tay cậu, “Chúng ta đã rời khỏi trái đất rồi.”
Xung quanh chỉ có một màu đen tuyền trải dài bất tận, bên dưới có trăm triệu đốm sáng đang lan tỏa, tựa như một cánh đồng rực cháy giữa màn đêm sâu thẳm. Nhưng ánh sáng chói chang đến vậy, nhiệt độ hừng hực đến thế vẫn không thể chiếu sáng được mảnh âm u đen tối này, tựa như giữa chúng có một bức tường vô hình ngăn cách, không thể vượt qua.
“Đó chính là vũ trụ.” Trầm Trì cúi thấp đầu, vẻ mặt đau khổ này Nghê Vũ chưa từng thấy bao giờ, “Dải ngân hà chỉ là một trong vô số những điểm sáng bên dưới, đứng ở chỗ này, em không thể nhìn thấy nó.”
Đôi mắt Nghê Vũ được ánh sáng rực rỡ của những vì sao chiếu rọi, cậu ngẩng đầu lên hỏi, “Vậy đây là chỗ nào?”
“Đây là khe hở giữa các bước nhảy vũ trụ.” Trầm Trì nói: “Nơi khởi đầu của hàng ngàn vạn hố đen vũ trụ, cũng có thể được xem là hình ảnh phản chiếu của tất cả các hố đen trong vũ trụ.”
“Hố đen vũ trụ?” Nghê Vũ hỏi: “Không phải không có bất cứ thứ gì thoát khỏi hố đen vũ trụ được à? Mà sao hố đen vũ trụ lại có hình ảnh phản chiếu?”
Trầm Trì lắc đầu, “Đó chỉ là hiểu biết của những vũ trụ có chiều không gian thấp mà thôi.”
“Chiều không gian thấp.” Câu nói này khiến Nghê Vũ đột nhiên cảnh giác, “Nếu nơi này không còn là vũ trụ có chiều không gian thấp nữa, vậy em…”
Trầm Trì hỏi: “Em cảm thấy khó chịu à?”
Nghê Vũ cố gắng thả lỏng, cậu thấy ngoại trừ cảm giác bỏng rát trên lưng ra thì cũng không có cảm giác gì đặc biệt khác.
Lúc cậu cảm thấy khó chịu nhất chính là ở bên trong cột khói, nếu không phải được ánh sáng vàng trên người Trầm Trì bao phủ, chỉ e là cậu đã bị sức mạnh vũ trụ giết chết rồi.
“Cơ thể em đã thích ứng được với vũ trụ có chiều không gian cao rồi.” Trầm Trì mỉm cười, trong đôi mắt vốn vô cảm ấy bỗng hiện lên chút tình cảm dịu dàng.
Nghê Vũ giật mình, “Có phải vì hoa văn trên lưng em không?”
Trầm Trì nói: “Hơn phân nửa là thế.”
Bóng tối và khoảng không trống rỗng đã khuếch đại âm thanh của họ lên thật lớn. Nghê Vũ phấn chấn hỏi, “Bây giờ chúng ta phải làm gì?”
Trầm Trì ôm lấy Nghê Vũ bay về một hướng khác với tốc độ thật chậm.
Chỗ này đã sớm không thể phân biệt được đông tây nam bắc. Nghê Vũ nhìn thẳng về phía trước, nhưng khóe mắt cậu lại thỉnh thoảng chăm chú nhìn biển sao phía dưới chân mình, tựa như một đứa trẻ vô cùng tò mò.
“Em có muốn dừng lại không?” Trầm Trì nhẹ giọng hỏi.
Nghê Vũ vội vã lắc đầu.
“Em rất thích chúng.” Trầm Trì nói.
“Em không biết vũ trụ của chúng ta là như thế này.” Giọng nói của Nghê Vũ nghe thật hưng phấn, “’Huấn luyện viên không đầu’ đã từng nói, vũ trụ bao la rộng lớn, chỗ nào cũng mênh mông vô bờ, vũ trụ của chúng ta có hình cầu khổng lồ. Nhưng khi nhìn nó từ xa, trông nó thật giống…”
“Hả?” Trầm Trì hỏi: “Thật giống cái gì?”
Nghê Vũ cười rộ lên, “Thật giống như một mặt phẳng bị vỗ dẹp lép.”
Trầm Trì cũng cười, “Bởi vì em đang đứng ở nơi có chiều không gian cao hơn.”
Nghê Vũ chớp mắt, trong phút chốc khó có thể hiểu được câu nói của anh.
Trầm Trì nói: “Khi em nhìn những hình ảnh hai chiều trên trái đất, không phải em cũng cảm thấy chúng là một mặt phẳng bị vỗ dẹp lép sao?”
“A…” Nghê Vũ đột nhiên tỉnh ngộ, cậu nhẹ giọng nói, “Thì ra là như vậy.”
Chốc lát sau, Nghê Vũ lại bổ sung thêm: “Nhưng dù cho nó có như một mặt phẳng bị vỗ dẹp lép thì vẫn rất đẹp.”
Trầm Trì xoay mặt lại nhìn Nghê Vũ.
Nghê Vũ vô cùng phấn khích, chỉ vào một chỗ trong đó, “Tiên sinh, anh có nhìn thấy vòng tròn màu sắc rực rỡ kia không, trông nó giống một chiếc nhẫn quá đúng không?”
Trầm Trì nói: “Ừ, giống.”
“Còn chỗ đó thì giống một viên ngọc, đúng không?”
“Ừ.”
Nghê Vũ cảm thán, “Vũ trụ thật đẹp.”
Trầm Trì đáp: “Đúng vậy, rất đẹp.”
Bỗng nhiên, Nghê Vũ ý thức được bọn họ đang “ngắm cảnh”, cậu lập tức thúc giục, “Tiên sinh, chúng ta phải nhanh chóng gấp rút lên đường.”
“Em không xem nữa à?” Trầm Trì hỏi.
Nghê Vũ nói: “Vừa nãy là anh cố ý đi chậm lại cho em ngắm cảnh hả?”
Trầm Trì không trả lời mà chỉ nói: “Lúc ở trên Phù Không đảo em có nói muốn cùng tôi đi đến bất kỳ nơi nào trong vũ trụ.”
Tim Nghê Vũ mềm nhũn, chỉ hận không thể ôm lấy Trầm Trì ngay lập tức.
Đây đâu chỉ là đi đến bất kỳ nơi nào trong vũ trụ? Họ đã ra ngoài vũ trụ luôn rồi.
“Tiên sinh, cảm ơn anh.” Trong mắt Nghê Vũ lấp lánh. Cậu sinh ra ở nơi tránh nạn dưới lòng đất, không thấy được ánh mặt trời, chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình ra khỏi trái đất và nhìn ngắm được biển sao trong vũ trụ.
Khí tức lạnh lẽo chứa những vật chất không rõ là gì tràn ngập khắp khoang phổi. Nghê Vũ lại nói: “Đợi khi nào trái đất bình yên trở lại, anh hãy dẫn em tới xem lần nữa.”
Đôi mắt Trầm Trì cong cong, anh nói: “Được.”
Biển sao xoay chuyển tạo thành một vòng xoáy tuyệt đẹp, bọn họ lao thẳng vào trung tâm vòng xoáy dưới ánh sáng vàng rực rỡ và màu đen óng ánh tựa pha lê bao phủ toàn thân. Trong khoảnh khắc đó, tiếng chim phượng hoàng hót vang vọng khắp nơi, ánh sáng vàng chói lọi xua tan đi màn đêm tăm tối.
Khi mở mắt ra lần nữa, Nghê Vũ chỉ thấy một màu trắng chói lóa.
Hành tinh N-37 trong tưởng tượng của cậu là nơi nhà cao cửa rộng, phồn hoa lộng lẫy, huy hoàng hơn cả trái đất trước khi đại nạn giáng xuống. Nhưng khi tận mắt nhìn thấy thì chỉ có sương mù dày đặc tựa tuyết trắng, cả thế giới như chìm trong sự tĩnh lặng chết chóc dưới ánh sáng ảm đạm.
“Đây không phải là tuyết.” Trầm Trì cầm lên một nắm, “Là virus.”
Nghê Vũ giật mình, nhanh chóng phủi sạch tay Trầm Trì.
“Trong vũ trụ có chiều không gian cao, virus cũng được cụ thể hóa, xem ra hành tinh N-37 đã bị virus chi phối.” Trầm Trì vừa đi vừa nói: “Vậy nên sinh vật có trí tuệ ở đây mới cần gấp ‘Tử khí’ ở trái đất đến vậy.”
Lòng hiếu kỳ của người ký sinh lại bắt đầu trỗi dậy. Lúc này, điều Nghê Vũ muốn biết nhất chính là, sinh vật trí tuệ ở đây có hình dáng như thế nào? Vì đây là vũ trụ song sinh nên bộ dạng chúng có giống với nhân loại không? Liệu ở nơi này có một người giống mình như đúc không? Hoặc là có một Trầm Trì khác?
“Nơi này không có người nào giống ‘em’ như đúc đâu.” Trầm Trì chỉ cần liếc mắt đã nhìn thấu được tâm tư Nghê Vũ.
Nghê Vũ ho khan hai tiếng để che đi sự xấu hổ của mình, tai cậu cũng ửng hồng, “Em đâu có được học hành nhiều, em chỉ tùy tiện nghĩ một chút thôi mà.”
Trầm Trì cười, nắn nắn vành tai ửng hồng của cậu, “Bởi vì em là duy nhất.”
Vành tai Nghê Vũ lại càng đỏ hơn, cậu vội hỏi: “Đây là chỗ nào ở hành tinh N-37 vậy? Không phải chúng ta đáp xuống vùng hoang dã chứ?”
“Gần trận pháp dịch chuyển.” Trầm Trì nhìn về phía xa xa, ở đó có một dải ánh sáng màu sắc rực rỡ lơ lửng giữa không trung, nhưng Nghê Vũ lại không nhìn thấy. Ánh sáng đó tương tự như cực quang trên địa cầu vậy.
Đây chính là một trong hai cực ở hành tinh N-37. Trận pháp dịch chuyển tức thời được xây dựng dựa trên từ trường của hành tinh này. Một cực mở ra đường hầm không gian liên kết với trái đất, liên tục tuồn virus vào trái đất không ngừng, thứ mà trái đất nhận được ngoài virus ra còn có Lưu. Một cực khác thì tiếp nhận “Tử khí” từ trái đất để giúp hành tinh N-37 kéo dài chút hơi tàn hơn bốn trăm năm nay.
“Chỉ cần phá hỏng trận pháp dịch chuyển thì liên hệ giữa trái đất và hành tinh N-37 sẽ bị chặt đứt phải không?” Nghê Vũ hỏi.
Trầm Trì trầm mặc một hồi lâu mới nói, “Theo lý thuyết thì là như vậy.”
Ánh sáng màu sắc rực rỡ nơi đường chân trời dao động ngày càng nhiều, tựa như chúng đang cố gắng cảnh cáo những kẻ có ý đồ đến gần.
Nghê Vũ lại biến thành hình thái chiến đấu cấp cao, theo bản năng cậu vẫn đi phía trước Trầm Trì.
Phía đường chân trời bỗng xuất hiện một tòa kiến trúc xám đen, nhìn từ xa cũng không cao lắm, giống như một bức tường thành vậy.
Cổ Nghê Vũ đã bắt đầu toát mồ hôi, tựa như có thứ gì đó đang đè nặng lên vai cậu.
Không khí khẽ rung chuyển, Trầm Trì đã đạp gió bay lên cao. Nghê Vũ không thể nhìn thấy đôi cánh hoàn chỉnh của Trầm Trì, nhưng cậu có thể nhìn thấy ánh sáng vàng đang lưu chuyển trên người anh. Cậu nhanh chóng giang rộng đôi cánh tựa pha lê đen của mình ra, theo sát bên cạnh anh.
Hai người bay càng lúc càng cao, cuối cùng cũng thấy rõ toàn cảnh của tòa kiến trúc.
Nó có hình vuông, bốn phía được bao bọc bởi bức tường xám đen, bên trong chỉ có một thứ tựa như kim tự tháp đứng sừng sững ở giữa khoảng đất trống rỗng, trên đỉnh tháp đang chiếu ra luồng ánh sáng rực rỡ đầy màu sắc.
Không còn nghi ngờ gì nữa, nó chính là nơi nắm giữ huyết mạch của hành tinh N-37, nhưng xung quanh lại không có một bóng người.
Nghê Vũ cảm thấy thật nghi hoặc, cậu không khỏi nắm chặt góc áo Trầm Trì hơn nữa, “Chẳng lẽ bọn chúng đã bị tuyệt chủng rồi à? Trận pháp dịch chuyển tự mình vận hành sao? Nhưng cũng không đúng lắm. Nếu như bọn chúng đã bị hủy diệt, vậy những kẻ đã thay đổi thành Thủ lĩnh Hàn Yếm, đổi thành giai cấp lãnh đạo ở ‘Thiên Vĩ’ từ đâu ra?”
Chốc lát sau, tầm mắt Trầm Trì mới dừng lại trên bức tường, “Bọn chúng vẫn còn sống sót, chúng đang ở chỗ này.”