Trầm Lạc - Sơ Hòa
Chương 65: Ngoại truyện 1 – Ba Năm Sau (Phần 1)
Trầm Lạc - Sơ Hòa thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khả năng kiểm soát thời gian của Trần vẫn còn non nớt. Trên đường trở về, anh ta vô ý đưa Trầm Trì và Nghê Vũ quay về thời điểm họ còn nhỏ, cho cậu bé và báo con có cơ hội gặp gỡ. Sau đó, dù anh ta đã cố gắng hết sức để đưa họ trở về, nhưng vẫn không thể đưa họ trở lại đúng thời điểm họ đã rời khỏi Trái Đất. Thế là, họ bị đưa đến ba năm sau.
Trong ba năm này, nhân loại đã nỗ lực hết mình để biến Trái Đất từ một sa mạc hoang vu cằn cỗi trở nên xanh tươi trở lại.
Người ký sinh không còn bị xem là “người cấp thấp” nữa, mà đã trở thành hướng tiến hóa của con người và sinh vật trên Trái Đất.
Dưới sự lãnh đạo của tiến sĩ Bách Lộ, Lộ Địch và Viêm Hồ, công cuộc nghiên cứu gen toàn cầu đang tiến triển từng ngày. Công trình vĩ đại này có lẽ sẽ kéo dài qua nhiều thời đại và hàng chục thế hệ. Có lẽ hàng trăm năm sau, loài người đơn độc và yếu đuối sẽ biến mất, thay vào đó là những người ký sinh cấp cao như Nghê Vũ và Thuần An.
Giờ đây, lời tiên đoán của thủ lĩnh quân phản loạn Tình Sênh năm xưa đang dần dần trở thành hiện thực.
Ngày đầu tiên Nghê Vũ trở về Trái Đất, cậu đã kinh hãi vô cùng.
Bởi vì cậu nhìn thấy một bức tượng báo săn khổng lồ được đặt ngay trên sân huấn luyện của “Sí Ưng”.
Vẻ mặt Nghê Vũ quả thực vô cùng đặc sắc.
Đây là hành vi khó hiểu gì vậy chứ?
Hơn nữa, con báo săn kia chẳng giống cậu chút nào, lại còn xấu hơn cậu rất nhiều, nó đang nhe răng trợn mắt, tai thì cái to cái nhỏ.
Trên bệ còn có dòng chữ: Nghê Vũ, Đội trưởng đội 1 của chiến đội đặc chủng “Sí Ưng”.
Nghê Vũ: “…”
Không, đây không phải cậu đâu.
Nhìn thấy Nghê Vũ bình an trở về, Tranh Lạc khóc sụt sùi, nước mắt nước mũi tèm lem, vừa khóc hu hu vừa nói không thành lời. Lâm Suyễn đã giải thích cho cậu hiểu — ba năm trước, cậu và Trầm Trì đã ra đi không trở lại, mãi cho đến khi đường hầm không gian đóng lại, virus biến mất, họ vẫn bặt vô âm tín. Mặc dù quân đội chưa bao giờ công bố rằng họ đã hy sinh, và Yểu Sạn vẫn không ngừng tìm kiếm, nhưng tất cả mọi người đều hiểu rằng cậu và Trầm Trì sẽ không bao giờ trở về được nữa.
“Vậy nên các cậu xây bức tượng này cho tôi hả?” Nghê Vũ ngớ người, xây tượng thì cũng được thôi, nhưng sao lại xây một bức tượng xấu xí đến vậy chứ.
Lâm Suyễn ôm cậu thật chặt, cố gắng kiềm chế không để nước mắt mình rơi, “Không phải là để tưởng niệm cậu sao? Nhưng may mắn cậu đã trở về rồi!”
Tranh Lạc vẫn còn đang khóc hu hu, nhưng Nghê Vũ vẫn nghe rõ lời cậu ấy nói.
“Báo săn là do tôi tự tay điêu khắc đấy, nó tượng trưng cho nỗi nhớ của chúng tôi, xấu chỗ nào chứ.”
Nghê Vũ: “…”
Được rồi, thôi thì, đó là tình đồng đội.
Bách phế chờ hưng (trăm thứ bỏ hoang chờ phục hưng), ba chính quyền lớn đã tan rã, theo lý thuyết thì cuộc hôn nhân giữa Trầm Trì và Lộ Địch cũng đã không còn hiệu lực nữa.
Vậy nhưng Trầm Trì và Lộ Địch vẫn đến quân đội để làm thủ tục ly hôn.
Nghê Vũ cũng đi theo phía sau.
Lộ Địch là một AI, cậu ta có tầm nhìn rất rộng, lúc nhìn thấy Nghê Vũ ở xa xa liền vui vẻ vẫy tay rồi gọi: “Báo Báo!”
Mỹ nhân tóc vàng vẫn là mỹ nhân tóc vàng kia.
Lúc trước trong lòng Nghê Vũ hơi buồn, nhưng bây giờ cậu vừa nhìn mái tóc đó đã nghĩ — Lát nữa mình có nên vò thử đầu anh ta một chút không nhỉ?
Hình như Lộ Địch nhận ra nguy hiểm, cậu ta cảnh giác nói: “Cậu muốn làm gì?”
Nghê Vũ: “Tôi muốn vò đầu anh.”
Lộ Địch: “Không được! Đầu của tôi chỉ dành cho người yêu vò!”
“Gì?” Nghê Vũ nắm bắt được thông tin quan trọng, “Anh là AI mà? AI cũng biết yêu hả?”
Nói xong, Nghê Vũ nghi hoặc quay qua nhìn Trầm Trì.
Trầm Trì cười nói: “Dù sao người đó cũng không phải tôi.”
Lộ Địch đã kể một câu chuyện.
Câu chuyện về bản thân cậu ta, cũng là câu chuyện của Lộ Địch chân chính.
Mấy năm trước, lúc cậu ta bắt đầu có ý thức độc lập, người đầu tiên cậu ta nhìn thấy chính là người đã lập trình ra mình — Lộ Địch chân chính.
Cậu ta đã yêu Lộ Địch.
Ý thức về bản thân của cậu ta ngày càng mạnh mẽ, cậu ta càng khao khát có được một cơ thể giống Lộ Địch, để có thể trở thành một con người ở bên cạnh Lộ Địch.
Nhưng cậu ta chỉ là một chương trình, là vô số đoạn mật mã.
Ngày nào cậu ta cũng ngắm Lộ Địch, nhưng ngay cả việc ôm Lộ Địch một cái, cậu ta cũng không thể làm được.
Lộ Địch rất đẹp, nhưng lại u sầu, không vui, anh ta kể cho cậu nghe về thảm họa của tinh cầu này, kể về sự cô độc và năng lực yếu kém của mình.
Cậu ta không thể hiểu hết những nỗi đau mà Lộ Địch đang phải gánh chịu, nhưng nỗi đau của Lộ Địch lại làm cậu ta cảm động.
” ‘Thiên Vĩ’ đã sụp đổ rồi, giai cấp thượng tầng đã bị sinh vật ở chiều không gian cao hơn thay thế.”
“Vận mệnh của nhân loại và Trái Đất là sẽ bị nuốt chửng.”
“Làm sao bây giờ? Tại sao tôi lại có thể nhìn thấy tương lai mà lại không có cách nào thay đổi được nó?”
Cậu ta nghe thấy tiếng kêu tuyệt vọng của Lộ Địch, cậu ta muốn đáp lại lời anh ta nhưng đột nhiên lại bị tắt nguồn.
Lúc tỉnh lại lần nữa, cậu ta đã có được một cơ thể như mình mong muốn.
Lộ Địch chân chính đã biến mất, còn cậu ta lại trở thành Lộ Địch.
Cậu ta nhớ đến nguyện vọng của Lộ Địch, cậu phải tìm một người có thể hủy diệt “Thiên Vĩ” đã sụp đổ.
Sau đó cậu ta tìm được Trầm Trì.
“Lộ Địch yêu chính mình!” Sau khi tạm biệt Lộ Địch, cả người Nghê Vũ nổi đầy da gà, “Thì ra chúng ta cũng không tính là tình yêu khác loài, Lộ Địch mới đúng là như vậy cơ.”
Trầm Trì nói: “Là AI yêu Lộ Địch.”
Nghê Vũ nhìn chằm chằm Trầm Trì một lúc lâu mới nói, “Tiên sinh, anh không kinh ngạc chút nào sao?”
Trầm Trì cười, “Tôi đã đoán được từ rất lâu rồi.”
Nghê Vũ tò mò không chịu nổi, “Khi nào? Sao mà anh đoán được vậy?”
“Lúc thấy Viêm Hồ không muốn gặp Lộ Địch thì đoán được ngay.” Trầm Trì nói: “Tôi nghe nói trong ba năm qua, mặc dù Viêm Hồ và Lộ Địch cùng làm việc ở Trung tâm nghiên cứu gen, nhưng cậu ta lại không nói cho Lộ Địch biết thân phận thật sự của mình.”
Nghê Vũ nhíu mày lại, “Lộ Địch thật đáng thương.”
Trầm Trì: “Hả?”
Nghê Vũ: “Rất giống em sau khi bị anh vứt bỏ.”
Ánh mắt Trầm Trì vừa dịu dàng lại vừa bất đắc dĩ.
Nghê Vũ bật cười phá lên, cậu vòng tay qua eo Trầm Trì, dùng cách làm nũng độc đáo của mình, “Em chỉ đùa thôi. Người ký sinh cấp cao như bọn em rất thông minh, cũng rất rộng lượng.”
Trầm Trì ôm lấy cậu, áp trán mình lên trán cậu, “Nhưng em vẫn còn cảm thấy khó chịu.”
Bản năng động vật lại trỗi dậy, Nghê Vũ không tự chủ được mà cọ cọ vào Trầm Trì, “Anh sờ sờ tai em là được rồi.”
Nói xong, đôi tai báo nhỏ xù xù xuất hiện trên đầu cậu, Nghê Vũ cúi xuống, nắm lấy cổ tay Trầm Trì đặt lên đầu mình.
Đôi tai báo mọc trở lại lúc ở vũ trụ song song đã từng được chạm vào, nhưng lúc trở về Trái Đất rồi vẫn muốn được vò tiếp.
Ai bảo Trái Đất là quê hương chứ.
Ai bảo báo săn chỉ thích được người mình yêu xoa xoa chứ.
Trầm Trì không những vò mà còn hôn một cái thật mạnh.
Nghê Vũ bị hôn đau điếng người, cảm giác như vừa nãy Trầm Trì lợi dụng cơ hội cắn tai cậu một cái.
Chắc do cậu ảo giác thôi.
Nhưng cậu lại nghe Trầm Trì nói: “Tôi đã muốn cắn tai em từ rất lâu rồi.”
Nghê Vũ: “Hả?”
Trầm Trì: “Tai báo đáng yêu như vậy mà, ai nhìn thấy mà không muốn cắn một cái chứ?”
Nghê Vũ hoảng hốt, “Hả?”
Thích là cắn nó vậy hả?
Trầm Trì không nhịn được cười, lại muốn vò thêm lần nữa, Nghê Vũ bỗng phát huy ưu thế về tốc độ, lập tức chạy thật xa để trốn.
“Được rồi được rồi, em quay lại đây.” Trầm Trì vẫy tay, “Khó khăn lắm tai báo mới mọc lại, chỉ hôn thôi, không cắn.”
Nghê Vũ cẩn thận quay về, cũng chuẩn bị tâm lý mất nửa ngày, cuối cùng lại đưa đầu đến trước mặt Trầm Trì, “Tiên sinh.”
Trầm Trì: “Hả?”
“Em đã nghĩ kỹ rồi, có lẽ anh rất muốn cắn cái tai này.” Nghê Vũ nói: “Em yêu anh, em đồng ý cho anh cắn nó.”
Tim Trầm Trì như muốn tan thành nước.
Nghê Vũ hít sâu một hơi, “Em đã chuẩn bị xong rồi.”
Trầm Trì ôm cậu vào lòng mình, lúc anh cắn tai báo, phát hiện cậu khẽ run lên một cái.
Một người lính mạnh mẽ như vậy mà vẫn sợ tai báo của mình bị cắn mất.
Nhưng dù cho có sợ cậu vẫn sẵn sàng để cho anh cắn.
Trầm Trì không dùng răng cắn mạnh, anh chỉ mím chặt môi.
Đau đớn như trong tưởng tượng không hề xuất hiện, nhưng tai cậu quả thật bị ngậm vào.
Nghê Vũ vội vàng đảo mắt liên tục, “Tiên sinh?”
Trầm Trì buông cậu ra, giúp cậu sửa lại mấy lọn tóc rối.
Nghê Vũ ngẩng đầu lên, đột nhiên nở nụ cười.
Trầm Trì: “Em cười cái gì?”
Nghê Vũ: “Tiên sinh, anh ngậm một miệng lông rồi.”
Nói xong, cậu vươn tay lấy sợi lông dính trên môi Trầm Trì.
Nhưng lúc cậu còn chưa kịp thu tay về thì gáy đã bị Trầm Trì tóm lấy.
Lúc hôn, cậu mở to hai mắt, hình ảnh Trầm Trì phản chiếu trong đôi mắt cậu, cũng phản chiếu cả hình ảnh bầu trời xanh thẳm tuyệt đẹp mà hơn bốn trăm năm qua chưa từng xuất hiện trên tinh cầu này.
Cậu chợt phát hiện, tên của Lam Tinh phu nhân thật sự rất đẹp.
Lúc hôn xong, Trầm Trì nói: “Bây giờ em cũng đầy một miệng lông rồi.”
Nghê Vũ vội vàng thu tai báo lại.
Không cho cắn nữa.
Những ngày bình yên lại trôi qua trong công việc bận rộn, Trầm Trì lại đảm nhiệm một chức vụ quan trọng trong quân đội, còn Nghê Vũ thì đến Trung tâm nghiên cứu gen để hỗ trợ tiến sĩ Bách Lộ và Viêm Hồ.
Về phần Trần, người này đã quen sống tự do tự tại, coi bốn bể là nhà, trước mắt tạm thời ở lại quân đội.
Chắc có lẽ là cảm thấy Lộ Địch thật đáng thương, Nghê Vũ đã trò chuyện tâm tình với Viêm Hồ một lúc.
“Tôi không muốn nói chuyện yêu đương.” Viêm Hồ thật lòng nói: “Nó như vậy là tốt nhất rồi, nếu như nó biết tôi là ai thì cũng không tốt cho cả hai chúng tôi.”
Nghê Vũ cũng không kiên trì nữa, vừa lúc Lộ Địch tình cờ đi tới lấy dữ liệu, anh ta ôm Viêm Hồ lên, vuốt lông mất nửa ngày.
Từ trước đến giờ Viêm Hồ chưa từng được ai vuốt lông, tất nhiên anh ta không giãy giụa.
Nghê Vũ lắc đầu, không hiểu nổi cách hai người này ở bên nhau như thế nào.
Nhưng mà người ta cũng đâu có cần cậu hiểu.
Dù sao thì cậu cũng là một con báo ngốc, đầu báo não báo.
“Ồ, Nghê Vũ đây rồi!” Trần ở dưới lầu phất tay với cậu, “Vừa lúc tôi đến tìm cậu có việc.”
Nghê Vũ sải cánh, trực tiếp bay từ cửa sổ xuống.
Tiến sĩ Bách Lộ vốn luôn ôn hòa cũng không nhịn được gọi với theo: “Ở Trung tâm nghiên cứu không được bay!”
Hôm nay Nghê Vũ vẫn chưa được gãi ngứa, cả người cảm thấy bứt rứt khó chịu, không bay một chút để co giãn gân cốt sẽ thấy không thoải mái.
Sau khi bị nhắc nhở, Nghê Vũ vội vàng thu đôi cánh lại, “Dạ biết rồi, lần sau sẽ không làm thế nữa!”
Trần cười híp mắt, nhìn chẳng có chút ý tốt nào.
Nhưng người này vẫn luôn cười như vậy mà.
“Có chuyện gì vậy?” Nghê Vũ hỏi.
“Lần trước gặp Phượng Hoàng khi còn bé cảm giác như thế nào?” Trần hỏi.
Nghê Vũ sửng sốt một chút nhưng rồi lại không nhịn được cười.
Khi còn bé Trầm Trì gầy gò, cô độc, cậu rất muốn ôm Trầm Trì vào lòng mình.
“Gần đây tôi đang luyện tập điều khiển không gian và thời gian.” Trần lại nói: “Đã thuần thục lắm rồi.”
Nghê Vũ nghe ra ý của những lời này, “Anh có thể đưa chúng tôi quay lại thời điểm đó một lần nữa?”
Trần cười nói: “Đúng vậy.”
Nghê Vũ hỏi: “Điều kiện?”
“Không có điều kiện gì cả.” Trần nói: “Chỉ là lần trước kéo hai người trở về, thấy hai người có chút không cam lòng. Chi bằng lại đưa hai người quay lại một chuyến. Tuy nhiên, hai người cũng không thể ở đó mãi được, những ảnh hưởng khi xuyên không trong một thời gian ngắn có thể bù đắp được, nhưng nếu xuyên trong thời gian dài thì không được, khi hết thời gian, tôi sẽ đưa hai người trở về.”
Nghê Vũ suy nghĩ một chút rồi lại hỏi: “Không có nguy hiểm gì chứ?”
Trần nói: “Tất nhiên là không.”
Nghê Vũ lại hỏi: “Vậy chúng tôi có thể đi trong bao lâu?”
“Một buổi chiều.” Trần nói: “Không thể lâu hơn được.”
“Có thể ngắm cảnh hoàng hôn không?”
“Sau khi mặt trời lặn tôi sẽ đưa hai người trở về.”
Thời không nghịch chuyển, trong dải ngân hà bao la rực rỡ đó, Nghê Vũ nắm tay Trầm Trì, vội vã trở về thời thơ ấu, trở về lúc họ vẫn còn chưa gặp gỡ, ở lại đó một buổi chiều để ngắm ánh tà dương lộng lẫy.