Trầm Mê Ăn Dưa, Tôi Bị Lộ Tiếng Lòng Làm Cả Nhà Bùng Nổ thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bên ngoài biệt thự Lộ gia, Thẩm Đình Bách ngồi trong xe, nhìn cậu thiếu niên ở ghế phụ lái. Sắc mặt cậu tái nhợt, thân hình gầy yếu, trông như một món đồ thủy tinh dễ vỡ, có thể tan tành bất cứ lúc nào.
Thẩm Đình Bách nhìn con trai mình, trong mắt thoáng hiện lên vẻ sốt ruột. Chờ đến khi Thẩm Niên Hiểu ngẩng đầu lên, vẻ mặt gã lại lập tức thay đổi.
Gã dịu dàng nói: "Tiểu Hiểu, con còn nhớ lời cha mẹ dặn không? Bắt đầu từ hôm nay, con chính là Tiểu Lục của Lộ gia. Hãy nhớ kỹ, Lộ gia nhà họ có một người tên là Lộ Hành Chu, con phải hất cẳng thằng nhóc đó đi."
Thẩm Niên Hiểu ngoan ngoãn gật đầu, trên khuôn mặt tái nhợt hiện lên một tia hận ý. Có lẽ vì tâm trạng bất ổn, cậu ho khan, toàn thân run rẩy. Khi ngẩng đầu lên, đôi mắt hơi đỏ hoe, ngấn nước.
Cậu cười nói: "Yên tâm đi, con hiểu rồi ạ."
Cậu căm ghét Lộ gia đến chết, càng ghét Lộ Hành Chu hơn. Từ nhỏ cậu đã biết mình là một công cụ, công cụ để cha mẹ tranh giành tình cảm. Thật là mỉa mai, cha mẹ ruột của cậu không yêu thích đối phương, thế mà lại đi yêu người cùng giới. Mà sự xuất hiện của cậu cũng chỉ để biến vầng trăng sáng trên trời của người kia thành viên ngọc dưới đất, như vậy bọn họ mới có thể chạm vào người đó.
Sở dĩ cậu sinh thiếu tháng nên cơ thể yếu ớt như vậy cũng vì con trai của người kia. Vì con trai của họ đã chào đời nên cậu cũng bị ép sinh ra khi chưa đủ tháng.
Cậu thích đua xe, thích trượt tuyết, thích lướt sóng, nhưng những thứ này cậu không thể nào được chạm vào, bởi vì cơ thể cậu không cho phép. Cậu chỉ có thể an tĩnh ngồi trong phòng nhìn bạn bè cùng lứa tuổi chơi đùa bên ngoài, bị người khác gọi là ma ốm.
Cậu cụp mắt, trong mắt đầy vẻ mỉa mai. Đến Lộ gia rồi, cặp cha mẹ ruột của cậu sẽ không còn cách nào thao túng cậu nữa. Họ đừng hòng sống yên ổn, tất cả đều phải chết chung. Cậu sống tốt thì những người khác cũng đừng mơ, đặc biệt là cha mẹ cậu.
Xe chậm rãi tiến vào Lộ gia, nhìn biệt thự trước mắt, Thẩm Niên Hiểu càng căm hận.
Lộ gia đang tiếp khách ở đại sảnh. Ngoại trừ Lộ Khiếu, tất cả những người khác đều có mặt, gồm có Tần Yên Chức, Tống Khanh, ông ngoại Tống, Lộ Kỳ Dịch, Lộ Vân Nhĩ. Họ đều đang đợi kẻ giả mạo kia đến.
Còn Lộ Hành Chu? Cậu vẫn đang ở trên lầu, Tống Khanh bảo cậu đợi lát nữa hãy xuống.
Ở cổng, Lộ Khiếu đứng nhìn xe của Thẩm Đình Bách càng ngày càng đến gần. Dù hôm nay không khí trong nhà đặc biệt căng thẳng, nhưng khi nghĩ đến Tiểu Lục đã trở về, Khanh Khanh nhất định sẽ tha thứ cho hắn, nên hắn đặc biệt vui vẻ.
Cửa xe mở ra, một thanh niên gầy gò bước xuống. Thẩm Đình Bách đi theo phía sau cậu thiếu niên, gã đi tới trước mặt Lộ Khiếu, vỗ vai Lộ Khiếu nói: "Tôi đã đưa người về cho cậu rồi đây."
Lộ Khiếu gật đầu với Thẩm Đình Bách, rồi ôm nhẹ lấy anh ta nói: "Cảm ơn."
Thẩm Đình Bách vỗ mông hắn nói: "Đều là anh em lớn lên cùng nhau từ nhỏ, khách sáo làm gì?"
Lộ Khiếu tặc lưỡi nói: "Còn vỗ mông tôi nữa là tôi đấm cậu đấy. Hình như cơ thể Tiểu Lục không khỏe lắm?"
Thẩm Đình Bách gật đầu, nói với vẻ mặt nghiêm túc: "Tiểu Lục tương đối yếu ớt vì tuổi thơ vất vả, không được quá kích động. Người nhà cậu..."
Lộ Khiếu hiểu ngay Thẩm Đình Bách đang ám chỉ ai, hắn lắc đầu nói: "Cha tôi vẫn chưa về, ông ấy vẫn ở đây."
Thẩm Đình Bách thở dài nói: "Dù sao thì mọi người hãy cẩn thận. Tiểu Lục từ nhỏ đã lang bạt khắp nơi, không có cảm giác an toàn. Hãy đưa nó vào càng sớm càng tốt. Đừng để Tiểu Lục bị tổn thương."
Lộ Khiếu gãi mũi tỏ vẻ bất đắc dĩ: "Đi vào trước đi."
Hắn nhìn Thẩm Niên Hiểu với vẻ cẩn trọng: "Tiểu Lục, cha đỡ con vào nhé?"
Thẩm Niên Hiểu ngẩng đầu chớp mắt, màu đỏ trong khóe mắt càng đậm. Cậu khẽ gật đầu: "Vâng ạ."
Lộ Khiếu ở bên cạnh giúp đỡ Thẩm Niên Hiểu đi vào trong giống như một gã ngốc. Thẩm Niên Hiểu sững người, cúi đầu, đi theo động tác của Lộ Khiếu bước vào, ánh mắt vẫn nhìn bàn tay Lộ Khiếu đang đỡ lấy mình.
Thẩm Đình Bách nheo mắt đi theo vào.
Đến nơi, Tống Khanh ngẩng đầu nhìn Thẩm Niên Hiểu, không vui cũng chẳng buồn. Lộ Khiếu chỉ nghĩ vợ vui quá nên phấn khởi nói: "Vợ, Tiểu Lục đã trở lại."
Tống Khanh khóe mắt ửng đỏ, hiển nhiên là tức giận, nhìn Thẩm Niên Hiểu nói: "Nó là Tiểu Lục sao?"
Thẩm Niên Hiểu thì khóe mắt lại đỏ hoe, hé môi gọi một tiếng: "Mẹ."
Tống Khanh suýt chút nữa nôn ra. Bà điềm tĩnh nói: "Đừng vội gọi mẹ như thế, cậu thật sự là con tôi sao?"
Thẩm Niên Hiểu có chút bối rối nhìn Lộ Khiếu. Lộ Khiếu mềm lòng nói: "Sao lại không phải, em xem Niên Niên giống anh thế nào này."
Thẩm Niên Hiểu đáng thương nhìn Tống Khanh, trong mắt đầy vẻ đáng thương. Cậu còn hé miệng thở dốc, nhìn Lộ Khiếu với vẻ nhút nhát.
Lộ Khiếu vội nói: "Em phải tin tưởng Đình Bách. Cậu ấy đã kiểm tra rồi, kết quả xét nghiệm cậu ấy làm sao có thể sai được?"
Lộ Hành Chu ở trên lầu đã cười sặc sụa. Hình như cha cậu thật sự là một người có cơ bắp nhưng không có não, không biết tổng giám đốc Lộ tàn nhẫn lạnh lùng trong truyền thuyết, không biết có phải là ông ấy không nữa.
【 Ha ha ha ha, buồn cười chết mất, khi cha đối mặt với mẹ nhìn thật sự đáng thương, đầu óc như bị tình yêu đá bay mất. 】
Ông ngoại Tống ngước mắt nhìn lên lầu, ông liền biết Chu Chu chắc chắn đang nghe lén. Lộ Vân Nhĩ suýt chút nữa bật cười thành tiếng, vẻ mặt vốn nghiêm nghị cũng trở nên dịu dàng hơn.
Thẩm Đình Bách thấy thế nhanh chóng nói: "Chị dâu, trước đó tôi đã đưa Niên Niên đi xét nghiệm, thằng bé đúng là Tiểu Lục. Lúc tôi tìm thấy thằng bé, nó vẫn đang ở tầng hầm, nếu không phải thằng bé đến chỗ tôi hiến máu thì tôi cũng không thể phát hiện ra được. Chị yên tâm, nó không phải đến đây vì tiền đâu."
Tống Khanh thản nhiên liếc nhìn Thẩm Đình Bách một cái. Lộ Khiếu vẫn đang nhìn chằm chằm vợ mình.
Lộ Hành Chu tự 'à' một tiếng trong lòng, Tiểu Niên?
[Chậc chậc, tên của người này là do Thẩm Đình Bách đặt theo tình yêu dành cho lão cha mình đây mà. Thẩm Niên Hiểu, Thẩm Niệm Khiếu (Niệm: nhớ).]
Lộ Khiếu nhíu mày, hắn ngẩng đầu nhìn một vòng xung quanh, âm thanh này từ đâu truyền ra? Sáng nay hắn đã nghe thấy rồi, lúc đó còn tưởng là ảo giác, bây giờ... sao lại xuất hiện nữa?
Tống Khanh nhìn bộ dạng của Lộ Khiếu thật sự không vừa mắt chút nào. Ai ngờ tổng giám đốc Lộ năm đó thâu tóm thương trường, khi về nhà lại biến thành một chú cún ngốc nghếch thế này.
Bà vẻ mặt dịu đi, nhìn Thẩm Đình Bách nói: "Không phải tôi không tin, chỉ là tôi quá sợ hãi. Chúng ta hãy thử xem... Những năm qua, chỉ cần có một tin tức là tôi và A Khiếu lập tức chạy đến, lần nào cũng thất vọng quay về. Những ai tìm đến đều là vì tiền, tôi thật sự..."
Khóe mắt bà đỏ hoe, trông cực kỳ chân thành. Cứ nghĩ đến việc Tiểu Lục vẫn luôn ở bên cạnh mà bà lại không hay biết, nếu không phải đột nhiên có thể nghe được tiếng lòng của Tiểu Lục rồi phát hiện ra chân tướng, bà thật sự không biết sẽ thế nào nữa.
Lộ Khiếu buông tay Thẩm Niên Hiểu ra, hắn sải bước đến ôm Tống Khanh nói: "Khanh Khanh, không phải sợ, không được thì cứ để Đình Bách kiểm tra lại lần nữa là được mà."
Hắn nhìn Thẩm Niên Hiểu với vẻ xin lỗi: "Để con phải chịu thiệt rồi."
Sắc mặt Thẩm Đình Bách nhăn nhó, rồi ngay lập tức lấy lại vẻ dịu dàng: "Được, tôi làm ngay."
Cũng may Giang Minh Nguyệt hiện tại đang ở bệnh viện, trước khi đến gã đã có chút đề phòng, nếu không... sẽ rất phiền phức.
Lộ Khiếu ngước mắt nhìn vào trong nhà lần nữa, xác định không nghe thấy âm thanh đó nữa mới thở phào nhẹ nhõm.
Hắn thật sự không hiểu âm thanh đó đang nói gì, cái tên Thẩm Niên Hiểu thì có sao? Đình Bách thích hắn? Sao có thể? Bọn họ là anh em mà.
Khanh Khanh mới là người hắn yêu.
Tống Khanh ngẩng đầu gật nói: "Được, để Vân Nhĩ đi giúp đỡ đi."
Thẩm Đình Bách gật đầu, gã không chút nghi ngờ. Gã và Lộ Khiếu đã quen biết nhau từ nhỏ, Lộ Vân Nhĩ cũng do gã nhìn từ bé đến lớn. Đến lúc đó chỉ cần tìm cớ đánh lạc hướng Lộ Vân Nhĩ là được.
Thẩm Đình Bách nhìn vẻ mặt ủy khuất của Thẩm Niên Hiểu nói: "Vậy Tiểu Niên cứ đợi ở đây, tôi sẽ đi rồi quay lại ngay."
Lộ Vân Nhĩ tươi cười, nói: "Đi thôi, chú Thẩm, đi nhanh về nhanh."
Thẩm Niên Hiểu vẫn duy trì vẻ thanh khiết như bông sen, 'dạ' một tiếng. Thẩm Đình Bách bứt mấy cọng tóc trên đầu Thẩm Niên Hiểu, Tống Khanh cũng đưa cho Lộ Vân Nhĩ mấy cọng tóc.
Hai người cùng đi đến bệnh viện của Thẩm Đình Bách.
Xe đi được nửa đường, Lộ Vân Nhĩ mới cười cùng Thẩm Đình Bách nói: "Chú Thẩm, ngại quá, mẹ tôi cũng vì lo lắng thôi, không phải là không tin chú đâu."
Thẩm Đình Bách dịu dàng gật đầu nói: "Chú biết, mẹ con vẫn luôn như vậy mà."
Lộ Vân Nhĩ 'ừ' một tiếng rồi nói: "Vừa rồi cháu mới nhận được một tin tức, phải đến phòng làm việc một chuyến. Chú cứ làm kiểm tra luôn một thể là được, cháu sẽ đến bệnh viện tìm chú sau."
Thẩm Đình Bách đương nhiên cầu còn chẳng được, gã thả Lộ Vân Nhĩ ở dưới phòng làm việc của cậu ta.
Tại Lộ gia, Thẩm Niên Hiểu ngoan ngoãn ngồi trên ghế sô pha. Tống Khanh chăm chú nhìn cậu ta. Bà vẫn không hiểu, đến bây giờ vẫn chưa nghĩ kỹ được một chuyện: năm đó Lộ Khiếu không ngủ với Giang Minh Nguyệt thì tại sao Lộ Khiếu lại không phủ nhận? Dù sao chưa làm thì vẫn có thể cảm nhận được mà, đúng không?
Uống say rồi thì cũng không cứng nổi nữa, vậy rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?
Lộ Hành Chu trên lầu cũng tò mò, cậu hỏi cây lan điếu: "Lan à, có biết vì sao cha tôi lại cho rằng ông ấy đã ngủ với Giang Minh Nguyệt không? Trong sách cũng không nói rõ, chỉ nói bọn họ không ngủ với nhau."
Lan điếu lười biếng cất tiếng nói: "Việc này ta đúng là biết, cha anh tên là Lộ Khiếu đúng không?"
Lộ Hành Chu gật đầu nói: "Đúng rồi, vậy rốt cuộc tình huống là thế nào?"
Lan điếu líu lo chia sẻ câu chuyện mình hóng hớt được với Lộ Hành Chu. Nó cũng chưa từng thấy con người nào kỳ lạ đến mức đó. Lúc đó chuyện này cũng rất hot trong giới thực vật thích buôn chuyện.
Ngay lúc Lộ Khiếu đang cân nhắc nên làm gì để làm dịu đi bầu không khí này, tiếng cười điên cuồng từ trên lầu vọng xuống.
【 Ha ha ha ha ha ha ha ha, thôi xong rồi, tôi sắp cười chết mất thôi. Thật hay giả vậy? Tôi không ngờ mọi chuyện lại ra nông nỗi này đấy. Cha tôi thật sự làm anh khóc ngất đó, sao lại có người thảm như ông ấy vậy?】
Những người dưới lầu cùng nhìn lên lầu. Chỉ có Thẩm Niên Hiểu vẻ mặt ngơ ngác. Lộ Khiếu vẻ mặt phẫn nộ, trong mắt hắn chỉ có Lộ Hành Chu ở trên lầu, cho nên tiếng cười vừa rồi cùng với những lời đó chỉ có thể là Lộ Hành Chu.
Giọng nói cũng giống hệt Lộ Hành Chu!
Hắn nhìn những người khác nói: "Mọi người có nghe thấy âm thanh gì không?"
Những người khác còn chưa nói gì thì Thẩm Niên Hiểu đã lắc đầu, giọng nói nhỏ như muỗi: "Không ạ."