Chương 6

Trầm Mê Ăn Dưa, Tôi Bị Lộ Tiếng Lòng Làm Cả Nhà Bùng Nổ thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lộ Vân Nhĩ chống cằm, chăm chú quan sát Lâm Cầm Ý. Người đối diện có vẻ khá bất an, ánh mắt luôn cúi gằm xuống đất, không dám đối diện với hắn.
Thật ra, khuôn mặt và một số đường nét của Lâm Cầm Ý rất giống hắn. Nếu nói Lâm Cầm Ý giống hắn, thì Lộ Hành Chu lại không hề giống hắn chút nào.
Đặc biệt là khí chất, khí chất của hai người hoàn toàn khác biệt. Người thanh niên trước mặt có vẻ hơi hướng nội, nói trắng ra là trông yếu ớt, dễ bị bắt nạt, nói cách khác là yếu đuối nhu nhược.
Hắn thật sự không hiểu tại sao người này lại sẵn sàng làm thế thân cho người khác. Nghĩ đến việc có người phải thông qua người khác để nhớ đến mình, Lộ Vân Nhĩ liền muốn chửi thề vào mặt kẻ đó.
Nếu Lâm Cầm Ý là thế thân, vậy hắn thật sự là Bạch Nguyệt Quang chết tiệt kia sao? Lộ Vân Nhĩ thật sự muốn chửi thề một tiếng: bạch nguyệt quang cái quái gì chứ, ai thích làm bạch nguyệt quang đâu. Ai muốn thì cứ lấy đi, nghĩ đến đã thấy nổi da gà.
Lâm Cầm Ý hít sâu một hơi. Gã thật sự không ngờ lại gặp Lộ Vân Nhĩ ở đây, với tư cách là người thay thế cho chính Lộ Vân Nhĩ. Khi xuất hiện trước mặt Lộ Vân Nhĩ, gã cảm thấy mình thật kém cỏi. Lộ Vân Nhĩ là diễn viên hàng đầu, là Ảnh Đế trẻ tuổi nhất. Anh ấy luôn giữ mình trong sạch từ khi ra mắt, chưa từng vướng phải bất kỳ scandal nào.
Lộ Vân Nhĩ có tính cách ôn hòa, lịch sự với mọi người. Hắn giống như một ngôi sao rực rỡ. Không, phải nói chính xác hơn, bản thân hắn chính là một ngôi sao rực rỡ.
Còn gã, gã chỉ là một người mới vào nghề. Vì trông hơi giống hắn nên gã được hưởng ké chút danh tiếng, nhận được tài nguyên và tiền bạc.
Đạo diễn Chu lật kịch bản trong tay ra nói: "Cậu thử diễn một đoạn cảnh Thẩm Diễm và những người khác vừa chiến đấu với quái vật, vừa bị thương đi."
Lâm Cầm Ý gật đầu, gã chậm rãi thở ra, toàn bộ vẻ mặt bắt đầu nghiêm túc, tìm một chỗ nằm xuống.
Gã che ngực, rồi trên mặt nở một nụ cười rạng rỡ. Gã vừa cười vừa ho khan, quay đầu về phía khoảng không bên cạnh và nói: "Nhìn xem, ta đã nói chúng ta làm được mà."
Nói xong, gã giơ tay lên như muốn che đi ánh nắng chói chang trên đầu, nói: "Tu luyện thì không được sợ hãi điều gì cả!"
Sau khi kết thúc màn trình diễn này, Lâm Cầm Ý đứng dậy và cúi đầu chào đạo diễn cùng những người khác.
Lộ Hành Chu thầm tặc lưỡi hai tiếng: 【Không hổ là vai chính thụ, nhìn biểu cảm này, thật đáng tiếc. Cuộc đời Lâm Cầm Ý thật bi thảm. Cha thì nợ nần cờ bạc chồng chất. Mẹ thì ốm đau triền miên, còn em gái thì đang đi học, khiến anh ta hoàn toàn suy sụp. 】
【Chính vì cha mắc nợ, mẹ cần tiền chữa bệnh, em gái anh ta thì muốn đi học nên không còn cách nào khác đành phải chấp nhận sự bao nuôi của Cố Sâm. 】
【Trong nguyên tác, hình như Lộ Vân Nhĩ không quá vừa lòng với vẻ nhát gan rụt rè của Lâm Cầm Ý, hơn nữa tuy rằng Lâm Cầm Ý biểu hiện mọi thứ đều hoàn hảo, nhưng vẫn còn chút gượng gạo. Sau đó chọn được người phù hợp nên anh ta không được chọn. Nhưng Lâm Cầm Ý vẫn được Cố Sâm ráng sức nhét vào đoàn phim dưới danh nghĩa thăm đoàn, tạo cơ hội ngẫu nhiên gặp được anh hai, đôi lúc cứ lượn lờ trước mặt anh hai, cùng anh hai nói chuyện trên trời dưới đất, bề ngoài giả vờ là người nho nhã lễ độ, nhưng trên thực tế người này chính là một kẻ bệnh kiều với ham muốn chiếm hữu kinh khủng. 】
Đạo diễn Chu gật đầu, sau đó cười nói với Lâm Cầm Ý trước mắt: "Không tồi, chờ thông báo nhé."
Lâm Cầm Ý gật đầu, xoay người đi ra ngoài. Đạo diễn Chu nhìn Lộ Vân Nhĩ nói: "Thằng nhóc này cũng có chút thiên phú không tồi đấy chứ, tuy còn hơi gượng gạo nhưng có khí phách của thiếu niên nha."
Lộ Vân Nhĩ ngẩng đầu, nghĩ đến lời Lộ Hành Chu vừa nói. Lâm Cầm Ý quả nhiên là một người tài năng, khi diễn xuất cả người như lột xác, nhưng khí chất lại không phù hợp với vai diễn.
Lộ Vân Nhĩ gật đầu nói: "Ừ, hình tượng cũng coi như phù hợp."
Đạo diễn Chu ậm ừ một tiếng, rồi cho gọi người tiếp theo. Người tiếp theo là một diễn viên nam trẻ mới nổi. Đạo diễn Chu yêu cầu diễn viên này diễn lại cảnh vừa nãy của Lâm Cầm Ý. Người này diễn trông rất thuận buồm xuôi gió, nhưng vì quá mức tuân thủ trình tự nên diễn xuất lại trở nên cứng nhắc, giống như một thiếu niên ngạo mạn, tự đại.
Đạo diễn Chu yên lặng lắc đầu, bên cạnh Lộ Vân Nhĩ cũng không quá vừa lòng.
Lộ Hành Chu, thấy không ai chú ý đến mình, liền cầm lấy bình nước tưới một chút vào chậu cây phát tài bên cạnh.
"Thêm nữa, thêm chút nữa đi. Khát chết mất rồi."
Lộ Hành Chu lại đổ thêm một chút vào thân chậu. Cây phát tài hài lòng vươn những cành lá của mình ra, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Thoải mái quá đi, mấy người ở đây thật đáng ghét, toàn quên tưới nước cho mình."
Lộ Hành Chu thấp giọng lẩm bẩm: "Đúng rồi, đất của ngài khô hết rồi."
Cây phát tài ngừng lại, vẻ mặt nửa tin nửa ngờ nói: "Cậu có thể nghe thấy tiếng nói của tôi sao?"
Lộ Hành Chu cười tủm tỉm gật đầu. Giọng cây phát tài vui vẻ gấp hai ba lần, ríu rít nói: "Con người có thể hiểu được tiếng nói của tôi sao? Cậu chính là Tiểu Hành Chu mà lão Quế già kia nhắc đến đó hả?~"
Lộ Hành Chu trừng mắt nhìn cây phát tài. Cây phát tài tiếp tục nói: "Tôi cứ tưởng lão Quế già cả nên hồ đồ rồi, hóa ra là thật nha~"
Lộ Hành Chu yên lặng gật đầu nói: "Hình như là vậy, nhưng... Nhà của chúng ta cách nơi này không gần, làm sao ngài biết được ạ?"
Cây phát tài đắc ý cười hắc hắc hai tiếng nói: "Trong thế giới thực vật của chúng tôi có những kênh truyền tin đặc biệt. Không chỉ mình tôi, tất cả thực vật có thể trò chuyện với nhau trong Đế Đô đều biết về chuyện này."
Lộ Hành Chu gật đầu, hóa ra thực vật có một cách đặc biệt để truyền tin, cũng không khác mấy so với việc con người gửi tin nhắn.
Cây phát tài đang vô cùng nhàm chán, nhìn Lộ Hành Chu, nhỏ giọng nói với cậu: "Cậu nhìn người kia kìa, tôi nói cho cậu biết, cứ mỗi tuần cậu ta lại đi 'thụ phấn' cho ba người khác nhau, kết quả là bị nhiễm bệnh rồi đó. Hai ngày trước còn đi bệnh viện kiểm tra. Cây đa già ở bệnh viện kia nói 'bên dưới' của cậu ta đã 'nở hoa' rồi. Kinh chưa."
Lộ Hành Chu hít một hơi, cậu nhìn diễn viên kia, người này không phải đã kết hôn rồi sao?
【Kết hôn rồi mà vẫn còn đi lăng nhăng được luôn hả? Ảo thật đấy, bên dưới còn 'nở hoa' bung bét. Eo ơi, thấy gớm chết đi được, phì phì phì! 】
Vẻ mặt Lộ Vân Nhĩ thay đổi, nhìn người trước mắt. Hắn nhớ rõ người này nổi tiếng trên mạng vì yêu vợ thương con.
Lộ Vân Nhĩ liếc nhìn người trước mắt với vẻ ghét bỏ, coi như mình không biết gì về chuyện này, mặc cho Lộ Hành Chu và cây phát tài nhỏ giọng rầm rì với nhau, chia sẻ những gì mình nghe được cho đối phương.
Cây phát tài cười hì hì tiếp tục nói: "Đúng vậy, để tôi nói cho cậu biết, tên béo đằng kia là một trong số họ."
Lộ Hành Chu nhìn qua tên béo mà cây phát tài chỉ, vẻ mặt có chút vi diệu...
【biên kịch... không biết anh ấy có bị nhiễm bệnh không... Drama trong giới giải trí quả nhiên rất hấp dẫn. Ahhhhh, mình thật sự rất muốn quay lại nghề cũ. Thật khó chịu khi không thể chia sẻ drama cho người khác được. 】
Lộ Vân Nhĩ một bên xem người này diễn, một bên cùng theo Lộ Hành Chu ăn drama. Tuyệt thật, chân đạp ba thuyền luôn, đúng là một drama thối nát.
Lộ Vân Nhĩ liếc nhìn biên kịch với ánh mắt có chút vi diệu, có nên nhắc nhở anh ta rằng người này đang bị bệnh không?
Nhưng, quay lại làm nghề cũ là sao?
Sau khi người đàn ông này diễn xong, anh ta đến thử vai nam ba, dù sao thì anh ta cũng rất tự tin vào khả năng diễn xuất của mình...
Cuối cùng... Anh ta liếc nhìn biên kịch rồi nháy mắt. Biên kịch ngượng ngùng cười, rồi quay sang đạo diễn Chu bên cạnh nói: "Cậu ta diễn không tồi, còn anh thấy sao?"
Đạo diễn Chu cũng hiểu, cảm thấy anh ta nắm bắt cảm xúc và diễn giải nhân vật rất tốt. Ông nhìn Lộ Vân Nhĩ ở bên cạnh. Lộ Vân Nhĩ lặng lẽ đến gần đạo diễn nói nhỏ hai câu, rồi liếc nhìn biên kịch bên cạnh.
Đạo diễn cũng lộ ra vẻ mặt khó tả, nhìn người đàn ông trước mặt, rồi lại nhìn sang biên kịch bên cạnh.
Ông nhìn người đàn ông đang tủm tỉm cười nói: "Không tồi, chờ thông báo nhé."
Người đàn ông gật đầu định bước ra ngoài. Đạo diễn Chu xoay mặt nhìn biên kịch nói: "Tiểu Liễu à, hay tôi cho cậu nghỉ phép một ngày, cậu đi bệnh viện kiểm tra đi nhé?"
Lộ Hành Chu động lỗ tai, radar báo drama vang lên. Đạo diễn Chu biết rồi sao?
Kịch tính rồi đây!!