Tiếng lòng của Tiểu Lục và bí mật chấn động

Trầm Mê Ăn Dưa, Tôi Bị Lộ Tiếng Lòng Làm Cả Nhà Bùng Nổ

Tiếng lòng của Tiểu Lục và bí mật chấn động

Trầm Mê Ăn Dưa, Tôi Bị Lộ Tiếng Lòng Làm Cả Nhà Bùng Nổ thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lộ Hành Chu bưng phần thức ăn mình chuẩn bị xong đi xuống lầu, vừa hay nhìn thấy mẹ mình đang lặng lẽ rơi nước mắt. Cậu thoáng khó hiểu, nhưng nghĩ đến tình cảnh hiện tại của mình, tốt nhất là không nên lên tiếng. Cậu chỉ liếc nhìn một cái rồi đi thẳng về phía căn bếp dành riêng cho thú cưng ở phía sau.
Tống Khanh vẫn dán chặt ánh mắt vào bóng lưng cậu, tay nắm lấy áo Lộ Vân Nhĩ, bà nghiêm nghị nhìn hắn nói: "Mẹ không muốn đợi thêm nữa."
Lộ Vân Nhĩ xoa trán, đáp: "Mẹ có ảnh bà ngoại không ạ?"
Tống Khanh suy nghĩ một lát, ảnh của mẹ bà đều do cha bà cất giữ. Bà nheo mắt, vẻ mặt đầy tính toán: "Nói với anh trai con, nghĩ cách giữ chân cha con lại. Mẹ sẽ nhờ ông nội con đến đây một chuyến, như vậy mẹ sẽ có cớ để làm xét nghiệm với Tiểu Hành."
Khả năng hành động của Tống Khanh vô cùng mạnh mẽ, vừa lập ra kế hoạch là bà liền gọi điện cho cha mình. Lộ Vân Nhĩ còn có thể nói gì nữa, đương nhiên là giúp mẹ rồi.
Hắn gửi tin nhắn cho Lộ Kỳ Dịch, Lộ Kỳ Dịch trả lời "ok" và nói sẽ lập tức quay về.
Mọi việc đã sẵn sàng, Tống Khanh nở nụ cười tươi rói, bà nhìn về phía hậu viện, bên tai vang lên một giọng nói trong trẻo.
【Mình chuẩn bị xong rồi, sẽ tặng một món quà cho Thẩm Đình Bách. Giang Minh Nguyệt bên kia hình như cũng đã trở lại. Đúng là của trời cho! Bọn họ vừa ra ngoài là sẽ giẫm phải phân chó, đi đường bị chim ị lên người. Nếu lỡ chó mèo bị họ hại thì không hay lắm. Tên thiếu gia giả mạo kia cũng đã về rồi. Nhưng mà sao mấy ngày nay mẹ mình lại về nhỉ? Có gì đó lạ nha. 】
Tống Khanh trợn tròn mắt nhìn Lộ Vân Nhĩ nói: "Cái này..."
Lộ Vân Nhĩ vừa thấy biểu cảm của mẹ liền biết bà cũng có thể nghe thấy. Hắn gật đầu: "Đúng vậy, chính là tiếng lòng của Tiểu Lục."
Tiếng lòng của Lộ Hành Chu vẫn tiếp tục vang lên. Cậu đang đóng gói đồ ăn vặt. Ở đây toàn là nguyên liệu tốt, tuy rằng đối với con người có thể không ngon miệng lắm, nhưng đối với động vật, lại cực kỳ hấp dẫn.
【He he he, chuẩn bị ổn thỏa rồi. Lát nữa sẽ tìm thụ gia gia giúp mình gọi mấy bé đáng yêu lại đây. Lần này, Giang Minh Nguyệt xông tới làm vẻ nguy hiểm lắm, nhưng cũng chỉ có thể làm trò hề mà thôi. Thật ra mà nói, Giang Minh Nguyệt thích chính là mẹ mình thì phải. Cô ta thật sự chỉ nhắm vào mẹ mình, không thèm nhìn đến cha mình luôn. Chờ đến khi mẹ mình đau khổ, thương tâm, hoàn toàn từ bỏ xong thì cô ta liền nhảy vào an ủi mẹ mình các kiểu. 】
Nụ cười trên mặt Tống Khanh cứng đờ. Con trai, con có biết con đang nói chuyện không vậy.
【Hừ, nói không chừng sau khi mình đi xong, tên thiếu gia giả mạo đó lại muốn bỏ đá xuống giếng nữa, nhưng Giang Minh Nguyệt sẽ ngăn lại. Hơn nữa, mình vừa rời khỏi nhà, Giang Minh Nguyệt sẽ đến tìm mình, đối xử với mình rất tốt, thật sự chỉ là hỏi han ân cần nhờ giúp đỡ... Còn điên cuồng nói xấu mẹ với mình nữa...】
Lộ Hành Chu đã tìm ra điểm mấu chốt, Lộ Vân Nhĩ cũng cảm thấy có lý một cách kỳ lạ.
Vậy ra, cha và mẹ hắn đều bị người khác mơ ước sao? Không phải chứ... Sao nhà mình toàn những chuyện độc lạ không vậy? Hừm....
【Thôi bỏ đi, chuyện này cũng không còn quan trọng nữa. Hôm nay mình trước tiên chuẩn bị kịch bản của mình. Tên tác phẩm sẽ là "Tổng tài phản diện sau khi thức tỉnh", hì hì hì hi, anh cả vai phản diện sẽ được đổi thành vai chính! 】
Nghe tiếng cười quỷ dị đó, Lộ Vân Nhĩ thầm mặc niệm cho Lộ Kỳ Dịch một chút. Hắn cũng cảm giác, kịch bản này nhất định sẽ rất "bạo"...
Tống Khanh vẫn còn chìm sâu trong tình mẫu tử. Bà mặt mày rạng rỡ nói: "Xem ra nội tâm Tiểu Lục thật hoạt bát. Tiểu Lục của mẹ chịu nhiều đau khổ như vậy mà trong lòng còn thú vị đến thế. Tiểu Lục còn muốn viết kịch bản nữa, mẹ sẽ là người đầu tiên đầu tư cho thằng bé!"
Lộ Vân Nhĩ còn có thể nói gì nữa. Hắn chỉ có thể lặng lẽ gửi cho anh cả một biểu tượng chúc phúc. Tuy nhiên, hắn hy vọng Lộ Hành Chu vẫn còn chút tình anh em, tốt nhất là che mờ tên anh cả đi.
【Nhưng mà diễn viên thì không dễ tìm được. Để mình tìm xem có viên ngọc ẩn nào không. Cái này! Lâm Thanh Tuyền! 】
【Sao lại là anh ta à? Hừm, bố anh ta lên tận show khóc lóc kể khổ nói Lâm Thanh Tuyền là đồ bất hiếu, không quan tâm bệnh tình của ông ta. Ông ta bị bệnh mà anh ta chẳng cho ông ta một xu nào.】
Lộ Vân Nhĩ cũng biết chuyện này. Trước đây, hắn có một đánh giá khách quan về Lâm Thanh Tuyền: kỹ thuật diễn không tồi, ngoại hình độc đáo, vẻ ngoài lạnh lùng và đẹp đẽ. Nhưng về sau, cha y nhận một chương trình phỏng vấn. Tin tức về y lập tức dậy sóng, nghe nói ngay khi phỏng vấn, y đã bị khóa tài khoản, cho nên tài khoản gì đó đều bị công ty thu hồi, cả người nợ ngập đầu, gần đây đều không có tin tức gì về y cả.
Lộ Hành Chu ngồi xuống cạnh cây quế, lấy điện thoại di động ra tìm kiếm tin tức về Lâm Thanh Tuyền, vừa tìm vừa phàn nàn.
【Vái gì mà bất hiếu chứ? Nếu mình là Lâm Thanh Tuyền, mình đã vả lão cha nuôi kia cho tàn phế luôn rồi. Ông ta không phải muốn dưỡng lão sao? Mình sẽ đưa ông ta vào bệnh viện tâm thần để ông ta ở đó mà dưỡng với chả lão! Mình nhìn mặt mũi của ông ta liền biết là không thể sinh ra được khuôn mặt như Lâm Thanh Tuyền đâu. 】
【Mình nhớ rõ... Lâm Thanh Tuyền là bị lão cha nuôi này bắt cóc đi, hay là nói Lâm Thanh Tuyền bị tình nhân của cha y cùng lão cha nuôi cấu kết với nhau bắt cóc đi nữa chứ. 】
Lộ Vân Nhĩ hít một tiếng, tay vô thức cầm lấy trái cây trên bàn. Bên cạnh, Tống Khanh cũng im lặng thả chân đang bắt chéo xuống, tập trung tinh thần nghe ngóng.
Tiếp tục đi nào, bọn họ muốn nghe!
Nghĩ vậy, Lộ Hành Chu đứng dậy. Cậu đã quyết định rồi, sẽ chọn anh ta.
【Chốt sổ Lâm Thanh Tuyền! Dù sao thì mình đều biết bằng chứng ở đâu, cha mẹ của Lâm Thanh Tuyền là ai mình cũng rõ ràng. Đúng rồi, trước tiên hãy hỏi về hoàn cảnh gia đình của Lâm Thanh Tuyền đã. 】
Đại thụ lay động nhánh cây, chẳng bao lâu tin tức truyền ra. Cây hoa quế đại khái kể cho Lộ Hành Chu nghe một chút về tình huống của cha mẹ ruột Lâm Thanh Tuyền. Lộ Hành Chu tấm tắc hai tiếng, nhỏ giọng nói: "Nữ trung hào kiệt? Bội phục đấy."
【Mẹ của Lâm Thanh Tuyền thật sự lợi hại. Lâm Thanh Tuyền vừa mất tích, bà ấy liền đưa cho cha Lâm Thanh Tuyền một loại thuốc triệt sản. Loại thuốc này cũng có thể gây vô sinh... Vậy thì bây giờ cha anh ta đang "rụng" ở đâu bên ngoài rồi? 】
Lộ Hành Chu còn muốn tiếp tục hỏi về tình huống như thế nào thì bị một trận âm thanh ầm vang đánh gãy dòng suy nghĩ. Cậu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, một chiếc trực thăng màu đen cực ngầu xuất hiện phía trên căn nhà, chậm rãi hạ cánh xuống nơi có đường băng.
Tống Khanh vừa nghe thấy âm thanh này liền biết anh trai và cha của bà đã tới rồi. Bà mới "ăn dưa" được một nửa thôi mà, đã bị âm thanh này cắt ngang. Biểu cảm của bà có chút vặn vẹo, a a a a, mới hóng được có một nửa câu chuyện thôi mà! Bà thật sự muốn biết chuyện tiếp theo như thế nào, cũng muốn biết quá trình cụ thể nữa!