Bóng xuân: Đêm gió nổi sóng

Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn

Bóng xuân: Đêm gió nổi sóng

Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trên mái ngói lấm tấm sương xuân, hai con chim bồng chanh đang đậu lại. Gió đêm đầu xuân thổi không yên, lúc dịu xuống khi hoàng hôn buông, lúc lại mạnh lên theo ánh trăng. Đêm gió cao, mây mỏng sương thưa, tiếng chuông báo trên đỉnh bảo tháp Vĩnh Ninh phía tây phố Ngự vang vọng, tiếng leng keng vang xa hơn mười dặm.
Trương Đạc ngồi lật giở cuốn “Thế bút của bốn thể chữ”, khói hương từ lư hương Bác Sơn lượn lờ bên cạnh hắn. Bóng hoa rụng xào xạc, loang lổ trên khung cửa sổ. Hắn đưa sách tới dưới ánh đèn, lấy tay làm bút, bắt đầu mô phỏng theo lối chữ chương thảo của Vi Đản lên tấm chiếu gỗ đào, cổ tay đè xuống, ngón tay di chuyển, nét chữ như rồng uốn lượn, lúc vươn dài lúc thu lại đầy biến ảo.
Đèn trong đình đã thắp. Tượng Quan Âm được ánh sáng từ ngoài cửa sổ rọi vào, sáng một nửa. Ngoài cửa có tiếng bẩm báo: “Lang chủ, Tống Thường Thị nội cung sai người đến mời.”
Trương Đạc đặt cuốn sách xuống, trên ô cửa sổ trước mặt phản chiếu một bóng hình mảnh mai. Xiêm y bị gió thổi, lay động lật phật, tựa như sắp thổi bay cả thân hình gầy gò ẩn sau lớp xiêm y đó.
“Ai ở ngoài đó?” Bóng hình đó khẽ run lên, nhưng không đáp lời. Một lúc lâu sau, Giang Lăng mới lên tiếng thưa: “Là Tịch Ngân cô nương.”
“Vào đi.”
Cánh cửa mở ra, tiếng kẽo kẹt vang lên, một tràng tiếng chuông đồng lanh lảnh lọt vào tai, Tịch Ngân nghiêng mình bước vào. Nàng hơi ho, tâm trạng bất an khiến dạ dày vô cùng khó chịu, đôi gò má nóng bừng, mắt cũng hơi hoa lên. Lúc này hai tay nàng vẫn còn bị trói, ngước mắt thấy Trương Đạc ngồi trước bàn gốm, nhất thời thẹn thùng lẫn sợ hãi, không biết nên đứng yên tại chỗ hay làm gì.
Trương Đạc đứng dậy, thuận tay rút đoản đao trên giá xuống. Hắn một tay túm lấy bàn tay nàng đang định rụt lại, dứt khoát đưa mũi đao vào khe dây thừng, gẩy nhẹ, một mặt cất tiếng hỏi vọng ra ngoài: “Nội cung có chuyện gì?”
“Trung Lĩnh quân vừa bắt được vài nữ phạm bỏ trốn ngoài thành. Đêm nay định tra tấn hành hình.” Tịch Ngân cúi đầu nhìn Trương Đạc, hắn hơi khom lưng, đã cắt đứt được một nửa sợi dây trói cho nàng. Hắn không biểu lộ cảm xúc, tiếp tục hỏi: “Đại tư mã đã đi rồi sao?”
“Vâng, Đại tư mã chủ trì thẩm vấn, Lưu Thường Thị giám sát. Nghe người đến báo nói, mấy nữ nhân kia đều đã bị dùng hình một lượt rồi.” Nghe Giang Lăng nói vậy, tim Tịch Ngân thắt lại, cổ họng nghẹn ứ, đột ngột bật ra tiếng ho. Cánh tay nàng run bắn lên, khiến sống đao lật ngược, lưỡi đao sắc bén suýt nữa cứa vào phần hổ khẩu. Trương Đạc giữ vững chuôi đao, ấn mạnh cổ tay nàng lại. Lưỡi đao lướt qua hổ khẩu, may mà không để lại vết cứa rỉ máu nào.
“Sợ rồi sao?”
Nàng không lên tiếng.
“Đó đều là những kẻ chết thay cho ngươi đấy.” Lời nói ấy như ép ra nước mắt của nàng.
Nàng nhìn chằm chằm vào cổ tay mình, không dám cử động nữa. Trương Đạc liếc nhìn nàng một cái: “Lúc giết người sao không thấy sợ?”
“Ta không muốn giết người…”
Hắn không thèm để ý đến nàng, siết chặt lấy cánh tay nàng.
“Giơ tay cao lên.” Nàng không dám làm trái, vội nén đau đưa tay lên trước mặt hắn, nhưng vẫn không nhịn được mà ho khẽ vài tiếng.
“Ngươi ho cái gì! Nhịn đi.” Dáng vẻ hắn cầm đao quát mắng quả thực rất đáng sợ, dọa nàng vội vàng đáp: “Không dám nữa!”
Dứt lời, lưỡi đao xoay ngược, rạch đứt tất cả những sợi dây thừng còn lại một cách dứt khoát. Luồng khí nàng đang nín thở trong cổ họng còn chưa kịp thoát ra, lại nghe người trước mặt nói: “Nếu lúc đó tay ngươi đủ lực, một đao kết liễu tên kia thì đã không có bao nhiêu chuyện rắc rối như hiện giờ.”
Chẳng hiểu sao, lời này nghe qua lại có vẻ oán trách một cách không đúng lúc.
Tịch Ngân nén cơn ho ngước nhìn lên, thấy hắn đang lau đao dưới ánh đèn, lưỡi đao trắng loáng làm mắt người ta chói lòa. Hắn dứt khoát tra đao vào vỏ, thuận tay đặt nó lại lên giá, rồi nói với Giang Lăng ở bên ngoài: “Chỉ có vài nữ nhân đó thôi sao? Hiện giờ bọn họ đã khai ra những gì?”
“Nghe nói còn triệu thẩm tên lính Trung Lĩnh quân bị khoét mắt hôm đó, nhưng hắn ta đã bị dọa đến mất mật, chỉ nói là đã thấy lang chủ ở đường Đồng Đà, ngoài ra không nói thêm gì khác. Nhưng đám nữ nhân kia không chịu nổi cực hình, Đại tư mã đại nhân hỏi gì là họ nhận nấy, khai ra không ít lời bất lợi cho lang chủ. May mà Lưu Thường Thị đã tận mắt thấy nữ nhân hành thích đêm đó nên không hoàn toàn tin tưởng, vì vậy sai người tới mời lang chủ cùng tới nghe thẩm vấn.”
“Ở nơi nào?”
“Ở đại ngục Đình úy.”
“Còn Triệu Khiêm đâu?”
“Triệu tướng quân nghe được chuyện này thì đã phi ngựa qua đó từ sớm rồi.”
“Hồ đồ, đi trói hắn về đây cho ta.”
Giang Lăng khó xử, chắp tay thưa: “Tính tình của Triệu tướng quân, trước nay chỉ nghe lời của lang chủ, bình thường chỉ có ngài ấy trói chúng nô, làm gì có chuyện chúng nô trói được ngài ấy. Hơn nữa ở đại ngục Đình úy, chúng nô cũng không tiện làm càn ở đó.”
Trương Đạc nghe vậy thì im lặng, khẽ bực bội gạt xấp sách trên chiếu sang một bên, lát sau nói: “Chuẩn bị ngựa.”
Giang Lăng đáp vâng, rồi liếc nhìn bóng hình gầy gò trong phòng, do dự một hồi mới hỏi tiếp: “Người kia đã được đưa đến phòng thẩm hình rồi, lang chủ…”
Trương Đạc ừ một tiếng. “Ta có ở đó hay không cũng vậy, không được lấy mạng người, còn lại ngươi cứ liệu mà làm. Chỉ hỏi y đúng một câu thôi.” Hắn nói đến đây, giọng nói bỗng khựng lại. Một vệt bóng xanh không rõ là vật gì đổ lên sống mũi hắn, tạo thành một vệt dài. Tịch Ngân ngước đầu nhìn, thấy đó là ngón tay của pho tượng Quan Âm. Lúc này hình ảnh đó in lên mặt hắn, lại giống như một vết sẹo cũ đóng vảy, trông vô cùng dữ tợn.
Giang Lăng mãi không đợi được câu sau, đứng đợi nửa ngày, cuối cùng mới đánh bạo hỏi: “Hỏi y chuyện gì ạ?”
Trương Đạc xoay người cúi đầu, vươn tay chạm vào chuôi chiếc đao vừa cắt dây thừng lúc nãy. “Cứ hỏi y, có phải là cố nhân ở Đông Quận hay không.”
Giang Lăng sững sờ, khẽ nói: “Lang chủ… muốn nghe y đáp gì?”
“Không quan trọng. Cứ dùng hình là được.” Nói xong, hắn tùy ý gạt tấm màn che trước mặt, sải bước đi thẳng ra ngoài.
Giang Lăng không dám hỏi thêm, tận mắt thấy thần sắc của nữ nhân phía sau hắn đang sụp đổ dần.
Cũng không biết có phải Trương Đạc vì kiêng dè cảm nhận của nàng hay không, mà hắn lại cố ý giấu đi cái tên Sầm Chiếu. Tuy nhiên, nàng rõ ràng đã nghe ra manh mối, thấy Trương Đạc định đi, nàng liền vội vàng chạy tới túm lấy tay áo hắn, suýt chút nữa thì bị hắn kéo ngã.
“Công tử định dùng hình với ai?” Trương Đạc cũng chẳng ngoảnh đầu lại, hỏi ngược: “Đại ngục Đình Úy có bốn phòng thẩm hình, một ngày chết mấy kẻ vì không chịu nổi cực hình, ngươi hỏi kẻ nào?”
Nàng bị câu hỏi của hắn làm cho ngẩn người. Quả thực trong các khúc Nhạc phủ cũng có những lời bông đùa, nhưng nàng không thể tiếp nhận nổi kiểu đùa cợt coi thường mạng người như thế này.
“Buông tay ra.”
Nàng vẫn đang thẫn thờ, không những không buông mà còn siết chặt hơn. Hắn cũng không quát mắng, đưa tay nắm lấy cổ tay nàng, giật ngược về phía sau. “Đêm nay sau khi về ta muốn lau mình, ngươi có biết làm không?”
“Biết…”
“Vậy thì chuẩn bị đi.” Nói xong, mặc kệ nàng đang hoảng loạn, giày vò, hắn dứt khoát bước ra ngoài.
Tịch Ngân đuổi theo ra tận cửa. Thấy Trương Đạc đi tới dưới gốc mai lùn rồi dừng lại, xoay người gọi Giang Thấm tới, chẳng biết là đang dặn dò điều gì.
Đêm đã sâu, bóng cây trên đường Đồng Đà in sâu thâm thẳm. Trương Đạc bỏ xe cưỡi ngựa, vung roi tự tại. Móng ngựa Tuyết Thông giẫm lên những cánh mai nở muộn rụng đầy đường, hương lạnh tỏa khắp bốn phía. Vừa phi qua tháp chùa Vĩnh Ninh, hắn đã đuổi kịp Triệu Khiêm.
Dưới ánh trăng bạc, Triệu Khiêm ghì cương ngựa, mắng xối xả: “Đại tư mã thật sự muốn chém đầu ngươi bêu giữa chợ sao? Ông ấy thừa biết Bệ hạ muốn dụng binh với phía đông, lúc này lại đem mấy nữ nhân ra để lôi kéo ngươi và Lưu Tất vào chung một chỗ, là chê ngươi sống quá dai phải không! Hai người là phụ tử cơ mà! Ngươi đừng có đi, đêm nay cho dù ta có đập nát cái ngục Đình úy kia cũng không thể để mấy lời cung khai tầm bậy tầm bạ đó lọt vào cung được.”
Trương Đạc cười khẽ một tiếng: “Đại tư mã nhìn rất chuẩn.”
“Hừ! Nhưng cái gã Lưu Tất kia đúng là một tên ngu xuẩn thực thụ. Binh không mạnh, ngựa không đủ, cứ ngỡ tìm được một thanh đao mềm mỏng trong phường Nhạc Luật là có thể thu lợi vạn lần, kết quả thì sao, đó chỉ là hạng mèo ba chân! Tự rước họa vào thân đã đành, giờ còn lôi kéo cả ngươi vào.”
Hắn càng nói càng nóng nảy, hai vai run lên vì giận. Trương Đạc thúc ngựa tiến lại gần: “Tính khí ngươi lớn quá rồi, kiềm chế lại đi. Chuyện này Bệ hạ sẽ nghi, nhưng tuyệt đối không tin.”
“Nghi cũng đủ mất mạng rồi! Ngươi là kẻ giỏi dùng kế ly gián nhất, năm đó Trần gia vì sao mà vào ngục, chẳng phải vì năm trăm quân binh bộ khúc đó, ngay cả cửa Hạp Xuân còn không đánh nổi, vậy mà vẫn khiến Bệ hạ sinh nghi đó sao?”
“Trương Hề đây là cóc ghẻ đi guốc, khỉ đeo hoa, ngươi sợ cái gì.” Húy danh của Đại tư mã trực tiếp thốt ra từ miệng hắn. Triệu Khiêm ngẩn người, giọng điệu dịu lại đôi chút. “Sợ ngươi thấy đó là lão già nhà mình thì nhụt chí, ngươi nhìn lại đống vết thương đầy lưng mình mà xem.”
Dứt lời, người trên ngựa lại lạnh lùng mỉm cười, chế giễu: “Đúng là bà cô già, lắm chuyện thật.”
“Bà cô? Trương Thoái Hàn!”
“Được rồi! Đừng có gào thét ở đây nữa. Ta không phải là Trần Vọng, có những chuyện không nói với ngươi là vì không muốn gây rắc rối cho ngươi. Ngươi cũng là kẻ từng cầm đao dẫn binh thực thụ, chẳng lẽ không biết nếu không để lộ sơ hở, không dùng đao dụ địch thì làm sao phản sát được? Đừng làm loạn kế hoạch của ta.”
Nói xong, hắn thúc ngựa rời đi. Triệu Khiêm vội đuổi theo: “Này, ngươi nói cho rõ ràng xem nào, phản sát cái gì?”
Trương Đạc không đáp, càng quất roi mạnh hơn. Triệu Khiêm gọi với theo: “Ít nhất cũng phải nói là ngươi đi đâu chứ.”
Người trên ngựa ngoảnh đầu lại: “Tống Thường Thị muốn ta nhận cái ân tình này, không tiện khước từ chút thể diện của ông ta. Ta đến Đình úy nghe tra khảo, ngươi đừng đi theo nữa, về doanh trại đi.”
“Không được, trong phòng thẩm hình ở nội doanh của ta chẳng phải còn đang giam người kia sao? Khi nào ngươi mới định tới thẩm vấn?”
“Không muốn xem, giao cho Giang Lăng rồi. Ngươi cũng đừng tới đó xem làm gì, những chuyện này không hợp với ngươi đâu.”
Triệu Khiêm còn định nói gì đó nhưng bóng người đã đi xa dần. Hắn chỉ đành ghìm ngựa, nhìn từ xa thấy bóng hắn một mình lao vào lùm cây du, cây dương rậm rạp.
Đám tùy tùng phía sau lúc này mới thở hổn hển đuổi kịp tới nơi: “Ôi chao, cuối cùng cũng gặp được tướng quân rồi… Lang chủ nhà chúng thuộc hạ đã…” Triệu Khiêm phủi bụi trên tay, hất cằm về phía trước.
“Đến Đình úy rồi.”
“Vâng, đa tạ tướng quân.” Nói xong liền định đuổi theo.
“Quay lại.”
“Vâng.”
“Lang chủ nhà các ngươi sáng nay có xử lý ai không?”
“Hả? Ai cơ ạ?”
“Phì! Lang chủ nhà các ngươi nuôi một lũ người không có mắt như các ngươi đúng là rước bực vào thân.”
Đám tùy tùng ngượng ngùng tạ lỗi: “Đám người đi theo bên ngoài như chúng thuộc hạ biết chuyện bên trong không nhiều, ngài vẫn nên đi hỏi Giang bá mới phải. Lúc nãy thuộc hạ vừa mới gặp ông ấy, chuyện khác thì không rõ, nhưng thấy ông ấy cầm thiệp, hình như là đi mời đại phu. Chúng thuộc hạ cũng lấy làm lạ, nếu nói lang chủ có chỗ nào không khỏe thì đều do tay Mai Y Chính đảm nhiệm, cũng chưa thấy đưa thiệp bao giờ, Giang bá lần này không biết là đi mời ai.”
Triệu Khiêm không ngờ cái câu hỏi bâng quơ của mình lại dẫn ra những lời này, đột nhiên không nhịn được mà ôm bụng, trên lưng ngựa cười nắc nẻ một trận sảng khoái.
Tên tùy tùng vừa đáp lời thấy vậy thì ngẩn người ra.
Triệu Khiêm vội vuốt mặt: “Cái đó… không có gì, không sao rồi, các ngươi đuổi theo đi.” Đám tùy tùng gãi đầu gãi tai, lại không dám hỏi nhiều, vội vàng vâng dạ rồi vội vàng đuổi theo chủ nhân mình.
Trong gió vương vài sợi cỏ khô mềm mịn, Triệu Khiêm nhổ phì phì mấy cái, lấy mấy sợi cỏ khô trong miệng ra, rồi khoanh tay lại: “Trương Thoái Hàn, ngươi giỏi lắm, tìm đủ cách mắng ta đấy hả? Để ông đây xem cái cây thiết mộc lan già như ngươi mà đơm hoa thì có thẹn đến chết hay không.”