116. Chương 116: Gió Đông Nổi Lên (2)

Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn

Chương 116: Gió Đông Nổi Lên (2)

Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn thuộc thể loại Linh Dị, chương 116 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mùa xuân và mùa hạ gần kề, ly biệt mới hơn một tháng mà ngỡ như đã trải qua mấy năm dài.
Đầu tháng tư, hoa đỗ quyên trong chùa Mộc Nguyệt ở thành Giang Châu, sau khi trải qua đại nạn, cuối cùng cũng nỗ lực nở rộ.
Dù nước lũ trong thành vẫn chưa rút hết, nhưng đã có số ít bách tính lội nước trở về thu dọn hành trang, nhặt nhạnh di vật. Thành Giang Châu đang thoi thóp dần dần lấy lại hơi thở.
Ngày hôm ấy, trời hửng nắng rạng rỡ.
Sầm Chiếu dắt tay Tịch Ngân bước ra khỏi cửa núi. Kể từ khi nước trong thành rút đi phần lớn, Sầm Chiếu đã đưa Tịch Ngân vào trong ngôi chùa nội thành, đích thân điều trị vết thương do tên bắn ở chân cho nàng.
Vết thương tuy chưa chạm đến xương, nhưng vì chịu khí lạnh trên sông nên mãi không lành hẳn. Dẫu Sầm Chiếu đã nghĩ đủ mọi cách, Tịch Ngân vẫn không thể đứng lâu. Chỉ cần không để ý là nàng sẽ loạng choạng. Lúc này chân nàng không vững, bì bõm một tiếng đạp trúng vũng nước dưới bậc thềm, chiếc giày thêu lập tức ướt sũng quá nửa.
Tịch Ngân cúi đầu đứng khựng lại, nhìn cái bóng của mình trong nước, vén lại lọn tóc mai đang rủ xuống.
Sầm Chiếu buông tay Tịch Ngân, đi tới trước mặt nàng rồi cúi người xuống, tiện tay vén dải lụa xanh đang rủ sau lưng ra phía trước vai.
Tịch Ngân lặng lẽ nhìn động tác của y, hồi lâu mới hỏi: “Làm gì vậy?”
“Ca ca cõng muội đi.”
Tịch Ngân không đáp lời. Sự im lặng kéo dài và quyết tuyệt khiến người ta nản lòng, nhưng Sầm Chiếu vẫn không đứng dậy, ôn tồn nói: “Lần trước cõng muội, muội mới chỉ mười một tuổi.”
“Nhưng năm nay ta đã mười chín rồi.”
Giọng nàng vẫn lạnh lùng, mang theo sự lạnh nhạt có chủ đích.
Sầm Chiếu thất vọng lắc đầu cười khổ: “A Ngân, đã bao nhiêu ngày rồi, tại sao muội không chịu nói với ta một câu tử tế?”
Tịch Ngân cúi nhìn bờ vai đang khom xuống của y: “Bởi vì ta không chấp nhận huynh.”
“Vậy tại sao muội vẫn bằng lòng chăm sóc ta?”
Tịch Ngân cố nén cơn đau ở chân, tự mình bước lên phía trước vài bước, đến trước mặt y nói: “Huynh cũng rất đáng thương.”
Nàng vừa nói vừa đưa tay vuốt lại lọn tóc trên trán y: “Ca, ta không thể tha thứ cho huynh, nhưng ta cũng sẽ không vứt bỏ huynh. Ta biết giữa huynh và Trương Đạc nhất định phải có một lần dứt điểm. Đúng sai trắng đen ta không thể phán xét, nhưng dù kết quả ra sao, ta cũng sẽ đợi đến cuối cùng. Ta sẽ không để bất kỳ ai trong hai người phải cô độc mà ra đi. Nhưng ca à, đừng lợi dụng ta nữa, huynh thắng không nổi đâu.”
Sầm Chiếu ngẩng đầu: “Muội nói muội sẽ đợi đến cuối cùng, là muội sợ ca ca chết hơn, hay sợ Trương Đạc chết hơn?”
Tịch Ngân nghe vậy, mắt cay xè, nỗi chua xót dâng trào trong lòng. Nàng vội ngẩng đầu nhìn về phía xa. Những ngọn núi xanh ngoài thành đang đâm chồi nảy lộc, sau làn sương biếc như ẩn giấu một tiếng thở dài, nhẫn nhịn kìm nén nhưng cũng chất chứa bao tình ý.
Điều đáng sợ nhất chính là, hắn đã khiến nàng hiểu được làm sao để gạt bỏ những định kiến đúng sai mà người khác áp đặt để sống một lòng thanh thản, nhưng lại không cách nào dạy nàng cách để thanh thản lựa chọn giữa những mối tơ vò phức tạp chốn nhân gian.
“Ta muốn tới Kinh Châu ngắm mai muộn.”
Nàng nói, đưa tay ấn vào khóe mắt. Cảm giác cay nồng đau rát khiến nàng vô thức nhíu mày.
Sầm Chiếu mỉm cười: “A Ngân, đã tháng tư rồi, hoa mai nở muộn nhất cũng đã tàn rồi.”
“Vậy thì ngắm đỗ quyên của Giang Châu…”
Nàng dùng những lời lẽ thật nhanh để cố ép nước mắt chảy ngược vào trong, nhưng vô vọng. Nước mắt dọc theo gò má nàng trào ra không dứt, chảy xuống miệng, mặn chát và đắng cay.
Nàng nhấc tay áo liều mạng lau đi, nhưng không những không khô mà càng lau lại càng thấy thương tâm.
Sầm Chiếu không ép hỏi nàng nữa: “Đừng khóc nữa. Chỉ là ngắm hoa thôi mà, năm nay không xem được, A Ngân vẫn còn năm sau…”
“Không muốn năm sau, muốn ngắm bây giờ.”
Sầm Chiếu gật đầu: “Được, ngắm bây giờ, ca ca cõng muội đi xem.”
Phố xá trong thành tàn tạ, người qua lại thưa thớt.
Sầm Chiếu cõng Tịch Ngân, bước thấp bước cao đi trong dòng nước lũ vẫn còn ngập đến cổ chân.
Y vẫn im lặng, cho đến khi đi tới cổng thành mới tùy ý hỏi một câu: “Đỗ quyên nở có đẹp không?”
Tịch Ngân ngẩng đầu, thấy chùm hoa rực rỡ trên đỉnh đầu, nhưng những cành hoa trong tầm tay thì phần lớn đã héo tàn. Nàng không kìm được tiếng thở dài u uất, thành thật đáp: “Những đóa trên cao đều đã nở, những đóa dưới thấp đều đã chết rồi.”
Sầm Chiếu nghe xong, bỗng nhiên cười một tiếng.
“A Ngân.”
“Hửm?”
“Đêm qua, ta đã tự bói cho mình một quẻ tiên tri.”
“Sao?”
Lời sấm là: “Đê chi trục thủy”
(Cành thấp đuổi theo dòng nước).
Tịch Ngân lặp lại bốn chữ ấy, không hiểu có ý nghĩa gì.
“Giải thế nào?”
Sầm Chiếu quay đầu lại: “Chẳng phải lúc nãy muội vừa giải giúp ca ca rồi sao?”
Tịch Ngân nhớ lại câu nói lúc nãy của mình: “Những đóa trên cao đều đã nở, những đóa dưới thấp đều đã chết rồi”, nàng bỗng ngẩn ra, sau đó bóp mạnh vào vai Sầm Chiếu. Sầm Chiếu đau nhưng chỉ nhắm mắt chịu đựng, không hề lên tiếng.
“Về thôi, ca.”
“Không muốn ngắm nữa sao?”
Bàn tay trên vai cuối cùng cũng từ từ nới lỏng: “Không ngắm nữa.”
Lời vừa dứt, bỗng thấy một quân sĩ chạy tới, ngã nhào trước mặt Sầm Chiếu, mặt đầy vẻ kinh hoàng tâu báo: “Tiên sinh, chuyện không ổn rồi! Hải Đông vương đã bị bắt ở Nam Lĩnh, Sở vương bị vây trong núi Nam Lĩnh, cũng chỉ còn lại ngàn tàn binh. Hiện giờ quân Trương đã quay lại Giang Châu, đang… đang rầm rộ vượt sông. Quân ta… đã đầu hàng rồi…”
Sầm Chiếu tĩnh lặng nghe người đó nói xong, trên mặt không hề thấy vẻ hoảng hốt.
Y gật đầu, bình thản nói: “Được, các người tự giải tán. Hãy nói với các binh tướng còn lại, thành Giang Châu có thể dâng, đổi lấy tính mạng các ngươi là đủ rồi.”
Trước lúc lâm trận lại giải tán quân lính, cởi bỏ chiến giáp, tháo bỏ giày ủng.
Tịch Ngân cảm thấy Sầm Chiếu như lùi lại những năm tháng ở Thanh Lư núi bắc Mang, một mình, một án thư, một cây tố cầm không chạm trổ, trong cái búng tay, thoắt cái mọi thứ đã đổi thay, mà dường như cũng chẳng có gì thực sự thay đổi.
“Huynh tự dồn mình thành một thân một mình, rốt cuộc còn muốn làm gì nữa?”
Sầm Chiếu cõng Tịch Ngân quay người đi về phía chùa Mộc Nguyệt, tiếng chân lội nước vang vọng trên đường phố trống vắng.
Y vừa đi vừa bình thản trả lời câu hỏi của Tịch Ngân: “Trần gia chỉ còn lại mình ta, mười mấy năm nay, chuyện báo thù này ta vốn vẫn luôn làm một mình.”
Tịch Ngân không nói gì được. Những lời khuyên nhủ hay trách cứ đều trở nên vô vị vì không thể đồng cảm. Nàng không thể mở lời, lại nghe y tiếp tục: “Xin lỗi A Ngân, muội bảo ca ca đừng lợi dụng muội, ca ca không cách nào hứa với muội được.”
Tịch Ngân nghe xong câu này, túm chặt lấy vai áo Sầm Chiếu, cố gắng vùng vẫy thoát khỏi vòng tay y: “Huynh thả ta xuống! Huynh không thắng được đâu, ngài ấy căn bản sẽ không tới!”
Sầm Chiếu mặc cho nàng đấm đá, không nói một lời, mãi cho đến khi nàng hoàn toàn kiệt sức, gục trên vai y khóc nức nở. Lúc bấy giờ y mới nhẹ nhàng đặt nàng xuống bậc thềm khô ráo không có nước, đưa tay xoa đầu nàng, ôn tồn nói: “Xin lỗi A Ngân… xin lỗi… hãy ở bên ta thêm một chút nữa thôi.”
Triều xuân đã qua, lại đến mùa hoa rụng.
Dù trải qua chiến loạn, hai thành Kinh – Giang đều đầy rẫy những vết thương, nhưng những rặng núi xanh ngoài thành vẫn đa tình và quyến rũ.
Trương Đạc rốt cuộc cũng nhận được tin báo từ Giang Châu truyền tới khi đang ở trên sông. Chữ viết trên bức mật báo hắn rất quen thuộc, là chữ của Trương Bình Tuyên.
Trương Đạc xem đến cuối thư, đặt lá thư lên đầu gối, mặc cho một luồng cảm xúc vừa chua xót vừa nóng rực cuộn lên rồi lắng xuống nặng nề trong lồng ngực.
Hồi lâu sau, hắn mới ngẩng đầu, từ từ thở ra bằng cả mũi và miệng.
Lúc này hắn có ngàn lời vạn ý muốn nói với người thiếu nữ chẳng biết đang ở phương nào kia, nhưng hắn cũng hiểu, khi thực sự mở miệng, hắn lại sẽ trở nên vụng về, cứng nhắc, khiến nàng chẳng hề yêu thích nổi.
Vì vậy, hắn chẳng màng đến bọn Giang Thấm đang có mặt ở đó, cứ để mặc bản thân chìm trong sự im lặng dài dằng dặc và khó hiểu này.
Đặng Vi Minh và Giang Thấm đưa mắt nhìn nhau, đều không ai mở lời. Chỉ có Hoàng Đức là không nhịn được, sốt sắng hỏi: “Bệ hạ, tin báo nói thế nào, chuyện ở Giang Châu… thế nào rồi?”
Trương Đạc giơ tay, đưa lá thư cho hắn.
“Ngươi tự xem đi.”
Hoàng Đức vội nhận lấy thư, càng xem càng không giấu nổi vẻ hân hoan, cuối cùng không nhịn được mà vỗ đùi reo lên: “Tốt!”
Đặng Vi Minh hỏi: “Hoàng tướng quân có chuyện gì vui vậy?”
Hoàng Đức đứng dậy, vẻ mặt xúc động: “Ba vạn người đó đều giữ được mạng rồi!”
Đặng Vi Minh ngẩn người: “Giang Châu ngập thành, ba vạn người đó… hừ, làm sao mà giữ được?”
Hoàng Đức nhìn Trương Đạc, quỳ sụp xuống, rơm rớm nước mắt khẩn thiết nói: “Bệ hạ, mạt tướng muốn thay mặt chuyết kinh*, thay mặt bách tính Giang Châu, khấu tạ ơn cứu mạng của nội quý nhân. Nếu bệ hạ cho phép, thần nguyện thay nội quý nhân gánh tội tự ý thả đào tướng bỏ trốn.”
*Thời kỳ Trung Quốc cổ đại, ngoài Thê, cũng có hàng loạt cụm danh từ khác chỉ người vợ. Như thời kỳ cổ đại như nhà Chu, đàn ông gọi vợ người đối diện là Chuyết kinh (
拙荊
)
Giang Thấm quở trách: “Hoàng tướng quân đang nói gì vậy.”
Hoàng Đức quay sang Giang Thấm: “Vạn dân Giang Châu được bảo toàn tất cả đều nhờ vào đại nghĩa đại dũng của nội quý nhân. Nàng dẫu là phận nữ nhi nhưng thực khiến đấng nam nhi chúng ta phải hổ thẹn. Giang đại nhân, lẽ nào ngài không chút cảm kích nội quý nhân?”
“Cùng chung vận mệnh với cương thổ quốc gia vốn là số phận của hắn.”
“Kẻ thực sự cùng chung vận mệnh với cương thổ quốc gia chính là Tịch Ngân của trẫm.”
Giang Thấm chưa kịp đáp lời đã bị Trương Đạc vỗ nhẹ lên vai một cái.
“Không cần đứng dậy, cũng không cần quỳ. Ngươi định nói gì trẫm đều biết, nhưng hôm nay trẫm không muốn nghe.”
Đang nói thì Đặng Vi Minh vào tâu báo: “Bệ hạ, đã cập bến. Giang tướng quân đang chờ ở trên bờ để bái kiến, có việc muốn tâu bẩm bệ hạ.”
“Cho hắn lên thuyền bẩm báo.”
“Tuân lệnh.”
Đặng Vi Minh đi ra, một lát sau Giang Lăng khoác giáp bước vào. Thấy Trương Đạc, hắn phủ phục xuống đất hành đại lễ quân thần, miệng hô nhận tội: “Mạt tướng tội đáng muôn chết, hộ vệ nội quý nhân không chu toàn, khiến quý nhân hiện giờ rơi vào tay phản tặc. Mạt tướng vạn chết khó rửa sạch tội, xin bệ hạ nghiêm trị.”
Trương Đạc cúi đầu hỏi: “Nàng đang ở đâu?”
“Bẩm bệ hạ, nội quý nhân đang ở chùa Mộc Nguyệt trong thành Giang Châu, Sầm Chiếu… cũng ở trong chùa.”
Giang Thấm đứng bên cạnh hỏi: “Ngoài hai người này ra còn ai khác không?”
“Các binh tướng khác đã ra khỏi thành đầu hàng, hiện đang bị nội cấm quân xiềng xích canh giữ.”
“Nếu đã vậy, tại sao các ngươi không phá chùa bắt lấy Sầm Chiếu?”
Giang Lăng lưỡng lự một hồi, ngẩng đầu nhìn Trương Đạc.
“Nội quý nhân đang ở trong chùa, các tướng sĩ nội cấm quân đều mang đại ơn của nội quý nhân, sợ nội quý nhân bị tổn hại nên không ai chịu khinh suất phá cửa núi.”
Nói xong, hắn lại dập đầu lần nữa: “Mạt tướng đáng tội chết.”
Trương Đạc chắp tay sau lưng bước đi vài bước: “Sầm Chiếu có lời gì nhắn lại trẫm không?”
Giang Lăng đứng thẳng người, từ trong lòng lấy ra một lá thư, hai tay dâng lên Trương Đạc.
“Lá thư này được đưa ra từ chùa Mộc Nguyệt, xin bệ hạ xem qua.”