Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn
Chuông Xuân (3)
Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tịch Ngân vội vàng nâng ống tay áo lau đi nước mắt.
“Nô không muốn làm kỹ nữ…”
Trương Đạc nhìn gương mặt hoảng loạn của nàng, từ từ buông lỏng những ngón tay.
Vừa mất đi sự kìm kẹp, nàng gần như khuỵu xuống, theo bản năng đưa tay sờ lên cằm, nhận ra nơi đó đã bị bấm sâu thành năm dấu móng tay rõ rệt. Nhất thời nàng không màng đến đau đớn, vội hỏi: “Làm thế nào, làm thế nào mới có thể không trở thành kỹ nữ…”
Trương Đạc không nói lời nào, chỉ vỗ mạnh vào lưng nàng một cái, rồi chống tay xuống chiếu đứng dậy, phất tay áo bỏ đi một mình.
—
Buộc bản thân phải thích nghi với thói quen sinh hoạt của một người khó tính là việc vô cùng gian nan, huống hồ Trương Đạc lại còn quá đỗi nghiêm khắc.
Thế nhưng, khắp Thanh Đàm Cư không một ai giúp được Tịch Ngân, đám người Giang Thấm thậm chí còn dần buông tay, ngay cả sân vườn cũng hiếm khi bước vào. Một mình Tịch Ngân gánh vác việc ăn ở sinh hoạt của Trương Đạc, nhờ vậy nàng mới thấy rõ toàn bộ cuộc sống của hắn.
Khác với Sầm Chiếu vốn gửi gắm tâm hồn vào thư họa âm luật, tính tình phóng khoáng nhàn nhã, những ngày của Trương Đạc ở Thanh Đàm Cư lại thanh tâm quả dục, khô khan và tịch mịch, nhưng khắp nơi đều là chấp niệm, lúc nào cũng khắt khe.
Ví dụ như hắn không chịu được việc trong sân có hoa rụng.
Vì thế, cứ mỗi đêm mưa gió, Tịch Ngân phải thức dậy khi trời chưa sáng, quét sạch hoa lá vào giỏ, rồi để đám người Giang Thấm mang hết ra ngoài.
Thực ra, đã trồng cây trong sân thì nên hiểu rõ chuyện hoa nở hay tàn, héo úa hay tươi tốt trong vòng tuần hoàn của bốn mùa.
Tịch Ngân từ nhỏ đã thích mùa hoa rụng trong núi, vẻ đẹp tàn phai khắp núi đồi khiến lòng người rung cảm.
Nhưng về sau, nàng cũng lấy hết can đảm hỏi Trương Đạc một lần.
Khi đó Trương Đạc đang viết chữ, vén tay áo cầm bút, ngòi bút sắc lẹm lướt trên mặt giấy.
Hắn cũng chẳng thèm ngẩng đầu, tùy tiện nói: “Những thứ vươn cao chẳng tốt sao? Ngươi lại cứ muốn dây dưa với những thứ rơi rụng trong bùn đất.”
Tịch Ngân nghe xong, không khỏi nhìn ra sân vườn nơi vầng trăng cô độc đang treo trên cao.
Nơi đó bóng cây thướt tha, hương gỗ nồng đượm, bức tường xanh vọng lại tiếng chuông kim đạc trên tháp Vĩnh Ninh. Chẳng biết vì sao, những thứ lọt vào mắt, vào tai, vào mũi này lại trực tiếp và rõ ràng hơn lời nói của hắn. Tịch Ngân gãi gãi đầu, chợt có chút hiểu ra ý của Trương Đạc.
—
Đầu tháng tư, sau khi Mai Tân Lâm kiểm tra vết thương do gậy đánh của Trương Đạc lần cuối cùng, ông vỗ vỗ vai hắn, vừa thu lại gối kê tay vừa cười nói: “Chăm sóc tốt lắm, nha đầu bên cạnh ngươi đã rất dụng tâm. Những vết thương còn lại nằm ở bên trong, cần phải điều dưỡng lâu dài.”
Tịch Ngân đang quỳ ngồi phía sau Trương Đạc để chỉnh lại tay áo cho hắn, nghe thấy câu này của Mai Tân Lâm thì không khỏi đỏ mặt. Nàng chỉnh xong tay áo, định đứng dậy tiến lại gần để sửa sang vạt áo cho hắn thì bị Trương Đạc ngăn lại. Hắn tự đưa tay chỉnh vạt áo, liếc mắt nói: “Không cần ngươi. Ngồi cho đàng hoàng. Nơi này không phải Thanh Đàm Cư, ta đang tiếp khách.”
Tâm trạng hắn hòa nhã, không cố ý làm nàng mất mặt.
Dẫu vậy, Tịch Ngân vẫn thấy có chút ngượng ngùng.
Nàng nghe lời rụt tay lại, lén nhìn Mai Tân Lâm một cái, thấy ông lão mặt cười ấy cũng đang nhìn mình.
Tức thì nàng mặt đỏ tía tai, nàng quỳ nhích đi vài bước, đan tay cúi đầu, một lần nữa ngồi quỳ ngay ngắn phía sau Trương Đạc.
Trương Đạc đích thân rót đầy một chén trà, dâng cho Mai Tân Lâm.
Mai Tân Lâm vén tay áo bưng lên, lại nhìn về phía sau hắn: “Trà cũng không để nàng ta dâng sao? Nữ tử này là người thế nào của Thoái Hàn?”
Trương Đạc cầm kim trà khều vòi ấm, thản nhiên nói: “Chỉ là nô tì thân cận mà thôi.”
Mai Tân Lâm cười mà không hỏi thêm, chuyển lời: “Hôm qua bệ hạ có triệu hỏi về tình hình bệnh trạng của ngươi, ta vẫn chưa bẩm báo sự thật, chỉ nói ngũ tạng bị tổn thương, vẫn còn đang trong kỳ điều dưỡng.”
“Ừm.”
Hắn khều bã trà, đưa tay châm thêm nước vào chén cho Mai Tân Lâm, nói tiếp: “Làm phiền y chính rồi.”
Mai Tân Lâm nhìn dòng nước trong chảy vào chén: “Vết thương mới chồng lên vết thương cũ, suýt chút nữa là mất mạng, ngươi nên buông bỏ được rồi chứ.”
Trương Đạc nhìn những lá trà dập dềnh trong chén mà mỉm cười: “Ta vốn không có chấp niệm, người có chấp niệm ngược lại là kẻ ở Đông Hối Đường kia. Ta chẳng qua chỉ có vài lời muốn nói với bà ấy, hiềm nỗi bà ấy sẽ không nghe.”
Mai Tân Lâm nói: “Đây chẳng lẽ không phải là chấp niệm sao?”
“Không phải.” Hắn nói đoạn liền ngẩng đầu lên: “Ta không có ý định vì bà ấy mà thay đổi điều gì.”
Lời vừa dứt, bên ngoài bình phong truyền đến tiếng của Giang Lăng.
“Lang chủ, có quân báo từ cửa Hội Vân.”
“Trình lên.”
Giang Lăng vâng lệnh vào trình báo, lại đứng bên cạnh bẩm: “Nhị lang quân của phủ Tư mã đến rồi.”
Trương Đạc lướt nhìn tờ trình báo, một mặt hỏi: “Người đang ở đâu?”
“Ở ngay trước cổng chính ạ.”
“Vậy thì cứ để hắn đợi đấy.”
Mai Tân Lâm hỏi: “Tại sao ngươi không gặp Trương Tập?”
Trương Đạc cười mà không đáp.
Mai Tân Lâm đặt chén trà xuống: “Xem ra ngươi đã biết ý định khi đến đây của Trương Tập.”
Trương Đạc gập cuộn da lại, đặt lên đầu gối: “Cửa Hội Vân bị xuyên thủng rồi.”
Mai Tân Lâm gật đầu: “Lúc này Đại tư mã chịu phái Trương Tập đến gặp ngươi, cũng coi như là đã hạ mình rồi.”
Trương Đạc nâng chén cười nhạt.
Mai Tân Lâm lại nói: “Cho nên, ngươi không định nể mặt Từ Uyển sao?”
“Không phải. Ta vẫn nể mặt bà ấy, bà ấy muốn tự giam mình thì Đông Hối Đường ở phủ Tư mã là nơi tự giam, mà chỗ này của ta cũng là nơi tự giam, chẳng có gì khác biệt cả.”
Mai Tân Lâm nghe xong không nói sâu thêm nữa, nhìn chằm chằm vào chén trà trong tay, một hồi lâu mới bảo: “Ta không có hứng thú với quân chính, không thể đàm đạo với ngươi nữa, xin phép đi trước đây.”
Nói đoạn ông đặt chén xuống rồi đứng dậy.
Trương Đạc không ép giữ, đứng dậy tiễn khách.
—
Mai Tân Lâm vừa cáo từ, Triệu Khiêm đã sấn bước vào ngay, chẳng chút khách sáo, hắn dùng luôn chén trà của Mai Tân Lâm để rót đầy rồi hất bỏ phần nước thừa, chìa về phía Tịch Ngân nói: “Ngân Tử, rót đầy cho ta.”
Tịch Ngân nhìn Trương Đạc, khẽ giọng nói: “Tướng quân… ngài tự rót đi ạ.”
Triệu Khiêm ngửa đầu đảo mắt một vòng: “Ta sai bảo cô cũng không được sao?”
“Lang chủ không cho phép nô dâng trà cho người khác.”
Triệu Khiêm ngẩn ra, lập tức nhìn Trương Đạc cười nói: “Ngươi cũng biết khai khiếu đấy, biết xót… cái gì thế, Trương Thoái Hàn, ngươi ném cái gì!”
Hắn vừa nói vừa nhanh tay chụp lấy một quả lê trắng đang lao thẳng vào mặt, tiện tay lấy ống tay áo chùi chùi rồi đưa cho Tịch Ngân, khôi phục vẻ mặt tươi cười: “Lang chủ nhà cô vì cô mà nể mặt ra tay với ta luôn đấy! Nào, cô ăn lê đi.”
“Còn không ra dáng đứng đắn thì cút ra ngoài.”
“Được được được.”
Triệu Khiêm ném quả lê xuống, chỉnh lại sam bào ngồi xuống đối diện hắn, nghiêm túc mở lời: “Ngươi xem quân báo rồi chứ. Mười lăm vạn đại quân của Trịnh Dương tổn thất mất bốn phần, sáu phần còn lại đều theo Bàng Kiến rút vào thành Vân Châu, cửa Hội Vân lần này là thảm bại. Hôm nay buổi chầu trên điện đại loạn, Đại tư mã chủ trương điều động Trung Lĩnh cấm quân chi viện Vân Châu, để ta làm thống soái.”
“Ngươi nói thế nào?”
“Theo ý của ngươi, ta lấy lý do bảo vệ cung thành, đề phòng chuyện hành thích tái diễn để phản bác lại. Bệ hạ vẫn còn chưa hoàn hồn, không chịu chia bớt binh lực ở Lạc Dương, đã quở trách Đại tư mã hồ đồ ngay tại điện.”
Nói đoạn, Triệu Khiêm tự rót đầy chén, ngửa đầu nốc vài ngụm rồi tiếp: “Như vậy, lực lượng quân lính duy nhất còn có thể điều động lúc này chỉ còn mười vạn ngoại hộ quân của Tào Cẩm ở Hà Dương.”
Trương Đạc gõ ngón tay lên án: “Tào Cẩm là hạng đầu cơ, sẽ không lao vào cục diện sinh tử ở Vân Châu đâu. Cho dù có điều động thì cũng không kịp nữa rồi.”
Triệu Khiêm nói: “Vậy ngươi lánh mặt đến tầm này chắc cũng hòm hòm rồi chứ?”
Trương Đạc đáp: “Không vội, thành Vân Châu cũng có thể nhường.”
Triệu Khiêm tặc lưỡi: “Lúc ta vào thấy Trương Tập đang ở cổng chính, rõ ràng là Đại tư mã vẫn chưa chịu nhún nhường với ngươi, đành thúc ép con trai mình đến đây cầu xin. Ngươi nhường thành Vân Châu là có ý gì? Ngươi muốn để Trương Hề đích thân đến cửa cầu xin ngươi sao?”
Trương Đạc liếc Triệu Khiêm một cái: “Giữa ta và Trương Hề, thứ đang tranh giành không phải là tư thế cao thấp.”
Triệu Khiêm sững người: “Vậy ngươi muốn làm gì?”
“Ép bọn lương nho trung thần phải chết, không cần dùng đến đao kích.”
Triệu Khiêm nhất thời chưa phản ứng kịp, chống tay lên án ghé sát lại định hỏi kỹ hơn.
Thế nhưng sau bình phong nghe tiếng Giang Thấm bẩm báo: “Lang chủ, nhị công tử Trương phủ nhất quyết xông vào trong, xin lang chủ cho chỉ thị.”
Triệu Khiêm nghe vậy thì bảo: “Hắn chắc là thấy ta vào lâu chưa ra, biết ngươi cố ý không gặp nên mới nổi khùng đấy. Chậc, cái gã đệ đệ này của ngươi cũng là một gã bộc trực nóng nảy, ngươi cứ ngồi đó đi, để ta ra hội ngộ hắn.”
Nói đoạn y định đứng dậy, nhưng lại nghe Trương Đạc bảo: “Quay lại.”
Triệu Khiêm vuốt mặt: “Ngươi định cứ để hắn náo loạn trước cửa nhà ngươi à.”
Trương Đạc không đáp lời y, hơi nghiêng mình gọi: “Tịch Ngân.”
Tịch Ngân đang cố hết sức để hiểu đoạn quân chính phức tạp trong lời họ nói, bỗng nghe Trương Đạc gọi tên mình, vội thưa: “Nô có mặt.”
Trương Đạc cúi đầu nhìn thẳng vào nàng: “Ta và Triệu tướng quân còn có việc cần bàn, ngươi ra ngoài chặn người ở cửa lại, không được để hắn la lối ngoài cửa, cũng không được để hắn càn quấy trong cửa.”
“Nô ạ? Nhưng nô…”
Tịch Ngân hoàn toàn không ngờ Trương Đạc lại giao việc này lên đầu mình, lời thoái thác còn chưa kịp thốt ra lại nghe hắn nói thêm: “Nếu để xảy ra một trong hai điều đó, ngươi sẽ chịu hai mươi roi.” Nàng không khỏi rùng mình, nhưng không dám từ chối thêm nữa, đành ngập ngừng đứng dậy, vân vê dải lụa đai lưng đi vòng ra sau bình phong, cứ đi một bước lại quay đầu nhìn lại một lần, lủi thủi đi theo Giang Lăng ra cửa trước.
Triệu Khiêm nhìn cái bóng nhỏ bé gầy yếu sau bình phong dần đi xa, không khỏi thốt ra: “Ngươi để một nha đầu tì nữ nhỏ nhoi đi chặn tên đó à. Ngân Tử mới bao lớn chứ, đã thấy qua sự đời gì đâu, nhỡ không xong chuyện, ngươi vốn nói một là một hai là hai, định đánh thật sao?”
“Ta đối xử với nàng thế nào là việc của ta. Còn nữa, nàng tên là Tịch Ngân, cái tên Ngân Tử không phải để cho ngươi gọi.”
Triệu Khiêm nghe lời này, nhất thời nổi hứng thú.
“Ý gì đây, ồ, giờ là không được sai bảo, không được gọi tên, sau này có phải nhìn một cái cũng không xong không? Suýt chút nữa quên mất, ngươi còn thực sự vì nàng ta mà khoét mắt người khác rồi cơ mà.”