59. Chương 59: Hạ Hồ (5)

Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn

Chương 59: Hạ Hồ (5)

Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi tháng ba gần kề, thời tiết đột nhiên chuyển ấm.
Điều Trương Đạc yêu cầu Tịch Ngân viết, đến nay nàng vẫn chưa viết ra được. Nàng rất để tâm đến chuyện này, trước mặt Trương Đạc, nàng luôn nơm nớp lo sợ, nhưng hắn lại không hề nhắc lại chuyện đó thêm lần nào.
Suốt cả tháng hai, Trương Đạc trong mắt Tịch Ngân dường như lại khoác lên mình lớp giáp sắt cứng rắn, dù đầy rẫy vết thương như trước kia.
Sở vương Lưu Lệnh và Đông Hải vương Lưu Quán đã làm phản.
Tuy nhiên, việc này không khiến Trương Đạc quá phiền lòng. Những kẻ đó là các phiên vương của triều đại cũ, việc bãi miễn hay tiêu diệt họ là điều tất yếu, và sự phản kháng của họ cũng là điều tất yếu. Trương Đạc cả đời lăn lộn trong biển máu, hắn hiểu rõ vết thương do đao kiếm gây ra luôn chân thực và đáng tin cậy hơn, việc chém giết công khai dù sao cũng sảng khoái hơn những âm mưu ám toán chốn nội cung.
Vào ngày mùng ba tháng ba, sau khi tan triều, trong Đông hậu đường của điện Thái Cực có hơn mười người đang đứng. Duy chỉ có Tịch Ngân là nữ nhân duy nhất, đứng lẻ loi phía sau Trương Đạc.
Ngoại trừ Triệu Khiêm, những triều thần khác đều tỏ vẻ khinh miệt đối với nữ nhân đang cúi đầu này. Hoàng đế không cưới thê, không nạp phi, suốt ngày chỉ bầu bạn với một nô tỳ, điều này ít nhiều khiến người ta xem thường. Có điều, đối tượng mà họ xem thường tuyệt đối không phải là hoàng đế, vì vậy, Tịch Ngân nghiễm nhiên bị xem là yêu mị lăng loàn, là tội nhân mê hoặc quân vương. Triều thần không dám thẳng lời can gián, chẳng qua là vì Trương Đạc cực kỳ tàn bạo, và hắn cũng chưa làm chuyện gì trái đạo đức vì nàng.
Tịch Ngân mơ hồ nhận ra ác ý xung quanh. Dù từ khi Trương Đạc lệnh cho nàng quản lý văn thư, nàng đã có thể tự do ra vào Đông hậu đường của điện Thái Cực, nhưng đây dù sao cũng là lần đầu tiên nàng gặp nhiều triều thần đến vậy. Họ đều y phục chỉnh tề, ánh mắt sắc như đuốc, ngay cả khi chỉ dùng ánh nhìn liếc qua, dường như cũng có thể thiêu cháy lớp y phục trên người nàng. Nàng sợ hãi không biết phải nhìn đi đâu, đành theo bản năng tìm kiếm người mà mình thân thuộc nhất.
Thế là nàng lén nhìn vào bóng lưng của Trương Đạc. Trương Đạc ngồi trước án, sống lưng thẳng tắp, cánh tay tùy ý gác lên mấy cuốn tấu sớ, bên dưới là một xấp giấy quan được đè lên ngay ngắn, đó chính là bài tập viết của nàng từ hai ngày trước. Tuy chữ viết xấu xí, nhưng ngoài tấu sớ ra, đó là thứ duy nhất có thể đặt lên mặt bàn của Đông hậu đường.
“Châm trà.”
Hai chữ này hiển nhiên chỉ Tịch Ngân mới có thể đáp lời. Nàng không dám nghĩ nhiều, vén tay áo bước ra từ sau lưng Trương Đạc, cố gắng giữ vững đôi tay, cầm ấm châm trà vào các chén.
“Bệ hạ.”
Thượng thư bộc xạ Đặng Vi Minh đột nhiên gọi Trương Đạc một tiếng. Ông ta thân hình to lớn, giọng nói vang như chuông đồng, câu nói bất thình lình này gần như làm Tịch Ngân hồn bay phách lạc, bả vai nàng run lên, thấy ấm trà sắp tuột khỏi tay. Thế nhưng cổ tay nàng đã bị Trương Đạc giữ chặt lấy, sau đó hắn dùng cả bàn tay ổn định lại ấm trà và tay nàng.
Đó là nước vừa mới sôi trên lò, Tịch Ngân biết mặt ấm lúc đó nóng đến mức nào, vậy mà Trương Đạc đến lông mày cũng không nhíu lấy một cái, thậm chí không buồn nhìn Tịch Ngân lấy một lần, hắn cứ thế giữ lấy tay nàng, chậm rãi đặt ấm trà về chỗ cũ, bình thản nói với những người trong điện: “Trẫm xem bản đồ của trẫm, các khanh cứ tiếp tục bàn luận.”
Khói hương từ bác sơn lư tỏa ra, lùa vào tà áo xuân của Trương Đạc. Trong điện không ai dám nhắc đến cảnh vừa rồi giữa Trương Đạc và Tịch Ngân.
Triệu Khiêm lên tiếng đáp: “Không biết Đặng bộc xạ thấy thế nào, theo ý thần, Lưu Quán không đáng ngại, thế lực của hắn ta không lớn, quân lực cũng chỉ hơn vạn binh, có thể tiêu diệt trong chốc lát. Còn Lưu Lệnh này… mới thực sự có chút rắc rối.”
Đặng Vi Minh nói: “Thần cũng có cái nhìn giống Triệu tướng quân, Lưu Quán chưa chắc đã cần phải xuất quân chinh phạt. Hắn ta chỉ nhìn theo hành động của huynh mình là Lưu Lệnh, chỉ cần Lưu Lệnh bại trận, hắn sẽ tự khắc tan rã. Bệ hạ, hiện nay chiến sự nổ ra ở ven sông, tướng giữ thành Giang Châu là Hứa Bác rất giỏi thủy chiến…”
Lời ông ta chưa dứt, Triệu Khiêm đã ngắt lời: “Nhưng người này không thể dùng.”
Đặng Vi Minh hỏi: “Triệu tướng quân, sao lại nói vậy?”
Triệu Khiêm chắp tay hướng về phía Trương Đạc: “Bệ hạ, con gái của Hứa Bác vốn là tần phi của tiền triều, còn ông ta là gia thần của họ Lưu. Cuối năm ngoái, bệ hạ mới bãi chức quân doanh của ông ta, giao thủy quân Giang Châu cho Vương Miện quản lý.”
Đặng Vi Minh nói tiếp: “Thần đang định tâu lên bệ hạ, con gái của Hứa Bác là Hứa Đình Hoa năm nay mười bảy tuổi, sau khi vào Dịch Đình vẫn chưa được sủng hạnh, vẫn còn là thân phận trong trắng. Nếu bệ hạ chịu rủ lòng thương với Hứa Đình Hoa, Hứa Bác nhất định sẽ cảm kích thiên ân, dốc hết tâm sức phục vụ triều đình.”
Triệu Khiêm nghe xong câu này, vừa định nói gì đó thì thấy Trương Đạc đang bấm ngón tay, nhìn xuống mặt bàn im lặng. Chuyện này dù sao cũng liên quan đến việc riêng trong nội cung, hắn tuy biết thói quen kỳ lạ của Trương Đạc về phương diện này, nhưng với tư cách là tướng thần, lúc này cũng không tiện nói thêm.
Trương Đạc im lặng giây lát, hắn vươn ngón tay lật một góc tấm bản đồ Kinh Sở trên bàn, bình thản nói: “Triệu Khiêm, Vương Miện đây lúc không có chiến sự thì dùng được, nhưng khi vào trận, hắn không thể thống lĩnh nổi thủy quân đâu.”
Triệu Khiêm chưa kịp đáp lời đã nghe Đặng Vi Minh nói: “Phải, phải, nhìn khắp quân đội triều đình ta hiện nay, không còn ai giỏi thủy chiến hơn Hứa Bác.”
“Nhưng chuyện mà Đặng bộc xạ vừa nói, trẫm sẽ không cân nhắc.”
“Bệ hạ…”
“Tống Hoài Ngọc.”
“Lão nô có mặt.”
“Hứa Đình Hoa hiện giờ đang ở đâu?”
Tống Hoài Ngọc khom người đáp: “Bẩm bệ hạ, các tần phi của tiền triều đều đang bị giam giữ tại Dịch Đình.”
Trương Đạc siết chặt lòng bàn tay: “Được, lôi nàng ta ra, áp giải vào ngục Đình úy. Soạn chiếu, nói với Hứa Bác rằng, trẫm không giết gia thần họ Lưu là muốn ông ta tự mình tháo bỏ cái danh nghĩa đó. Nếu trận Giang Châu thắng, trẫm sẽ xá tội cho Hứa Đình Hoa về nhà, ông ta cũng không còn là gia thần của họ Lưu nữa, có thể đường đường chính chính thống lĩnh thủy quân Giang Châu. Nếu mất Giang Châu, Hứa Đình Hoa sẽ phải chịu hình phạt lăng trì trước cửa Hạp Xuân.”
Đặng Vi Minh nghe xong mà líu lưỡi, lại nghe Triệu Khiêm ở bên cạnh nói: “Đặng lão chưa từng cầm quân, mệnh lệnh chiến đấu nếu chứa đựng ý tứ thương lượng thì ngược lại sẽ bị người ta nắm thóp điểm yếu. Phải dùng cách chẻ xương xẻ thịt như thế này mới khiến người ta lâm vào thế không còn đường lui. Đây là những gì bệ hạ đã dạy ta năm đó, phải không?”
Triệu Khiêm nói có chút vui mừng quá đà, thậm chí còn hướng về phía Trương Đạc mà hất cằm lên, nhưng khi thấy Trương Đạc quét qua ánh nhìn lạnh lẽo, hắn liền sợ hãi rụt đầu lại.
Trương Đạc liếc nhìn Lý Kế đang đứng sau lưng Triệu Khiêm, nhớ ra một việc, bèn nâng cánh tay rút ra một bản tấu sớ, chỉ hư không vào trán hắn ta: “Ngươi lại đây.”
Lý Kế vội vàng tiến lên chắp tay.
Trương Đạc đưa bản tấu sớ cho hắn: “Bản tấu sớ này ngươi đã ém lại mấy ngày rồi?”
Lưng Lý Kế ướt đẫm mồ hôi lạnh.
“Thần…”
“Đừng quỳ, cũng không cần thỉnh tội, trẫm biết trong việc này có ý của Trung Lĩnh quân.”
Triệu Khiêm giật mình, không dám lên tiếng.
“Phường Triệu Viên che giấu tai mắt của Lưu Lệnh ngầm cài cắm ở thành Lạc Dương, Trung Lĩnh quân bắt người, Đình úy thẩm vấn, đã tốn không ít hơn mười ngày. Triệu Khiêm, trẫm lệnh cho ngươi bí mật bao vây phường Triệu Viên là vào trung tuần tháng trước cơ mà.”
Triệu Khiêm đành phải bước lên mấy bước, khuỵu gối quỳ xuống.
“Thần biết tội.”
“Trì hoãn mãi thì có thể khiến Trương Tập vô tội được sao?”
Lý Kế tự nhiên là biết rõ mấu chốt nằm ở đâu. Trương Tập tư thông với người ở phường Triệu Viên, lại còn thay mặt Sầm Chiếu viết hịch văn cho Lưu Lệnh, trực tiếp chỉ trích Trương Đạc giết phụ thân đoạt vị, bất trung bất hiếu, thực sự phạm vào tội nghịch thiên, từng chữ từng câu đều mạt sát đến tận xương tủy. Triệu Khiêm kìm hãm Trung Lĩnh quân không cho thu lưới sớm, chẳng qua là lo lắng Trương phủ bị liên lụy, họa lây đến Trương Bình Tuyên. Cho đến khi Trương Tập định bỏ trốn khỏi Lạc Dương mới bất đắc dĩ phải vây bắt. Mà tin tức này ở chỗ Đình úy lại bị ém nhẹm thêm hai ngày.
Lý Kế biết Triệu Khiêm khó thoát khỏi lỗi này. Hắn cũng biết tình nghĩa nhiều năm giữa Triệu Khiêm và Trương Đạc, vừa là quân thần, vừa là huynh đệ, nay có mình và Đặng Vi Minh ở đây, Trương Đạc rất khó để kín đáo ban ơn cho hắn. Thế là hắn chắp tay nói: “Bệ hạ, hay là giao vụ án này lại cho Tam tỉnh* thẩm nghị kỹ lưỡng rồi hãy quyết định…”
*Tam Tỉnh (三省): chỉ Trung Thư tỉnh, Môn Hạ tỉnh và Thượng Thư tỉnh — cơ quan trung ương thời phong kiến.
“Có cần thiết phải để Đình úy và Tam tỉnh cùng bàn bạc sao?”
“Phải, thần… ngu muội.”
Trương Đạc lạnh lùng nói tiếp: “Phạm nhân ở phường Triệu Viên, bêu đầu thị chúng.”
Triệu Khiêm cứng cổ, không màng đến việc Lý Kế và những người khác đang có mặt ở đó, đứng dậy bước tới mấy bước nói: “Bệ hạ, Trương Tập dù sao cũng là…”
“Tội của ngươi trẫm còn chưa luận đến, quỳ xuống!”
Triệu Khiêm khuỵu hai đầu gối xuống đất, nhưng vẫn không chịu im miệng.
“Bệ hạ, Trương Tập chết không đáng tiếc, nhưng nếu hắn bị bêu đầu, thái hậu và trưởng công chúa điện hạ sẽ…”
Trương Đạc lạnh giọng: “Thái hậu và trưởng công chúa gì chứ? Họ đã được sắc phong đâu? Người ở điện Kim Hoa là tù phụ, còn người ở Trương phủ kia sống được là nhờ trẫm khai ân ngoài vòng pháp luật.”
Triệu Khiêm nghe vậy thì vai rũ xuống, hắn đột nhiên hiểu ra, Trương Đạc lôi bản tấu sớ của Lý Kế ra trước mặt bá quan là đã không định để cho Trương Tập bất kỳ con đường sống nào.
“Thần… biết tội.”
Lời đã đến nước này, lại đang ở trong điện Thái Cực, hắn chỉ đành nhận tội.
“Lấy công chuộc tội.” Trương Đạc bưng chén trà lạnh lên, uống một ngụm. “Lý Kế.”
“Thần có mặt.”
“Dâng hồ sơ vụ án lên, trẫm sẽ tự mình phê duyệt. Triệu Khiêm.”
“…” Triệu Khiêm quỳ dưới đất không lên tiếng.
“Triệu Khiêm!”
Trương Đạc cao giọng, trong ngữ điệu đã mang theo nộ khí.
Triệu Khiêm nghiến răng đáp một tiếng: “Có thần.”
“Ngươi đi giám hình.”
“Bệ hạ…”
“Nói thêm một câu nữa thì ngươi cũng chịu trói cùng luôn đi, trẫm sẽ đích thân đến giám hình vụ này.”
Tịch Ngân nghe mà kinh hồn bạt vía. Mà Trương Đạc sau khi bày mưu tính kế, sát phạt quyết đoán, dường như cũng chẳng hề vui vẻ gì.
Sau khi bọn Triệu Khiêm, Lý Kế lui ra, Trương Đạc vẫn im lặng ngồi sau án. Không còn tiếng tuyết rơi, nhưng bên ngoài có cánh hoa lẻ loi táp vào cánh cửa sơn đỏ. Tịch Ngân từ trong góc rón rén bước ra, nhẹ nhàng quỳ xuống bên cạnh Trương Đạc, cúi người xuống, tìm kiếm thứ gì đó trong lớp ống tay áo rộng thùng thình của hắn.
Trương Đạc cúi đầu nhìn.
Nữ nhân bên cạnh gần như thu mình lại thành một khối, động tác trên tay không dám quá mạnh, tiếng sột soạt như một loài thú nhỏ, cẩn thận tìm tòi trong đống gấm vóc lụa là.
Hắn có chút bất lực.
“Ngươi tìm cái gì trong ống tay áo của trẫm?”
Tịch Ngân ngẩng đầu lên: “Tay của ngài.”
“Sao?”
“Lúc nãy chắc chắn ngài đã bị ta làm bỏng rồi.”
Câu nói này cụ thể đến mức không thể cụ thể hơn, là sự quan tâm thực sự đến thân thể của hắn, lập tức đâm thủng lớp phòng bị trong lòng Trương Đạc.
“Tịch Ngân…”
“Đừng cử động lung tung.”
Nàng vừa nói vừa lôi được bàn tay của Trương Đạc ra khỏi ống tay áo. Chỗ bưng chén trà đã đỏ ửng lên nhưng chưa nổi bọng nước. Tịch Ngân cẩn thận đặt bàn tay hắn lên án, đặt bàn tay hắn nằm phẳng, sau đó cúi đầu nhìn vết bỏng đỏ kia nói: “Ngài hình như… chẳng biết đau là gì cả.”
“Hừ.” Hắn cười khẽ một tiếng, không có lời nào để đáp lại.
Tịch Ngân lại tự mình nói tiếp: “Lần đầu tiên ta gặp ngài, trên lưng ngài có rất nhiều vết roi đáng sợ, thế nhưng ngài vẫn có thể đứng vững, đi lại đoan chính. Ngày phụ thân ngài dùng hình trượng đánh ngài, y chính nói ngài gần như sắp chết, thế mà ta cũng không nghe thấy ngài rên rỉ một tiếng đau đớn nào.”
Trương Đạc khẽ nắm tay lại, nhưng đã bị Tịch Ngân ấn giữ những ngón tay hắn.
“Đừng động đậy mà, như vậy sẽ đau lắm.”
“Chẳng phải ngươi nói trẫm không sợ đau sao?”
Dứt lời, hắn định nắm tay lại, ai ngờ Tịch Ngân lại chống người quỳ thẳng lên, cố chấp ấn chặt những ngón tay hắn xuống.
“Đó là vì ngài giỏi chịu đựng, nhưng vết thương ở trên người ngài chắc chắn là đau chứ.”
Vết thương ở trên người, chắc chắn là đau.
Một câu nói này của nàng như chạm vào da thịt, thấm vào xương tủy, thật khiến hắn sảng khoái biết bao.
“Tịch Ngân.”
“Vâng.”
“Chỗ này không phải là đau nhất đâu.”
Tịch Ngân xếp ống tay áo lại, gối đầu lên mu bàn tay hắn, nằm sấp xuống, nhẹ nhàng thổi hơi vào vết thương của hắn, đứt quãng nói: “Ta biết.”
“Ngươi biết cái gì?”
“Ngài sắp giết đệ đệ, lại còn mắng cả Triệu tướng quân. Ngài cũng cảm thấy buồn rồi.”