1. Từ Đầu

Trăng Sáng Năm Xưa Gặp Mùa Xuân thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ba năm chinh chiến, ba năm mất tích. Khi trở về kinh thành, ta thấy cảnh vật vẫn còn nhưng người đã mất. Vị hôn phu Thái tử đã lên ngôi làm hoàng đế từ lâu. Ngài đã lập hoàng hậu và lập nhiều phi tần. Bên cạnh đế vương không còn chỗ cho ta nữa. Hoàng đế nhìn ta với đôi mắt phiếm hồng, ôm vai ta và nghẹn ngào nói: "Trẫm nghĩ rằng nàng đã mất rồi. Nếu nàng muốn, trẫm sẽ phong nàng làm quý phi."
Ta cười... Không cần.
Hôm đó, ta đại thắng nhưng bị mật thám hãm hại, rơi xuống sườn núi và mất trí nhớ.
Thừa tướng kia đến nói dối ta rằng hắn là chồng ta, con cả của hai người đã hai tuổi.
Màn đêm buông xuống, thừa tướng có dung mạo hơn Phan An lén bò lên giường của ta, tội nghiệp nói: "Tần tướng quân, nàng không để ý người lớn cũng phải quan tâm trẻ con. Con không thể không có cha được."
Ta đạp hắn xuống giường: "Cút!"
*
Ta không ngờ, thời gian qua đi mấy năm, khi ta trở về kinh thành, mọi thứ đã cảnh còn người mất.
Vị hôn phu của ta là Thái tử đã lên ngôi, bây giờ đã là Cảnh Đế.
Ngài đã lập hoàng hậu, còn lập đường muội của ta làm Thục phi. Những vị phi tần khác đều là những người quen của ta, là nhóm quý nữ ở kinh đô mà ta biết.
Ta, Tần Ngọc, không còn là vị hôn thê của Thái tử vào năm đó nữa.
Giờ phút này, tuy là cung yến nhưng có vô số ánh mắt như có như không nhìn ta.
Ba năm trước, đại chiến thắng lợi, ta vốn nên khải hoàn hồi kinh, không ngờ lại bị mật thám trong quân ám hại, ngã xuống mất trí nhớ...
Ta hồi tưởng lại những chuyện xảy ra trong ba năm qua, nụ cười trên mặt không đến đáy mắt, nhìn thừa tướng đại nhân - Tô Tử Dục.
Tổ phụ của hắn là cáo già.
Trước khi ông ấy mất đã xin tiên đế thánh chỉ, để cháu trai ông ấy tiếp tục làm thừa tướng.
Lúc Tô Tử Dục ngồi vào vị trí thừa tướng chỉ mới hai mươi tuổi.
Từ xưa đến nay, hắn và ta không hợp nhau.
Có thể nói như là kẻ địch vậy.
Ai ngờ ba năm nay hắn lừa gạt ta, lừa dối nói hai chúng ta là phu thê...
Ta biết rõ còn cố hỏi, cười đến nghiến răng nghiến lợi: "Đúng là thời gian như thoi đưa, ba năm không gặp, kinh đô thay đổi quá lớn. Chỉ là không biết Tô thừa tướng lấy vợ sinh con chưa?"
Thảo nào mỗi tháng hắn đều biến mất nửa tháng!
Còn dám nói dối hắn là thương nhân cần ra ngoài buôn bán, vì nuôi sống ta mà phải đi lại vất vả, bảo ta ở trong nhà chờ đợi!
Thì ra hắn bôn ba qua lại giữa kinh đô và Phàn Thành!
Lần cuối ta nhìn thấy Tô Tử Dục là một tháng trước.
Có lẽ hắn không ngờ đột nhiên ta bị người ta tìm được, còn khôi phục ký ức.
Giây phút này, vẻ mặt trên gương mặt tuấn tú của Tô Tử Dục vô cùng đặc sắc, có hoảng sợ, có kinh ngạc, có vẻ tính toán... Hổ thẹn và chột dạ.
Tô Tử Dục ho khan: "Khụ khụ... Tần tướng quân, bổn tướng..."
Hắn nói quanh co một lát, nhưng không nói được gì.
Ta không phản ứng hắn, lại chăm chú nhìn Cảnh Đế đang ngồi trên long ỷ.
Y là vị hôn phu thuở thiếu thời của ta.
Sau khi ta mất tích chưa tròn trăm ngày đã cưới đích nữ phủ Thượng thư làm hoàng hậu.
Cảnh Đế mím môi, yết hầu khẽ chuyển động. Hoàng hậu ngồi bên cạnh y cũng đứng ngồi không yên.
Đường muội Thục phi nói: "Đường tỷ, tỷ có thể trở về thì tốt rồi, mấy năm nay hoàng thượng và bổn cung đều nhớ tỷ."
Ta chỉ cười không nói.
Cảnh Đế đứng dậy khỏi long ỷ, đi về phía ta.
Y khom người kéo ta ra khỏi bàn tiệc, vẻ mặt kích động, nắm bả vai ta, đuôi mắt ửng đỏ: "Trẫm nghĩ rằng nàng không còn, nếu nàng đồng ý, trẫm sẽ sách phong nàng làm quý phi ngay."
Ta hờ hững lặp lại hai chữ quý phi.
"Quý phi à... Phân vị cao lắm."
Ta nói xong, nhìn lướt qua Cảnh Đế, lại nhìn Tô Tử Dục: "Thừa tướng nghĩ sao? Ta là võ tướng, có thích hợp vào cung làm phi không?"
Tô Tử Dục lại ho: "Khụ... À, Tần tướng quân vừa hồi kinh, mọi chuyện cứ từ từ bàn luận."