Chương 12

Trao Em Một Đời An Yên thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chuyến đi được một nửa thì họ gặp trạm dừng chân.
Vừa đúng lúc đến giờ ăn trưa, Ngộ Từ muốn được cầm lái cho nửa chặng đường còn lại, nên cô đề nghị vào trạm dừng chân dùng bữa.
Các trạm dừng chân ở miền Nam đa phần đều rất sầm uất, không khác gì những trung tâm thương mại lớn.
Sau khi dùng bữa trưa tại một nhà hàng Trung Quốc, họ ra ngoài đi dạo một vòng. Khi đi ngang qua một cửa hàng bán đồ trang trí, Ngộ Từ liếc qua quầy trưng bày ở cửa và bị một chiếc móc treo hình heo con thu hút.
Sợi dây treo bằng cao su màu vàng nhạt, bên dưới là chú heo con màu hồng phấn, bên cạnh còn có một tấm thẻ nhỏ ghi dòng chữ: “Bình an vui vẻ, vạn sự như ý”.
Nét chữ tròn trịa, trông rất đáng yêu.
Phó Tắc Dịch cũng nhìn theo hướng cô đang nhìn và thấy chiếc móc treo nhỏ ấy.
Anh chợt nhớ lại hình dán mà cô đã gửi cho anh tối hôm đó, cũng là một chú heo con.
Có vẻ như cô rất thích những món đồ đáng yêu như thế.
“Muốn mua không?”
“Chú út, cái này đẹp không ạ?”
Anh vừa hỏi xong, Ngộ Từ đã bất chợt cầm chiếc móc treo quay người lại.
Cánh tay cô giơ lên hơi cao, ngang tầm trán, đôi mắt ánh lên ý cười, lấp lánh nhìn anh.
Anh khựng lại một chút, rồi nhẹ nhàng gật đầu.
Ngộ Từ cong môi cười tươi, cầm móc treo đến quầy thu ngân thanh toán.
Ngộ Từ lên xe trước, còn Phó Tắc Dịch đi nghe điện thoại.
Cô lấy chiếc móc treo hình heo con ra khỏi túi, nhìn ngó xung quanh. Ban đầu, cô định treo vào chìa khóa xe của anh.
Nhưng nghĩ lại, bình thường nếu anh lấy chìa khóa ra mà bên trên lại lủng lẳng một chú heo hồng phấn thì có vẻ hơi không hợp với khí chất của anh. Thế là cô đành bỏ ý định đó.
Ngước mắt nhìn gương chiếu hậu trong xe, cô cân nhắc một lúc rồi cảm thấy đây là vị trí thích hợp.
Cô nhìn ngang nhìn dọc tìm một chỗ rồi treo lên.
Chiếc xe của Phó Tắc Dịch cũng giống như con người anh, một dòng xe chuẩn mực, chững chạc, nội thất đơn giản nhưng sang trọng. Tự nhiên treo lên một món đồ nhỏ xinh thế này, nói thật là có chút lệch tông, nhưng lại mang đến cảm giác dễ thương một cách kỳ lạ.
Ngộ Từ cười, chọc chọc vào bụng chú heo nhỏ, sau đó lật tấm thẻ in dòng chữ “Bình an vui vẻ, vạn sự như ý” ra phía trước.
Một lát sau, Phó Tắc Dịch quay lại.
Anh vẫn chưa gọi điện xong, tay cầm điện thoại đi tới gõ cửa kính xe.
Ngộ Từ vẫn đang ngắm nhìn chú heo con vừa treo lên, nghe tiếng động bèn quay đầu nhìn lại.
Cô vừa hạ kính xe xuống, Phó Tắc Dịch đã bất ngờ đưa tay kia vào trong, trên tay còn cầm một chiếc bình giữ nhiệt.
Mới mua xong.
Thân bình màu trắng tinh, in rất nhiều hình thỏ con màu hồng, trên nắp còn có một đôi tai thỏ dựng đứng.
Ngộ Từ ngẩn người nhìn chiếc bình vài giây rồi mới đưa tay đón lấy.
Phó Tắc Dịch nhìn cô một cái rồi lại cầm điện thoại đi ra xa hơn một chút.
Cô đứng hình một lúc, rồi lắc lắc chiếc bình.
Sau khi vặn nắp ra, nhìn hơi nước từ miệng bình từ từ bốc lên, Ngộ Từ chớp chớp mắt.
Đây là anh ấy đặc biệt mua chiếc bình này để đựng nước nóng cho cô sao?
Thế này là có ý gì?
Thời tiết này tuy chưa ấm hẳn lên, nhưng ở độ tuổi của cô hình như vẫn chưa đến mức phải ôm bình giữ nhiệt đi khắp nơi chứ nhỉ.
Cô ngước mắt nhìn người đang đứng cách đầu xe không xa.
Anh cúi đầu cầm điện thoại, đầu dây bên kia không biết nói gì mà khiến anh nhíu mày.
Lát sau, anh chợt lấy ra hộp thuốc lá, một tay bật nắp, ngón trỏ đẩy một điếu đưa lên môi, nhẹ nhàng ngậm lấy.
Khi làn khói từ miệng nhả ra, anh ngẩng đầu nhìn về phía cô.
Sau khi chạm phải ánh mắt của Ngộ Từ, anh hơi dừng lại một chút, nhìn thấy cửa sổ bên phía cô vẫn đang mở, bèn lùi ra đứng xa hơn một chút.
Một lúc sau, cuộc gọi kết thúc. Anh đứng trong gió một lát rồi mới quay lại, nghiêng người ngồi vào trong xe, tiện tay đặt hộp thuốc đang cầm lên hộc để đồ.
Trong xe lập tức thoảng một mùi thuốc lá nhàn nhạt, không nồng, khác hẳn với mùi thuốc lá cô thường ngửi thấy khi các chú bác trưởng bối trong nhà hút.
Thế là cô có chút tò mò nhìn hộp thuốc trên hộc để đồ.
Hộp thuốc màu trắng tinh, rất đơn giản, mang chút vẻ thanh nhã. Chữ viết bên trên đều là tiếng Anh, trên nắp in tên “PARLIAMENT”.
Bách Lạc Môn?
Không phải loại sản xuất trong nước, cô chưa từng thấy bao giờ.
Đang định cầm lên xem thử thì người bên cạnh chợt hỏi: “Mùi nồng lắm không?”
Cô ngẩn người, ngẩng đầu nhìn anh, suy nghĩ một lát mới nhận ra có lẽ anh đang nói đến mùi thuốc lá.
Cô vội vàng lắc đầu: “Không ạ, không nồng.”
Phó Tắc Dịch gật đầu, nhưng vẫn mở cửa sổ bên phía mình ra.
Nghe thấy tiếng xe khởi động, Ngộ Từ vội nói: “Để cháu lái cho, chú đã lái cả buổi sáng rồi.”
Phó Tắc Dịch nghe vậy nghiêng đầu nhìn cô, chợt cong môi, không từ chối mà chỉ nói một câu: “Được, trạm dừng chân tiếp theo.”
Sau đó, Ngộ Từ cứ chắc mẩm rằng đến trạm tiếp theo sẽ được lái.
Nhưng rồi chiếc xe cứ chạy mãi không dừng lại.
Cho đến khi cô nhìn thấy biển chỉ dẫn trên cao tốc ghi “Hướng đi Hải Châu”.
Sắp đến nơi rồi.
“…”
Thế là cô lặng lẽ quay đầu nhìn người ngồi ghế lái, gọi một tiếng: “Chú út!”
Anh ngước mắt nhìn gương chiếu hậu, chợt phát hiện bên trên có treo chú heo con kia. Vài giây sau, anh mới tập trung nhìn người trong gương, “Hửm?”
Ngộ Từ nheo mắt đầy vẻ ngờ vực: “Có phải chú không dám ngồi xe cháu lái không?”
Phó Tắc Dịch bị hỏi đến mức khựng lại một lúc, sau đó bật cười. Anh nghiêng đầu nhìn gương chiếu hậu, đánh vô lăng và bật xi nhan, rẽ vào hướng “Hải Châu”.
Anh đáp: “Không phải.”
Ngộ Từ không tin, đôi mắt nheo lại càng thêm vẻ ngờ vực, “Thật sự không phải sao?”
Anh quay đầu nhìn cô một cái.
Màn trời đã tối đen, trong xe chỉ có ánh sáng của đèn viền nội thất và màn hình điện tử. Đôi mắt anh dưới sự phản chiếu ấy rất sáng.
Khóe môi anh vương nụ cười nhẹ, đáp lại lần nữa: “Không phải.”
Thấy anh trả lời nghiêm túc như vậy, Ngộ Từ bĩu môi, “Thôi được rồi.”
Khi vào đến khu vực thành phố Hải Châu đã là gần 7 giờ tối.
Tuy cùng thuộc miền Nam nhưng so với Tô Lăng, Hải Châu mang đậm hơi thở thương mại hơn, cũng ít đi vẻ “mưa phùn lất phất” và “cầu cong, thuyền ô bồng”.
Đến trường học, Ngộ Từ vốn định rủ Phó Tắc Dịch cùng ăn tối, nhưng nhìn thấy vẻ mệt mỏi hiện rõ trên hàng lông mày và khóe mắt anh, cuối cùng cô lại nuốt những lời định nói vào bụng.
Trước khi xuống xe, cô hỏi: “Chú út, tối nay chú không đi luôn chứ?”
Cô thực sự sợ anh cao hứng, lại lái xe xuyên đêm quay về.
Lúc này Phó Tắc Dịch quả thực có chút mệt mỏi, nghe vậy anh nhìn cô, đáp: “Không về, mai mới đi.”
Ngộ Từ “vâng” một tiếng, mím môi, dừng lại vài giây rồi tháo dây bảo hiểm, “Vậy cháu đi đây, chú út ngủ ngon.”
Phó Tắc Dịch khựng lại giây lát, gật đầu, đáp: “Được.”
Ngộ Từ xuống xe, trước khi vào cổng trường lại quay đầu nhìn lại một cái.
Xe của Phó Tắc Dịch vẫn đỗ ở cổng trường. Cách lớp kính xe, anh hơi nghiêng đầu, có lẽ đang hỏi cô có chuyện gì.
Cô mím môi, sau đó cười vẫy vẫy tay.
Phó Tắc Dịch hơi dừng lại, nhẹ nhàng gật đầu.
Lúc Ngộ Từ về đến ký túc xá thì bên trong không có ai. Giờ này bạn cùng phòng chắc đều đã đến nhà thi đấu tự luyện tập rồi.
Dọn dẹp đồ đạc xong, cô chuẩn bị đi tắm.
Trước khi ném quần áo thay ra vào máy giặt đồ, cô lần lượt kiểm tra các túi.
Cuối cùng trong túi áo khoác cô chạm vào chiếc túi vải nhỏ thêu chỉ vàng kia.
May mà cô kiểm tra lại, nếu không đã giặt mất rồi.
Cô lại nhìn chiếc túi vải vài giây, rồi kéo dây rút, đổ thứ bên trong ra.
Một tràng tiếng va chạm “lách cách” vang lên, đồ vật rơi vào lòng bàn tay.
Sau đó cô bỗng đứng sững lại.
Ngọc bình an vẫn là ngọc bình an của cô, nhưng sợi dây đeo không còn là kiểu dáng ban đầu nữa.
Đó là một sợi dây đan bằng tơ lụa màu đỏ. Ở hai đầu chỗ nối với ngọc, có luồn hai hạt bồ đề màu trắng.
Cô đứng hình, kẹp hai hạt bồ đề vào đầu ngón tay xem xét.
Bên trên khắc rất nhiều chữ Phạn vàng óng, giống như chữ trên kinh văn. Được bao bọc giữa những dòng chữ Phạn đó, trên mỗi hạt bồ đề khắc một chữ Hán.
Cô lần lượt đọc lên: “Trường… Sinh.”
Trường sinh.
Rồi bỗng đứng sững lại, tim chợt đập lệch một nhịp.