Trao Em Một Đời An Yên
Sinh nhật Ngộ Từ
Trao Em Một Đời An Yên thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Phó Tắc Dịch trở về Nam Viên, trăng đã lên cao, ánh trăng như dải lụa bạc trải khắp sân.
Gió thổi làm xào xạc cây cỏ trong vườn, bên dòng nước uốn lượn dưới Trú Nguyệt Các, trên bãi đất trồng đầy anh đào nở muộn, hoa rụng đầy đất, bay lả tả trong ánh trăng.
Tuy không có người ở nhưng bên đó vẫn thắp đèn.
Tòa lầu nhỏ mang vẻ cổ kính, ánh sáng hắt ra từ những ô cửa sổ được chạm khắc tinh xảo.
Gió cuốn theo hương thơm thoang thoảng.
Bác Thân xách đèn dẫn Phó Tắc Dịch lên lầu, khi chuẩn bị bước lên cầu thang của Lãm Nguyệt Lâu, Phó Tắc Dịch nghiêng đầu nhìn sang tòa lầu nhỏ bên kia dòng nước.
Anh hỏi: “Hôm nay là ngày đặc biệt gì sao? Sao lại thắp đèn sáng trưng thế?”
Suốt quãng đường đi, anh phát hiện những đình đài lầu các ngày thường vắng vẻ nay cũng đều sáng rực ánh đèn.
Bác Thân nghe vậy vừa cười vừa nói: “Hôm nay là ngày năm xưa cô Ngộ Từ lần đầu tiên đặt chân đến Dụ Viên, năm nào cũng thắp đèn, cậu không nhớ à?”
Phó Tắc Dịch khựng người một lát.
Không phải không nhớ.
Chỉ là hai ngày nay Ngộ Từ về ở, anh không chú ý đến chuyện này.
Mấy năm trước khi Ngộ Từ chưa vào Dụ Viên sinh sống, cũng chỉ vào tháng sinh nhật của cô ấy, trong Dụ Viên mới thắp đèn sáng rực suốt một tháng trời, coi như là cầu phúc.
Sau này cô ấy vào ở, rồi hai năm trước rời đi, vào ngày cô ấy mới đặt chân vào Dụ Viên, cũng sẽ thắp đèn một ngày.
Đây là phong tục của nhà họ Phó.
Phó Tắc Dịch gật đầu, rút ánh mắt về, cất bước lên cầu thang, đi được nửa chừng, bác Thân lại nói thêm một câu: “Hôm nay là mùng bảy, mùng chín là sinh nhật tròn hai mươi tuổi của Tiểu Từ rồi. Nếu không phải thầy dặn sinh nhật hai mươi tuổi không nên tổ chức linh đình thì năm nay cũng sẽ rất náo nhiệt đấy.”
Theo phong tục ở Tô Lăng, con gái tròn hai mươi tuổi phải tổ chức linh đình, ngụ ý rằng đây là sinh nhật tuổi tròn cuối cùng ở nhà mẹ đẻ, tương lai nhất định sẽ hạnh phúc, thuận lợi.
Nhưng mấy năm trước bà nội đã xem bói cho Ngộ Từ rồi, nói rằng sinh nhật hai mươi tuổi không nên làm lớn, cũng không nên phô trương, thế là năm nay cũng không ai nhắc đến chuyện này nữa.
Bước chân Phó Tắc Dịch khựng lại, khẽ nghiêng mắt nhìn cây hoa anh đào Tùng Nguyệt dưới lầu.
Một lát sau, anh từ từ rút ánh mắt về, tiếp tục bước lên lầu, khẽ đáp một tiếng: “Ừm.”
Bác Thân đưa anh lên lầu xong liền rời đi.
Phó Tắc Dịch về phòng, bước đến bên bàn làm việc, liếc nhìn chiếc hộp gỗ tử đàn nhỏ có khóa vàng đang đặt trên bàn.
Sau đó, anh lấy từ trong túi ra sợi dây chuyền mà Ngộ Từ đã trả lại cho anh tối qua.
Hai hạt bồ đề được khắc đầy kinh văn, cùng hai chữ mạ vàng viết theo lối chữ tiểu khải— “Trường Sinh”.
Anh khựng lại, khẽ ngước mắt nhìn, cuối cùng không gắn sợi dây vào chiếc khóa vàng nữa mà nhẹ nhàng nắm trong lòng bàn tay, nghiêng đầu…
Cửa sổ chớp bên cạnh bàn làm việc đang hé mở một nửa, ánh mắt anh lặng lẽ hướng về tòa lầu nhỏ đứng yên trong ánh trăng kia. Một lát sau, anh từ từ rút ánh mắt về, cất bước đi vào phòng trong.
Tháng Tư năm nay lịch dương và lịch âm trùng nhau.
Sinh nhật Ngộ Từ là mùng chín tháng ba âm lịch, ngày chín tháng tư dương lịch, lại trùng hợp là một chu kỳ mười chín năm, nên hai ngày này trùng khớp vào nhau.
Ngày mùng chín lại rơi vào đúng thứ Bảy, Ngộ Hải Thành và Kiều Nguyệt Ảnh đã gọi điện cho Ngộ Từ từ hai ngày trước, dặn cô mùng chín về nhà ăn cơm.
Tuy không thể tổ chức lớn nhưng cả nhà cùng ăn một bữa cơm đoàn viên là điều nên làm.
Ngộ Từ đáp “Vâng”.
Nhưng tối thứ Sáu, cô vẫn quyết định mời bạn bè một bữa. Đồ Manh Manh đã úp mở suốt cả tuần nay rồi, không cần đoán cũng biết, chắc chắn là đã chuẩn bị quà cho cô ấy. Bốn năm đại học, chưa năm nào thay đổi.
Dư Kỳ vẫn như cũ, không đi cùng họ, sáng đi sớm tối về muộn.
Ngộ Từ nghĩ ngợi, quyết định vẫn nên hỏi cô ấy một tiếng.
Học xong tiết cuối cùng chiều thứ Sáu, Đồ Manh Manh về ký túc xá để thay quần áo, lúc Dư Kỳ về đến, Ngộ Từ và Đồ Manh Manh đang định ra ngoài.
Cô ấy liếc nhìn hai người, không nói gì.
Ngộ Từ nghiêng đầu hỏi: “Dư Kỳ, tối nay bọn tớ đi ăn, cậu có đi cùng không?”
Dư Kỳ đang ngồi trước bàn chuẩn bị tẩy trang, nghe vậy khựng lại, hỏi ngược lại: “Có chuyện gì à?”
Đồ Manh Manh ghét nhất cái kiểu làm màu giả tạo này của cô ấy, khoanh tay tựa vào khung cửa, lạnh nhạt đáp: “Sinh nhật Ngộ Từ, cậu ấy mời ăn cơm, cậu có đi không thì bảo?”
Nếu không phải Ngộ Từ chủ động rủ, cô chẳng thèm nói chuyện với Dư Kỳ làm gì.
Cái đồ xu nịnh, bám đuôi bọn tiểu thư con nhà giàu, nhìn là thấy ghét.
Hồi năm nhất mới nhập học, Đồ Manh Manh từng giúp cố vấn học tập thống kê bảng thông tin gia đình của sinh viên trong lớp, gia cảnh Dư Kỳ bình thường, ở nhà còn có em trai, chi phí học múa đều do cô ấy tự đi làm thêm mà kiếm được.
Cho nên hồi mới vào ký túc xá, Đồ Manh Manh rất quan tâm đến cô ấy.
Có đồ ăn ngon, trò gì vui cũng rủ cô ấy tham gia, nhưng người ta chẳng hề cảm kích, ngày nào cũng vác cái mặt kiêu ngạo đi chơi với đám tiểu thư khoa ba lê.
Đồ Manh Manh tính tình thẳng như ruột ngựa, cậu không ưa tớ thì tớ cũng chẳng thèm chơi với cậu!
Thế là từ đó mối quan hệ của hai người luôn trong tình trạng đóng băng.
Ngộ Từ và Dư Kỳ không có mâu thuẫn gì, nhưng kiểu chung sống cũng chẳng ấm chẳng lạnh.
Nghe Đồ Manh Manh nói vậy, động tác tẩy trang của Dư Kỳ dừng lại, liếc nhìn hai người, hắng giọng: “Tớ chưa chuẩn bị quà đâu nhé.”
Đồ Manh Manh trợn mắt trắng dã: “Ngộ Từ thèm chắc! Rốt cuộc có đi không thì bảo?”
Dư Kỳ đặt nước tẩy trang xuống, quay người lại: “Vậy lần sau tớ bù cho cậu.”
Nói xong, cô ấy cầm lấy chiếc túi xách bên cạnh, bước tới, vẻ mặt hơi mất tự nhiên nói: “Đi thôi.”
Đồ Manh Manh “xùy” một tiếng, đứng thẳng người.
Ngộ Từ mỉm cười: “Ừ, đi thôi.”
Địa điểm ăn cơm là một nhà hàng món Trung, nằm cạnh sông hộ thành.
Kiến trúc chạm trổ điêu khắc, trang trí rất đậm chất Giang Nam.
Đồ Manh Manh là người Đông Bắc, Dư Kỳ là người Hải Nam, sợ hai người ăn không quen, các món ăn Ngộ Từ gọi đa phần là hương vị Hoài Dương, khá trung tính.
Trong lúc đợi món, Dư Kỳ đi vệ sinh, Đồ Manh Manh cười hì hì đưa cho Ngộ Từ một hộp quà.
Ngộ Từ nhận lấy, cười nói: “Cảm ơn cậu nhé.”
Đồ Manh Manh liếc nhìn chỗ ngồi trống của Dư Kỳ, bĩu môi: “Cậu bảo cậu rủ cậu ta đến làm gì? Lát nữa không vui lại sưng mặt lên cho xem.”
Ngộ Từ bật cười: “Sắp tốt nghiệp rồi, ăn chung một bữa cũng có sao đâu. Hai cậu cứ ngấm ngầm so kè nhau suốt bốn năm nay, chưa chán sao?”
Đồ Manh Manh bĩu môi, “xùy” một tiếng: “Là do cậu ta tự làm tự chịu đấy thôi, mời đi ăn thì bảo người ta khinh thường mình, đi liên hoan gói đồ ăn ngon mang về cho thì bảo là đồ thừa. Cậu ta nghĩ mình là ai chứ!”
Đây cũng là nguyên nhân chính khiến Đồ Manh Manh và Dư Kỳ mâu thuẫn.
Vốn dĩ ban đầu quan hệ hai người cũng tạm ổn, cho đến khi Dư Kỳ chơi cùng mấy cô gái khoa ba lê, lúc họ buôn chuyện bị Đồ Manh Manh vô tình nghe được.
Nội dung đại ý cũng là nói Đồ Manh Manh coi thường cô ấy các kiểu.
Từ đó quan hệ hai người tụt dốc không phanh.
Không phải Dư Kỳ chưa từng chủ động làm hòa, nhưng lúc đó Đồ Manh Manh đang tức giận, cũng không thèm để ý, hai người còn cãi nhau một trận.
Sau đó thì cứ luôn như vậy, nói chuyện với nhau toàn “cà khịa” đá xéo.
Ngộ Từ cười, không nói gì.
Đồ Manh Manh liếc nhìn ra sau lưng Ngộ Từ, chợt nhướng mày: “Chà, thông suốt rồi kìa!”