Phó Vân Tranh xuất hiện

Trao Em Một Đời An Yên

Phó Vân Tranh xuất hiện

Trao Em Một Đời An Yên thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vợ chồng Phó Thành và Tô Lam mãi đến sát giờ khai tiệc mới có mặt.
Vừa bước vào cổng vườn, Tô Lam đã vui vẻ chúc thọ mấy câu tốt lành, bà cụ cười hiền từ đáp lại từng người.
Sau đó cụ nhìn ra sau lưng hai người, hỏi: “Vân Tranh và Minh Hinh không về sao?”
Vừa dứt lời, nét mặt Tô Lam hơi thay đổi, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường, cười nói: “Vân Tranh về rồi ạ, nó ở phía sau. Còn Minh Hinh…”
Nói đến đây, bà ta quay đầu nhìn Phó Thành, ánh mắt thoáng qua vẻ không vui, nhưng rồi cũng thu lại tầm mắt, tiếp tục nói: “Con bé đó thật sự không biết điều, mấy ngày trước đã bảo nó cuối tháng là đại thọ của mẹ, đừng có chạy lung tung. Thế mà hôm nọ nó lại cùng bạn đi vẽ ngoại cảnh, vẫn chưa về ạ.”
Bà cụ thực ra cũng chẳng mấy quan tâm Tô Minh Hinh có đến hay không, chỉ cười gật đầu rồi không hỏi thêm.
Ngược lại, Ngộ Từ đứng cạnh bà cụ lại thở phào nhẹ nhõm.
Vốn dĩ chỉ cần nghĩ đến việc đụng mặt Tô Minh Hinh là cô đã thấy khó chịu khắp người, giờ cô ta không đến, cảm giác không khí cũng dễ chịu hẳn lên.
Mọi người vừa nói chuyện xong, từ ngoài cổng có một thiếu niên cao gầy bước vào, dáng đi uể oải.
Hai tay cậu ta đút túi quần, gương mặt tuấn tú, mắt sâu, tóc mái bồng bềnh rủ xuống trán, vẻ ngoài lười biếng và thờ ơ.
Phó Thành quay đầu nhìn, cau mày theo thói quen: “Nhanh lên! Không thấy bà cố đang ở đây à?”
Lúc này, người kia mới bước nhanh hơn vài bước, đôi giày thể thao trắng tinh bước lên bậc thềm, đi tới gọi một tiếng: “Bà cố.”
“Chú út!” Cậu ta vội vàng gọi.
Phó Tắc Dịch nghe tiếng nhìn sang, ánh mắt hơi dừng lại, nhìn lướt qua Ngộ Từ đang đứng sát bên cháu mình rồi mới gật đầu: “Vào đi.”
Khách khứa đã yên vị cả rồi, chỉ thiếu hai đứa trẻ này.
Ngộ Từ nghe tiếng gọi của Phó Vân Tranh thì sững người, cũng quay đầu lại nhìn.
Phó Tắc Dịch đứng trước cửa Hội Tân Lâu, ánh mắt giao nhau với cô trong chốc lát.
Ngộ Từ giật mình, bỗng nhận ra mình và Phó Vân Tranh đứng quá gần, vội vàng lùi lại vài bước, kéo giãn khoảng cách.
Phó Vân Tranh gãi đầu, đáp: “Vâng ạ.”
Phó Tắc Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt không nán lại thêm giây nào, xoay người đi vào trong.
Tim Ngộ Từ đập nhanh hơn, bỗng cảm thấy trong lòng dâng lên một nỗi chột dạ khó tả.
Phó Vân Tranh nghiêng đầu nhìn cô, trả lại cây trâm: “Làm gì thế? Sao cậu có vẻ còn sợ chú út hơn cả tôi?”
Ngộ Từ nhận lấy trâm, búi tóc lại, lườm cậu ta một cái, chẳng nói năng gì, nhưng trong lòng bỗng thấy ấm ức vô cùng.
Nhưng cô lại chẳng biết, rốt cuộc mình đang ấm ức vì điều gì.