Trao Em Một Đời An Yên
Ánh Mắt Nghi Hoặc Của Bác Thân
Trao Em Một Đời An Yên thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lần trước khi đáp lễ trà, ngón giữa của Phó Tắc Dịch hơi cong, động tác chưa thực sự chuẩn xác. Nhưng lần này, không cần suy đoán cũng có thể nhận ra anh đã thực sự đáp lễ bằng một “lễ bình bối” vô cùng chuẩn mực. Ngộ Từ ngẩn người hồi lâu, mãi đến khi những đầu ngón tay đang chạm nhẹ trên bàn trà của anh từ từ thu về, cô mới giật mình hoàn hồn. Môi cô mấp máy, đang định mở lời thì bác Thân đã bưng đồ ăn quay lại.
Một bát cháo đường nóng hổi được đặt lên bàn gỗ, bên cạnh đĩa nhỏ còn có một miếng bánh hoa quế. Bác Thân cười nói: “Bà cụ dặn đi mua đấy, đặc biệt để phần cho cháu một miếng.” Ngộ Từ mím môi, nuốt lại những lời định nói, ngước mắt nhìn Phó Tắc Dịch rồi khẽ đáp: “Vâng.”
Bác Thân đứng phía sau, cười híp mắt nhìn Ngộ Từ cầm thìa lên. Lúc này, bác mới dời mắt khỏi bát cháo, ánh nhìn lướt qua mái tóc cô rồi đột nhiên khựng lại. Sau khi xác nhận kỹ càng vài lần, vẻ mặt bác sững sờ trong giây lát, rồi ngẩng đầu nhìn Phó Tắc Dịch đang ngồi đối diện bên bàn đá. Anh đang cụp mắt thưởng trà, hoàn toàn không để ý. Bác Thân với vẻ mặt như vừa khám phá ra một bí mật động trời, nhìn qua nhìn lại hai người mấy lần.
Cháo hơi nóng, Ngộ Từ ăn khá chậm. Cuối cùng, khi ăn hết miếng bánh hoa quế, cô đã no căng. Đặt bát đũa xuống, cô quay đầu nhìn bác Thân phía sau, lại phát hiện bác Thân dường như đang “tâm hồn treo ngược cành cây”.
“À, thím nghĩ cháu cũng tốt nghiệp rồi, khi nào mới dẫn chàng trai mình thích về ra mắt thím với chú hai cháu đây.”
Ngộ Từ nghe vậy thì mắt cười cong cong, đặt hạt dẻ đã bóc vỏ vào đĩa nhỏ trước mặt bà: “Nếu có, cháu nhất định sẽ nói cho thím và chú hai biết đầu tiên ạ.”
Kiều Nguyệt Ảnh cười gật đầu: “Được.”
Trước giờ khai tiệc, Ngộ Từ đi ra tiền viện. Đang là lúc khách đến đông đúc, cô phải đi tìm Phó Tắc Dịch để cùng anh đón tiếp. Nhưng tìm mãi ở tiền viện không thấy anh đâu, đúng lúc gặp Phó Vân Tranh dáng điệu lảo đảo bước ra từ sảnh chính. Cô định hỏi cậu ta có thấy chú út đâu không, nhưng chợt nhớ tới chuyện Phó Tắc Dịch đã nói với cô tối qua. Bàn tay đang giơ lên định gọi khựng lại giữa không trung một lát rồi từ từ thu về, sau đó cô quay người bỏ đi.
Phó Vân Tranh hai tay đút túi quần, cũng đã nhìn thấy Ngộ Từ. Vốn tưởng cô định nói chuyện với mình, ai ngờ cô lại quay lưng đi mất. “Này giá đỗ!” Cậu ta gọi với theo. Ngộ Từ đã đi xuống hành lang trước sân nên không nghe thấy. Cậu ta “xì” một tiếng, cũng chẳng đuổi theo, đứng dựa vào cột hành lang nhìn bóng dáng thấp thoáng xuyên qua những khóm hoa kia, cho đến khi cô rẽ vào viện nhỏ bên cạnh khuất bóng, cậu ta mới thu lại tầm mắt, rồi vô thức cong môi cười.