Trao Em Một Đời An Yên
Dành dành nở rộ
Trao Em Một Đời An Yên thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phó Tắc Dịch sững người, mắt Ngộ Từ cũng trợn tròn. Hai người vội vàng nhìn nhau rồi đột nhiên cùng lúc lao về hai phía khác nhau.
Ngộ Từ chạy vào phòng trong tìm chỗ trốn, Phó Tắc Dịch chạy ra chắn cửa.
Ngay một giây trước khi bác Thân đẩy cửa, Phó Tắc Dịch bỗng đưa tay níu chặt khung cửa, vội nói: “Không cần đâu bác Thân, cháu chuẩn bị ngủ rồi, bác cũng ngủ sớm đi ạ.”
Sau đó anh nhìn cầu dao điện tổng bên cạnh cửa, trực tiếp gạt xuống.
Trong nháy mắt, tất cả đèn phụt tắt, căn phòng chìm vào bóng tối.
Bác Thân đứng ngoài cửa nhìn căn phòng tối om, khựng lại giây lát rồi mới đáp: “Ngủ rồi à, thế được rồi, tôi đi đây.”
Nghe tiếng bước chân bên ngoài xa dần, Phó Tắc Dịch mới thở phào. Anh bỏ tay đang chắn cửa ra, quay đầu nhìn lại.
Bác Thân vừa xuống lầu, lúc này cũng không thể bật đèn ngay được.
Anh đứng bên cửa một lúc lâu, sau đó dựa vào ánh đèn hắt từ mái hiên bên ngoài đi về phía phòng trong.
Ngộ Từ vừa trốn vào phòng trong đã cảm thấy hối hận.
Phòng ngủ của Phó Tắc Dịch ở bên này.
Sống ở Dụ Viên bao nhiêu năm, cô chưa từng bước lên cầu thang Lãm Nguyệt Lâu huống chi là vào phòng anh.
Hòa anh đào nở muộn bên bờ nước dưới lầu vốn đã gần tàn, sau một đêm mưa bụi cũng rơi rụng lả tả khỏi cành, trôi theo dòng nước uốn lượn ra khỏi vườn.
Khóm hoa dành dành ở góc vườn lại bỗng nhiên nở rộ sau một đêm, hương thơm ngào ngạt.
Ngộ Từ ngẩng đầu nhìn trời, mưa bụi mịt mờ, nhỏ bé không tiếng động. Nếu không ra ngoài thì khó mà phát hiện trời vẫn đang mưa.
Cô đứng bên cầu thang dừng chân một lát, định quay về phòng lấy dù. Cùng lúc đó, cánh cửa Lãm Nguyệt Lâu đối diện cũng mở ra. Cô dừng bước, ngước nhìn sang bên đó.
Phó Tắc Dịch bước ra từ trong cửa rồi cũng ngước mắt nhìn sang.
Trời còn sớm, chưa sáng hẳn. Đường chân trời như được phủ một lớp voan xám mỏng.
Trong màn mưa dày đặc, vẻ mặt anh hơi sững lại, dường như không ngờ cô lại xuất hiện ở đó.
Ngộ Từ nhìn anh một lát, bỗng nở nụ cười, đôi mắt cong cong như vầng trăng non sáng rỡ.
Một lúc sau, cô bỗng chỉ vào khóm dành dành nở rộ bên bờ nước dưới lầu, cất lời: “Dành dành nở rồi.”
Trong làn mưa bụi gió nhẹ, nụ cười của cô quá đỗi rạng rỡ. Ánh mắt Phó Tắc Dịch dừng lại trên khuôn mặt cô, không hề nhìn về khóm dành dành góc vườn, mà trầm giọng đáp: “Ừ.”
Trên thế gian này làm sao chỉ có một đóa dành dành.
Nhưng anh đã nhìn thấy đóa hoa rực rỡ nhất rồi.