Trao Em Một Đời An Yên
Ngày Lập Hạ ở Tô Lăng
Trao Em Một Đời An Yên thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thời gian thi là vào cuối tháng 6. Ngộ Từ đã luyện tập xong xuôi các khúc nhạc dự thi, mấy ngày nay cũng rảnh rỗi hơn.
Ngày Lập Hạ, trời quang mây tạnh, cô dậy thật sớm, cùng dì Tần đi chợ sớm để mua sắm thực phẩm chuẩn bị cho ngày Lập Hạ.
Ở Tô Lăng, ngày Lập Hạ có ba truyền thống: “Nếm tam tiên” (ba món tươi ngon đầu mùa), “trà Lập Hạ” và “cơm nếp đen” (cơm nếp nhuộm đen bằng lá cây).
Trong hai mươi bốn tiết khí, Tô Lăng luôn có những nghi thức đặc trưng.
Dì Tần hầu như không mua đồ ở siêu thị. Buổi sớm tinh mơ, bên bờ sông “Tiểu Tiểu Thư”, dọc theo con đường đá có rất nhiều sạp rau, nơi những ông bà cụ tóc bạc phơ ngồi trên ghế đẩu nhỏ rao bán.
Liễu rủ là đà, phía sau là dòng sông nhỏ êm đềm trôi, con đường đá nhuốm màu thời gian, kẽ đá có chỗ lồi lõm không bằng phẳng, tiếng chuông xe đạp và tiếng người ồn ào hòa vào nhau.
Khung cảnh thật đỗi đời thường và đầy hơi thở cuộc sống.
Dì Tần xách chiếc giỏ nhỏ đi trước, thỉnh thoảng lại cúi xuống chọn rau. Cô đi theo sau, vừa nghe ngóng giá cả rau củ, vừa trêu đùa chú chó vàng nhỏ chạy loăng quăng bên đường.
Mua xong gạo nếp để làm cơm nếp đen, dì Tần quay đầu nhìn Ngộ Từ đang ngồi xổm dưới đất vuốt ve chú chó nhỏ, cười gọi: “Tiểu Từ, về thôi!”
Cô lập tức dạ một tiếng rồi đứng dậy, cười hì hì đáp: “Đến đây ạ!”
Bà cụ cười gật đầu, rồi lại nhìn Ngộ Từ: “Con bé này ngốc rồi à? Mấy hôm trước còn bám lấy bà hỏi bao giờ Tắc Dịch về, giờ người về thật rồi lại chẳng biết nói gì thế?”
Ngộ Từ giật mình, vội dời mắt khỏi Phó Tắc Dịch, mặt hơi đỏ lên: “Cháu… cháu đâu có.”
Bà cụ cong môi cười, rồi cùng dì Tần vào sảnh chính trước. Bác Thân cũng xuống bếp nhỏ giục lấy thêm bát đũa. Trong chính viện, giờ chỉ còn lại Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch.
Phó Tắc Dịch cụp mắt nhìn cô gái trước mặt vẫn đang rủ mi, bĩu môi. Anh cong môi cười: “Trà Lập Hạ tôi vẫn chưa uống.”
Ngộ Từ ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn anh: “Em không phải…”
Rồi cô nghĩ lại, trà Lập Hạ đâu phải muốn uống là có ngay. Chiều nay cô nhắc anh nhớ uống cũng chỉ là kiếm cớ để nói chuyện thôi.
“Vậy… vậy lát nữa em pha cho anh.”
Mắt anh cong cong ý cười, trầm giọng đáp: “Được.”
Ánh trăng yên bình như nước, lặng lẽ buông xuống. Cô cũng cười theo: “Ăn cơm thôi.”
Anh gật đầu: “Được.”