Trao Em Một Đời An Yên
Tóc rối, trà thơm
Trao Em Một Đời An Yên thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng sớm hôm sau, Ngộ Từ dậy từ rất sớm.
Đã lâu không sống trong một ngôi nhà vườn, bỗng nhiên được đánh thức bởi tiếng chim hót và hương hoa thoang thoảng, cô nhất thời cảm thấy có chút không quen.
Nhưng may mắn là tối qua sau khi hoàn thành điệu múa, cô đã có một giấc ngủ thật sâu, nên dù dậy sớm cũng không cảm thấy mệt mỏi.
Sau khi vệ sinh cá nhân, cô đẩy cửa sổ ra. Trên nóc mái cong cách đó không xa, vừa khéo có một chú chim nhỏ đang đậu, líu lo không ngừng. Cô bé nhăn mũi, dỗi hờn như một đứa trẻ, “đấu khẩu” với nó một lúc.
Chú chim nghe tiếng, nghiêng đầu, đôi mắt đen láy nhìn cô một lát rồi vỗ cánh “phạch phạch” bay đi mất.
Tia nắng ban mai đầu tiên đã xuyên qua khung cửa sổ, rọi những vệt sáng lốm đốm lên bức tường.
Cô đứng bên cửa sổ vươn vai thật dài. Bác Thân bỗng nhiên xuất hiện dưới lầu các.
Ông đứng trong thủy tạ, cười ha hả nhìn cô: “Tiểu Từ, bà cụ bảo cháu dậy rồi thì qua ăn sáng với bà nhé!”
Ngộ Từ giật mình, vội vàng thu lại động tác vươn vai đầy phóng khoáng, đáp lớn: “Dạ!”
Sau đó cô vội vàng đóng cửa sổ, thay quần áo rồi xuống lầu.
Khi đi qua cầu đá nhỏ, cô liếc nhìn tòa lầu nhỏ bên kia, ẩn hiện trong ánh ban mai, tĩnh lặng vô cùng. Bức tường rào bên cạnh lầu phủ đầy hoa tường vi, những cành hoa đẫm sương sớm khẽ đung đưa trong gió. Màu hoa rực rỡ làm nổi bật nét cô liêu mà dịu dàng của tòa lầu cổ kính.
Tối qua, lúc cô ngủ, đèn bên đó vẫn còn sáng. Giờ này không biết là anh ấy chưa dậy hay đã ra ngoài rồi.
Hành tung của anh không cố định, cho dù mấy năm trước cô sống ở Dụ Viên, số lần cô chạm mặt anh ở nhà cũng rất ít.
Cô mím môi, bước qua cầu đá nhỏ, rời khỏi viện.
Đến sảnh chính, đồ ăn sáng đã được dọn lên. Những món điểm tâm kiểu dáng tinh xảo ăn kèm cháo đường, đã lâu lắm rồi Ngộ Từ không được ăn bữa sáng chuẩn vị Tô Lăng thế này.
Ngồi xuống ghế, cô liếc nhìn chỗ trống bên cạnh. Bát đũa vẫn được bày biện ngay ngắn.
Phó Tắc Dịch vẫn chưa đi.
Bà cụ ngẩng đầu hỏi: “Tắc Dịch đâu?”
Bác Thân bưng lên một ấm trà hoa quế, đáp: “Hôm qua nghe trợ lý Thẩm nói ở công ty có chút vấn đề, cậu ấy bận rộn không ngơi tay. Tối qua chắc cậu Tắc Dịch cũng hầu như không ngủ, cháu bèn không gọi, để cậu ấy ngủ thêm chút nữa.”
Bà cụ nghe vậy, dừng lại vài giây, sau đó thở dài một tiếng rồi mới cầm đũa lên.
Ăn sáng xong, bà cụ thấy hôm nay thời tiết tốt, bèn định mang mấy cuốn kinh văn đã chép xong mấy hôm trước ra phơi, vài ngày nữa sẽ gửi lên chùa.
Ngộ Từ chủ động nhận việc này.
Bà cụ lễ Phật nhiều năm, thư pháp cũng rất điêu luyện, viết được một nét chữ trâm hoa tiểu khải cực đẹp. Trước đây, Ngộ Từ từng mô phỏng theo rất lâu nhưng mãi vẫn không nắm bắt được cái thần thái của nét bút.
Nắng xuân không gắt. Bác Thân giúp khiêng hòm sách ra, lại giúp chọn một khoảng đất trống bày biện giá phơi sách xong mới đi.
Việc còn lại là của Ngộ Từ.
Cô mở từng chiếc rương gỗ tử đàn lớn, lấy từng cuốn kinh sách bên trong ra, lật đến trang giữa, trải lên giá phơi sách.
Trên nền giấy màu vàng nhạt, nét mực cương nhu hòa hợp, những dòng kinh Phật được chép ngay ngắn, từng trang từng trang.
Mấy ngày nay mưa dầm liên miên, giấy bị ẩm nên hơi mềm. Động tác của Ngộ Từ rất nhẹ nhàng, cô không dám lơ là nửa điểm, sợ không cẩn thận làm rách.
Trước đây, nghe trưởng bối trong nhà kể, cô mới biết rằng bà cụ không phải tin Phật ngay từ đầu.
Hai mươi năm trước, một vụ tai nạn xe hơi đã khiến nhà họ Phó chịu đả kích nặng nề. Phó Tắc Dịch khi còn nhỏ đã mất bố mẹ, hai ông bà tuổi xế chiều mất đi con trai, con dâu.
Nhưng thực tế, trong vụ tai nạn đó Phó Tắc Dịch cũng ở trên xe. Nhờ bố mẹ liều chết bảo vệ, cậu bé mới may mắn sống sót, nhưng cũng bị thương nặng phải nằm viện, mãi không tỉnh lại. Bác sĩ nhiều lần thông báo tình trạng nguy kịch.
Bà cụ vốn không tin thần Phật. Lần đầu tiên bà thành tâm cầu nguyện chính là bắt đầu từ lúc đó.
Chùa Lan Nhược núi cao đường xa, hương khói nghi ngút. Bà cụ đi bộ leo 108 bậc thang, quỳ lạy thật lâu trước tượng Phật.
Sau đỉnh đốt hương, tháp chuông vang lên 108 tiếng cầu phúc. Cờ phướn bay bay, chư tăng tụng kinh, tất cả chỉ để cầu một sự bình an.
Ngày hôm sau, Phó Tắc Dịch thực sự tỉnh lại.
Từ đó, bà cụ cũng bắt đầu con đường lễ Phật suốt hai mươi năm, kéo dài cho đến tận bây giờ.
Phó Tắc Dịch từ sau hành lang đi ra. Khi đi đến cầu hành lang bắc qua dòng nước uốn lượn, anh vô tình liếc thấy bóng dáng đang đứng giữa những giá phơi sách.
Nơi đó vốn là “Hạc Đài”, nơi tổ tiên nuôi hạc, nằm giữa mặt nước. Bốn phía đều là các loại hành lang ngắm cảnh, giàn hoa chằng chịt phủ đầy hoa mộc hương trắng.
Cô đứng quay lưng về phía anh, mặc một chiếc áo cánh nhỏ màu vàng lông ngỗng chất liệu voan mỏng, bên dưới phối một chiếc quần dài ống rộng bằng lụa trắng.
Quần áo trên dưới đều rộng rãi, bao trùm lấy thân hình mảnh mai. Gió thổi qua liền khiến chúng phập phồng.
Mái tóc đen mềm mại suôn thẳng, xõa sau lưng, đuôi tóc dài đến eo, khẽ lay động theo mỗi động tác của cô và chiều gió.
Anh dừng bước.
Phía sau, bác Thân vốn định sang Nam Viên gọi Phó Tắc Dịch dùng bữa sáng. Đi được nửa đường thì thấy anh đã ra rồi.
Vòng qua lối mòn lát đá, đứng sau lưng anh, bác Thân cũng nhìn theo ánh mắt anh về phía bóng người đang bận rộn trên Hạc Đài.
Ông cười khẽ một tiếng, nói nhỏ: “Tiểu Từ vừa đến, khu vườn này mới có chút sinh khí.”
Phó Tắc Dịch nghe vậy hơi ngẩn người.
Lúc này bác Thân mới ý thức được mình mở miệng hơi đường đột, áy náy nói: “Ấy chết, xem tôi này, làm cậu giật mình rồi!”
Phó Tắc Dịch cong môi lắc đầu. Anh đang định đi thì người trên Hạc Đài bỗng nhiên xoay người lại.
Ngộ Từ vừa phơi xong cuốn “Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện Kinh” cuối cùng, trán lấm tấm mồ hôi. Cô muốn quay người đón gió hóng mát một chút thì bất chợt nhìn thấy hai bóng người đang đứng trên cầu hành lang.
Vẻ mặt ngơ ngác trong giây lát rồi cô cười vẫy tay với họ.
Khuôn mặt tươi cười của cô gái đón ánh mặt trời, hai má hiện lên đôi lúm đồng tiền nhỏ. Đôi mắt cô như hai vầng trăng khuyết, tóc dài vén sau tai, vầng trán cao, đường chân tóc gọn gàng, khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn tựa như ngọc ấm.
Đúng lúc có gió thổi qua, tà áo cô cùng những chùm hoa mộc hương lớn sau lưng cùng nhau lay động.
Hương thầm trỗi dậy, ánh sáng dịu dàng.
Ánh mắt Phó Tắc Dịch dừng lại trên mặt cô một lúc rồi khẽ gật đầu. Sau đó anh thu hồi tầm mắt, định rời đi.
Người trên Hạc Đài bỗng nhiên gọi anh một tiếng: “Chú út!”
Giọng điệu cô hơi gấp gáp, dường như sợ anh cứ thế đi mất.
Anh dừng bước nhìn sang.
Cô gái đã xách gấu quần lụa hơi rộng, bước qua chiếc cầu đá nhỏ bên cạnh Hạc Đài đi tới.
Cầu đá nhỏ được trang trí bằng đá giả sơn, gồ ghề không bằng phẳng. Cô cúi đầu đi cẩn thận từng bước. Khi bước lên hành lang, cô mới bắt đầu chạy chậm, mái tóc dài nhảy nhót sau lưng.
Anh nhìn cô chạy lại gần, sau đó cô đứng lại trước mặt anh, hơi thở khẽ hổn hển. Đôi mắt sáng lấp lánh nhìn anh: “Hôm nay chú có bận không?”
Anh khựng lại, nhìn vào đôi mắt trong veo như nai con của cô, đáp: “Không bận.”
Kỳ nghỉ lễ Thanh minh vốn không có việc gì đặc biệt.
Dứt lời, người trước mặt bỗng nhiên nhoẻn miệng cười, nghiêng đầu gọi bác Thân đang đứng phía sau: “Bác Thân!”
Nói xong, cô còn tinh nghịch nháy mắt.
Giống như đang thực hiện một giao dịch bí mật nào đó.
Bác Thân ngơ ngác một chút rồi chợt nhớ ra, vội vàng đáp: “Được được được, tôi biết rồi, đi ngay đây.”
Nói xong, ông liền quay người đi mất.
Phó Tắc Dịch hơi dừng lại, có chút không hiểu, hỏi: “Sao vậy?”
Gió trên cầu hành lang lớn hơn ở Hạc Đài một chút, thổi mái tóc cô hơi rối, cọ vào má và cổ. Ngộ Từ cau mày, gom tóc vào trong tay, vừa tháo dây buộc tóc quấn trên cổ tay vừa đáp: “Cháu có mang quà cho chú. Bà cố một phần, chú một phần.”
Nói đoạn, cô giơ cánh tay lên, dùng dây buộc tóc tết mái tóc dài thành bím, lại nói: “Phần của bà cố cháu không dám dùng chung với bà, đành phải đến ‘chiếm hời’ của chú vậy!”
Nói xong, tóc cũng tết xong. Cô đang định thu tay lại thì bỗng nhiên cảm thấy tay phải bị kéo một cái.
Có sợi tóc móc vào chiếc vòng bạc trên tay cô.
Phó Tắc Dịch thấy vậy, nghiêng đầu nhìn sợi tóc bị vướng. Anh đưa tay lên nhẹ nhàng gỡ ra giúp cô.
Chiếc vòng đó chắc là vật gia truyền của nhà họ Ngộ, chốt có thể điều chỉnh. Dường như từ lần đầu tiên gặp cô, cô đã luôn đeo nó rồi.
Ngộ Từ ngẩn người, khẽ nói: “Cảm ơn chú út.”
Anh ừ một tiếng, sau đó mở miệng nhắc nhở: “Tóc rối rồi.”
Ngộ Từ nghe vậy, đưa tay sờ sờ.
Đúng thật.
Chỗ tóc bị móc vào lộn xộn, vểnh ra ngoài.
Thuận tay định tháo dây buộc tóc ra tết lại, nhưng chuyện không may lại xảy ra lần nữa.
Chiếc vòng lại móc vào trong tóc.
Cô cạn lời thầm mắng trong bụng một hồi. Đang định tháo ra buộc lại thì bỗng nghe thấy tiếng cười khẽ.
Cô ngẩn người, ngước mắt nhìn lên.
Anh rũ mắt, cười nhẹ, sau đó đưa một bàn tay ra, lòng bàn tay ngửa lên.
Trầm giọng nói: “Để tôi giúp.”
Ngộ Từ bất chợt sững sờ. Ánh mắt cô rơi trên khuôn mặt ý cười chưa tan của anh. Tay cầm dây buộc tóc dừng lại một chút mới từ từ đưa ra.
Dây buộc tóc lụa bản rộng, in hoa văn màu tím nhạt, nhẹ nhàng được đặt vào lòng bàn tay anh.
Phó Tắc Dịch nhận lấy rồi đi ra phía sau cô.
Một lát sau, mái tóc cô được nhẹ nhàng buộc lên.
Đầu ngón tay anh thỉnh thoảng len vào giữa các lọn tóc, chạm vào da đầu, kích thích khiến cô cảm thấy tê dại từ chỗ đó lan xuống tận cổ.
Cả cái đầu dường như đang kêu “ong ong”.
Ngoài hành lang, gió nổi lên, thổi những trang kinh văn trên Hạc Đài cách đó không xa lật “soàn soạt”. Bóng hoa rực rỡ lốm đốm, lắc lư rơi vào hành lang cổ kính.
Ngộ Từ hơi cúi đầu. Chiếc cổ thon dài trắng ngần dưới ánh mặt trời ửng lên sắc hồng trong suốt.
Phó Tắc Dịch liếc nhìn ráng hồng đang từ từ dâng lên đó. Anh thắt một chiếc nơ bướm ở đuôi bím tóc tết.
Vừa làm xong, anh liền nghe thấy hai tiếng ho nhẹ.
Hai người cùng ngẩng đầu nhìn sang.
Bác Thân bưng bộ trà cụ, đứng ở lối vào cầu hành lang. Ông cười nhìn hai người một cái, mở miệng nói: “Trà mang đến rồi đây.”
Ngộ Từ như làm chuyện gì chột dạ bị bắt quả tang, hai má bỗng chốc đỏ bừng, đáp một tiếng: “Vâng ạ.”
Thứ cô mang về là trà.
Cách đây không lâu, học viện tổ chức cho cô đi Thái Bình biểu diễn. Chuyến đi tổng cộng ba ngày, nhưng thực sự lên sân khấu chỉ một hai tiếng, thời gian rảnh rỗi các cô bèn ra ngoài đi dạo.
Thái Bình có nhiều thị trấn du lịch cổ.
Các bạn học khác mua linh tinh rất nhiều đặc sản, đồ ăn vặt. Cô tìm nửa ngày cũng không thấy thứ mình muốn mua. Cuối cùng, nghe hướng dẫn viên của một đoàn du lịch đi ngang qua nói Thái Bình nổi tiếng về trà, cô mới đi dạo các tiệm trà.
Thử mấy loại, cuối cùng cô chọn trà Hầu Khôi thượng hạng hái trước tiết Thanh minh.
Bà cụ thích trà, cô từ nhỏ đã quấn quýt bên gối, ít nhiều cũng chịu chút ảnh hưởng.
Bác Thân đặt khay trà lên bàn trong thủy tạ rồi đi. Trước khi đi, ông còn nhìn hai người với ánh mắt đầy ý cười.
Ngộ Từ cảm thấy hai má như lửa đốt, mặc dù cô cũng chẳng biết mình đỏ mặt vì cái gì.
Cô đưa tay áp lên má rồi mới đi đến bên bàn trà ngồi xuống.
Phó Tắc Dịch liếc nhìn sườn mặt ửng hồng của cô, rồi cũng đi tới.
Ấm tử sa trên lò nhỏ đã sôi, hơi nước bốc lên nghi ngút. Ngộ Từ nhấc tay cầm ấm, tráng cốc, rửa trà, pha trà một cách đâu ra đấy.
Nghĩ lại hồi đó học mấy lễ nghi này, bị đánh vào lòng bàn tay bao nhiêu lần, giờ thì cô cũng đã thuận tay rồi.
Trước khi rót trà, cô ngước mắt nhìn người đối diện.
Ánh mắt anh dừng lại trên tay cô đang cầm bình công đạo. Nhận ra ánh nhìn của cô, anh cũng từ từ ngước mắt lên.
Cô khựng lại, vội vàng rũ mi mắt, rót trà vào chén cho anh.
Trà rót bảy phần đầy.
Khi cô thu tay về, Phó Tắc Dịch đưa hai ngón tay nhẹ nhàng gõ xuống mặt bàn trà ba cái.
Đó là hành động đáp lễ trên bàn trà.
Nhưng Ngộ Từ lại bất chợt sững người.
Khi trưởng bối và hậu bối ngồi cùng bàn, trưởng bối đáp lễ chỉ cần dùng ngón trỏ gõ một cái là được. Chỉ khi bày tỏ sự tán thưởng với hậu bối mới gõ ba cái.
Còn ngón trỏ và ngón giữa khép lại cùng gõ ba cái, là lễ đáp giữa những người cùng vai vế.
Thế nhưng, cái đáp lễ này của Phó Tắc Dịch có chút vi diệu. Anh tuy dùng hai ngón tay, nhưng ngón giữa không chạm xuống mặt bàn, chỉ hơi cong lại.
Khiến cô có chút không phân biệt được, là anh sơ suất, hay là thực sự đáp lễ ngang hàng.