Trao Em Một Đời An Yên
Chương 61: Di sản bất ngờ
Trao Em Một Đời An Yên thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc Ngộ Từ bước vào cổng lớn Dụ Viên, đúng lúc bác Thân đang tiễn Phương Cảnh ra về.
Nàng khựng lại, mỉm cười hơi cúi người chào Phương Cảnh.
Phương Cảnh liếc nhìn nàng, gật đầu, rồi lại nhìn sang Phó Tắc Dịch đứng bên cạnh: “Nửa đầu năm còn bảo sớm, sao giờ lại không chê sớm nữa rồi?”
Hôm nay Phương Cảnh đến để đưa danh sách sính lễ, đợi bà cụ và Phó Tắc Dịch xem qua, nếu không có vấn đề gì thì Tinh Ngọc Phường có thể bắt đầu chuẩn bị lễ vật.
Phó Tắc Dịch nghe vậy cong môi cười: “Cô không biết là lời nói ra rồi thì không tính nữa sao ạ?”
Phương Cảnh cười một tiếng, nhìn Ngộ Từ, vẫy tay với cô trợ lý đi cùng phía sau, cô gái hiểu ý bước lên, đưa qua một chiếc hộp gỗ đàn hương đỏ.
Phương Cảnh nhận lấy chiếc hộp, đưa cho Phó Tắc Dịch: “Cậu xem cái này cậu tự viết xong tôi mang về cho thầy Nguyên khắc hay cậu tự mình đến treo.”
Ngộ Từ nghe vậy cũng nhìn chiếc hộp nhỏ, trên nắp hộp gỗ đàn hương đỏ khắc hoa văn tinh xảo phức tạp, ở góc có ba chữ nhỏ màu đỏ son “Tinh Ngọc Phường”.
Phó Tắc Dịch đưa tay nhận lấy, cười đáp: “Vậy thì không làm phiền cô nữa.”
Phương Cảnh cười, gật đầu: “Cũng tốt, vừa hay đến lúc đó cậu cũng đến chỗ thầy Nguyên một chuyến, hôm nay thầy ấy bắt đầu chọn ngọc để khắc hôn thư rồi.”
Nói xong bà lại nhìn Ngộ Từ, rồi mở lời: “Vậy tôi về trước đây, danh sách lễ vật cậu và bà cụ xem qua không có vấn đề gì thì tôi bắt tay vào chuẩn bị.”
Phó Tắc Dịch gật đầu: “Được.”
Phương Cảnh cười một cái, dẫn trợ lý rời đi.
“Ông Văn và mẹ của huynh trưởng là bạn cũ. Sau khi huynh trưởng mồ côi cả cha lẫn mẹ từ nhỏ, được ông nội huynh đón về nhà họ Phó, ông Văn cũng luôn hết lòng chăm sóc huynh ấy.”
Thảo nào trước đây nàng cứ cảm thấy ông Văn dường như luôn tính toán mọi việc vì Phó Thành.
“Đây cũng là lý do vì sao ông ấy muốn định hôn ước cho muội và Vân Tranh.” Phó Tắc Dịch chậm rãi nói: “Mẫu thân muội năm xưa vì chuyện hôn ước mà cãi vã rất gay gắt với ông Văn, coi như là đã tự định chung thân với phụ thân muội. Cuối cùng khi thành hôn thì muội đã nằm trong bụng mẫu thân được năm tháng rồi.”
Ngộ Từ càng kinh ngạc hơn, trong ký ức của nàng, mẫu thân luôn dịu dàng nhu mì, chuyện táo bạo thế này quả thực không giống với những gì bà có thể làm.
Nói như vậy tức là, ông Văn năm xưa muốn gả mẫu thân cho Phó Thành, thực chất cũng là muốn chuyển giao quyền lực họ Văn cho Phó Thành, vậy bây giờ…
Ngộ Từ khựng lại, ngẩng đầu nhìn Phó Tắc Dịch.
Phó Tắc Dịch nhìn nàng cong môi cười: “Không cần đưa cho huynh, đây là của muội.”
Ngộ Từ chớp chớp mắt: “Vậy tức là Tinh Ngọc Phường và 30% cổ phần Phó thị đều là của muội rồi sao?”
Phó Tắc Dịch gật đầu: “Phải.”
Ngộ Từ im lặng vài giây, bỗng reo lên: “Thế thì muội là tiểu phú bà rồi!”
Phó Tắc Dịch cũng cười theo, hơi cúi người, hôn lên trán nàng một cái, dịu dàng đáp: “Ừ, tiểu phú bà.”
Trong vườn, hoa thủy tiên mùa đông đang độ nở rộ, trắng muốt tỏa hương thơm dịu nhẹ.