Trao Em Một Đời An Yên
Lời cay nghiệt và bài học bất ngờ
Trao Em Một Đời An Yên thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lẽ ra nên về Nam Viên!
Đó là ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu Ngộ Từ khi nghe thấy tiếng nói đó.
Tô Minh Hinh có lẽ đang dạo vườn, không ngờ giữa đường gặp mưa, đành chạy vào thủy tạ để trú.
Cả hai vốn dĩ không ưa nhau, giờ lại không có người lớn ở đây, chẳng cần phải giữ chút thể diện xã giao nào, cứ thế mà bộc lộ sự ghét bỏ đối phương.
Ngộ Từ liếc cô ta một cái, đáp lại: “Thế cô sang cái hành lang khác mà trú.”
Tô Minh Hinh mồ côi cha từ sớm, được Tô Lan chiều chuộng đến mức sinh ra tính kiêu căng, ngạo mạn ăn sâu vào xương tủy, khiến cô ta thật sự muốn bỏ đi chỗ khác ngay lập tức.
Nhưng liếc nhìn cơn mưa bên ngoài, muốn sang đoạn hành lang ngắm cảnh gần nhất cũng phải dầm mưa một lúc, đành nuốt cục tức này xuống.
Nhưng ngoài miệng vẫn phải tỏ ra oai phong một chút.
“Cô có bản lĩnh thì sao còn mặt dày ở lì nhà họ Phó không chịu đi thế? Tôi nghe nói chú út hủy bỏ hôn ước với cô út nhà cô rồi, nhà họ Phó sau này cũng chẳng liên hôn với nhà họ Ngộ nữa, sao cô vẫn còn mặt mũi sống ở đây?”
Ngộ Từ nhìn cô ta một lát, nhàn nhạt nói: “Thế cô tốt đẹp hơn tôi chỗ nào, chẳng có chút quan hệ máu mủ nào với nhà họ Phó, chẳng phải cũng dùng hết tâm cơ để được ghi tên vào gia phả sao?”
Nói xong nàng dừng vài giây rồi đứng dậy khỏi chiếc ghế đá.
“Đúng là sau này nhà họ Ngộ không còn quan hệ thông gia với nhà họ Phó, nhưng dù sao tôi cũng mang họ Ngộ, còn cô thì sao?”
Ngộ Từ có vẻ ngoài hiền hòa dịu dàng, nhưng khi thật sự nghiêm mặt, ngay cả đôi mắt nai con vốn dĩ vô hại kia cũng tràn đầy vẻ công kích.
Trong mắt nàng càng hiện lên vẻ khinh thường đầy tự tin.
Tô Minh Hinh bị chọc trúng chỗ đau, đỏ mặt tía tai, nghiến răng ken két: “Cô!”
Ngộ Từ không định để ý đến cô ta nữa, xoay người định đi, thà dầm mưa chứ không muốn ở lại thêm dù chỉ một phút.
Vừa bước đến bên hành lang, nàng đã nghe giọng nói tức tối của Tô Minh Hinh lạnh lùng vang lên: “Cô không phải vẫn ngây thơ cho rằng nhà họ Phó là do Phó Tắc Dịch có thể định đoạt đấy chứ? Đúng là ngây thơ! Mở cuộc họp hội đồng quản trị, nếu cha tôi nói chữ ‘không’, liệu hắn ta làm được tích sự gì? Nếu không phải nể tình phân biệt đích thứ (con dòng chính — con dòng thứ), nhà họ Phó còn chưa đến lượt hắn ta làm chủ đâu!”
Bước chân Ngộ Từ khựng lại, bàn tay bên mình nắm chặt thành nắm đấm.
Những lời tương tự thế này hai năm trước nàng đã nghe một lần rồi.
Chỉ có điều lần đó còn khó nghe hơn lần này rất nhiều.
Lúc đó là ở Bồng Lai Đình trên hồ Minh Nguyệt ở Đông Viên, cũng tình cảnh như hôm nay, Tô Minh Hinh tức quá hóa rồ mỉa mai.
“Cô tưởng Phó Tắc Dịch là cái thá gì? Tôi cũng chỉ ngoài mặt cung kính gọi một tiếng chú út, nếu không phải nể tình hôn ước giữa nhà họ Phó và nhà họ Ngộ, cha tôi bắt hắn ta cưới ai, cô xem hắn ta có dám không cưới không! Nói trắng ra, hắn ta chỉ mang cái hư danh! Trưởng nam dòng chính nhà họ Phó, nói thì hay lắm, nhưng cũng chỉ là bù nhìn hữu danh vô thực! Việc gì mà chẳng phải phải nghe cha tôi? Đợi bà cố mất rồi, cô xem nhà họ Phó có đổi người cầm quyền không!”
Hôm đó, nàng đã tự tay dìm Tô Minh Hinh xuống hồ, khiến cô ta sặc mấy ngụm nước.
Hai người vốn đã không hợp nhau, lần đó xem như hoàn toàn trở mặt.
Ngộ Từ nắm chặt tay im lặng một lát, xoay người nhìn lại, ánh mắt lạnh đến cực điểm, nhếch môi phản bác: “Cô nhận cha cũng nhanh thật đấy, không biết cha ruột cô dưới suối vàng có biết năm xưa ông ấy liều mạng cứu sống là một đứa con gái bất hiếu như cô không?”
Cha của Tô Minh Hinh vì cứu cô ta mới không may chết đuối.
Ngộ Từ vốn không thích làm chuyện vạch trần vết sẹo của người khác, bởi theo sự giáo dục nàng nhận được thì đó là điều thất đức.
Lát nữa đến từ đường dâng hương, nàng phải lạy thêm mấy cái, mong tổ tông tha thứ.
Lời vừa dứt, sắc mặt Tô Minh Hinh tái nhợt trong nháy mắt, như bị đánh trúng chỗ hiểm, đứng đờ người tại chỗ.
Trong lòng Ngộ Từ cũng chẳng thoải mái gì, dù sao nói lời ác độc cũng chẳng phải chuyện hay ho.
Cô mím môi, bỗng nhiên nơi khóe mắt nàng liếc thấy, cách một dòng nước xanh biếc, trong hành lang bên kia có hai người đang đứng.
Nàng sững sờ, nghiêng đầu nhìn sang.
Nước mưa tí tách nhỏ giọt theo mái ngói hành lang, cột gỗ tường trắng, Phó Tắc Dịch đứng trước một khung cửa sổ hoa mai ngắm cảnh trên hành lang, bác Thân đứng sau lưng anh.
Ánh sáng trong hành lang hơi tối, biểu cảm của anh bình thản, không có chút dao động nào quá lớn.
“Tách” một tiếng, một sợi dây trong đầu Ngộ Từ căng thẳng.
Anh đã đứng đó từ bao giờ?
Tô Minh Hinh cũng nhận ra sự khác thường của nàng, nương theo tầm mắt nàng quay đầu nhìn, sau đó sững sờ dữ dội, sắc mặt còn tái nhợt hơn cả lúc nãy.
Hai bên im lặng không nói gì một lúc. Bác Thân nhìn hai người bên bờ đối diện một cái, rồi nói với Ngộ Từ: “Tiểu Từ, đến giờ dâng hương rồi.”
Ngộ Từ ngẩn người, vội vàng đáp: “Vâng ạ!”
Sau đó, nàng lại lén lút liếc nhìn người bên cạnh bác Thân một cái, rồi chạy chậm vòng qua hành lang đi tới.
Vẫn là con đường đi dâng hương buổi sáng ấy, chỉ là lúc này không khí tĩnh lặng hơn một chút.
Tuy biết Phó Tắc Dịch vốn ít nói, nhưng vì chuyện vừa nãy, lúc này trong lòng Ngộ Từ vẫn có chút thấp thỏm.
Anh cầm ô, phối hợp với nhịp bước chân của nàng, tán ô rộng nhưng vẫn hơi nghiêng về phía nàng.
Nàng có nên mở lời trước không?
Nhưng biết nói gì đây?
Hỏi anh đã nghe thấy từ đoạn nào ư?
Trong lòng đang thầm thì thì chân đã bước đến trước cửa từ đường.
Vùng Giang Nam coi trọng huyết thống tông tộc, từ đường lớn nhỏ nhiều vô kể, từ đường của hai nhà Phó – Ngộ lớn hơn từ đường của các gia đình bình thường rất nhiều.
Những năm gần đây du lịch phát triển, rất nhiều từ đường gia tộc ở ngõ Từ Đường đã bị trưng dụng, mở cửa thành các điểm tham quan.
Chủ yếu là vật đổi sao dời, nhiều con cháu gia tộc đã sớm định cư ở nước ngoài hoặc chuyển đến nơi khác.
Giống như nhà họ Phó và nhà họ Ngộ, những người thường xuyên đến tế lễ đã không còn nhiều nữa.
Hai người đến từ đường nhà họ Ngộ trước, sau khi ra mới vào từ đường nhà họ Phó đối diện.
Vòng qua bia khắc gia huấn họ Phó trước sân, đi qua giếng trời hình vuông, từ cửa bên phải của từ đường đi vào trong sảnh.
Quy mô hai từ đường tương đương nhau, chỉ là nhà họ Ngộ từ xưa là dòng dõi trâm anh thế phiệt, người đọc sách nhiều, thời xưa làm quan lưu danh sử sách cũng nhiều, nên chân dung được treo trong từ đường cũng nhiều.
Nhà họ Phó thì ít hơn, những người được lưu lại chân dung đa phần là người đứng đầu dòng chính mỗi đời, những người còn lại chỉ lưu tên trên gia phả.
Phó Tắc Dịch lấy hai nén hương từ trên bàn thờ, đưa vào ngọn nến châm lửa, sau đó đưa một nén cho nàng.
Ngộ Từ nhận lấy, cùng anh vái ba vái rồi cắm vào lư hương.
Khói hương lượn lờ, mùi đàn hương lan tỏa.
Phó Tắc Dịch bước lên châm thêm dầu đèn cho nến, ánh lửa chiếu lên ấn đường anh, chập chờn nhảy nhót.
Đôi mắt tuấn tú rũ xuống, trong từ đường cổ kính trang nghiêm này, anh như bước vào dòng sông năm tháng, chậm rãi trôi, không màng thế sự đổi thay.
Ngộ Từ lẳng lặng nhìn một lúc rồi bỗng nhiên khẽ gọi: “Chú út.”
Anh nghiêng đầu nhìn lại, vẻ mặt càng thêm ôn hòa, đáp: “Hửm?”
Nàng mím môi, chần chừ nửa buổi, hỏi: “Chú không hỏi cháu tại sao lại tranh cãi với Tô Minh Hinh sao?”
Người lớn thường thích đứng ra phân xử, nhưng anh lại chẳng nhắc một lời nào, như thể chưa từng chứng kiến vậy.
Phó Tắc Dịch nhìn nàng nửa giây rồi thu hồi tầm mắt, cầm một cành trúc nhỏ gạt gạt bấc nến đã cháy hết.
“Nếu tôi hỏi, cháu sẽ nói thật với tôi sao?” Nói xong, anh bỏ cành trúc xuống nhìn nàng.
Đôi mắt anh rất sáng, giống như sao cực bắc trong đêm tối.
Hình như… là không.
Nàng bĩu môi, trong mắt lộ ra chút hụt hẫng.
Chẳng phải nàng sợ anh nghe thấy mấy lời đó, chỉ là đơn thuần muốn bảo vệ anh, chỉ vậy thôi.
Đúng lúc từ đường bên cạnh có người đến tế bái, cách một bức tường, tiếng trẻ con nô đùa và tiếng người thân gọi nhau, tất cả đều truyền đến rõ ràng.
Chẳng có chút trang nghiêm nào của việc tế tổ.
Ngộ Từ vô thức cau mày, nhưng bên tai phải nàng bỗng nhiên có một bàn tay ấm áp áp vào.
Tiếng ồn giảm đi một nửa.
Nàng sững sờ, ngước mắt nhìn lên.
Phó Tắc Dịch một tay che tai phải của nàng, đôi mắt chăm chú nhìn nàng, trầm giọng gọi tên: “Ngộ Từ.”
Nàng không hiểu gì, chỉ nhìn anh không chớp mắt.
“Khi cháu không thể bịt được miệng người khác, đồng thời cũng không thể bịt tai mình lại, chi bằng hãy để âm thanh bên ngoài giảm đi một nửa. Khi không muốn nghe thì hãy phớt lờ nó, khi muốn cảnh tỉnh bản thân thì hãy lắng nghe nó bằng cả trái tim.”
Đôi mắt anh nhìn nàng thực sự quá trong trẻo, giống như hồ nước không gió, không chút gợn sóng.
Có gió thổi vào trong sảnh, nến lay động, thổi bay tóc mái trước trán anh.
Hóa ra anh đều biết.
Những lời đàm tiếu, những lời bịa đặt ác ý đó, anh đều biết hết.