Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi
Chương 10: Câu Chuyện Năm Xưa
Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi được cảnh báo, mấy ngày liền Trần Lạc Du không tìm gặp Trần Phi Lân. Bên ngoài thì có vẻ bình yên, nhưng trong lòng anh lại chẳng thể nào giữ được sự điềm tĩnh.
Anh đã chủ động đi tìm Chung Hàng.
Chuyện của Trần Phi Lân vốn là một bí mật, nhưng Chung Hàng lúc đó cũng là người trong cuộc. Ngoài việc tìm y ra, Trần Lạc Du không nghĩ ra cách nào khác để chạm đến sự thật.
Anh không đề cập đến việc đã gặp lại Trần Phi Lân, chỉ nói rằng dạo gần đây chợt nhớ lại vài ký ức, muốn Chung Hàng xác nhận lại một lần.
Cuộc nói chuyện diễn ra ở quán McDonald gần trường học của Chung Hàng. Không có rượu làm chất xúc tác, tâm trạng anh khá bình ổn. Anh hỏi về địa điểm vụ việc năm đó, ngày ra tòa, cùng một vài chi tiết trước và sau khi anh bị bệnh.
Năm xưa, anh từng giấu kín mối quan hệ với Trần Phi Lân, nên Chung Hàng biết rất ít. Dù vậy, y vẫn có thể giúp anh dựng lại mốc thời gian đó.
Anh mất trí nhớ sau vụ nổ. Khi ấy, Trần Phi Lân đã bị bắt giam. Chung Hàng lo anh sẽ bị tổn thương tâm lý nên không dám nhắc đến chuyện này.
Không lâu sau, anh rời sang nước ngoài, Lưu Lệ Á đi cùng. Một là để tiếp tục điều trị, hai là thay đổi môi trường, giúp anh bắt đầu lại từ đầu. Dù sao, bà ngoại anh vừa mất không lâu, ở lại nhà chỉ khiến anh thấy vật nhớ người.
Đó là lý do Lưu Lệ Á từng giải thích với anh khi quyết định ra nước ngoài. Nghe thì hợp lý, nhưng giờ đây anh mới nhận ra, có lẽ bà sợ rằng nếu anh ở lại Trung Quốc, sẽ nhớ ra Trần Phi Lân.
Nhìn chằm chằm vào ly coca trước mặt, anh bỗng thấy hối hận vì sao lại hẹn gặp ở nơi không được uống rượu như thế này?
Anh thò tay vào túi, theo bản năng muốn lấy vỉ thuốc xanh lam ra, nhưng lại chạm phải một bao thuốc lá có các góc sắc nhọn.
Nhìn bao bì đen xanh, anh mới sực nhớ ra đó là gói thuốc mua tối qua. Hôm đó, anh hút liền một lúc năm điếu, rồi gặp Trần Phi Lân.
Sau đó thì sao?
Rõ ràng là chuyện xảy ra hôm trước, nhưng anh không tài nào nhớ rõ. Chỉ cảm thấy đầu óc nặng nề, trước mắt mờ mờ ảo ảo như có bóng người chồng chất.
Anh nhắm mắt cố gắng chịu đựng, vừa mở mắt ra đã nghe Chung Hàng lo lắng hỏi:
— Cậu không sao chứ?
— Không sao — anh đáp — Mắt hơi khô thôi.
Chung Hàng nhắc nhỏ:
— Ở đây cấm hút thuốc đấy.
Anh biết mình không thể hút, anh cũng không nghiện thuốc. Vì thế, anh nhét điếu thuốc trở lại túi, rồi lặng lẽ gắp miếng khoai tây chiên đã nguội bỏ vào miệng.
Chung Hàng nhìn anh.
Gương mặt anh bình tĩnh hơn nhiều so với lần gặp trước, nhưng Chung Hàng hiểu rõ tính cách cũ của bạn mình: anh luôn giấu kín mọi chuyện, không chịu nói ra. Vì vậy, y nhẹ nhàng khuyên:
— Lạc Du, chuyện đã qua nhiều năm rồi. Vụ việc của Trần Phi Lân giờ vẫn còn bí ẩn, nhưng bất kể nghĩ ra điều gì, cậu đừng giữ trong lòng.
— Quá khứ là quá khứ, sống người phải hướng về tương lai.
— Tôi biết — Trần Lạc Du cười khẽ — Tôi không để quá khứ trói buộc. Cậu đừng lo.
Sau bữa ăn, Chung Hàng trở lại trường để chuẩn bị cho buổi học chiều, còn Trần Lạc Du về Bệnh viện Trung ương làm việc. Sáng hôm sau, anh một mình đến hiện trường vụ tai nạn năm xưa.
Đó là một khu dân cư cũ, không khép kín, còn xuống cấp hơn cả khu anh đang sống. Mặt đường đầy ổ gà, đọng nước thải, hai bên phố là những hàng quán bán đồ rẻ tiền, trước cửa quán ăn ruồi nhặng bu đầy.
Một vài người dân ngồi phơi nắng dọc lề đường. Anh vừa bước vào đã thu hút ánh nhìn tò mò. Dùng tiếng phổ thông, anh hỏi một người mẹ trẻ đường đến Tòa nhà số 18. Đối phương trả lời bằng tiếng địa phương, may là anh nghe hiểu được.
Anh không nhớ vì sao Trần Phi Lân lại chọn thuê nhà ở nơi như thế này. Nhưng sau khi đi quanh một vòng, anh cũng phần nào hiểu ra.
Thông tin cho thuê nhà dán đầy trên các cột điện. Với giá cả hiện tại, nơi này rõ ràng rất rẻ. Chung Hàng cũng từng nói: quê Trần Phi Lân là một ngôi làng nghèo ở Đỉnh Thành, Thường Đức. Hẳn là lúc đó, Trần Phi Lân không có nhiều tiền, nên mới phải thuê nhà bên ngoài.
Nhưng tại sao lại không ở ký túc xá?
Tránh bước vào vũng nước hôi thối, Trần Lạc Du không khỏi bịt mũi. Nếu anh muốn sống cùng Trần Phi Lân, chắc chắn anh sẽ không để y thuê nơi thế này, chứ đừng nói là sống trong cảnh tồi tàn như vậy.
Trong đầu tràn ngập những suy nghĩ hỗn độn, anh đi rồi dừng, rất nhanh đã đến trước Tòa nhà số 18.
Chung Hàng không nhớ rõ căn hộ cụ thể ở tầng bốn, nhưng Trần Lạc Du chỉ nhìn hai lần đã nhận ra ngay. Năm đó, ngọn lửa bùng phát từ nhà bếp. Dù nội thất đã được sửa sang lại, nhưng những bức tường ngoài vẫn còn hằn rõ vết cháy đen.
Bước lên cầu thang, anh đi vào hành lang tối tăm và ẩm thấp.
Do không có ánh nắng mặt trời suốt cả năm, tường trong hành lang phủ đầy rêu mốc. Gió lùa qua khe cửa, mang theo hơi lạnh buốt.
Anh cài chặt nút áo khoác, nhanh chân bước lên tầng bốn, dừng lại trước cửa phòng 406.
Anh chỉ muốn nhìn lại hiện trường vụ án năm xưa, muốn biết Trần Phi Lân đã sống như thế nào vào thời điểm đó. Nhưng khi đứng đây, cảm giác vẫn chẳng thật.
Trần Phi Lân thực sự từng sống ở một nơi như thế này sao?
Tại sao anh lại không có ấn tượng gì? Vì sao vẫn chẳng nhớ được?
Đang chần chừ không biết có nên gõ cửa hay không, thì cửa phòng 405 bên cạnh bỗng bật mở. Một chàng trai đeo kính bước ra, sững người khi nhìn thấy anh.
— Anh đang tìm ai vậy?
Trần Lạc Du chỉ vào cửa sắt phòng 406, chưa kịp nói gì thì người kia đã nhanh nhảu:
— Đổng Nghị ra ngoài rồi, anh có thể gọi điện cho cậu ấy.
— Cậu quen người này? — anh hỏi lại.
Người kia nhìn anh với ánh mắt khó hiểu:
— Anh không phải đang tìm Đổng Nghị à? Hay là tìm chủ nhà?
— Tôi tìm chủ nhà.
— Chủ nhà không ở đây, anh có việc gì?
Anh chưa kịp nghĩ ra lời giải thích, thì cậu trai dường như đang vội, chỉ tay xuống dưới:
— Xuống tầng một, tòa nhà số 23, có một tiệm mạt chược do chủ nhà quản lý.
Trần Lạc Du cảm ơn, rồi đi đến Tòa nhà 23. Anh thấy một tiệm mạt chược nhỏ, tấm rèm cửa ố vàng chẳng thể che nổi tiếng ồn ào bên trong. Tiếng người nói, tiếng cười đùa của trẻ con, tiếng bài mạt chược va vào nhau — tất cả hòa thành một bản giao hưởng hỗn loạn khiến người nghe đau đầu.
Anh vốn không thích không gian như thế này, nhưng dù sao vẫn bước vào. Hỏi đến quầy, một cô gái đang mải mê chơi điện thoại — trò Vương Giả Vinh Diệu — nói rằng mình là chủ nhà.
(Vương Giả Vinh Diệu: trò chơi đấu trường trực tuyến nhiều người chơi do Tencent phát hành, dành riêng cho thị trường Trung Quốc, còn được biết đến ở nước ngoài với các tên như Honor of Kings, King of Glory...)
Vừa dứt lời, cô gái xinh đẹp hét lên vì vừa giành được năm mạng, reo lên một câu tiếng lóng mạng mà Trần Lạc Du không hiểu. Sau đó, cô mới ngẩng mặt từ điện thoại lên, nhìn thấy Trần Lạc Du.
Ánh mắt cô lập tức sáng lên. Cô vội đặt điện thoại xuống, cười tươi hỏi anh có chuyện gì.
Cô khoảng hai mươi tuổi, Trần Lạc Du đoán cô không biết chuyện năm xưa. Nhưng anh không muốn ra về tay trắng, bèn ngập ngừng nói:
— Tôi có một người bạn, vì đi nước ngoài nên lâu rồi không liên lạc. Anh ấy sống ở phòng 406, Tòa nhà 18, cách đây năm năm. Tôi muốn tìm anh ấy.
Anh quan sát nét mặt cô:
— Anh ấy tên là Trần Phi Lân, em có biết không?
Sắc mặt cô gái bỗng đổi trắng bệch như có cơn bão vừa tràn qua:
— Anh là bạn của Trần Phi Lân?
— Đúng vậy.
Cô khịt mũi, thái độ thân thiện ban nãy tan biến. Cô lại ngồi xuống, thao tác điện thoại, nhưng miệng không quên châm chọc:
— Vậy thì anh nên vào tù mà gặp anh ta đi.
Trần Lạc Du giả vờ ngạc nhiên:
— Ý em là sao?
— Năm đó anh ta gây ra cái chết của một người, không phải vào tù thì gặp ở đâu được! — Một người phụ nữ ngoài năm mươi xen vào, nhìn Trần Lạc Du với ánh mắt nghi ngờ — Này, nhiều năm rồi mà vẫn có người tìm nó à? Cậu thanh niên, sao lại quen bạn kiểu ấy?
Trần Lạc Du vội hỏi:
— Cô biết chuyện năm đó không?
— Nghe loáng thoáng thôi.
Người phụ nữ vừa vỗ đùa theo tiếng mạt chược, vừa bước lại gần, tiếc nuối nói:
— Nói thật, cũng tội nghiệp. Nó đi ra ngoài mà quên tắt bếp gas, hình như có việc khẩn. Xui xẻo thay, bạn cùng phòng — cũng là đồng hương — vừa về đến cửa thì phát nổ.
Bà thở dài:
— Lúc đó, người bị cháy đen cả người, tội nghiệp quá.
Trần Lạc Du cố nén nhịp tim đập dồn, cảm giác hô hấp rối loạn, nhưng vẫn cố gặng hỏi:
— Bạn cùng phòng là đồng hương? Có người ở chung với anh ấy?
— Hình như không phải ở chung — người phụ nữ nhớ lại — Cảnh sát nói, anh ta đến tìm người nhà, tạm ở nhờ một thời gian. Ai ngờ, vừa dọn vào đã xảy ra chuyện. Cậu bảo, có xui xẻo đến mức đó không?
— Xui xẻo cái gì! Rõ ràng là tai họa do người gây ra! — Cô gái bỗng quăng điện thoại xuống, trừng mắt nhìn Trần Lạc Du, tức giận nói — Xui xẻo thật! Trần Phi Lân đó là gay, thường xuyên có một người đàn ông ở lại trong phòng suốt đêm. Có lần mẹ tôi đến tìm anh ta nói chuyện, đứng trước cửa nghe thấy tiếng động kinh khủng, sợ quá quay về còn bị ngã!
— Ban đầu mẹ tôi định hủy hợp đồng, đuổi anh ta đi. Nhưng chưa kịp làm thì đã xảy ra vụ nổ. Nhà cháy đen, chúng tôi phải tự bỏ tiền sửa chữa, mà đến giờ vẫn không ai dám thuê! Anh nói xem, anh ta có phải là tai họa không?!