Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi
Chương 100: Cơn buồn nôn
Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi thuộc thể loại Linh Dị, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Ji
[Chứng cứ trong tay mình chẳng phải là cực kỳ quan trọng sao?]
—–oOo—–
Trước khi bước vào phòng cấp cứu, Trần Phi Lân đã nhanh chóng suy tính trong đầu lý do vì sao Tào Tư lại đưa mình đến Bệnh viện Trung ương.
Hắn nghi ngờ Tào Tư có phát hiện ra mối quan hệ giữa hắn và Trần Lạc Du hay không. Nhưng nếu thực sự vậy, chuyện của Tào Gia lần này đã chẳng thể giải quyết dễ dàng đến thế. Rồi hắn lại nhớ đến lần trước, khi Tào Tư nhờ hắn đến thăm Triệu Uẩn Nho.
Lúc ấy, Triệu Uẩn Nho gặp sự cố y khoa, trán bị thương phải nghỉ ngơi một thời gian. Cũng từ đó, Trần Phi Lân mới biết trước đây Triệu Uẩn Nho từng cứu Tào Tư một mạng.
Hồi đó, Tào Tư cùng một cô gái đang ăn lẩu thì bỗng nhiên động kinh phát tác, mắt trợn ngược, ngã vật xuống đất, làm vỡ tan tành cả bàn ăn. Người bạn gái hoảng sợ, nghe tiếng gã co giật, tay chân quằn quại, hét lên thất thanh. Tào Tư bắt đầu sùi bọt mép, những người xung quanh đều né xa, ngay cả nhân viên quán cũng chẳng dám lại gần. Nếu không có Triệu Uẩn Nho lúc đó đang ăn trong quán và kịp thời sơ cứu, rất có thể não bộ Tào Tư đã bị tổn thương vĩnh viễn.
Đây là chuyện không mấy vẻ vang, chỉ có vài người thân cận biết. Trần Phi Lân biết được là do một lần uống rượu cùng Tào Tư và Đại Liễu, bệnh cũ Tào Tư tái phát – may là triệu chứng nhẹ, sơ cứu đơn giản là ổn – từ đó họ cũng chẳng giấu hắn nữa.
Về sau, khi Triệu Uẩn Nho bị thương, Tào Tư đang ở xa chưa về kịp, liền nhờ Trần Phi Lân mang năm vạn tệ đến thăm. Triệu Uẩn Nho không nhận tiền, chỉ nói vài câu xã giao rồi rời đi.
Tối hôm đó, Trần Phi Lân báo cáo lại với Lão Ngô. Lão Ngô cho người điều tra Triệu Uẩn Nho, nhưng không phát hiện điểm khả nghi nào, nên chỉ dặn hắn tiếp tục theo dõi.
Không ngờ tối nay lại trùng hợp gặp Trần Lạc Du đang trực. Càng bất ngờ hơn khi vừa bước vào đã chạm mặt nhau. Trần Phi Lân cố giữ vẻ điềm nhiên, ngay khi Trần Lạc Du ngẩng đầu, hắn liền nháy mắt một cái.
Hắn không biết Trần Lạc Du có hiểu ý mình không, nhưng vừa nháy mắt xong đã vội nắm tay che miệng, ho sù sụ.
Tào Tư vừa dứt lời, thấy Trần Phi Lân ho dữ, lập tức đỡ hắn tựa vào mép quầy phân loại, quay sang nói với Trần Lạc Du: “Bác sĩ, đừng mất thời gian nữa, mau khám cho anh em tôi đi, nó còn bị thương.”
Tào Tư giọng gắt gỏng. Bác sĩ Đường – đang cúi người nói chuyện với y tá trong quầy – ngẩng đầu nhìn, bước ra: “Để tôi xem.”
Trần Lạc Du nắm chặt cây bút dạ đen trong tay phải, ánh mắt không rời khỏi Trần Phi Lân. Anh hiểu tín hiệu trong cái nháy mắt vừa rồi, nhưng vẫn bị tình huống bất ngờ này làm cho sững sờ. Nhất là khi nghe nói Trần Phi Lân bị thương, anh suýt nữa không kiềm chế được cảm xúc. May mà bác sĩ Đường kịp thời bước ra khỏi quầy, đi đến bên Trần Phi Lân, cẩn thận gỡ lớp gạc trên mặt hắn, hỏi: “Vết thương này là do đánh nhau à?”
“Đúng, đánh nhau.” Tào Tư không giấu giếm, giọng bực bội: “Đừng đứng đó hỏi nữa, không thấy nó đang ho sao?”
Bác sĩ cấp cứu đã quen với người nhà nóng tính, bác sĩ Đường bỏ qua sắc mặt khó chịu của Tào Tư, quay sang y tá Tiểu Dương: “Đưa máy đo huyết áp, kiểm tra xem có phòng trống không.”
Tiểu Dương đưa máy đo, rồi quay lại ngồi trước máy tính. Nhìn bác sĩ Đường thành thạo kiểm tra huyết áp cho Trần Phi Lân, Trần Lạc Du định xin làm thay, vừa giơ tay thì chợt nhận ra mình không nên xen vào.
Lúc này cơn ho của Trần Phi Lân đã dịu hơn, cuối cùng hắn ngẩng đầu nhìn anh.
Khác với ánh mắt cảnh cáo nghiêm khắc lúc nãy, lần này là một cảm xúc phức tạp hơn – hắn đang ám hiệu bảo anh rời đi.
Dù trước đó không hề liên lạc, anh vẫn hiểu được ý định trong ánh mắt ấy. Cây bút dạ từ tay phải được chuyển sang tay trái, bàn tay run rẩy kia anh vội giấu vào túi áo blouse trắng, nén chặt cảm xúc, quay người bước vào nhà vệ sinh gần nhất.
Nhà vệ sinh cấp cứu lúc này trống vắng. Trần Lạc Du tựa vào bồn rửa, nhìn người trong gương một lúc rồi cúi đầu, hứng nước lạnh từ vòi tạt lên mặt.
Anh hắt nước liên tục, cảm giác lạnh lẽo nhanh chóng dập tắt những cảm xúc hỗn loạn trong đầu. Dưới tiếng nước chảy, hình ảnh Trần Phi Lân lúc bước vào lại hiện lên rõ mồn một.
Sao hắn lại đột nhiên đến bệnh viện? Lại còn không đi một mình. Người đi cùng gọi hắn là “anh em” – có phải là đối tượng nằm vùng của hắn?
Nghĩ đến đây, tiếng nói của Tiểu Phương hôm trước lại vang lên trong tai.
Hôm ấy, anh vừa ngủ lúc ba giờ sáng, chưa đầy bảy giờ đã bị Tiểu Phương đánh thức. Y chỉ ở lại nửa tiếng rồi đi, nhưng cả buổi sáng anh ngồi thừ trên ghế sofa, mắt dán vào tài liệu mở trên máy tính, đầu óc trống rỗng, chẳng thể tập trung.
Vì ngại mối quan hệ giữa anh và Triệu Uẩn Nho, Tiểu Phương không nói thẳng, mà cắm USB vào máy tính anh, mở hai thư mục được mã hóa.
Y nhập mật khẩu, một file WORD hiện ra, toàn tiếng Anh. Trần Lạc Du đọc vài dòng, quay sang hỏi: “Đây là tài liệu về cấy ghép nội tạng, cậu đưa tôi xem để nói gì?”
“Anh cứ đọc tiếp.” Tiểu Phương mặt nặng. Trần Lạc Du đành nén cơn buồn ngủ, tiếp tục đọc những dòng chữ khô khan. Đến giữa trang hai, anh nhíu mày, đưa chuột xuống thanh cuộn bên phải, từ từ kéo xuống.
Đọc xong vài trang, Tiểu Phương mở tiếp thư mục mã hóa thứ hai, hiện ra một bảng EXCEL.
Trần Lạc Du đọc tiếp, chưa xong một trang đã biến sắc, hỏi: “Cái này lấy từ đâu ra?!”
Tiểu Phương nhìn thẳng vào mắt anh. Y đến bất ngờ, Trần Lạc Du chắc chắn chưa kịp chuẩn bị. Nhưng thấy mặt anh tái mét, y lại hoài nghi về suy đoán trước đây, đành nói thật: “Thư mục đầu là em nhặt được trong USB ở bệnh viện. Thư mục thứ hai là em tra cứu tài liệu.”
“Em có bốn cái USB, một cái giống hệt cái này.” Y chỉ vào chiếc USB đen bên cạnh máy tính. “Lúc đó tưởng mất, nhặt lại cũng không để ý, về nhà mới phát hiện không phải của mình.”
Nói đến đây, Tiểu Phương ngập ngừng, vẻ mặt bối rối. Thấy Trần Lạc Du hồi hộp chờ tiếp, y lại nói: “USB có mật khẩu, em tò mò, muốn biết chủ nhân là ai nên đã bẻ khóa.”
“Em biết làm vậy là sai, nhưng may là đã làm.” Y chỉ vào màn hình, mặt đỏ bừng: “Chủ nhiệm Trần, đây là phạm pháp đúng không?”
Ánh mắt theo tay Tiểu Phương trở lại màn hình, Trần Lạc Du ngơ ngác nhìn những dòng chữ tiếng Anh dày đặc. Não bộ không kịp xử lý sự chênh lệch quá lớn giữa nhận thức cũ và mới. Những từ ngữ ấy bỗng nhiên bay lên, như hàng ngàn khối vuông chen chúc trong mắt, có cái lao thẳng vào nhãn cầu.
Tim anh đập thình thịch, hơi thở nghẹn lại như đang chết đuối, một cơn buồn nôn bất ngờ dâng lên cổ họng.
Anh bật dậy, lao nhanh vào nhà vệ sinh.
Cánh cửa gỗ bị đập mạnh, Tiểu Phương đứng dậy, nghe thấy tiếng nôn khan.
Không ngờ phản ứng lại dữ dội đến vậy, Tiểu Phương đến gõ cửa: “Chủ nhiệm Trần, anh ổn không?!”
Ánh mắt Trần Lạc Du dán vào giữa bồn cầu, nước mắt sinh lý làm mờ mắt đến mức chẳng thấy gì. Nhưng anh cảm nhận rõ những gì mình nôn ra toàn là chất lỏng, pha lẫn mùi a-xít dạ dày nồng nặc – giống như những dữ liệu ghép tạng và kết quả thực nghiệm ở trang cuối tài liệu – khiến anh không thể ngừng buồn nôn.
Buồn nôn đến mức anh tự hỏi mình đang tỉnh hay đang mơ, có phải lại lên cơn ảo giác không? Nếu không thì làm sao có thể? Người thầy cả đời cống hiến cho y học, lại có thể tham gia đường dây buôn bán nội tạng?
“Ọe…”
Dạ dày vẫn co thắt, tay anh bấu chặt mép bồn cầu lạnh lẽo. Tiếng gõ cửa của Tiểu Phương bị tiếng ù trong đầu lấn át. Anh nhấn nút xả nước, chống tay bò dậy, bước vào vòi sen.
Mở van, nước lạnh đổ xuống đầu, gột sạch vẻ tiều tụy trên mặt. Bộ đồ ngủ cotton nhanh chóng ướt đẫm, hơi ấm trên người tan biến, tay chân tê dại. Nhưng cảm giác cháy rát trong cổ họng lại rõ ràng đến đau đớn. Anh há miệng, để nước lạnh tràn vào, cố nuốt xuống thực quản.
Hôm đó, anh nói với Tiểu Phương cần vài ngày để xác minh. Có lẽ bị phản ứng của anh làm sợ, Tiểu Phương chẳng dám hỏi thêm, hứa sẽ giữ bí mật. Nhưng đã năm ngày trôi qua, anh vẫn chưa tìm ra động cơ khiến Triệu Uẩn Nho làm điều này. Ngược lại, anh phát hiện Triệu Uẩn Nho thường xuyên thất thần, như có điều gì canh cánh. Có lần anh rót nước nóng vào bình giữ nhiệt, Triệu Uẩn Nho lại cầm lên uống liền, bỏng đến mức lưỡi phồng rộp.
Tiểu Phương vẫn chờ đợi. Thấy anh mãi không có tiến triển, tối qua y đã hỏi lại.
Anh do dự, nhưng biết chuyện này nghiêm trọng, không thể chậm trễ. Dù vậy, anh vẫn không thể chất vấn thẳng Triệu Uẩn Nho, nên xin Tiểu Phương cho mượn một chiếc USB giống hệt.
Chiều nay, trong buổi họp, anh lấy ra sử dụng trước mặt Triệu Uẩn Nho. Anh quan sát sắc mặt ông ta – quả nhiên biến sắc ngay. Sau đó, Triệu Uẩn Nho viện cớ quên tài liệu, quay về văn phòng, lục tung cặp và các ngăn kéo có khóa.
Trần Lạc Du đứng sau cửa quan sát, lòng càng lúc càng lạnh. Dù nội dung USB Tiểu Phương nhặt được đã đủ chứng minh Triệu Uẩn Nho tham gia phẫu thuật ghép tạng bất hợp pháp, nhưng mấy ngày nay anh vẫn ôm hy vọng – hy vọng họ đã hiểu lầm. Tiếc thay, cảnh tượng trước mắt không còn cho anh lý do nào để bao che. Nhất là khi Triệu Uẩn Nho lấy điện thoại gọi về nhà, nhờ vợ là Trịnh Như tìm giúp, vẻ mặt lo lắng đến mức chiếc áo blouse trắng trên người ông ta trở nên chói mắt – chói mắt đến mức Trần Lạc Du không thể nhìn thêm nữa.
Tựa lưng vào cửa, anh nhìn dãy đèn sáng rực trên hành lang, cảm thấy tinh thần kiệt quệ. Khoảnh khắc ấy, anh thật sự nhớ Trần Phi Lân – muốn buông bỏ tất cả, chẳng nghĩ ngợi gì, chỉ cần tựa vào lòng hắn. Nhưng vừa hình dung gương mặt Trần Phi Lân, anh lại nhớ đến một cảnh tượng khác không lâu trước đó.
Anh ngồi trong xe Triệu Tuấn Phàm, thấy Triệu Uẩn Nho mặc đồ thể thao, Trần Phi Lân đội mũ lưỡi trai, đứng nói chuyện trên phố.
Anh từng hỏi Triệu Uẩn Nho có quen Trần Phi Lân không. Ông ta nói không quen. Nhưng dáng vẻ hai người trò chuyện rõ ràng là người quen cũ.
Trần Phi Lân đang nằm vùng – hẳn không vô cớ tiếp xúc với Triệu Uẩn Nho. Có khi nào hắn cũng đang điều tra ông ta? Nếu đúng vậy, thì chứng cứ trong tay mình chẳng phải là cực kỳ quan trọng sao?